Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi

Lão gia tử sảng khoái chuyển hai trăm vạn tinh tệ đưa cho Phong Ngạn, thuận lợi đem họa mang vào trong phòng ông để cất đi.

Phong Ngạn nhìn tin tức trên thẻ nhận diện thân phận, mắt đào hoa toàn là ý cười, còn cao hứng hơn so với chính mình kiếm lời hai ngàn vạn tinh tệ, anh có thể tự chọn món ăn!Lão gia tử từ phòng cất tranh đi ra, liền thấy cháu trai nhà mình cười như là một con hồ ly, tò mò hỏi: “Tiểu tử thúi, cháu có phải là đang quen bạn gái?”Phong Ngạn thu liễm ý cười: “Ông à, người suy nghĩ nhiều rồi!”“Vậy cháu cười cái gì?” Lão gia tử tìm tòi nghiên cứu nói: “Kỳ thật, tầm tuổi này của cháu đã có thể tìm bạn gái, ta cũng không thèm để ý dòng dõi, cháu chỉ cần mang về một cô gái mà ta nhìn thuận mắt là được.

”Phong Ngạn thưởng thức ly sứ men xanh trên mặt bàn: “Cháu đang cười là vì ngày mai có thể nhấm nháp mỹ thực, đối với cái gì bạn gái cháu lại không có hứng thú!”Lão gia tử thở dài, “Ta còn đang nghĩ sớm một chút được ôm chắt nội đây.

”Phong Ngạn muốn đỡ trán: “Ông, mấy đứa cháu khác của người đều chưa kết hôn sinh con đâu, cháu còn xa hơn!”Những người trẻ tuổi ở Phong gia, Phong Ngạn là tuổi nhỏ nhất, cũng là người được yêu thương nhất.

Lão gia tử xua tay: “Thôi, các người đều là một lũ ranh con không nghe lời, ta đến giục cũng lười, từ lớn đến nhỏ không một người khiến ta bớt lo.

”Phong Ngạn thấy ông nhà mình lại muốn càu nhàu, lập tức nói sang chuyện khác, “Ông, hôm nay người gọi ta về là có việc gì?”Lão gia tử này cũng mới nhớ tới, chính mình có việc mới gọi cháu trai về nhà tổ.

Ông vỗ trán: “Đều là do cháu càn quấy, thiếu chút nữa quên chính sự.

”Phong Ngạn không còn lời nào để nói, rõ ràng là lão nhân gia người vẫn luôn càn quấy tưởng hố anh đó.

Vẻ mặt bất cần đời trên mặt ông nội Phong liền biến mất, lấy ra một túi văn kiện đưa qua, nghiêm trang mà nói: “Lần trước cháu bị Trùng tộc thiết kế vây công có manh mối mới, quả nhiên là có người tiết lộ hành tung của cháu.

”Phong Ngạn đem túi văn kiện thu hồi, trong mắt lạnh lùng: “Cháu cũng đang tra chuyện này.

”Ngay sau đó ngẩng đầu nhìn lão gia tử hỏi: “Nếu là người trong nhà liên quan đến việc này, ông sẽ làm thế nào?”Ánh mắt ông nội Phong sắc bén vô cùng, hừ lạnh nói: “Dám cấu kết người ngoài hãm hại người trong nhà, tự nhiên là giệt trừ!”Ông hồ nghi hỏi: “Cháu tra ra người trong nhà có vấn đề?”Phong Ngạn lắc đầu: “Còn không có, chỉ là cháu suy đoán thôi, rõ ràng lần đó cháu đi ra ngoài đột nhiên thay đổi lộ trình thì chỉ có người trong nhà biết.

”“Đương nhiên, cũng có khả năng Trùng tộc là thông qua con đường khác để tra ra được, cháu cũng không hy vọng trong nhà lại có người muốn hãm hại cháu.

” Anh nhún vai.

Lão gia tử gật đầu: “Trong lòng cháu có thể hiểu rõ là tốt rồi, nếu thật sự tra ra được trong nhà là ai hại cháu, ta sẽ chống lưng cho cháu.

”Phong Ngạn chính là cháu trai duy nhất mà ông cùng vợ mình nuôi dưỡng từ nhỏ đến lớn, là cháu trai mà ông thích nhất cũng là coi trọng nhất.

