Chương 2: Ước định

Khóe môi hắn khẽ nở nụ cười vô cùng yêu diễm, nhưng ánh mắt hắn nhìn cô lại tịch mịch, u ám giống như một vùng biển chết.

Hắn chậm rãi giơ bàn phải lên móc ngón út của bàn tay trái cô:

  “Ngoéo tay ước định, trăm năm không đổi. Kỳ Kỳ, đây là điều em dạy tôi”

Cô ngơ ngác nhìn ngón tay đang dây dưa lẫn nhau, nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc. Đúng.... Đây là động tác hứa hẹn mà cô đã dạy cho hắn.

Mà bây giờ, cô và hắn đã trao nhau lời hứa hẹn, tuyệt đổi không thể thay đổi lời hứa.

10 năm sau.

Hạ Kỳ đi làm vào buổi tối, nghe Lưu Mai Mai, cũng là nhân viên phục vụ nói rằng tối nay sẽ có nhân vật lớn nổi danh đến quán, ông Vương, là chủ của nơi này đích thân tự mình đón tiếp.

Trong quán bar này, ông Vương rất ít khi chủ động đón tiếp khách, nói cách khác, có thể làm khiến vị này trực tiếp nghênh đón thông thường đều là những người có gia thế, bối cảnh không hề tầm thường.

  “Tất cả những người trong đó đều bày ra bộ dạng cung kính, tôn trọng với một người đàn ông trẻ tuổi. Người đó trông rất đẹp trai, nhưng ánh mắt của anh ta...” Lưu Mai Mai đang nói đột nhiên dừng lại.

  “Ánh mắt của anh ta làm sao?” Hạ Kỳ hỏi.

  “Rất khó diễn tả. Ánh mắt anh ta nhìn người khác giống như đang nhìn một người chết ấy. Ánh mắt đó hoàn toàn không chút gợn sóng, phải nói thế nào nhỉ?... Đúng rồi, là trống rỗng!”

Lưu Mai Mai cuối cùng cũng miễn cưỡng tìm ra một từ để hình dung.

Trống rỗng?

Trong đầu Hạ Kỳ đột nhiên hiện lên một đôi mắt lộng lẫy xinh đẹp, sáng như sao trên trời nhưng con ngươi trống rỗng, là đôi mắt gần như cô đã in sâu vào trong trí nhớ.

  “Kỳ Kỳ, tôi sẽ để em đi chỉ trong 10 năm. Sau 10 năm, em phải hoàn toàn thuộc về tôi.”

Trong trí nhớ, giọng nói của người đàn ông nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo, giống như lời nguyền, khiến cô phải tỉnh dậy từ trong mộng vào những buổi đêm khuya.

Câu nói kia là một câu hứa hẹn? Hay chỉ là một câu nói đùa?

Sau khi thu dọn bàn sạch sẽ, Hạ Kỳ bưng khay xuống, liền nghe thấy mấy người phục vụ đang thảo luận một số tình huống xảy ra ở quán bar, có nhân viên phục vụ vì muốn cho khách chú ý đến mà “không cẩn thận” đem rượu tạt vào quần áo của khách.

Hạ Kỳ đem khay đặt xuống, đi ra khỏi phòng, liền nhìn thấy ông chủ Vương khuôn mặt xanh mét, nhìn Hạ Kỳ, lạnh lùng nói:

  “Tới hầm rượu lấy ba chai Lafite 1973 rồi bưng vào phòng 105 cho tôi”

Lafite 1973 rất hiếm, ngay cả ở trong quán cũng không còn nhiều.

Hạ Kỳ để ba chai Lafite lên khay rồi bưng lên, mới đi đến cửa phòng liền nghe thấy tiếng khóc nức nở của người phụ nữ, giọng điệu trào phúng của người đàn ông:

  “Ông chủ Vương, ông nói xem, chuyện này nên kết thúc thế nào đây? Nhân viên phục vụ ở đây không hầu hạ cho tốt, cứ cố tình dây dưa vào người không dễ trêu chọc là thế nào...”

Khi Hạ Kỳ bước chân vào liền thấy ông chủ Vương ăn nói khép nép, bộ dạng cố gắng lấy lòng, Lưu Mai Mai ở một bên quỳ gối, cả người run rẩy, khuôn mặt trang điểm khóc không ngừng, trên mặt hằn rõ dấu vết của năm ngón tay.

Những vị khách ở đó, không đứng thì ngồi, vẻ mặt đa dạng, khinh thường có, nghiền ngẫm có, hoặc có một số người chỉ đơn giản đứng đấy xem náo nhiệt.

