Chương 83: Chương 83: Cưỡi Hổ Khó Xuống

CHƯƠNG 83: CƯỠI HỔ KHÓ XUỐNG

Dịch giả: Luna Wong

Đoàn Duy nhận được thư Dương Thanh Già gởi, trong thư nói nàng dò trong giả sơn hậu viện trong Tỉnh Lại quán có một mật đạo.

Chỉ là chẳng biết thật giả, cần xác định.

Đoàn Duy mệnh Tào Lôi tiền đi tìm hiểu, mình thì tìm Vương Trực đến lời nói khách sáo.

Hắn để lộ cho đối phương biết mấy ngày liên tiếp Điều Xuyên Hành Giang vẫn không có động tĩnh, bản thân liên hệ Điều Xuyên Hành Giang cũng đều bị đối phương lấy các loại lý do chối từ kéo dài tình huống.

Hắn hy vọng Vương Trực có thể giúp mình cùng Điều Xuyên Hành Giang câu thông một chút, để có thể tiến quán tham chút tin tức.

Ai biết Vương Trực nghe hắn nhắc tới Điều Xuyên Hành Giang lại đầy bụng tức giận, nguyên lai thủ hạ Vương Trực phái ra cướp thuyền hải tặc trên đường bị chặn hồ, thiếu chút nữa biến thành đen ăn đen, màn độc thủ phía sau chính là đại nhi tử của Điều Xuyên Hành Giang.

Đoàn Duy quanh co lòng vòng hỏi hắn làm sao biết được, đối phương liền nói, đại nhi tử của Điều Xuyên Hành Giang chuyên môn chọn thương thuyền buôn lậu của Đại Minh, hơn nữa hạ thủ cực đen, thuyền từng bị hắn cướp qua, đều là không hề có người sống, chó gà không tha. Làm thiếu gia của đại danh, thân lực thân vi chặn thuyền trên biển, cùng lãng nhân võ sĩ mình nuôi dưỡng như nhau quơ đao giết người, trình độ hung tàn có thể thấy được.

Đoàn Duy nghe nói như thế, không khỏi nhớ tới những con thuyền trống đoạn thời gian trước tất cả thuyền viên của Đại Minh đều mất tích, huống hiện tại có thể xác định thảm án trên Vĩnh Phúc hào chính là Điều Xuyên thị chế tạo, hợp với lời Vương Trực vừa nói này, hắn cảm thấy đại nhi tử của Điều Xuyên Hành Giang rất có thể là một trong những hung thủ khát máu.

Hắn vốn tưởng rằng Điều Xuyên Hành Giang bày ra sai sử thủ hạ cướp bóc thương thuyền, là thủ phạm chính, hiện tại xem ra đại nhi tử này của hắn cũng cũng không phải là hạng người lương thiện gì, trên tay tạo nghiệt tuyệt đối không thể ít hơn so với cha hắn.

Sau khi Đoàn Duy trở lại hành quán, Tào Lôi ra cửa tìm hiểu đã trở lại.

Tào Lôi theo lời Dương Thanh Già nêu, dịch dung khoái mã ra khỏi thành đi vòng qua Tam Gian sơn ngoài thành.

Rừng rậm trên núi mọc thành lùm thành bụi, hắn tỉ mỉ tra tìm, quả nhiên ở chân núi tìm được một nước mạch sông ngầm, cách bờ sông không xa xác thực mọc rất nhiều hoa nhỏ hồng sắc tầm thường. Hắn nhảy xuống sông tỉ mỉ tìm kiếm, ở sau miệng động, đích xác phát hiện một đường thủy đạo thông hướng bên trong, kỹ năng bơi của hắn bình thường, không dám tùy tiện tiến nhập, chỉ phải về nói tình huống cho Đoàn Duy nghe trước.

Đoàn Duy viết những thứ Tào Lôi điều tra được vào trong thư, đưa đến trong tay Dương Thanh Già, hy vọng có thể tìm một cơ hội thử dài ngắn sâu cạn của mật đạo kia.

Lúc Dương Thanh Già nhận được thư, chưa kịp nghĩ xem ứng phó Điều Xuyên Hành Giang như thế nào mà phiền táo.

