Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì

Hai người hẹn buổi tối 7 giờ 50 có mặt tại cửa cao ốc Thế Mậu trong thế giới ảo.

7 giờ rưỡi, Hạ Nhược tiến vào thế giới ảo, trước tiên đi siêu thị mua một ít nguyên liệu nấu ăn, lúc này mới đi cao ốc Thế Mậu.

Thế giới ảo rất lớn, nhưng lại không cần phải đi trên đường giống như ở thế giới hiện thực, chỉ cần dùng ý niệm đưa mình đến địa điểm muốn tới là được, nháy mắt là có thể truyền tống đi qua, vô cùng tiện lợi lại tiết kiệm thời gian.

Bên ngoài Cao ốc Thế Mậu chỉ thấy cả trai lẫn gái đều ăn mặc lễ phục đẹp đẽ quý giá liên tục đi vào.

Người đứng ở cửa rất nhiều, nhưng Phong Ngạn lại là người nổi bật nhất ở đây.

Anh ta đứng ở trên bậc thang, toàn thân tản ra một loại khí chất vưa lười biếng lại không mất khí phách, bên cạnh đứng một người đàn ông trung niên cũng mặc tây trang đang nói chuyện cùng anh ta.

Phong Ngạn có vẻ mặt không vui, giơ tay nhìn thời gian.

Hạ Nhược đi về phía Phong Ngạn, mới mới bước lên bậc cầu thang đã bị bảo an ngăn cản ở dưới.

“Tiểu thư, hôm nay nơi này triển khai hội đấu giá, người không liên quan không được đi vào!” Trong đó có một người mở miệng.

Hạ Nhược nhướng mày, hỏi lại: “Anh tại sao lại biết tôi không phải tham gia hội đấu giá chứ?”“Vậy mong tiểu thư trình thư mời cho chúng tôi kiểm tra!”Cô dùng nhân vật bắt chước của hệ thống, ăn mặc cũng rất đơn giản, cũng không giống bộ dáng như người có thể tới tham gia hội đấu giá cao cấp như thế này.

Những hội đấu giá như vậy, khách hàng tham gia thường là dùng dung mạo và thân phận thật để tới, ăn mặc cũng thực quý khí.

Ở thế giới ảo, mua sắn lễ phục đẹp đẽ quý giá cũng cần phải có một số lượng lớn tinh tệ.

Bởi vậy an bảo kết luận, Hạ Nhược chính là người muốn đục nước béo cò ở đây.

Hạ Nhược ngẩng đầu nhìn về phía Phong Ngạn, đôi tay làm một cái loa kêu lên: “Đại vô lại, người này không để tôi đi vào!”Phong Ngạn vẫn luôn đang chờ Hạ Nhược tới, bằng không anh cũng đã sớm đi vào, nghe thấy giọng nói liền nhìn đi.

Dung mạo cùng giọng nói đều thay đổi, nhưng thần thái của đối phương thì anh liếc mắt một cái là nhận ra đây là Hạ Nhược.

Lại nói, cũng không phải ai đều dám kêu anh như vậy.

Hắn bước nhanh đi qua, sắc mặt lãnh lệ nhìn an bảo hỏi: “Đây là bạn nữ tôi mời tới, anh có ý kiến sao?”Hai gã bảo an ngăn lại Hạ Nhược căn bản không nghĩ tới cô lại chính là bạn gái được mời của Phong tam thiếu, tức khắc hoảng sợ.

Thật sự là trước kia dù tham gia hoạt động gì, vị tam thiếu gia này đều không có mang bạn nữ đến.

“Không có ý kiến, chúng tôi chỉ hỏi vài câu theo lệ thôi, tuyệt đối không dám cản bạn gái của tam thiếu đâu.

”Hai người tư thế khúm lúm, lập tức cung kính đối mà khom lưng làm một cái thỉnh tư thế với Hạ Nhược: “Tiểu thư, mời!”Hạ Nhược lúc này mới lướt qua hai người, đi đến bên cạnh Phong Ngạn, nhàn nhạt mà nói: “Đi thôi!”Phong Ngạn gật đầu, mang theo cô đi vào bên trong.

