Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta

Thật ra trong Tiên Ma đằng còn chứa một ít, nhưng loại mật ong này ở đây khá là quý, Hạ Nhược không muốn lấy ra bán đi.

Tịch Du tiếc nuối cười: “ Không sao, nếu sau này cô còn lấy được nhiều loại mật ong này, đều có thể tìm tôi để bán.

”“ Cô muốn dùng mật ong để đổi lấy các vật dụng khác thì đều có thể tìm tới tôi để đổi.

”“Được!” Hạ Nhược gật đầu.

Tịch Du chủ động trao đổi số điện thoại liên hệ với Hạ Nhược.

Một lát sau, Tịch Du ngồi nói chuyện phiếm với Minh Duệ.

Tịch Du nói: “Lão đại cũng không biết đã chạy đi đâu, ngày mai chính là ngày thi khảo sát cuối cùng.

”Minh Duệ liếc mắt nhìn anh, “Chắc chắn cậu ấy sẽ tới kịp, cậu không cần nhọc lòng lo nghĩ.

”“Hai! Tôi chỉ cảm thấy gần đây lão đại quá liều mạng.

Đám bác sĩ và Dược sư Liên Bang kia cùng với cũng thật bất tài, rõ ràng nói tinh thần lực của lão đại không thể khôi phục được, còn tung tin cho tất cả dân chúng đều biết, đúng là rắm thối mà”.

Ở trong lòng Tịch Du, cậu đều cho rằng lão đại vinh viễn là người mạnh nhất.

Minh Duệ đẩy mắt kính trên mũi, đem lo lắng dưới đáy mắt cất giấu, “Khẳng định là có cơ hội khôi phục lại như cũ.

”Tịch Du nói xong, đột nhiên nhớ tới tinh thần lực của Hạ Nhược cũng xuất hiện vấn đề, nhìn cô an ủi, “ Rồi đến một ngày, cô cũng sẽ khôi phục lại bình thường.

”Trên mặt Hạ Nhược lộ ra thần sắc tràn đầy tự tin: “Ừm, tôi nhất định sẽ khôi phục lại.

”Tinh thần lực cùng tố chất thân thể ở thế giới này đều là nhân tốt then chốt để phân chia thành dị năng giả và người thường.

Cấp bậc phân chia của hai loại này đều gồm F, E, D, C, B, A, S, chỉ khi cả hai yếu tố trên đều đạt tới cấp C, nhân tài mới có cơ hội thức tỉnh dị năng.

Nguyên thân được mười tuổi, tham gia thi khảo hạch có tinh thần cấp S, tố chất thân thể cấp A, lại còn thức tỉnh dị năng hệ mộc, cùng với đó là sở hữu di năng không gian quý hiếm, đã được dự đoán là thiên tài tương lai.

Bố cô đột nhiên chết trận, cô không chịu được đả kích này mà ngất đi, sau khi tỉnh lại thì tinh thần lực cùng tố chất thân thể đều rơi xuống cấp D, dị năng càng là từ cấp ba rơi xuống cấp một, đây cũng không còn là bí mật gì nữa.

Tại trường quân đội đệ nhị, trừ Hạ Nhược bị như vậy, còn có một người cũng là tinh thần lực cấp S xảy ra vấn đề.

“Các anh nói lão đại chính là Phong Ngạn?”Phong Ngạn, Tam công tử của nhà nguyên thủ, người thừa kế quân đoàn đệ nhất điều động nội Liên Bang, thân thể có tinh thần lực cấp SS, thức tỉnh 3 hệ dị năng, là thiên tài tuyệt thế.

Bắt đầu từ mười ba tuổi đã ra chiến trường, lập được rất nhiều chiến công, nhập học tại trường quân đội đệ nhị khi 18 tuổi, cũng đã là dị năng giả cấp 5, là người đứng đầu trong top sinh viên giỏi nhất trường quân đội, vừa là giáo thảo cũng là giáo bá trong trường.

Hơn hai tháng trước, trong một chiến dịch, Phong Ngạn cũng tham gia, vì cứu vài vị lãnh tướng bị bắt, một mình thâm nhập vào giữa vòng vây của Trùng tộc, thuận lợi giảu cứu được con tim thoát ra ngoài.

Tuy nhiên trong quá trình đột phá vòng vây, anh ta vẫn bị dính nọc độc của trùng vương, dẫn tới tinh thần lực trong cơ thể bị nọc độc bao vây rồi áp chế xuống, không có biện pháp lấy ra sử dụng.

