Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào

(7)

Xe chạy thẳng từ khu dân cư náo nhiệt đến chỗ thưa thớt, vắng vẻ, tốc độ xe càng lúc càng nhanh. Không biết đi được bao lâu, xe đột nhiên phanh lại,  dừng ở bờ sông.

Hạ Kỳ chỉ cảm thấy cả cơ thể cô như đang bay, mở cửa xe, cô chật vật chạy xuống xe, vội vã hít thở không khí trong lành, mát mẻ để cơ thể ổn định lại.

Ban đêm ở bờ sông, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió vi vú thổi qua các tán cây, tiếng nước đập bờ. Một đôi tay từ đằng sau ôm lấy người Hạ Kỳ, ngay lập tức, cô rơi vào vòng tay ôm ấp rộng lớn.

  "Em có biết bao nhiêu người đã chết ở con sông này không?" Môi Quân Cẩn Ngôn kề sát vào bên tai cô, thì thầm nói nhỏ.

Lông tơ trên người cô bỗng nhiên dựng thẳng lên, chỉ cảm thấy cả người lạnh buốt.

  "Anh định làm gì?"

  "Chỉ là muốn nói cho em biết, em đừng hòng thất hứa, nếu không, tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu."

Đôi môi Quân Cẩn Ngôn nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai Hạ Kỳ, chậm rãi liếʍ ʍúŧ, giống như đang hút phải lượng ma túy chết người, cứ thế sa vào không lối thoát.

Điên rồi! Hắn ta thật giống như kẻ điên mà!

Cả người Hạ Kỳ cứng đờ, hai tay hắn ôm chặt lấy eo cô, càng ngày càng chặt.

  "Là em nói, nghéo tay ước định, trăm năm không đổi. Lời hứa giữa em và tôi, cả đời này đều không thể thay đổi."

Hắn tiếp tục thì thầm bên tai cô, bên tai, bên má đều là hơi thở của hắn.

  "Tôi thả em đi 10 năm, cho nên em sẽ là của tôi, của một mình tôi mà thôi, ai cũng không thể cướp đi. Bao gồm...chính em."

Nước sông lặng lẽ chảy, cùng với giọng điệu lạnh lùng từng chữ từng chữ vang vọng bên tai cô.

Hạ Kỳ xoay người, ngơ ngẩn nhìn Quân Cẩn Ngôn, dưới ánh trăng bàng bạc, khuôn mặt hiện lên vô cùng mê hoặc, diễm lệ giống như pháo hoa lúc tỏa sáng nhưng lại có cảm giác không chân thực. Con ngươi đen như mực lại ẩn chứa thật sâu sát ý bên trong...

Giống như âm thầm cảnh cáo cô, hắn không muốn nghe cô nói, cô tốt nhất một chữ cũng đừng nói!

Khi Hạ Kỳ quay trở lại phòng ngủ, bạn cùng phòng Lục Tiểu Nhứ của cô vẫn còn đang thức, thấy bạn tốt vẻ mặt trắng bệch liền quan tâm hỏi:

  "Xảy ra chuyện gì thế? Sao sắc mặt lại khó coi thế kia?"

  "Chắc là về vào buổi tối, gió có chút lạnh nên mới thế"

Hạ Kỳ tùy tiện tìm một cái cớ, bỏ túi xách đi vào phòng tắm.

Nhìn vào gương trong phòng tắm, sắc mặt tái nhợt của cô được phản chiếu một cách rõ ràng, ngay cả môi cũng trở nên trắng nhợt. Những lời nói của Quân Cẩn Ngôn khi đưa cô trở về cứ quanh quẩn bên tai cô.

  "Kỳ Kỳ, tôi muốn em thích tôi, chỉ thích một mình tôi."

Thích? Một người như vậy, có khả năng cô sẽ thích được sao? Ngay cả chính cô cũng không rõ được, cảm xúc của cô đối với Quân Cẩn Ngôn rốt cuộc là loại cảm xúc gì.

Đồng tình? Thương hại? Chán ghét...hay là sợ hãi?

Hạ Kỳ vẫn luôn nhớ rõ, khi lần đầu tiên cô nhìn thấy Quân Cẩn Ngôn là khi cô sáu tuổi. Mà khi đó Quân Cẩn Ngôn giống như một con búp bê Barbie an tĩnh, đi theo cô từ công viên nhỏ gần nhà đến khi đứng trước cửa nhà, cuối cùng còn không kiêng dè đi thẳng vào trong nhà cô.

Khi cô muốn đuổi hắn đi, hắn chỉ nắm chặt làn váy của cô, không nói một lời, đôi mắt đen nhánh ươn ướt, cực kì giống như một con thú nhỏ đáng thương.

