Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao

Cái ngõ rất sâu nhưng lại không đến lỗi quá tối, trên mặt đất nằm bảy tám người nửa chết nửa sống, cô bình tĩnh vượt qua bọn họ mà đi đến bên kia.

Đi đến điểm cuối, liền thấy một người thanh tỉnh duy nhất lãnh khốc dựa vào tường, máu từ trong tay anh ta nhỏ từng giọt xuống mặt đất.

Hạ Nhược ngoắc môi mở miệng hỏi: “ Muốn dùng nhân tình không?”Phong Ngạn hơi thở có chút không xong, ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Nhược mà tà khí cười, thanh âm mang theo vài phần khàn khàn lại đáng chết gợi cảm: “Tôi đã giải quyết xong rồi!”Ngụ ý chính là Hạ Nhược đã tới chậm!Hạ Nhược chờ anh ta đi qua, chóp mũi khẽ giật giật, nhẹ giọng nói: “ Độc trên người anh đang phát tác, tôi có thể giúp anh áp chế!”Cô luôn không muốn thiếu nhân tình của người khác.

Phong Ngạn nhướng mày, “Cô muốn giúp tôi áp chế độc tố để trả nhân tình?”“Không, áp chế chỉ là bước đầu tiên, tôi sẽ giúp anh hoàn toàn giải hoàn toàn độc tố để trả nhân tình.

” Hạ Nhược nghiêm túc nhìn anh, con ngươi đen có sự tự tin tỏa ra ánh sáng rực rỡ lung linh.

Phong Ngạn cười như không cười: “Dược sư và bác sĩ lợi hại nhất Liên Bang đều không có biện pháp, cô có chắn chắn là sẽ giúp tôi giải hoàn toàn độc tố trên người?”Hạ Nhược khí phách trả lời: “Bọn họ là bọn họ, tôi là tôi, tôi nói có thể giải vậy thì khẳng định là giải được!”“ Tuy nhiên còn cần một ít thời gian.

” Cô bổ sung.

Hiện tại, dù là Luyện Khí tầng một cô còn chưa tiến vào, cũng không thể luyện chế ra đan dược có thể giúp Phong Ngạn trị độc.

Phong Ngạn nâng lên cánh tay đáp ở trên vai cô: “Được, tôi đây sẽ đem chính mình tạm thời giao cho cô!”Hạ Nhược cảm giác trên người vài phần nặng, biết anh ta vẫn luôn cố gắng cường ngạnh mà chống đỡ độc tố bùng nổ, cô liền đỡ anh đi ra khỏi ngõ nhỏ, đặt vào trong xe bay.

Độc tố trong cơ thể Phong Ngạn đã trải qua ám sát, nếu Hạ Nhược không xuất hiện đúng lúc, nếu sát thủ lại đến thì anh đúng thật là sẽ gặp phiền phức.

Hạ Nhược đem xe chạy đến tiểu khu, đỡ Phong Ngạn ý thức đang không được thanh tỉnh lắm nhưng cố gắng chống đỡ lên lầu.

Đây là một nhà ở có ba phòng hai sảnh, đã được trang hoàng xong, còn được xếp đầy đủ dụng cụ bên trong.

Đem Phong Ngạn đỡ vào phòng cho khách rồi ném anh lên trên giường.

“ Trước tiên, tôi đi phối dược để giúp anh áp chế độc tố!” Hạ Nhược biết anh nghe được.

Phong Ngạn mở nửa con ngươi, toàn thân đều nóng cao, cả người như là muốn nổ tung và đau đớn nói: “Được!”Hắn cảm nhận được Hạ Nhược không có ác ý, cô một hai phải trả bằng được nhân tình, vậy anh liền cho cô một cái cơ hội tốt để làm.

Hạ Nhược vào thư phòng, phát hiện bên trong còn lắp đặt một bộ thiết bị phối dược, bà của cô đúng là vô cùng chu đáo.

Mẹ của nguyên thân đã từng là dược sự nổi danh cao cấp nhất Liên Bang, thật ra cô cũng rất có thiên phú với dược liệu, nhưng cô cũng giống với cha mình, chỉ muốn tìm Trùng tộc báo thù, lại thêm Hứa Ảnh ảnh hưởng bên cạnh, liền từ bỏ hệ dược liệu mà chọn vào hệ chiến đấu.