Cáo già Điều Xuyên Hành Giang này, mấy ngày qua không chút đề cập nào tới công việc hợp tác với Sở gia, trái lại ba ngày chỉ biết chạy đến chỗ mình, tay chân một lần lại một lần không sạch sẽ.

Nếu không phải Dương Thanh Già có nhiệm vụ trong người, nhất định sẽ cho lão xấu hổ này một chút nhan sắc xem.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

“Vân Huyên, ” Điều Xuyên Hành Giang làm bộ gõ cửa một cái, “Ta cho ngươi tặng chút hoa quả, nếm thử?”

Dương Thanh Già xoay người liền thay khuôn mặt tươi cười, tiếp nhận mâm đựng trái cây: “Cảm tạ.”

“Ở có quen chưa?” Điều Xuyên Hành Giang đưa tay khoát lên đầu vai của nàng, thập phần ân cần nói.

Dương Thanh Già chịu đựng xung động chặt hai tay trên bả vai của mình, đáp: “Đương nhiên rồi, Hành Giang chiếu cố ta tốt như vậy.”

Điều Xuyên Hành Giang buông cái tay đặt ở trên bờ vai nàng xuống, ngược lại bắt cổ tay trái bị thương của Dương Thanh Già, “Là ta ngự hạ không nghiêm, ngộ thương ngươi, ngươi cũng chớ để ý.”

Bookwaves.com.vn

“Làm sao biết chứ, ta cũng có sai mà, ta không nên không tuân quy củ.” Dương Thanh Già lộ ra bảy phần ai oán ba phần khinh phẫn, nói thật nhỏ: “Chỉ là lúc ta ở nhà, hạ nhân cũng không dám ngăn ta. . .”

Điều Xuyên Hành Giang chưa từng thấy qua dáng dấp thất lạc như thế của nàng, giữa hai lông mày của Dương Thanh Già nặng nề âm trầm, lông mi không quá nồng đậm lại nhọn dài yên tĩnh nằm trên mặt, sóng mắt lưu chuyển chảy ra chút sầu bi đúng mức, dường như hài tử phạm sai lầm lại không muốn chịu thua, đơn thuần lại mang chút quyến rũ không rõ.

Điều Xuyên Hành Giang nuôi oanh oanh yến yến thực sự không ít, lại không có một ai chỉ dựa vào một đôi mắt muốn nói lại không, như mang theo móc để lòng ngươi vừa ngứa lại có một chút hơi đau đớn.

“Ta sẽ phân phó tất cả hạ nhân của Tỉnh Lại quán, sau này bất luận ngươi đi tới đâu, cũng không thể cản ngươi!” Hắn dụ dỗ nói.

“Thực sự?” Dương Thanh Già hơi giương mắt, nhìn hắn.

“Đương nhiên là thật, ta không lừa gạt ngươi.” Điều Xuyên Hành Giang vuốt ve cổ tay mảnh khảnh của nàng, tiến lên trước hỏi: “Có vui hay không?”

Dương Thanh Già nương động tác lấy hoa quả, đứng dậy, ngồi ở trên cái băng bên cạnh bàn: “Đương nhiên vui vẻ.” Nàng cầm một viên hương lê trong tay đưa cho đối phương: “Ăn khối lê này đi.”

Điều Xuyên Hành Giang tiếp nhận, mắt trực câu câu nhìn chằm chằm khối lê Dương Thanh Già cắn rất lớn, phảng phất trong miệng đang nhấm nuốt người trước mắt.

Dương Thanh Già giả bộ không phát hiện ánh mắt thập phần dâm tà sấm nhân của đối phương, dùng định lực lớn nhất mới không ném ánh đào lên trên mặt đối phương.

Điều Xuyên sắp sửa nói: “Nếu vui vẻ, có nghĩ tới sẽ ở lại Tỉnh Lại quán này hay không? Không phải ngươi luôn nói lúc ngươi ở nhà, phụ huynh thích giam ngươi sao? Ở chỗ này của ta, cũng không thế, ngươi muốn chơi cái gì liền chơi cái đó, muốn thế nào thì được thế đó!”

“Hành Giang ngươi tốt với ta như vậy, ta trái lại muốn lưu ở chỗ này, nhưng ta là người Đại Minh a, sớm muộn gì cũng phải về nhà.” Dương Thanh Già không biết trong hồ lô của hắn bán thuốc gì, không dám đơn giản tỏ thái độ.