Nó cũng là người mà ông sớm đã định để làm người thừa kế quân đoàn đệ nhất.

Nếu ai dám động đến thằng nhóc này, chính người đó đã chạm vào vảy ngược của ông, dù là con gái của ông đều không được.

Phong Ngạn mím môi: “Cháu biết ở những thời điểm quan trọng, ông nội vẫn là người đáng tin cậy nhất.

”Lão gia tử duỗi tay gõ anh một cái: “Đừng có mà không biết lớn nhỏ.

”“Đúng rồi, cháu vừa rồi nói mỹ thực gì đó? Ông nội cháu cũng rất yêu thích mỹ thực, cháu có phải hay không nên hiếu kính ông nội cháu trước?” Lão gia tử bắt được điểm mấu chốt.

Phong Ngạn lập tức đứng lên: “Ông nội, buổi tối cháu còn có việc nên cháu đi trước đây, hai ngày sau chờ bà nội du lịch trở về, cháu lại đến thăm ông bà sau!”Sau đó không đợi ông nội Phong nói chuyện, anh nhanh như chớp liền chạy, làm lão gia tử nhìn hình bóng anh chạy đi mà tức giận đến thổi râu trừng mắt: “Hỗn trướng, tiểu tử thúi!”Từ nhà tổ ra, Phong Ngạn lên mở ra xe bay trở về chung cư.