Mấy năm nay, Hứa Ảnh lại càng không cho nguyên thân tiếp xúc với dược liệu, khiến cho cô chỉ có hiểu biết một ít cơ sở bên ngoài, hoàn toàn là bị cố tình dưỡng thành phế vật.

Hạ Nhược từ lấy vài cây linh dược bên trong Tiên Ma đằng, đem chúng nghiền nát, dựa vào cách thức sử dụng phối dược cơ bản trong trí nhớ của nguyên thân mà bắt đầu làm thuốc.

Sau hai lần phối dược thất bại, lại rút kinh nghiệm từ những lần trước mà đến lần thứ ba, Hạ Nhược đã tạo ra được một nước thuốc màu xanh.

Cô có được linh hồn hỗn độn hiếm thấy, có trí nhớ và lực lĩnh ngộ siêu phàm, học đâu biết đó, nếu mà để cho người khác biết cô lần đầu tiếp xúc với dược liệu, chỉ cần ba lần mà đã có thể phối ra thuốc thành công, thế nào cũng khiến cho bọn họ bị dọa nhảy dựng lên không thể tin.

Cầm thuốc đã phối xong vào phòng nghỉ cho khách, Hạ Nhược đút thuốc cho Phong Ngạn uống xong, anh dần chìm vào giấc ngủ, ý thức lại vẫn duy trì thanh tỉnh như cũ, anh ta đúng là có sức chịu đựng và sự kiềm chế vô cùng mạnh.

