Chương 35: 35: Anh Nhịn!

Hội đấu giá thật nhanh bắt đầu, một người phụ nữ ăn mặc sườn xám đi lên bán đài đấu giá.

Hạ Nhược nhìn nàng mặc sườn xám, bình thường màu hồng không phải như vậy, kiểu dáng cũng không có cái gì đặc sắc.

Làm cô một đầu hắc tuyến chính là, phía dưới bán đài đấu giá ngồi không ít người lại đều ca ngợi sườn xám này đẹp.

Nàng mở ra thẻ nhận diện thân phận, phát hiện kiểu dáng sườn xám ở thế giới này đều rất đơn giản, thiếu một loại khí chất cổ vị, mẫu sườn xám từ thêu thùa cô lại càng tìm không ra một kiện nào.

Lại tìm kiếm về thêu thùa, mới phát hiện, loại nghề này đã bị thất truyền từ lâu.

Tuy nhiên cũng có thể lý giải được, trong quá trình bị hút vào hắc động mấy trăm năm, nhân loại đấu tranh với hoàn cảnh sinh tồn, với thú biến dị, với thực vật, chỉ có sinh tồn cùng ăn cơm no đều là điều xa xỉ, nơi nào còn sẽ có người đi truyền thừa các nghề thủ công mỹ nghệ gì đó.

Phong Ngạn thấy Hạ Nhược nhìn thẻ xác nhận thân phận đến thất thần, “ Cô đnag suy nghĩ cái gì vậy?”Hạ Nhược ngẩng đầu cười hỏi: “Anh có biết muốn bán đồ vật đấu giá, phải làm như thế nào không?”Phong Ngạn trả lời: “Đem đồ vật giao cho người quản lý chuyên môn phụ trách của hội đấu giá là được.

Tuy nhiên, hội đấu giá ở đây đều là các đơn vị cao cấp, muốn bán đấu giá thì cần phải xác nhận thân phận, ít nhất cũng cần phải có người dẫn tiến.

”“Người che dấu thân phận sẽ không được bán sao?” Hạ Nhược hơi nhíu mày.

Phong Ngạn ghét bỏ đem cà phê trong tay đặt lại trên bàn, “Đương nhiên không được, người che dấu thân phận cùng với dân thường đều bị chặn ở cửa, đến nhìn còn không được nhìn thì như thế nào đưa đồ vật ra đấu giá?”“ Cô định bán đấu giá thứ gì?” Hắn ghé sát vào Hạ Nhược hỏi.

Hạ Nhược phát hiện này người đàn ông này thật thông minh, chỉ từ hai câu mà cô hỏi mà đã có thể phán đoán ra, cũng không giấu giếm, “Sườn xám!”“Sườn xám?” Phong Ngạn chỉ phía dưới, “Chính là thứ mà cô ta mặc trên người?”Hắn khinh thường nói: “Loại quần áo này tuy rằng bị liệt vào hàng xa xỉ, giá cả cũng tương đối đắt, còn không đến mức lấy ra bán đấu giá đâu.

”Hạ Nhược lắc đầu: “Ta muốn bán đấu không phải loại mặt hàng này, sườn xám thêu anh đã thấy qua bao giờ chưa?”“Thêu thùa?” Nhà mẹ của Phong Ngạn chính là gia tộc Hoa Hạ cổ, đối với các đồ vật của thời kỳ địa cầu cổ biết đến không ít, “Trước kia cũng có người bắt trước làm ra vài thứ, nhìn khá là đẹp mắt, nhưng cách làm cũng đã bị mai một rồi.

”Hắn cổ quái lại dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía Hạ Nhược, “ Cô đừng nói với tôi là cô sẽ thêu đấy!”“Không liên quan tới anh!” Hạ Nhược thật đúng là sẽ thêu.

Cô từ nhỏ lớn lên ở gia tộc tu chân, ngoài việc tu luyện, rất nhiều đồ vật cô đều cảm thấy hứng thú, ví dụ như mỹ thực, thêu thùa, nhạc cụ đều thích.

Tứ đại danh thêu của Hoa Hạ cô đều có đọc qua, còn từng bái mấy đại danh sư để học, các sản phẩm thêu thường xuyên được khen ngợi.

Muốn thêu một kiện sườn xám, đối với cô mà nói dễ như trở bàn tay.

Chỉ là sợi tơ cùng nguyên liệu tơ lụa có chút phiền toái.