Chỉ có một người, thong thả, ung dung nghịch điện thoại, giống như cảnh tượng trước mặt không có liên quan gì đến mình.

Từ góc nhìn của Hạ Kỳ, có thể nhìn thấy một bên khuôn mặt vô cùng hoàn mỹ của người đó, sống mũi cao thẳng, mái tóc đen, bởi vì đang cúi đầu mà mái tóc xõa xuống vầng trán mịn màng, cũng che đi đôi mắt của người đó. Nhưng cho dù là vậy cũng có thể cảm nhận được đây là một người đàn ông cực kì đẹp trai.

Chapter
1 Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2 Chương 2: Ước định
3 Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4 Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5 Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6 Chương 6: Thất hứa
7 Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8 Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9 Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10 Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11 Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12 Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13 Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14 Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15 Chương 15: Bá đạo
16 Chương 16: Trừ phi tôi chết
17 Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18 Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19 Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20 Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21 Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22 Chương 22: Mua thuốc
23 Chương 23: Không có bạn trai
24 Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25 Chương 25: Không thể
26 Chương 26: Tôi không thể sao?
27 Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28 Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29 Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30 Chương 30: Chật vật đến mức này
31 Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32 Chương 32: Máu của hắn
33 Chương 33: Say đắm từ trong xương
34 Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35 Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36 Chương 36: Có việc?
37 Chương 37: Nhẫn tâm
38 Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39 Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40 Chương 40: Đảm bảo
41 Chương 41: Luyến tiếc
42 Chương 42: Ngủ
43 Chương 43: Không có ý nghĩa
44 Chương 44: Không còn
45 Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46 Chương 46: Nếu không thể có được
47 Chương 47: Tránh né
48 Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49 Chương 49: Muốn trở thành
50 Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51 Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52 Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53 Chương 53: Hẹn hò (1)
54 Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55 Chương 55: Thông báo
56 Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57 Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58 Chương 58: Ghen tỵ
59 Chương 59: Không cho phép đi
60 Chương 60: Đi đâu?
61 Chương 61: Tháo giày
62 Chương 62: Mang Giày
63 Chương 63: Thích Em
64 Chương 64: Lời Em Nói
65 Chương 65: Chấp Nhận Anh
66 Chương 66: Còn cảm giác
67 Chương 67: Nếu như tôi xin em
68 Chương 68: Không Có Khả Năng
69 Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70 Chương 70: Cảm giác giống nhà
71 Chương 71: Đừng nhìn
72 Chương 72: Chỉ tin một lần
73 Chương 73: Thành lập văn phòng
74 Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75 Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76 Chương 76: Rất Đau
77 Chương 77: Không bẩn
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2
Chương 2: Ước định
3
Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4
Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5
Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6
Chương 6: Thất hứa
7
Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8
Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9
Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10
Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11
Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12
Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13
Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14
Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15
Chương 15: Bá đạo
16
Chương 16: Trừ phi tôi chết
17
Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18
Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19
Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20
Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21
Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22
Chương 22: Mua thuốc
23
Chương 23: Không có bạn trai
24
Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25
Chương 25: Không thể
26
Chương 26: Tôi không thể sao?
27
Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28
Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29
Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30
Chương 30: Chật vật đến mức này
31
Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32
Chương 32: Máu của hắn
33
Chương 33: Say đắm từ trong xương
34
Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35
Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36
Chương 36: Có việc?
37
Chương 37: Nhẫn tâm
38
Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39
Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40
Chương 40: Đảm bảo
41
Chương 41: Luyến tiếc
42
Chương 42: Ngủ
43
Chương 43: Không có ý nghĩa
44
Chương 44: Không còn
45
Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46
Chương 46: Nếu không thể có được
47
Chương 47: Tránh né
48
Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49
Chương 49: Muốn trở thành
50
Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51
Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52
Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53
Chương 53: Hẹn hò (1)
54
Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55
Chương 55: Thông báo
56
Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57
Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58
Chương 58: Ghen tỵ
59
Chương 59: Không cho phép đi
60
Chương 60: Đi đâu?
61
Chương 61: Tháo giày
62
Chương 62: Mang Giày
63
Chương 63: Thích Em
64
Chương 64: Lời Em Nói
65
Chương 65: Chấp Nhận Anh
66
Chương 66: Còn cảm giác
67
Chương 67: Nếu như tôi xin em
68
Chương 68: Không Có Khả Năng
69
Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70
Chương 70: Cảm giác giống nhà
71
Chương 71: Đừng nhìn
72
Chương 72: Chỉ tin một lần
73
Chương 73: Thành lập văn phòng
74
Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75
Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76
Chương 76: Rất Đau
77
Chương 77: Không bẩn