Hắn không thích nói chuyện, trên gương mặt nhỏ xinh đẹp kia không có một chút biểu cảm dư thừa nào, giống như một người vô hồn. Nhưng mà không biết tại sao, từ đầu tới cuối, hắn đều lôi kéo tay cô, nhìn cô bằng một đôi mắt trống rỗng.

Loại ánh mắt này không nhìn thấy một chút cảm xúc vui buồn nào, khiến người khác nhìn vô đều cảm thấy không thoải mái. Khi cô muốn hất tay hắn ra, ngược lại hắn càng cầm chặt hơn, ngay cả bà Hạ cũng không kéo ra được.

Chapter
1 Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2 Chương 2: Ước định
3 Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4 Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5 Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6 Chương 6: Thất hứa
7 Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8 Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9 Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10 Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11 Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12 Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13 Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14 Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15 Chương 15: Bá đạo
16 Chương 16: Trừ phi tôi chết
17 Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18 Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19 Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20 Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21 Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22 Chương 22: Mua thuốc
23 Chương 23: Không có bạn trai
24 Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25 Chương 25: Không thể
26 Chương 26: Tôi không thể sao?
27 Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28 Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29 Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30 Chương 30: Chật vật đến mức này
31 Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32 Chương 32: Máu của hắn
33 Chương 33: Say đắm từ trong xương
34 Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35 Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36 Chương 36: Có việc?
37 Chương 37: Nhẫn tâm
38 Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39 Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40 Chương 40: Đảm bảo
41 Chương 41: Luyến tiếc
42 Chương 42: Ngủ
43 Chương 43: Không có ý nghĩa
44 Chương 44: Không còn
45 Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46 Chương 46: Nếu không thể có được
47 Chương 47: Tránh né
48 Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49 Chương 49: Muốn trở thành
50 Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51 Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52 Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53 Chương 53: Hẹn hò (1)
54 Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55 Chương 55: Thông báo
56 Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57 Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58 Chương 58: Ghen tỵ
59 Chương 59: Không cho phép đi
60 Chương 60: Đi đâu?
61 Chương 61: Tháo giày
62 Chương 62: Mang Giày
63 Chương 63: Thích Em
64 Chương 64: Lời Em Nói
65 Chương 65: Chấp Nhận Anh
66 Chương 66: Còn cảm giác
67 Chương 67: Nếu như tôi xin em
68 Chương 68: Không Có Khả Năng
69 Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70 Chương 70: Cảm giác giống nhà
71 Chương 71: Đừng nhìn
72 Chương 72: Chỉ tin một lần
73 Chương 73: Thành lập văn phòng
74 Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75 Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76 Chương 76: Rất Đau
77 Chương 77: Không bẩn
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2
Chương 2: Ước định
3
Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4
Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5
Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6
Chương 6: Thất hứa
7
Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8
Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9
Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10
Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11
Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12
Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13
Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14
Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15
Chương 15: Bá đạo
16
Chương 16: Trừ phi tôi chết
17
Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18
Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19
Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20
Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21
Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22
Chương 22: Mua thuốc
23
Chương 23: Không có bạn trai
24
Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25
Chương 25: Không thể
26
Chương 26: Tôi không thể sao?
27
Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28
Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29
Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30
Chương 30: Chật vật đến mức này
31
Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32
Chương 32: Máu của hắn
33
Chương 33: Say đắm từ trong xương
34
Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35
Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36
Chương 36: Có việc?
37
Chương 37: Nhẫn tâm
38
Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39
Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40
Chương 40: Đảm bảo
41
Chương 41: Luyến tiếc
42
Chương 42: Ngủ
43
Chương 43: Không có ý nghĩa
44
Chương 44: Không còn
45
Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46
Chương 46: Nếu không thể có được
47
Chương 47: Tránh né
48
Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49
Chương 49: Muốn trở thành
50
Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51
Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52
Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53
Chương 53: Hẹn hò (1)
54
Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55
Chương 55: Thông báo
56
Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57
Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58
Chương 58: Ghen tỵ
59
Chương 59: Không cho phép đi
60
Chương 60: Đi đâu?
61
Chương 61: Tháo giày
62
Chương 62: Mang Giày
63
Chương 63: Thích Em
64
Chương 64: Lời Em Nói
65
Chương 65: Chấp Nhận Anh
66
Chương 66: Còn cảm giác
67
Chương 67: Nếu như tôi xin em
68
Chương 68: Không Có Khả Năng
69
Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70
Chương 70: Cảm giác giống nhà
71
Chương 71: Đừng nhìn
72
Chương 72: Chỉ tin một lần
73
Chương 73: Thành lập văn phòng
74
Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75
Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76
Chương 76: Rất Đau
77
Chương 77: Không bẩn