Nhân công chế tạo ra tơ tằm thật thô ráp, sẽ chỉ thêu ra sản phẩm có cấp bậc hạ thấp, sản lượng tơ tằm nguyên sinh vô cùng thiếu, cũng bởi vậy giá cả đắt vô cùng.

Trong Tiên Ma đằng có mầm cây dâu, chờ cô có tiền sẽ đi mua mấy con tằm nguyên sinh để nuôi dưỡng, đến lúc đó cứ làm trước một kiện sườn xám mang ra bán đấu giá để tuyên truyền, lại mở ra một cửa hàng sườn xám thêu khẳng định không tồi.

Hiện tại, mọi việc đều sẵn sàng chỉ còn thiếu tinh tệ, thật là một phân tiền làm khó một người anh hùng hảo hán.

Nàng u oán nhìn Phong Ngạn liếc mắt một cái, nếu tên gia hỏa ăn không, uống không, ở không trả tiền mà có tài khoản không có bị đông lại thì tốt rồi.

Phong Ngạn cảm nhận được ánh mắt của Hạ Nhược, có chút lành lạnh: “Tôi lại trêu chọc gì đến cô sao?”Hạ Nhược bĩu môi, “Đồ quỷ nghèo!”“……” Phong Ngạn vẫn là lần đầu tiên bị người mắng là quỷ nghèo, người phụ nữ này vẫn luôn đều khiêu chiến điểm mấu chốt của anh đây mà!Nếu đổi lại thành những người khác dám như vậy kiêu ngạo với anh như vậy, anh sẽ trực tiếp kéo đi ra ngoài đánh cho nở hoa thì thôi.

Tuy nhiên vì mỹ thực, anh nhịn!Kỳ thật anh cũng không nghĩ tới chính mình vì một miếng ăn lại trở lên nhẫn nhịn đến mức tốt như vậy!.

