Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?

Cô lập tức đứng chắn trước mặt hắn:

"Tôi chưa nói là muốn nghỉ việc, có lẽ công việc này đối với anh không đáng là gì, nhưng đối với tôi mà nói, đây chính là nguồn thu nhập duy nhất của tôi."

Hắn trực tiếp lôi ví từ trong túi quần ra, đưa cho cô một tấm thẻ vàng: "Mật mã là sinh nhật em."

Hạ Kỳ trừng mắt nhìn tấm thẻ vàng trong tay Quân Cẩn Ngôn: "Đem nó cất vào đi."

"Như vậy em sẽ ăn cơm cùng tôi sao?" Hắn hỏi.

Cô sửng sốt một lúc, nhất thời không biết nên nói gì.

Lần thứ hai hắn nhấc chân đi về phía cửa, ăn cơm hoặc nghỉ việc, hắn đang ép cô trả lời một trong hai.

Mắt thấy hắn đã đi gần về phía cửa, tay thậm chí còn đặt ở trên then cửa, cô buột miệng thốt ra:

"Được, tôi ăn cùng với anh."

Nhưng lời vừa thốt ra từ miệng, trong lòng Hạ Kỳ vẫn không nhịn được oan thán một tiếng, có thể tưởng tượng ra, chốc lát nữa khi cô ra khỏi phòng, chỉ sợ những người khác bắt gặp rồi tin đồn lại bay đầy trời.

Lúc này Quân Cẩn Ngôn mới hài lòng mỉm cười, một lần nữa quay trở lại bàn ngồi xuống.

Tư thế Quân Cẩn Ngôn dùng cơm, Hạ Kỳ vẫn luôn cảm thấy đây chính là một hình thức được dạy dỗ chuẩn mực, quy tắc. Mặc kệ là đồ ăn Trung Quốc hay là cơm Tây, mặc kệ là đũa, dao hay nĩa đều là tư thế cực kỳ tiêu chuẩn. Tựa như giờ phút này, hắn dùng tốc độ không nhanh không chậm để ăn, giơ tay nhấc chân đều lộ ra sự quý tộc, chuẩn mực.

Cho dù đang trong trạng thái nhàn nhã, động tác của hắn vẫn như cũ không có một chút cẩu thả. Ví dụ như khi uống rượu, khoảng cách giữa các ngón tay khi cầm chén rượu giống như được đo lường bằng máy móc, sẽ không có một chút sai lầm nào.

"Tại sao lại không ăn? Không thích những món ăn này sao?" Quân Cẩn Ngôn lên tiếng nói.

Hạ Kỳ lấy lại tinh thần, nhìn những món ở trên bàn ăn, những món này đủ để đánh bay một tháng tiền lương của cô chưa kể đến chai rượu vang đỏ mà hắn vừa rót ra.

Những thứ này đều là những thứ mà ngày thường cô muốn ăn nhưng lại không thể ăn nổi, chỉ là bây giờ cô thật sự không có cảm giác muốn ăn, bèn nói:

"Trước khi đi làm tôi đã ăn bữa chiều rồi, bây giờ bụng vẫn còn no."

Hắn không nói gì, chỉ tiếp tục yên lặng ăn cơm.

Hắn yên lặng làm cô nghĩ đến khi còn nhỏ, hắn thường thường đều sẽ lặng lẽ ở bên cạnh cô, chỉ khi nào cô nói một lời, hắn mới mở lời nói một câu. Nếu cô không chủ động nói chuyện phiếm cùng với hắn, hắn thậm chí cả một ngày không nói câu nói, chỉ yên lặng ở bên cạnh cô, cô làm cái gì, hắn liền làm theo.

Còn nhớ rõ khi đó, mỗi ngày hắn đều phải uống thuốc, còn phải đi bệnh viện tiến hành các loại kiểm tra định kỳ, cũng sẽ có các bác sĩ thường xuyên đến biệt thự của Quân gia ở thành phố Z.

"Em đang nghĩ gì mà cứ nhìn tôi như vậy?" Giọng của Quân Cẩn Ngôn đột nhiên vang lên trong phòng.

Hạ Kỳ lúc này mới phát hiện, không biết từ lúc nào, hắn đã buông đũa xuống, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô.

"Bệnh của anh...mấy năm nay vẫn ổn chứ?" Hạ Kỳ do dự một chút, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi.

Ánh mắt hắn hơi tối lại, hắn hiểu cô đang nói về vấn đề gì.

"Ừm, vẫn ổn, không có tái phát."

Hắn nói, khi hắn 13 tuổi, các bác sĩ đã chuẩn đoán và thông báo rằng bệnh tự kỷ của hắn đã được chữa khỏi, chỉ cần không phát sinh ra chuyện gì ngoài ý muốn, hoàn toàn có thể sinh hoạt, học tập, làm việc...giống như những người bình thường.

