Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ

Người đàn ông kêu lên thảm thiết, một số vị khách giây trước còn đứng ngây ngốc một chỗ bây giờ vội lao tới khuyên ngăn. Nhưng những hành động của họ căn bản không có tác dụng.

Hạ Kỳ ngơ ngẩn nhìn Quân Cẩn Ngôn, hắn vẫn giống như năm đó, dùng cái vẻ mặt này làm ra những loại chuyện khiến cô không thể tin vào mắt mình.

  “Ah...Ahhhh...”

Tiếng kêu thảm thiết kia dần dần trở nên khàn đặc. Nếu như không ngăn lại thì tình hình của người đàn ông kia sẽ rất khủng khiếp.

  “Đủ rồi!” Hạ Kỳ mở miệng nói.

Hai từ đơn giản khiến cho Quân Cẩn Ngôn vốn không ai khuyên ngăn được bỗng dừng hẳn động tác.

Hắn quay đầu lại, con ngươi đen như mực nhìn chằm chằm cô:

  “Đủ rồi sao?”

  “Đúng vậy, đủ rồi” Cô nói.

Quân Cẩn Ngôn buông lỏng tay ra, bước từng bước tới trước mặt Hạ Kỳ, hơi cúi người xuống, tầm mắt nhìn thẳng vào cô.

  “Em nói đủ thì chính là đủ”

Hắn nở nụ cười nhẹ mang theo sự sủng nịch và khao khát. Mê hoặc nhưng lại có chút trẻ con.

Trong phút chốc khiến mọi người xung quanh trợn mắt, há hốc mồm.

Ở thành phố B, Quân Cẩn Ngôn ở trong mắt mọi người là đại diện cho sự tàn nhẫn, chết chóc, không thể thấu hiểu và đoán trước được điều gì. Hắn đối với sự vật hay con người đều là bộ dạng không hứng thú, thậm chí có một nữ diễn viên đã từng nói, cho dù cô ta cởi hết đồ khỏa thân trước mặt hắn, ánh mắt hắn vẫn trống rỗng, không có tiêu cự.

Như thể ở trong mắt hắn, không có thứ gì có thể thực sự tồn tại.

Nhưng bây giờ, một người đàn ông như vậy lại đang nói chuyện hết sức nhẹ nhàng với một người phục vụ tầm thường, nở một nụ cười trẻ con, bất cứ ai nhìn vào cũng đều sẽ kinh ngạc.

Không chỉ có Lưu Mai Mai và ông chủ Vương ở đây, ngay cả những người đi cùng với Quân Cẩn Ngôn đều mở to hai mắt nhìn.

Sao có thể như vậy được?

Nhưng một lát sau, bọn họ lại được mở mang tầm mắt.

Chỉ thấy Quân Cẩn Ngôn mở rộng vòng tay, đem cả người Hạ Kỳ ôm vào trong lồng ngực.

  “Tôi rất nhớ em”

Đầu của hắn vùi vào hõm vai cô như đang thể hiện sự nhớ nhung, lưu luyến vô hạn.

Chóp mũi toàn là mùi vị của rượu vang đỏ. Hạ Kỳ theo bản năng muốn rời khỏi cái ôm ấp này, nhưng ngược lại bị ôm chặt hơn. Cánh tay mạnh mẽ siết chặt eo và lưng cô khiến cả cơ thể bỗng chốc đau nhói.

  “Buông tay...tôi, tôi còn phải làm việc” Cô giãy giụa nói.

  “Vậy thì sao?”

Hơi thở của hắn phả xuống bên tai cô, trầm thấp mà nóng bỏng.

Đúng vậy, cô trước nay đều biết, những việc này đối với hắn không hề quan trọng chút nào. Ngẫm nghĩ một hồi, cô mở miệng nói:

  “Sau khi tôi tan làm, chúng ta....đổi chỗ khác nói chuyện”

Nơi này bây giờ tuyệt đối không thích hợp để nói chuyện.

  “Được”

Hắn đáp lời, cuối cùng buông lỏng vòng tay, lôi kéo cô đi về phía cửa của quán bar.

  “Chờ đã, tôi còn chưa...”

Hạ Kỳ còn chưa nói xong, ông chủ Vương đã vội lên tiếng:

  “Không sao, không sao đâu Tiểu Kỳ, cô hôm nay...có thể về sớm”

Lúc này, ai mà dám ngăn cản chứ!

Hạ Kỳ bị Quân Cẩn Ngôn kéo ra khỏi phòng, Lưu Mai Mai và ông chủ Vương cũng vội vã rời khỏi căn phòng đó.