Lúc này tên đàn ông trung niên kia cũng đi tới, ánh mắt dừng lại trên người Hạ Nhược bồi hồi nói: ‘Tam thiếu, vị này chính là?”Phong Ngạn vẻ mặt thiếu đánh nói: “Liên quan gì đến ông?”Người đàn ông trung niên nghẹn lại, thấp giọng khuyên: “Đêm nay nguyên thủ ở nhà, mong rằng tam thiếu người trở về một chuyến!”Phong Ngạn cuồng ngạo nói: “ Khi nào ông ta quyết định không cưới người phụ nữ kia nữa thì tôi sẽ trở về, bằng không thì ông ta cứ coi như không có đứa con trai này đi.

”Người đàn ông trung niên vẻ mặt bất đắc dĩ: “Nguyên thủ cũng có suy xét của chính mình, ngài đã làm loạn tiệc đính hôn, làm nguyên thủ mất hết cả mặt mũi, nếu người còn tiếp tục như vậy thì sẽ làm tình cảm cha con ngày càng đi xuống thôi.

”“Ông có thấy phiền hay không! Sao ông nói nhiều thế, chỉ cần ông ta không thay đổi quyết định, tôi sẽ không trở về”.

Phong Ngạn ánh mắt không kiên nhẫn: “Còn nữa, về sau đừng lại đến quấy rầy tôi!”Sau đó, anh lười đi để ý đến người đàn ông trung niên, lôi kéo cánh tay Hạ Nhược lập tức đi vào cao ốc.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Có Muốn Chết Không
2 Chương 2: 2: Rất Biết Diễn Kịch
3 Chương 3: 3: Diễn Kịch Ai Chẳng Biết Diễn
4 Chương 4: 4: Gậy Ông Đập Lưng Ông
5 Chương 5: 5: Nhanh Như Vậy Mà Đã Trả Thù Xong
6 Chương 6: 6: Hấp Dẫn
7 Chương 7: 7: Ăn Ngon Quá!
8 Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta
9 Chương 9: 9: Cô Ấy Cũng Không Đơn Giản
10 Chương 10: 10: Bị Nhằm Vào
11 Chương 11: 11: Không Có Khả Năng Là Như Vậy
12 Chương 12: 12: Hạ Nhược Quá Tà Môn
13 Chương 13: 13: Cháu Muốn Phân Nhà!
14 Chương 14: 14: Bà Thấy Vui Vẻ Là Được!
15 Chương 15: 15: Phản Bội
16 Chương 16: 16: Tranh Luận
17 Chương 17: 17: Anh Lấy Tự Tin Ở Đâu Mà Nói Như Vậy
18 Chương 18: 18: Các Người Có Hỏi Ý Kiến Cháu Rồi Sao
19 Chương 19: 19: Các Người Có Muốn Thử Hay Không
20 Chương 20: 20: Ăn Trộm Gà Không Thành Còn Mất Lắm Gạo
21 Chương 21: 21: Cháu Làm Rất Tốt!
22 Chương 22: 22: Cháu Chỉ Xem Kết Quả
23 Chương 23: 23: Rất Có Cảm Tình
24 Chương 24: 24: Từ Nay Tôi Sẽ Thu Hồi Lại!
25 Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao
26 Chương 26: 26: Trêu Đùa Cô Sao
27 Chương 27: 27: Đây Là Giáo Bá Hay Là Tên Vô Lại Vậy
28 Chương 28: 28: Rõ Ràng Là Một Tên Vô Lại
29 Chương 29: 29: Chính Là Thiếu Đánh!
30 Chương 30: 30: Làm Đại Gia
31 Chương 31: 31: Cũng Không Nhìn Xem Ai Làm!
32 Chương 32: 32: Cũng Không Nhìn Xem Bổn Thiếu Gia Là Ai
33 Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì
34 Chương 34: 34: Nằm Mơ!
35 Chương 35: 35: Anh Nhịn!
36 Chương 36: 36: Anh Suy Nghĩ Nhiều Rồi!
37 Chương 37: 37: Xem Đủ Chưa
38 Chương 38: 38: Ta Còn Có Thể Ăn Không Sao
39 Chương 39: 39: Như Vậy Mới Được Chứ!
