Chương 30: Chật vật đến mức này

Tiếng la thét chói tai vang lên ở xung quanh lập tức trở nên im lặng. Giống như tất cả mọi người đều không ngờ tới, vừa rồi người mà vô cùng hung ác lại bị người ta đánh, thậm chí còn không đánh trả lại.

Mấy người đi cùng với Vương Hải vốn dĩ vẫn đứng ở một bên, lúc này bỗng phục hồi lại tinh thần, cùng nhau tiến lên ngăn chặn Vương Hải.

"Buông tao ra, lão tử còn đánh chưa đủ đâu!" Vương Hải quát lên.

"Đủ rồi Vương Hải, mày muốn toàn bộ Vương gia của mày được chôn cùng mày sao?" Thôi Phàm quát, cậu giơ tay lên đột nhiên hất mạnh tay Vương Hải ra.

Vương Hải bỗng giật mình, lập tức tỉnh táo lại, tầm mắt dừng ở trên người Quân Cẩn Ngôn. Trên bộ quần áo màu trắng, đâu đâu cũng thấy nhăn nhúm, mà ghê người nhất chính là dòng máu tươi chảy dài từ trán xuống.

Ai cũng đều biết người của Quân gia xưa nay vốn có thù tất báo nếu động vào người mà họ muốn bảo vệ. Chọc vào người Quân gia, có thể không có việc gì được sao?

Vẻ mặt hoảng sợ nhìn Quân Cẩn Ngôn, lúc này Vương Hải mới bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Nói cho cùng, thế lực của Vương gia trong quân đội kém xa so với Quân gia. Không nói đến lão gia tử của nhà họ Quân, chỉ nói đến anh trai của Quân Cẩn Ngôn, đại thiếu gia Quân Cẩn Thần đã có thể dễ dàng khiến cho cả đời hắn không thể ngóc đầu lên được.

Vài người chạy tới lôi kéo Vương Hải rời đi. Thôi Phàm bước nhanh tới trước mặt Quân Cẩn Ngôn: "Cậu sao rồi?"

Nhưng Quân Cẩn Ngôn căn bản không nghe thấy lời của Thôi Phàm. Hắn chỉ cúi đầu, che chở Hạ Kỳ ở trong lòng giống như đang bảo vệ một món bảo bối.

Máu, một giọt lại một giọt từ trán hắn chảy xuống, nhỏ xuống cổ áo cô rồi trên cánh tay...

Cuối cùng, khi Hạ Kỳ vất vả lắm mới từ trong lồng ngực Quân Cẩn Ngôn ló đầu ra, thứ đầu tiên cô nhìn thấy chính là bộ dạng mặt hắn chảy đầy máu tươi.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy bộ dạng hắn chật vật như vậy, đôi mắt phượng xinh đẹp kia giờ phút này lại yên lặng nhìn cô, trên hàng lông mi thấm ướt máu tươi.

"Tại sao lại để tên đó đánh? Tại sao lại không đánh lại?" Hạ Kỳ hỏi. Bộ dạng hắn lúc này làm cô hoảng hốt. Tay chân cô luống cuống móc ra từ trong người một cái khăn tay, cô lau máu trên mặt hắn: "Đánh vào chỗ nào? Đầu sao? Có đau không?" Liên tiếp các câu hỏi thốt ra từ miệng cô.

Hắn vẫn nhìn cô như cũ, con ngươi nhuộm màu máu nhẹ nhàng chớp chớp: "Đau, nhưng mà em không thích, tôi sẽ không làm."

Ánh mắt cô khiếp sợ nhìn hắn, cô không thể nào ngờ tới những lời này được thốt ra từ trong miệng hắn. Cho nên...hắn một mực để người ta đánh, không có đánh trả, chỉ bởi vì cô không thích?

Thôi Phàm ở một bên hiển nhiên sau khi nghe được câu này cũng giật mình. Một lúc lâu sau, mới nâng tay lên, đỡ lấy Quân Cẩn Ngôn nói: "Bây giờ mình đưa cậu đi bệnh viện."

"Không cần." Quân Cẩn Ngôn khẽ cau mày nói.

"Đi bệnh viện." Lúc này, không đợi ánh mắt cầu cứu của Thôi Phàm, Hạ Kỳ đã đi trước một bước.

Quân Cẩn Ngôn mím môi, không hé răng, Hạ Kỳ chỉ cảm thấy ngón tay mình đang vô cùng run rẩy, khăn nắm trong tay sớm đã dính đầy máu tươi của hắn.

"Tôi biết anh không thích đi bệnh viện nhưng bây giờ anh chảy máu nhiều như vậy, bất luận thế nào đều phải đi bệnh viện."