Vừa lúc, Hạ Nhược đã nướng xong một lò bánh quy nhỏ mang ra: “Anh đã làm xong việc rồi?”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Có Muốn Chết Không
2 Chương 2: 2: Rất Biết Diễn Kịch
3 Chương 3: 3: Diễn Kịch Ai Chẳng Biết Diễn
4 Chương 4: 4: Gậy Ông Đập Lưng Ông
5 Chương 5: 5: Nhanh Như Vậy Mà Đã Trả Thù Xong
6 Chương 6: 6: Hấp Dẫn
7 Chương 7: 7: Ăn Ngon Quá!
8 Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta
9 Chương 9: 9: Cô Ấy Cũng Không Đơn Giản
10 Chương 10: 10: Bị Nhằm Vào
11 Chương 11: 11: Không Có Khả Năng Là Như Vậy
12 Chương 12: 12: Hạ Nhược Quá Tà Môn
13 Chương 13: 13: Cháu Muốn Phân Nhà!
14 Chương 14: 14: Bà Thấy Vui Vẻ Là Được!
15 Chương 15: 15: Phản Bội
16 Chương 16: 16: Tranh Luận
17 Chương 17: 17: Anh Lấy Tự Tin Ở Đâu Mà Nói Như Vậy
18 Chương 18: 18: Các Người Có Hỏi Ý Kiến Cháu Rồi Sao
19 Chương 19: 19: Các Người Có Muốn Thử Hay Không
20 Chương 20: 20: Ăn Trộm Gà Không Thành Còn Mất Lắm Gạo
21 Chương 21: 21: Cháu Làm Rất Tốt!
22 Chương 22: 22: Cháu Chỉ Xem Kết Quả
23 Chương 23: 23: Rất Có Cảm Tình
24 Chương 24: 24: Từ Nay Tôi Sẽ Thu Hồi Lại!
25 Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao
26 Chương 26: 26: Trêu Đùa Cô Sao
27 Chương 27: 27: Đây Là Giáo Bá Hay Là Tên Vô Lại Vậy
28 Chương 28: 28: Rõ Ràng Là Một Tên Vô Lại
29 Chương 29: 29: Chính Là Thiếu Đánh!
30 Chương 30: 30: Làm Đại Gia
31 Chương 31: 31: Cũng Không Nhìn Xem Ai Làm!
32 Chương 32: 32: Cũng Không Nhìn Xem Bổn Thiếu Gia Là Ai
33 Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì
34 Chương 34: 34: Nằm Mơ!
35 Chương 35: 35: Anh Nhịn!
36 Chương 36: 36: Anh Suy Nghĩ Nhiều Rồi!
37 Chương 37: 37: Xem Đủ Chưa
38 Chương 38: 38: Ta Còn Có Thể Ăn Không Sao
39 Chương 39: 39: Như Vậy Mới Được Chứ!
40 Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi
41 Chương 41: 41: Anh Tâm Phục Khẩu Phục
42 Chương 42: 42: Nhìn Thật Là Thảm Hại Mà!
43 Chương 43: 43: Cô Có Phải Tiểu Thư Nhỏ
44 Chương 44: 44: Cô Có Phải Bị Phát Sốt Rồi Không
45 Chương 45: 45: Không Phải Là Muốn Tán Gái Chứ
46 Chương 46: 46: Thằng Nhãi Này Chính Là Một Lão Đại Vô Lương Tâm!
47 Chương 47: 47: Kia Chính Là Dành Riêng Cho Lão Tử!
48 Chương 48: 48: Có Quá Vô Sỉ Hay Không
49 Chương 49: 49: Tưởng Bở!
50 Chương 50: 50: Các Người Đều Bị Khai Trừ Rồi!
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: 1: Có Muốn Chết Không
2
Chương 2: 2: Rất Biết Diễn Kịch
3
Chương 3: 3: Diễn Kịch Ai Chẳng Biết Diễn
4
Chương 4: 4: Gậy Ông Đập Lưng Ông
5
Chương 5: 5: Nhanh Như Vậy Mà Đã Trả Thù Xong
6
Chương 6: 6: Hấp Dẫn
7
Chương 7: 7: Ăn Ngon Quá!
8
Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta
9
Chương 9: 9: Cô Ấy Cũng Không Đơn Giản
10
Chương 10: 10: Bị Nhằm Vào
11
Chương 11: 11: Không Có Khả Năng Là Như Vậy
12
Chương 12: 12: Hạ Nhược Quá Tà Môn
13
Chương 13: 13: Cháu Muốn Phân Nhà!
14
Chương 14: 14: Bà Thấy Vui Vẻ Là Được!
15
Chương 15: 15: Phản Bội
16
Chương 16: 16: Tranh Luận
17
Chương 17: 17: Anh Lấy Tự Tin Ở Đâu Mà Nói Như Vậy
18
Chương 18: 18: Các Người Có Hỏi Ý Kiến Cháu Rồi Sao
19
Chương 19: 19: Các Người Có Muốn Thử Hay Không
20
Chương 20: 20: Ăn Trộm Gà Không Thành Còn Mất Lắm Gạo
21
Chương 21: 21: Cháu Làm Rất Tốt!
22
Chương 22: 22: Cháu Chỉ Xem Kết Quả
23
Chương 23: 23: Rất Có Cảm Tình
24
Chương 24: 24: Từ Nay Tôi Sẽ Thu Hồi Lại!
25
Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao
26
Chương 26: 26: Trêu Đùa Cô Sao
27
Chương 27: 27: Đây Là Giáo Bá Hay Là Tên Vô Lại Vậy
28
Chương 28: 28: Rõ Ràng Là Một Tên Vô Lại
29
Chương 29: 29: Chính Là Thiếu Đánh!
30
Chương 30: 30: Làm Đại Gia
31
Chương 31: 31: Cũng Không Nhìn Xem Ai Làm!
32
Chương 32: 32: Cũng Không Nhìn Xem Bổn Thiếu Gia Là Ai
33
Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì
34
Chương 34: 34: Nằm Mơ!
35
Chương 35: 35: Anh Nhịn!
36
Chương 36: 36: Anh Suy Nghĩ Nhiều Rồi!
37
Chương 37: 37: Xem Đủ Chưa
38
Chương 38: 38: Ta Còn Có Thể Ăn Không Sao
39
Chương 39: 39: Như Vậy Mới Được Chứ!
40
Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi
41
Chương 41: 41: Anh Tâm Phục Khẩu Phục
42
Chương 42: 42: Nhìn Thật Là Thảm Hại Mà!
43
Chương 43: 43: Cô Có Phải Tiểu Thư Nhỏ
44
Chương 44: 44: Cô Có Phải Bị Phát Sốt Rồi Không
45
Chương 45: 45: Không Phải Là Muốn Tán Gái Chứ
46
Chương 46: 46: Thằng Nhãi Này Chính Là Một Lão Đại Vô Lương Tâm!
47
Chương 47: 47: Kia Chính Là Dành Riêng Cho Lão Tử!
48
Chương 48: 48: Có Quá Vô Sỉ Hay Không
49
Chương 49: 49: Tưởng Bở!
50
Chương 50: 50: Các Người Đều Bị Khai Trừ Rồi!