Những người còn lại trong phòng, hai mặt nhìn nhau.

Một số người đã đưa người đàn ông bị gãy tay nằm trên mặt đất vào bệnh viện, mặt khác, có những người đang tích cực tán gẫu.

  “Đúng rồi, Thôi Phàm, ngươi ở bên cạnh Quân nhị thiếu lâu như vậy rồi, cô gái đó ngươi có biết không?” Một người trong số đó tò mò hỏi.

Người đàn ông được gọi là Thôi Phàm nói:

  “Tôi không biết, có điều...”

  “Có điều làm sao?” Có người hỏi tiếp.

  “Không có gì” Thôi Phàm khẽ nhíu mày, lắc đầu.

Chapter
1 Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2 Chương 2: Ước định
3 Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4 Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5 Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6 Chương 6: Thất hứa
7 Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8 Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9 Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10 Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11 Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12 Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13 Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14 Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15 Chương 15: Bá đạo
16 Chương 16: Trừ phi tôi chết
17 Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18 Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19 Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20 Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21 Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22 Chương 22: Mua thuốc
23 Chương 23: Không có bạn trai
24 Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25 Chương 25: Không thể
26 Chương 26: Tôi không thể sao?
27 Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28 Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29 Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30 Chương 30: Chật vật đến mức này
31 Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32 Chương 32: Máu của hắn
33 Chương 33: Say đắm từ trong xương
34 Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35 Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36 Chương 36: Có việc?
37 Chương 37: Nhẫn tâm
38 Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39 Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40 Chương 40: Đảm bảo
41 Chương 41: Luyến tiếc
42 Chương 42: Ngủ
43 Chương 43: Không có ý nghĩa
44 Chương 44: Không còn
45 Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46 Chương 46: Nếu không thể có được
47 Chương 47: Tránh né
48 Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49 Chương 49: Muốn trở thành
50 Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51 Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52 Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53 Chương 53: Hẹn hò (1)
54 Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55 Chương 55: Thông báo
56 Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57 Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58 Chương 58: Ghen tỵ
59 Chương 59: Không cho phép đi
60 Chương 60: Đi đâu?
61 Chương 61: Tháo giày
62 Chương 62: Mang Giày
63 Chương 63: Thích Em
64 Chương 64: Lời Em Nói
65 Chương 65: Chấp Nhận Anh
66 Chương 66: Còn cảm giác
67 Chương 67: Nếu như tôi xin em
68 Chương 68: Không Có Khả Năng
69 Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70 Chương 70: Cảm giác giống nhà
71 Chương 71: Đừng nhìn
72 Chương 72: Chỉ tin một lần
73 Chương 73: Thành lập văn phòng
74 Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75 Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76 Chương 76: Rất Đau
77 Chương 77: Không bẩn
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2
Chương 2: Ước định
3
Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4
Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5
Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6
Chương 6: Thất hứa
7
Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8
Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9
Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10
Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11
Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12
Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13
Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14
Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15
Chương 15: Bá đạo
16
Chương 16: Trừ phi tôi chết
17
Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18
Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19
Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20
Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21
Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22
Chương 22: Mua thuốc
23
Chương 23: Không có bạn trai
24
Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25
Chương 25: Không thể
26
Chương 26: Tôi không thể sao?
27
Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28
Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29
Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30
Chương 30: Chật vật đến mức này
31
Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32
Chương 32: Máu của hắn
33
Chương 33: Say đắm từ trong xương
34
Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35
Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36
Chương 36: Có việc?
37
Chương 37: Nhẫn tâm
38
Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39
Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40
Chương 40: Đảm bảo
41
Chương 41: Luyến tiếc
42
Chương 42: Ngủ
43
Chương 43: Không có ý nghĩa
44
Chương 44: Không còn
45
Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46
Chương 46: Nếu không thể có được
47
Chương 47: Tránh né
48
Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49
Chương 49: Muốn trở thành
50
Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51
Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52
Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53
Chương 53: Hẹn hò (1)
54
Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55
Chương 55: Thông báo
56
Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57
Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58
Chương 58: Ghen tỵ
59
Chương 59: Không cho phép đi
60
Chương 60: Đi đâu?
61
Chương 61: Tháo giày
62
Chương 62: Mang Giày
63
Chương 63: Thích Em
64
Chương 64: Lời Em Nói
65
Chương 65: Chấp Nhận Anh
66
Chương 66: Còn cảm giác
67
Chương 67: Nếu như tôi xin em
68
Chương 68: Không Có Khả Năng
69
Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70
Chương 70: Cảm giác giống nhà
71
Chương 71: Đừng nhìn
72
Chương 72: Chỉ tin một lần
73
Chương 73: Thành lập văn phòng
74
Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75
Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76
Chương 76: Rất Đau
77
Chương 77: Không bẩn