Hắn gỡ gỡ râu bát phiết(八撇胡) của mình, ngữ khí mang theo mười phần dụ dỗ: “Nếu ngươi trở thành người nhà của ta, có thể vĩnh viễn ở tại chỗ này.”

Trong lòng Dương Thanh Già sửng sốt, nét mặt một mảnh thuần lương, ngoài miệng nhịn không được âm thầm châm chọc hắn nói: “Ý của Hành Hiang là muốn nhận ta làm con gái nuôi sao?”

Lời nói này cực chu tâm, nhưng cũng không sai, Dương Thanh Già năm nay bất quá chừng hai mươi, Điều Xuyên cũng đã là nhĩ thuận chi niên, hầu như có thể làm ông cháu, đối phương luôn miệng nói làm người thân, vậy không làm phụ nữ, chẳng lẽ làm phu thê sao?

Điều Xuyên Hành Giang bị nàng làm nghẹn một cái, hắn tự biết tuổi của song phương chênh lệch quá mức xa, nếu đối phương là nữ tử bình thường hoàn còn dễ nói, nhưng hết lần này tới lần khác nàng là thiên kim tiểu thư Sở gia, hơn nữa nghe nói Sở công tử phi thường sủng ái vị Sở tiểu thư này, tất nhiên không thể ủy khuất gả cho mình, nếu như hắn đánh tính toán này, vậy thế tất phải thất bại.

Bất quá Điều Xuyên Hành Giang am hiểu “Đường cong cứu quốc” nhất, hắn sớm có chuẩn bị nói: “Ta có một tiểu nhi tử tên Điều Xuyên Đạo Tuyền, năm nay hai mươi có năm, chưa hôn phối.”

Dương Thanh Già rùng mình trong lòng, lại chưa lên tiếng.

Bookwaves.com.vn

Điều Xuyên Hành Giang thấy nàng không phản ứng gì, cho là tâm tư nàng đơn thuần bất minh nói không rõ, vì vậy nói: “Ta nghe nói trước đó vài ngày ngươi đi tìm hắn vài lần, hai người các ngươi tuổi tương đương, Đạo Tuyền hắn tuy rằng. . . Tâm tư đơn thuần chút, nhưng tuấn tú lịch sự.”

Dương Thanh Già hợp thời lộ ra chút kinh ngạc, như mới hiểu được ý: “Hành Giang ngươi là muốn ta gả cho nhi tử ngươi?”

Đối phương chậm rãi gật đầu, liếm mặt có thâm ý khác nói: “Đạo Tuyền chỉ thích vẽ, thường ngày hầu như không bước chân ra khỏi nhà, nếu các ngươi kết làm phu thê, ngươi làm cái gì, hắn cũng sẽ không ngang ngược can thiệp, ngươi sẽ rất tự tại.”

Dương Thanh Già rũ mắt suy nghĩ một chút, chỉ nói: “Chuyện này ngươi phải nói với ca ta, Đại Minh chúng ta hôn phối, chú ý phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn, hôm nay phụ mẫu ta cũng không bên người, huynh trưởng như cha, bản thân ta nói không tính.”

“Được được được!” Điều Xuyên Hành Giang liên tiếp nói vài chữ “tốt”: “Ta sẽ thương nghị với ca ca ngươi.”

Nàng cúi đầu ăn anh đào chua ngọt, nhưng trong lòng thì khổ.

Đâm lao phải theo lao, nhưng không biết thế nào!

Mấy ngày nay tâm thần Đoàn Duy có chút không yên, đại bộ phận là bởi vì mấy ngày chưa từng gặp Dương Thanh Già, trong lòng thật bất an.

Hắn đang ngồi ở trong phòng nghĩ nên tìm thời gian mau chóng đi Tỉnh Lại quán gặp Dương Thanh Già một mặt, cũng dễ ngay mặt thương nghị chút sự tình, nhưng mà còn chưa chờ hắn để người tới cửa đưa thiếp mời, Điều Xuyên Hành Giang ngược lại chủ động sai người qua đây thỉnh hắn đi Tỉnh Lại quán.