Tinh thần lực không thể dùng, cũng đại biểu là không thể điều khiển cơ giáp, cấp bậc dị năng cũng khó có thể phát huy hết uy lực tương ứng, điều này có nghĩa là cả người đều đã bị phế bỏ.

Tình huống như vậy nếu đổi thành những người khác, có lẽ sẽ suy sút tinh thần hoặc chấp nhận số mệnh an bài.

Nhưng Phong Ngạn lại không có từ bỏ, tinh thần lực không thể vận dụng, anh liền chuyển từ hệ cơ giáp tới hệ chiến đấu, thể năng tăng lên không gián đoạn, duy trì rèn luyện cường độ thân thể.

Mẹ anh xuất thân từ gia tộc cổ võ của Liên Bang, thời điểm anh bắt đầu học chính là thuật chiến đấu nguyên thủy.

Tháng trước, dù dị năng giả của anh vô dụng như vẫn đem người có dị năng giả cấp bốn trong trường học đánh bại, cũng khiến cho toàn bộ lão sư và sinh viên trong trường đều chấn động.

Tịch Du cũng không bất ngờ khi Hạ Nhược biết lão đại của bọn họ là Phong Ngạn, kiêu ngạo mà ưỡn ngực, “Đúng vậy! Chúng tôi chính là anh em từ nhỏ đã chơi với nhau, cùng nhau lớn lên.