Chapter
1 Chương 1: 1: Có Muốn Chết Không
2 Chương 2: 2: Rất Biết Diễn Kịch
3 Chương 3: 3: Diễn Kịch Ai Chẳng Biết Diễn
4 Chương 4: 4: Gậy Ông Đập Lưng Ông
5 Chương 5: 5: Nhanh Như Vậy Mà Đã Trả Thù Xong
6 Chương 6: 6: Hấp Dẫn
7 Chương 7: 7: Ăn Ngon Quá!
8 Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta
9 Chương 9: 9: Cô Ấy Cũng Không Đơn Giản
10 Chương 10: 10: Bị Nhằm Vào
11 Chương 11: 11: Không Có Khả Năng Là Như Vậy
12 Chương 12: 12: Hạ Nhược Quá Tà Môn
13 Chương 13: 13: Cháu Muốn Phân Nhà!
14 Chương 14: 14: Bà Thấy Vui Vẻ Là Được!
15 Chương 15: 15: Phản Bội
16 Chương 16: 16: Tranh Luận
17 Chương 17: 17: Anh Lấy Tự Tin Ở Đâu Mà Nói Như Vậy
18 Chương 18: 18: Các Người Có Hỏi Ý Kiến Cháu Rồi Sao
19 Chương 19: 19: Các Người Có Muốn Thử Hay Không
20 Chương 20: 20: Ăn Trộm Gà Không Thành Còn Mất Lắm Gạo
21 Chương 21: 21: Cháu Làm Rất Tốt!
22 Chương 22: 22: Cháu Chỉ Xem Kết Quả
23 Chương 23: 23: Rất Có Cảm Tình
24 Chương 24: 24: Từ Nay Tôi Sẽ Thu Hồi Lại!
25 Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao
26 Chương 26: 26: Trêu Đùa Cô Sao
27 Chương 27: 27: Đây Là Giáo Bá Hay Là Tên Vô Lại Vậy
28 Chương 28: 28: Rõ Ràng Là Một Tên Vô Lại
29 Chương 29: 29: Chính Là Thiếu Đánh!
30 Chương 30: 30: Làm Đại Gia
31 Chương 31: 31: Cũng Không Nhìn Xem Ai Làm!
32 Chương 32: 32: Cũng Không Nhìn Xem Bổn Thiếu Gia Là Ai
33 Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì
34 Chương 34: 34: Nằm Mơ!
35 Chương 35: 35: Anh Nhịn!
36 Chương 36: 36: Anh Suy Nghĩ Nhiều Rồi!
37 Chương 37: 37: Xem Đủ Chưa
38 Chương 38: 38: Ta Còn Có Thể Ăn Không Sao
39 Chương 39: 39: Như Vậy Mới Được Chứ!
40 Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi
41 Chương 41: 41: Anh Tâm Phục Khẩu Phục
42 Chương 42: 42: Nhìn Thật Là Thảm Hại Mà!
43 Chương 43: 43: Cô Có Phải Tiểu Thư Nhỏ
44 Chương 44: 44: Cô Có Phải Bị Phát Sốt Rồi Không
45 Chương 45: 45: Không Phải Là Muốn Tán Gái Chứ
46 Chương 46: 46: Thằng Nhãi Này Chính Là Một Lão Đại Vô Lương Tâm!
47 Chương 47: 47: Kia Chính Là Dành Riêng Cho Lão Tử!
48 Chương 48: 48: Có Quá Vô Sỉ Hay Không
49 Chương 49: 49: Tưởng Bở!
50 Chương 50: 50: Các Người Đều Bị Khai Trừ Rồi!
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: 1: Có Muốn Chết Không
2
Chương 2: 2: Rất Biết Diễn Kịch
3
Chương 3: 3: Diễn Kịch Ai Chẳng Biết Diễn
4
Chương 4: 4: Gậy Ông Đập Lưng Ông
5
Chương 5: 5: Nhanh Như Vậy Mà Đã Trả Thù Xong
6
Chương 6: 6: Hấp Dẫn
7
Chương 7: 7: Ăn Ngon Quá!
8
Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta
9
Chương 9: 9: Cô Ấy Cũng Không Đơn Giản
10
Chương 10: 10: Bị Nhằm Vào
11
Chương 11: 11: Không Có Khả Năng Là Như Vậy
12
Chương 12: 12: Hạ Nhược Quá Tà Môn
13
Chương 13: 13: Cháu Muốn Phân Nhà!
14
Chương 14: 14: Bà Thấy Vui Vẻ Là Được!
15
Chương 15: 15: Phản Bội
16
Chương 16: 16: Tranh Luận
17
Chương 17: 17: Anh Lấy Tự Tin Ở Đâu Mà Nói Như Vậy
18
Chương 18: 18: Các Người Có Hỏi Ý Kiến Cháu Rồi Sao
19
Chương 19: 19: Các Người Có Muốn Thử Hay Không
20
Chương 20: 20: Ăn Trộm Gà Không Thành Còn Mất Lắm Gạo
21
Chương 21: 21: Cháu Làm Rất Tốt!
22
Chương 22: 22: Cháu Chỉ Xem Kết Quả
23
Chương 23: 23: Rất Có Cảm Tình
24
Chương 24: 24: Từ Nay Tôi Sẽ Thu Hồi Lại!
25
Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao
26
Chương 26: 26: Trêu Đùa Cô Sao
27
Chương 27: 27: Đây Là Giáo Bá Hay Là Tên Vô Lại Vậy
28
Chương 28: 28: Rõ Ràng Là Một Tên Vô Lại
29
Chương 29: 29: Chính Là Thiếu Đánh!
30
Chương 30: 30: Làm Đại Gia
31
Chương 31: 31: Cũng Không Nhìn Xem Ai Làm!
32
Chương 32: 32: Cũng Không Nhìn Xem Bổn Thiếu Gia Là Ai
33
Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì
34
Chương 34: 34: Nằm Mơ!
35
Chương 35: 35: Anh Nhịn!
36
Chương 36: 36: Anh Suy Nghĩ Nhiều Rồi!
37
Chương 37: 37: Xem Đủ Chưa
38
Chương 38: 38: Ta Còn Có Thể Ăn Không Sao
39
Chương 39: 39: Như Vậy Mới Được Chứ!
40
Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi
41
Chương 41: 41: Anh Tâm Phục Khẩu Phục
42
Chương 42: 42: Nhìn Thật Là Thảm Hại Mà!
43
Chương 43: 43: Cô Có Phải Tiểu Thư Nhỏ
44
Chương 44: 44: Cô Có Phải Bị Phát Sốt Rồi Không
45
Chương 45: 45: Không Phải Là Muốn Tán Gái Chứ
46
Chương 46: 46: Thằng Nhãi Này Chính Là Một Lão Đại Vô Lương Tâm!
47
Chương 47: 47: Kia Chính Là Dành Riêng Cho Lão Tử!
48
Chương 48: 48: Có Quá Vô Sỉ Hay Không
49
Chương 49: 49: Tưởng Bở!
50
Chương 50: 50: Các Người Đều Bị Khai Trừ Rồi!