Hạ Nhược ngồi trên sô pha ở phòng khách, lấy thẻ nhận diện thân phận ra, tiến vào bên trong thế giới giả thuyết.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Có Muốn Chết Không
2 Chương 2: 2: Rất Biết Diễn Kịch
3 Chương 3: 3: Diễn Kịch Ai Chẳng Biết Diễn
4 Chương 4: 4: Gậy Ông Đập Lưng Ông
5 Chương 5: 5: Nhanh Như Vậy Mà Đã Trả Thù Xong
6 Chương 6: 6: Hấp Dẫn
7 Chương 7: 7: Ăn Ngon Quá!
8 Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta
9 Chương 9: 9: Cô Ấy Cũng Không Đơn Giản
10 Chương 10: 10: Bị Nhằm Vào
11 Chương 11: 11: Không Có Khả Năng Là Như Vậy
12 Chương 12: 12: Hạ Nhược Quá Tà Môn
13 Chương 13: 13: Cháu Muốn Phân Nhà!
14 Chương 14: 14: Bà Thấy Vui Vẻ Là Được!
15 Chương 15: 15: Phản Bội
16 Chương 16: 16: Tranh Luận
17 Chương 17: 17: Anh Lấy Tự Tin Ở Đâu Mà Nói Như Vậy
18 Chương 18: 18: Các Người Có Hỏi Ý Kiến Cháu Rồi Sao
19 Chương 19: 19: Các Người Có Muốn Thử Hay Không
20 Chương 20: 20: Ăn Trộm Gà Không Thành Còn Mất Lắm Gạo
21 Chương 21: 21: Cháu Làm Rất Tốt!
22 Chương 22: 22: Cháu Chỉ Xem Kết Quả
23 Chương 23: 23: Rất Có Cảm Tình
24 Chương 24: 24: Từ Nay Tôi Sẽ Thu Hồi Lại!
25 Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao
26 Chương 26: 26: Trêu Đùa Cô Sao
27 Chương 27: 27: Đây Là Giáo Bá Hay Là Tên Vô Lại Vậy
28 Chương 28: 28: Rõ Ràng Là Một Tên Vô Lại
29 Chương 29: 29: Chính Là Thiếu Đánh!
30 Chương 30: 30: Làm Đại Gia
31 Chương 31: 31: Cũng Không Nhìn Xem Ai Làm!
32 Chương 32: 32: Cũng Không Nhìn Xem Bổn Thiếu Gia Là Ai
33 Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì
34 Chương 34: 34: Nằm Mơ!
35 Chương 35: 35: Anh Nhịn!
36 Chương 36: 36: Anh Suy Nghĩ Nhiều Rồi!
37 Chương 37: 37: Xem Đủ Chưa
38 Chương 38: 38: Ta Còn Có Thể Ăn Không Sao
39 Chương 39: 39: Như Vậy Mới Được Chứ!
40 Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi
41 Chương 41: 41: Anh Tâm Phục Khẩu Phục
42 Chương 42: 42: Nhìn Thật Là Thảm Hại Mà!
43 Chương 43: 43: Cô Có Phải Tiểu Thư Nhỏ
44 Chương 44: 44: Cô Có Phải Bị Phát Sốt Rồi Không
45 Chương 45: 45: Không Phải Là Muốn Tán Gái Chứ
46 Chương 46: 46: Thằng Nhãi Này Chính Là Một Lão Đại Vô Lương Tâm!
47 Chương 47: 47: Kia Chính Là Dành Riêng Cho Lão Tử!
48 Chương 48: 48: Có Quá Vô Sỉ Hay Không
49 Chương 49: 49: Tưởng Bở!
50 Chương 50: 50: Các Người Đều Bị Khai Trừ Rồi!
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: 1: Có Muốn Chết Không
2
Chương 2: 2: Rất Biết Diễn Kịch
3
Chương 3: 3: Diễn Kịch Ai Chẳng Biết Diễn
4
Chương 4: 4: Gậy Ông Đập Lưng Ông
5
Chương 5: 5: Nhanh Như Vậy Mà Đã Trả Thù Xong
6
Chương 6: 6: Hấp Dẫn
7
Chương 7: 7: Ăn Ngon Quá!
8
Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta
9
Chương 9: 9: Cô Ấy Cũng Không Đơn Giản
10
Chương 10: 10: Bị Nhằm Vào
11
Chương 11: 11: Không Có Khả Năng Là Như Vậy
12
Chương 12: 12: Hạ Nhược Quá Tà Môn
13
Chương 13: 13: Cháu Muốn Phân Nhà!
14
Chương 14: 14: Bà Thấy Vui Vẻ Là Được!
15
Chương 15: 15: Phản Bội
16
Chương 16: 16: Tranh Luận
17
Chương 17: 17: Anh Lấy Tự Tin Ở Đâu Mà Nói Như Vậy
18
Chương 18: 18: Các Người Có Hỏi Ý Kiến Cháu Rồi Sao
19
Chương 19: 19: Các Người Có Muốn Thử Hay Không
20
Chương 20: 20: Ăn Trộm Gà Không Thành Còn Mất Lắm Gạo
21
Chương 21: 21: Cháu Làm Rất Tốt!
22
Chương 22: 22: Cháu Chỉ Xem Kết Quả
23
Chương 23: 23: Rất Có Cảm Tình
24
Chương 24: 24: Từ Nay Tôi Sẽ Thu Hồi Lại!
25
Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao
26
Chương 26: 26: Trêu Đùa Cô Sao
27
Chương 27: 27: Đây Là Giáo Bá Hay Là Tên Vô Lại Vậy
28
Chương 28: 28: Rõ Ràng Là Một Tên Vô Lại
29
Chương 29: 29: Chính Là Thiếu Đánh!
30
Chương 30: 30: Làm Đại Gia
31
Chương 31: 31: Cũng Không Nhìn Xem Ai Làm!
32
Chương 32: 32: Cũng Không Nhìn Xem Bổn Thiếu Gia Là Ai
33
Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì
34
Chương 34: 34: Nằm Mơ!
35
Chương 35: 35: Anh Nhịn!
36
Chương 36: 36: Anh Suy Nghĩ Nhiều Rồi!
37
Chương 37: 37: Xem Đủ Chưa
38
Chương 38: 38: Ta Còn Có Thể Ăn Không Sao
39
Chương 39: 39: Như Vậy Mới Được Chứ!
40
Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi
41
Chương 41: 41: Anh Tâm Phục Khẩu Phục
42
Chương 42: 42: Nhìn Thật Là Thảm Hại Mà!
43
Chương 43: 43: Cô Có Phải Tiểu Thư Nhỏ
44
Chương 44: 44: Cô Có Phải Bị Phát Sốt Rồi Không
45
Chương 45: 45: Không Phải Là Muốn Tán Gái Chứ
46
Chương 46: 46: Thằng Nhãi Này Chính Là Một Lão Đại Vô Lương Tâm!
47
Chương 47: 47: Kia Chính Là Dành Riêng Cho Lão Tử!
48
Chương 48: 48: Có Quá Vô Sỉ Hay Không
49
Chương 49: 49: Tưởng Bở!
50
Chương 50: 50: Các Người Đều Bị Khai Trừ Rồi!