Phong Ngạn từ nhỏ xưng vương xưng bá, đi đến nơi nào cũng là tiêu điểm, chính là người hay được gọi là ‘con nhà người ta’ trong miệng phụ huynh”.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Có Muốn Chết Không
2 Chương 2: 2: Rất Biết Diễn Kịch
3 Chương 3: 3: Diễn Kịch Ai Chẳng Biết Diễn
4 Chương 4: 4: Gậy Ông Đập Lưng Ông
5 Chương 5: 5: Nhanh Như Vậy Mà Đã Trả Thù Xong
6 Chương 6: 6: Hấp Dẫn
7 Chương 7: 7: Ăn Ngon Quá!
8 Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta
9 Chương 9: 9: Cô Ấy Cũng Không Đơn Giản
10 Chương 10: 10: Bị Nhằm Vào
11 Chương 11: 11: Không Có Khả Năng Là Như Vậy
12 Chương 12: 12: Hạ Nhược Quá Tà Môn
13 Chương 13: 13: Cháu Muốn Phân Nhà!
14 Chương 14: 14: Bà Thấy Vui Vẻ Là Được!
15 Chương 15: 15: Phản Bội
16 Chương 16: 16: Tranh Luận
17 Chương 17: 17: Anh Lấy Tự Tin Ở Đâu Mà Nói Như Vậy
18 Chương 18: 18: Các Người Có Hỏi Ý Kiến Cháu Rồi Sao
19 Chương 19: 19: Các Người Có Muốn Thử Hay Không
20 Chương 20: 20: Ăn Trộm Gà Không Thành Còn Mất Lắm Gạo
21 Chương 21: 21: Cháu Làm Rất Tốt!
22 Chương 22: 22: Cháu Chỉ Xem Kết Quả
23 Chương 23: 23: Rất Có Cảm Tình
24 Chương 24: 24: Từ Nay Tôi Sẽ Thu Hồi Lại!
25 Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao
26 Chương 26: 26: Trêu Đùa Cô Sao
27 Chương 27: 27: Đây Là Giáo Bá Hay Là Tên Vô Lại Vậy
28 Chương 28: 28: Rõ Ràng Là Một Tên Vô Lại
29 Chương 29: 29: Chính Là Thiếu Đánh!
30 Chương 30: 30: Làm Đại Gia
31 Chương 31: 31: Cũng Không Nhìn Xem Ai Làm!
32 Chương 32: 32: Cũng Không Nhìn Xem Bổn Thiếu Gia Là Ai
33 Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì
34 Chương 34: 34: Nằm Mơ!
35 Chương 35: 35: Anh Nhịn!
36 Chương 36: 36: Anh Suy Nghĩ Nhiều Rồi!
37 Chương 37: 37: Xem Đủ Chưa
38 Chương 38: 38: Ta Còn Có Thể Ăn Không Sao
39 Chương 39: 39: Như Vậy Mới Được Chứ!
40 Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi
41 Chương 41: 41: Anh Tâm Phục Khẩu Phục
42 Chương 42: 42: Nhìn Thật Là Thảm Hại Mà!
43 Chương 43: 43: Cô Có Phải Tiểu Thư Nhỏ
44 Chương 44: 44: Cô Có Phải Bị Phát Sốt Rồi Không
45 Chương 45: 45: Không Phải Là Muốn Tán Gái Chứ
46 Chương 46: 46: Thằng Nhãi Này Chính Là Một Lão Đại Vô Lương Tâm!
47 Chương 47: 47: Kia Chính Là Dành Riêng Cho Lão Tử!
48 Chương 48: 48: Có Quá Vô Sỉ Hay Không
49 Chương 49: 49: Tưởng Bở!
50 Chương 50: 50: Các Người Đều Bị Khai Trừ Rồi!
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: 1: Có Muốn Chết Không
2
Chương 2: 2: Rất Biết Diễn Kịch
3
Chương 3: 3: Diễn Kịch Ai Chẳng Biết Diễn
4
Chương 4: 4: Gậy Ông Đập Lưng Ông
5
Chương 5: 5: Nhanh Như Vậy Mà Đã Trả Thù Xong
6
Chương 6: 6: Hấp Dẫn
7
Chương 7: 7: Ăn Ngon Quá!
8
Chương 8: 8: Con Nhà Người Ta
9
Chương 9: 9: Cô Ấy Cũng Không Đơn Giản
10
Chương 10: 10: Bị Nhằm Vào
11
Chương 11: 11: Không Có Khả Năng Là Như Vậy
12
Chương 12: 12: Hạ Nhược Quá Tà Môn
13
Chương 13: 13: Cháu Muốn Phân Nhà!
14
Chương 14: 14: Bà Thấy Vui Vẻ Là Được!
15
Chương 15: 15: Phản Bội
16
Chương 16: 16: Tranh Luận
17
Chương 17: 17: Anh Lấy Tự Tin Ở Đâu Mà Nói Như Vậy
18
Chương 18: 18: Các Người Có Hỏi Ý Kiến Cháu Rồi Sao
19
Chương 19: 19: Các Người Có Muốn Thử Hay Không
20
Chương 20: 20: Ăn Trộm Gà Không Thành Còn Mất Lắm Gạo
21
Chương 21: 21: Cháu Làm Rất Tốt!
22
Chương 22: 22: Cháu Chỉ Xem Kết Quả
23
Chương 23: 23: Rất Có Cảm Tình
24
Chương 24: 24: Từ Nay Tôi Sẽ Thu Hồi Lại!
25
Chương 25: 25: Muốn Dùng Nhân Tình Sao
26
Chương 26: 26: Trêu Đùa Cô Sao
27
Chương 27: 27: Đây Là Giáo Bá Hay Là Tên Vô Lại Vậy
28
Chương 28: 28: Rõ Ràng Là Một Tên Vô Lại
29
Chương 29: 29: Chính Là Thiếu Đánh!
30
Chương 30: 30: Làm Đại Gia
31
Chương 31: 31: Cũng Không Nhìn Xem Ai Làm!
32
Chương 32: 32: Cũng Không Nhìn Xem Bổn Thiếu Gia Là Ai
33
Chương 33: 33: Anh Có Ý Kiến Gì
34
Chương 34: 34: Nằm Mơ!
35
Chương 35: 35: Anh Nhịn!
36
Chương 36: 36: Anh Suy Nghĩ Nhiều Rồi!
37
Chương 37: 37: Xem Đủ Chưa
38
Chương 38: 38: Ta Còn Có Thể Ăn Không Sao
39
Chương 39: 39: Như Vậy Mới Được Chứ!
40
Chương 40: 40: Anh Đã Làm Xong Việc Rồi
41
Chương 41: 41: Anh Tâm Phục Khẩu Phục
42
Chương 42: 42: Nhìn Thật Là Thảm Hại Mà!
43
Chương 43: 43: Cô Có Phải Tiểu Thư Nhỏ
44
Chương 44: 44: Cô Có Phải Bị Phát Sốt Rồi Không
45
Chương 45: 45: Không Phải Là Muốn Tán Gái Chứ
46
Chương 46: 46: Thằng Nhãi Này Chính Là Một Lão Đại Vô Lương Tâm!
47
Chương 47: 47: Kia Chính Là Dành Riêng Cho Lão Tử!
48
Chương 48: 48: Có Quá Vô Sỉ Hay Không
49
Chương 49: 49: Tưởng Bở!
50
Chương 50: 50: Các Người Đều Bị Khai Trừ Rồi!