Chính hợp tâm ý, hắn lập tức ứng, trưa cách ngày liền thu thập sẵn sàng qua đó.

Quản sự lần trước đã gặp kia dẫn hắn tới phòng trà, hắn vừa vào nhà, phát hiện ngoại trừ Điều Xuyên Hành Giang và Dương Thanh Già ra, cùng nàng ngồi ở bên còn có một nam tử hình dạng thanh tuyển.

Hắn không biết Điều Xuyên Đạo Tuyền, thấy Dương Thanh Già và nam tử xa lạ kia sóng vai ngồi ở một chỗ, không khỏi nhíu nhíu mày.

“Sở công tử tới rồi, thỉnh!” Điều Xuyên Hành Giang đứng dậy đón hắn vào tịch, để thị nữ châm dâng trà cho hắn.

Đoàn Duy cùng Dương Thanh Già ngồi đối diện nhau, ánh mắt của hắn nhịn không được trên dưới quan sát nàng một vòng, bất quá ngắn ngủi mấy ngày, người trước mắt hao gầy rất nhiều, người nguyên bản thon gầy, bây giờ nhìn lại có một chút suy nhược.

“Tay ngươi làm sao vậy?” Hắn đột nhiên thấy tay trái của Dương Thanh Già cột vải trắng, vội hỏi.

Chapter
1 Chương 1: Chương 1: Xuyên Việt
2 Chương 2: Chương 2: Quan Ti Mật Trung
3 Chương 3: Chương 3: Phong Ba Nghĩa Trang
4 Chương 4: Chương 4: Kết Minh
5 Chương 5: Chương 5: Vạn Sự Khởi Đầu Nan
6 Chương 6: Chương 6: Giận Nhau
7 Chương 7: Chương 7: Sát Ngôn Quan Sắc
8 Chương 8: Chương 8: Đoàn Khắc Duẫn
9 Chương 9: Chương 9: Công Bút Họa
10 Chương 10: Chương 10: Nghiệm Thi
11 Chương 11: Chương 11: Khai La
12 Chương 12: Chương 12: Đường Thẩm 1
13 Chương 13: Chương 13: Đường Thẩm 2
14 Chương 14: Chương 14: Đường Thẩm 3
15 Chương 15: Chương 15: Chân Tướng Rõ Ràng - Thượng
16 Chương 16: Chương 16: Chân Tướng Rõ Ràng - Hạ
17 Chương 17: Chương 17: Trở Về
18 Chương 18: Chương 18: Dạo Phố
19 Chương 19: Chương 19: Trùng Phùng – Thượng
20 Chương 20: Chương 20: Trùng Phùng - Hạ
21 Chương 21: Chương 21: Thiếu Niên Kỳ Quái
22 Chương 22: Chương 22: Chiếu Ngục
23 Chương 23: Chương 23: Trong Ngục
24 Chương 24: Chương 24: Một Ngày Làm Hạn Định
25 Chương 25: Chương 25: Nguyên Nhân Cái Chết
26 Chương 26: Chương 26: Máu
27 Chương 27: Chương 27: Ngư Đao
28 Chương 28: Chương 28: Đáng Không
29 Chương 29: Chương 29: Xuất Ngục
30 Chương 30: Chương 30: Đao Bút Hội
31 Chương 31: Chương 31: Hội Thi Yết Bảng
32 Chương 32: Chương 32: Án Mạng
33 Chương 33: Chương 33: Kỳ Hoặc