"Vậy là tốt rồi." Cô nói.

"Em đây là đang lo lắng về bệnh của tôi sao?" Hắn đột nhiên hỏi.

"Đúng vậy. Tôi lo lắng về bệnh tình của anh."

Hạ Kỳ thành thật trả lời, nói cho cùng, thời thơ ấu và thanh xuân của cô, phần lớn thời gian đều bị hắn chiếm hết. Nếu không phải hắn mãnh liệt, cô chấp đối với cô, hắn thật sự...

"Tôi hy vọng anh có thể sống khỏe mạnh, bình thường." Cô chân thành nói.

Chapter
1 Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2 Chương 2: Ước định
3 Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4 Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5 Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6 Chương 6: Thất hứa
7 Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8 Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9 Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10 Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11 Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12 Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13 Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14 Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15 Chương 15: Bá đạo
16 Chương 16: Trừ phi tôi chết
17 Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18 Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19 Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20 Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21 Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22 Chương 22: Mua thuốc
23 Chương 23: Không có bạn trai
24 Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25 Chương 25: Không thể
26 Chương 26: Tôi không thể sao?
27 Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28 Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29 Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30 Chương 30: Chật vật đến mức này
31 Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32 Chương 32: Máu của hắn
33 Chương 33: Say đắm từ trong xương
34 Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35 Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36 Chương 36: Có việc?
37 Chương 37: Nhẫn tâm
38 Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39 Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40 Chương 40: Đảm bảo
41 Chương 41: Luyến tiếc
42 Chương 42: Ngủ
43 Chương 43: Không có ý nghĩa
44 Chương 44: Không còn
45 Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46 Chương 46: Nếu không thể có được
47 Chương 47: Tránh né
48 Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49 Chương 49: Muốn trở thành
50 Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51 Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52 Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53 Chương 53: Hẹn hò (1)
54 Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55 Chương 55: Thông báo
56 Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57 Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58 Chương 58: Ghen tỵ
59 Chương 59: Không cho phép đi
60 Chương 60: Đi đâu?
61 Chương 61: Tháo giày
62 Chương 62: Mang Giày
63 Chương 63: Thích Em
64 Chương 64: Lời Em Nói
65 Chương 65: Chấp Nhận Anh
66 Chương 66: Còn cảm giác
67 Chương 67: Nếu như tôi xin em
68 Chương 68: Không Có Khả Năng
69 Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70 Chương 70: Cảm giác giống nhà
71 Chương 71: Đừng nhìn
72 Chương 72: Chỉ tin một lần
73 Chương 73: Thành lập văn phòng
74 Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75 Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76 Chương 76: Rất Đau
77 Chương 77: Không bẩn
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2
Chương 2: Ước định
3
Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4
Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5
Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6
Chương 6: Thất hứa
7
Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8
Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9
Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10
Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11
Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12
Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13
Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14
Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15
Chương 15: Bá đạo
16
Chương 16: Trừ phi tôi chết
17
Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18
Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19
Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20
Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21
Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22
Chương 22: Mua thuốc
23
Chương 23: Không có bạn trai
24
Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25
Chương 25: Không thể
26
Chương 26: Tôi không thể sao?
27
Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28
Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29
Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30
Chương 30: Chật vật đến mức này
31
Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32
Chương 32: Máu của hắn
33
Chương 33: Say đắm từ trong xương
34
Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35
Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36
Chương 36: Có việc?
37
Chương 37: Nhẫn tâm
38
Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39
Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40
Chương 40: Đảm bảo
41
Chương 41: Luyến tiếc
42
Chương 42: Ngủ
43
Chương 43: Không có ý nghĩa
44
Chương 44: Không còn
45
Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46
Chương 46: Nếu không thể có được
47
Chương 47: Tránh né
48
Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49
Chương 49: Muốn trở thành
50
Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51
Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52
Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53
Chương 53: Hẹn hò (1)
54
Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55
Chương 55: Thông báo
56
Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57
Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58
Chương 58: Ghen tỵ
59
Chương 59: Không cho phép đi
60
Chương 60: Đi đâu?
61
Chương 61: Tháo giày
62
Chương 62: Mang Giày
63
Chương 63: Thích Em
64
Chương 64: Lời Em Nói
65
Chương 65: Chấp Nhận Anh
66
Chương 66: Còn cảm giác
67
Chương 67: Nếu như tôi xin em
68
Chương 68: Không Có Khả Năng
69
Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70
Chương 70: Cảm giác giống nhà
71
Chương 71: Đừng nhìn
72
Chương 72: Chỉ tin một lần
73
Chương 73: Thành lập văn phòng
74
Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75
Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76
Chương 76: Rất Đau
77
Chương 77: Không bẩn