Lông mi Quân Cẩn Ngôn khẽ run, hắn thấp giọng ừ một tiếng, sau đó nói với Thôi Phàm: "Lần này chuyện mình bị thương đừng nói cho nhà mình biết."

Thôi Phàm cười khổ nói: "Cho dù mình không nói, thì sẽ có người nói, vừa rồi nhiều người nhìn như vậy, cậu cho rằng sẽ dễ dàng giấu được người nhà của cậu sao?"

Quân Cẩn Ngôn không nói gì, để cho Thôi Phàm đỡ lên xe, chỉ là tay phải của hắn từ đầu đến cuối đều nắm lấy tay Hạ Kỳ, không chịu buông ra.

Chapter
1 Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2 Chương 2: Ước định
3 Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4 Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5 Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6 Chương 6: Thất hứa
7 Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8 Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9 Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10 Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11 Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12 Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13 Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14 Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15 Chương 15: Bá đạo
16 Chương 16: Trừ phi tôi chết
17 Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18 Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19 Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20 Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21 Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22 Chương 22: Mua thuốc
23 Chương 23: Không có bạn trai
24 Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25 Chương 25: Không thể
26 Chương 26: Tôi không thể sao?
27 Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28 Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29 Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30 Chương 30: Chật vật đến mức này
31 Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32 Chương 32: Máu của hắn
33 Chương 33: Say đắm từ trong xương
34 Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35 Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36 Chương 36: Có việc?
37 Chương 37: Nhẫn tâm
38 Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39 Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40 Chương 40: Đảm bảo
41 Chương 41: Luyến tiếc
42 Chương 42: Ngủ
43 Chương 43: Không có ý nghĩa
44 Chương 44: Không còn
45 Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46 Chương 46: Nếu không thể có được
47 Chương 47: Tránh né
48 Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49 Chương 49: Muốn trở thành
50 Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51 Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52 Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53 Chương 53: Hẹn hò (1)
54 Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55 Chương 55: Thông báo
56 Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57 Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58 Chương 58: Ghen tỵ
59 Chương 59: Không cho phép đi
60 Chương 60: Đi đâu?
61 Chương 61: Tháo giày
62 Chương 62: Mang Giày
63 Chương 63: Thích Em
64 Chương 64: Lời Em Nói
65 Chương 65: Chấp Nhận Anh
66 Chương 66: Còn cảm giác
67 Chương 67: Nếu như tôi xin em
68 Chương 68: Không Có Khả Năng
69 Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70 Chương 70: Cảm giác giống nhà
71 Chương 71: Đừng nhìn
72 Chương 72: Chỉ tin một lần
73 Chương 73: Thành lập văn phòng
74 Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75 Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76 Chương 76: Rất Đau
77 Chương 77: Không bẩn
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2
Chương 2: Ước định
3
Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4
Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5
Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6
Chương 6: Thất hứa
7
Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8
Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9
Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10
Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11
Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12
Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13
Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14
Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15
Chương 15: Bá đạo
16
Chương 16: Trừ phi tôi chết
17
Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18
Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19
Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20
Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21
Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22
Chương 22: Mua thuốc
23
Chương 23: Không có bạn trai
24
Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25
Chương 25: Không thể
26
Chương 26: Tôi không thể sao?
27
Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28
Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29
Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30
Chương 30: Chật vật đến mức này
31
Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32
Chương 32: Máu của hắn
33
Chương 33: Say đắm từ trong xương
34
Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35
Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36
Chương 36: Có việc?
37
Chương 37: Nhẫn tâm
38
Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39
Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40
Chương 40: Đảm bảo
41
Chương 41: Luyến tiếc
42
Chương 42: Ngủ
43
Chương 43: Không có ý nghĩa
44
Chương 44: Không còn
45
Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46
Chương 46: Nếu không thể có được
47
Chương 47: Tránh né
48
Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49
Chương 49: Muốn trở thành
50
Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51
Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52
Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53
Chương 53: Hẹn hò (1)
54
Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55
Chương 55: Thông báo
56
Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57
Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58
Chương 58: Ghen tỵ
59
Chương 59: Không cho phép đi
60
Chương 60: Đi đâu?
61
Chương 61: Tháo giày
62
Chương 62: Mang Giày
63
Chương 63: Thích Em
64
Chương 64: Lời Em Nói
65
Chương 65: Chấp Nhận Anh
66
Chương 66: Còn cảm giác
67
Chương 67: Nếu như tôi xin em
68
Chương 68: Không Có Khả Năng
69
Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70
Chương 70: Cảm giác giống nhà
71
Chương 71: Đừng nhìn
72
Chương 72: Chỉ tin một lần
73
Chương 73: Thành lập văn phòng
74
Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75
Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76
Chương 76: Rất Đau
77
Chương 77: Không bẩn