34 Chương 34: Chương 34: Đăng Môn
35 Chương 35: Chương 35: Tham Cung
36 Chương 36: Chương 36: Khốn Cảnh
37 Chương 37: Chương 37: Thất Bại
38 Chương 38: Chương 38: "nữ Phiến Tử"
39 Chương 39: Chương 39: Mưa Đúng Lúc
40 Chương 40: Chương 40: Thẩm Đường 1
41 Chương 41: Chương 41: Thẩm Đường 2
42 Chương 42: Chương 42: Thẩm Đường 3
43 Chương 43: Chương 43: Thẩm Đường 4
44 Chương 44: Chương 44: Thẩm Đường 5
45 Chương 45: Chương 45: Thẩm Đường 6
46 Chương 46: Chương 46: Thẩm Đường 7
47 Chương 47: Chương 47: Thẩm Đường 8
48 Chương 48: Chương 48: Thẩm Đường 9
49 Chương 49: Chương 49: Mạn Đàm
50 Chương 50: Chương 50: Báo Phòng Yết Kiến
51 Chương 51: Chương 51: Tới Cửa Nhận Lỗi
52 Chương 52: Chương 52: Đề Cử
53 Chương 53: Chương 53: Phụng Chỉ Tra Án
54 Chương 54: Chương 54: Phát Hiện
55 Chương 55: Chương 55: Đầu Mối
56 Chương 56: Chương 56: Oa Đao
57 Chương 57: Chương 57: Tử Gián
58 Chương 58: Chương 58: Ra Biển
59 Chương 59: Chương 59: Hội Nghị
60 Chương 60: Chương 60: Tao Ngộ
61 Chương 61: Chương 61: Kim Sa Ban
62 Chương 62: Chương 62: Mê Cung
63 Chương 63: Chương 63: Nhập Oa
64 Chương 64: Chương 64: Ngũ Phong Thuyền Chủ
65 Chương 65: Chương 65: Dẫn Xà Xuất Động
66 Chương 66: Chương 66: Dẫn Xà Xuất Động 2
67 Chương 67: Chương 67: Dẫn Xà Xuất Động 3
68 Chương 68: Chương 68: Dẫn Xà Xuất Động 4
69 Chương 69: Chương 69: Dẫn Xà Xuất Động 5
70 Chương 70: Chương 70: Dẫn Xà Xuất Động 6
71 Chương 71: Chương 71: Cắn Câu
72 Chương 72: Chương 72: Gặp Ở Tửu Lâu
73 Chương 73: Chương 73: Lễ Vật
74 Chương 74: Chương 74: Quản Sự
75 Chương 75: Chương 75: Tranh Luận
76 Chương 76: Chương 76: Nam Tử Kỳ Quái
77 Chương 77: Chương 77: Bắt Đầu
78 Chương 78: Chương 78: Hết Sức Căng Thẳng
79 Chương 79: Chương 79: Nhập Quán
80 Chương 80: Chương 80: Hành Động 1
81 Chương 81: Chương 81: Hành Động 2
82 Chương 82: Chương 82: Tìm Hiểu
83 Chương 83: Chương 83: Cưỡi Hổ Khó Xuống
84 Chương 84: Chương 84: Đính Hôn
85 Chương 85: Chương 85: Thu 1
86 Chương 86: Chương 86: Thu 2
87 Chương 87: Chương 87: Thu 3
88 Chương 88: Chương 88: Thu 4
89 Chương 89: Chương 89: Thu 5
90 Chương 90: Chương 90: Thiệt Biện Phượng Đài Viên 1
Chapter