40 Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi
41 Chương 41: 41: Anh Tâm Phục Khẩu Phục
42 Chương 42: 42: Nhìn Thật Là Thảm Hại Mà!
43 Chương 43: 43: Cô Có Phải Tiểu Thư Nhỏ
44 Chương 44: 44: Cô Có Phải Bị Phát Sốt Rồi Không
45 Chương 45: 45: Không Phải Là Muốn Tán Gái Chứ
46 Chương 46: 46: Thằng Nhãi Này Chính Là Một Lão Đại Vô Lương Tâm!
47 Chương 47: 47: Kia Chính Là Dành Riêng Cho Lão Tử!
48 Chương 48: 48: Có Quá Vô Sỉ Hay Không
49 Chương 49: 49: Tưởng Bở!
50 Chương 50: 50: Các Người Đều Bị Khai Trừ Rồi!
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: 1: Có Muốn Chết Không
2
Chương 2: 2: Rất Biết Diễn Kịch
3
Chương 3: 3: Diễn Kịch Ai Chẳng Biết Diễn
4
Chương 4: 4: Gậy Ông Đập Lưng Ông
5
Chương 5: 5: Nhanh Như Vậy Mà Đã Trả Thù Xong
6
Chương 6: 6: Hấp Dẫn
7
Chương 7: 7: Ăn Ngon Quá!
8
Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta
9
Chương 9: 9: Cô Ấy Cũng Không Đơn Giản
10
Chương 10: 10: Bị Nhằm Vào
11
Chương 11: 11: Không Có Khả Năng Là Như Vậy
12
Chương 12: 12: Hạ Nhược Quá Tà Môn
13
Chương 13: 13: Cháu Muốn Phân Nhà!
14
Chương 14: 14: Bà Thấy Vui Vẻ Là Được!
15
Chương 15: 15: Phản Bội
16
Chương 16: 16: Tranh Luận
17
Chương 17: 17: Anh Lấy Tự Tin Ở Đâu Mà Nói Như Vậy
18
Chương 18: 18: Các Người Có Hỏi Ý Kiến Cháu Rồi Sao
19
Chương 19: 19: Các Người Có Muốn Thử Hay Không
20
Chương 20: 20: Ăn Trộm Gà Không Thành Còn Mất Lắm Gạo
21
Chương 21: 21: Cháu Làm Rất Tốt!
22
Chương 22: 22: Cháu Chỉ Xem Kết Quả
23
Chương 23: 23: Rất Có Cảm Tình
24
Chương 24: 24: Từ Nay Tôi Sẽ Thu Hồi Lại!
25
Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao
26
Chương 26: 26: Trêu Đùa Cô Sao
27
Chương 27: 27: Đây Là Giáo Bá Hay Là Tên Vô Lại Vậy
28
Chương 28: 28: Rõ Ràng Là Một Tên Vô Lại
29
Chương 29: 29: Chính Là Thiếu Đánh!
30
Chương 30: 30: Làm Đại Gia
31
Chương 31: 31: Cũng Không Nhìn Xem Ai Làm!
32
Chương 32: 32: Cũng Không Nhìn Xem Bổn Thiếu Gia Là Ai
33
Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì
34
Chương 34: 34: Nằm Mơ!
35
Chương 35: 35: Anh Nhịn!
36
Chương 36: 36: Anh Suy Nghĩ Nhiều Rồi!
37
Chương 37: 37: Xem Đủ Chưa
38
Chương 38: 38: Ta Còn Có Thể Ăn Không Sao
39
Chương 39: 39: Như Vậy Mới Được Chứ!
40
Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi
41
Chương 41: 41: Anh Tâm Phục Khẩu Phục
42
Chương 42: 42: Nhìn Thật Là Thảm Hại Mà!
43
Chương 43: 43: Cô Có Phải Tiểu Thư Nhỏ
44
Chương 44: 44: Cô Có Phải Bị Phát Sốt Rồi Không
45
Chương 45: 45: Không Phải Là Muốn Tán Gái Chứ
46
Chương 46: 46: Thằng Nhãi Này Chính Là Một Lão Đại Vô Lương Tâm!
47
Chương 47: 47: Kia Chính Là Dành Riêng Cho Lão Tử!
48
Chương 48: 48: Có Quá Vô Sỉ Hay Không
49
Chương 49: 49: Tưởng Bở!
50
Chương 50: 50: Các Người Đều Bị Khai Trừ Rồi!