Updated 90 Episodes

1
Chương 1: Chương 1: Xuyên Việt
2
Chương 2: Chương 2: Quan Ti Mật Trung
3
Chương 3: Chương 3: Phong Ba Nghĩa Trang
4
Chương 4: Chương 4: Kết Minh
5
Chương 5: Chương 5: Vạn Sự Khởi Đầu Nan
6
Chương 6: Chương 6: Giận Nhau
7
Chương 7: Chương 7: Sát Ngôn Quan Sắc
8
Chương 8: Chương 8: Đoàn Khắc Duẫn
9
Chương 9: Chương 9: Công Bút Họa
10
Chương 10: Chương 10: Nghiệm Thi
11
Chương 11: Chương 11: Khai La
12
Chương 12: Chương 12: Đường Thẩm 1
13
Chương 13: Chương 13: Đường Thẩm 2
14
Chương 14: Chương 14: Đường Thẩm 3
15
Chương 15: Chương 15: Chân Tướng Rõ Ràng - Thượng
16
Chương 16: Chương 16: Chân Tướng Rõ Ràng - Hạ
17
Chương 17: Chương 17: Trở Về
18
Chương 18: Chương 18: Dạo Phố
19
Chương 19: Chương 19: Trùng Phùng – Thượng
20
Chương 20: Chương 20: Trùng Phùng - Hạ
21
Chương 21: Chương 21: Thiếu Niên Kỳ Quái
22
Chương 22: Chương 22: Chiếu Ngục
23
Chương 23: Chương 23: Trong Ngục
24
Chương 24: Chương 24: Một Ngày Làm Hạn Định
25
Chương 25: Chương 25: Nguyên Nhân Cái Chết
26
Chương 26: Chương 26: Máu
27
Chương 27: Chương 27: Ngư Đao
28
Chương 28: Chương 28: Đáng Không
29
Chương 29: Chương 29: Xuất Ngục
30
Chương 30: Chương 30: Đao Bút Hội
31
Chương 31: Chương 31: Hội Thi Yết Bảng
32
Chương 32: Chương 32: Án Mạng
33
Chương 33: Chương 33: Kỳ Hoặc
34
Chương 34: Chương 34: Đăng Môn
35
Chương 35: Chương 35: Tham Cung
36
Chương 36: Chương 36: Khốn Cảnh
37
Chương 37: Chương 37: Thất Bại
38
Chương 38: Chương 38: "nữ Phiến Tử"
39
Chương 39: Chương 39: Mưa Đúng Lúc
40
Chương 40: Chương 40: Thẩm Đường 1
41
Chương 41: Chương 41: Thẩm Đường 2
42
Chương 42: Chương 42: Thẩm Đường 3
43
Chương 43: Chương 43: Thẩm Đường 4
44
Chương 44: Chương 44: Thẩm Đường 5
45
Chương 45: Chương 45: Thẩm Đường 6
46
Chương 46: Chương 46: Thẩm Đường 7
47
Chương 47: Chương 47: Thẩm Đường 8
48
Chương 48: Chương 48: Thẩm Đường 9
49
Chương 49: Chương 49: Mạn Đàm
50
Chương 50: Chương 50: Báo Phòng Yết Kiến
51
Chương 51: Chương 51: Tới Cửa Nhận Lỗi
52
Chương 52: Chương 52: Đề Cử
53
Chương 53: Chương 53: Phụng Chỉ Tra Án
54
Chương 54: Chương 54: Phát Hiện
55
Chương 55: Chương 55: Đầu Mối
56
Chương 56: Chương 56: Oa Đao
57
Chương 57: Chương 57: Tử Gián
58
Chương 58: Chương 58: Ra Biển
59
Chương 59: Chương 59: Hội Nghị
60
Chương 60: Chương 60: Tao Ngộ
61
Chương 61: Chương 61: Kim Sa Ban
62
Chương 62: Chương 62: Mê Cung
63
Chương 63: Chương 63: Nhập Oa
64
Chương 64: Chương 64: Ngũ Phong Thuyền Chủ
65
Chương 65: Chương 65: Dẫn Xà Xuất Động
66
Chương 66: Chương 66: Dẫn Xà Xuất Động 2
67
Chương 67: Chương 67: Dẫn Xà Xuất Động 3
68
Chương 68: Chương 68: Dẫn Xà Xuất Động 4
69
Chương 69: Chương 69: Dẫn Xà Xuất Động 5
70
Chương 70: Chương 70: Dẫn Xà Xuất Động 6
71
Chương 71: Chương 71: Cắn Câu
72
Chương 72: Chương 72: Gặp Ở Tửu Lâu
73
Chương 73: Chương 73: Lễ Vật
74
Chương 74: Chương 74: Quản Sự
75
Chương 75: Chương 75: Tranh Luận
76
Chương 76: Chương 76: Nam Tử Kỳ Quái
77
Chương 77: Chương 77: Bắt Đầu
78
Chương 78: Chương 78: Hết Sức Căng Thẳng
79
Chương 79: Chương 79: Nhập Quán
80
Chương 80: Chương 80: Hành Động 1
81
Chương 81: Chương 81: Hành Động 2
82
Chương 82: Chương 82: Tìm Hiểu
83
Chương 83: Chương 83: Cưỡi Hổ Khó Xuống
84
Chương 84: Chương 84: Đính Hôn
85
Chương 85: Chương 85: Thu 1
86
Chương 86: Chương 86: Thu 2
87
Chương 87: Chương 87: Thu 3
88
Chương 88: Chương 88: Thu 4
89
Chương 89: Chương 89: Thu 5
90
Chương 90: Chương 90: Thiệt Biện Phượng Đài Viên 1