Chương 48: Không Phải Em Làm Vì Sao Phải Thừa Nhận 2

Edit by ChangDương Lệ thấy tất cả mọi người đều chỉ vào Tô Lạc Ương, trong lòng cũng nhận định là do cô làm, thầm nghĩ hiện tại đã nắm được nhược điểm của Tô Lạc Ương.

“Tô Lạc Ương, lại là em, em lăn ra đây cho tôi.

” Dương Lệ đứng ngoài cửa sổ mắng ầm lên làm kinh động đến giáo viên và học sinh lớp bên cạnh.

Tất cả mọi người đều thò đầu ra chế giễu, Dương Lệ vẫn tiếp tục: “Bình thường không học vấn không nghề nghiệp cũng coi như thôi, thế mà bây giờ còn chỉnh luôn cả giáo viên, em nghĩ bây giờ chỉ cần về là hết chuyện à? Ba mẹ em dạy em thế nào vậy hả, ngay cả tôn sư trọng đạo cũng không biết!”“Rầm!” Một tiếng vang lớn lập tức vang lên khi Dương Lệ vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.

Lâm Tiêu Vũ là người đứng gần Tô Lạc Ương nhất, cô ấy cũng cảm nhận rất rõ ràng cảm xúc của cô, lúc này bất tri giác rụt rụt về phía sau, bây giờ Lạc Ương thật sự rất đáng sợ!Tô Lạc Ương lạnh lùng liếc mắt về phía tất cả mọi người lên án mình trong phòng.

Không biết có phải ảo giác không, bọn họ lại cảm giác người nhìn mình không phải Tô Lạc Ương, mà là một con quỷ đến từ tuyết sơn vạn năm, nhiệt độ trong phòng cũng giảm xuống rất nhiều.

Hơi thở phát ra trên người Tô Lạc Ương cũng hấp dẫn Hạ Dục Phong đang nằm trên bàn phải ghé mắt, nhìn khí thế và dáng vẻ khác biệt với lúc nãy, trên mặt cậu ta hơi mang theo chút kinh ngạc.

Cuối cùng, con ngươi Tô Lạc Ương đặt trên người Dương Lệ, liếc cô ta một cái, đôi môi đỏ chót kéo một độ cong nhàn nhạt: “Cô Dương, ba mẹ dạy em thế nào thì cô biết gì chứ.

Em chỉ cần biết cô là một giáo viên không có đạo đức là đủ rồi!”Tuy Dương Lệ hơi sợ hãi với khí thế của Tô Lạc Ương, nhưng sau đó nghĩ đến chuyện một học sinh thì có thể có khí thế quái gì? Huống chi cô còn dám mắng cô ta là giáo viên không có đạo đức, lập tức tức giận đến đến mũi cũng đỏ lên: “Em, em còn dám mắng tôi là giáo viên không có đạo đức!”“Đúng, những chuyện không làm em sẽ không nhận, một giáo viên có đạo đức chưa phân rõ trắng đen sẽ tùy tiện bôi nhọ học sinh? Một giáo viên có đạo đức như cô sẽ tùy ý nhục mạ ba mẹ học sinh sao? Tất cả chuyện này đều là giáo dưỡng mà giáo viên nên có?”Giọng của Tô Lạc Ương cực kỳ vang dội, chẳng những học sinh trong phòng có thể nghe thấy, mà những người cách phòng học rất xa cũng nghe được.

Mấy học sinh đang hóng hớt kia cũng cảm thấy Tô Lạc Ương nói có chút đạo lý.

Hơn nữa bọn họ cũng nghe thấy mấy câu không nên phát ra từ miệng giáo viên của Dương Lệ, nghĩ vậy, ánh mắt nhìn Dương Lệ cũng có chút khinh thường.

Một giáo viên không có đức thì không xứng đứng trên bục giảng.

Trong lúc nhất thời, học sinh bắt đầu khe khẽ bàn tán, nhưng kiêng kị chuyện Dương Lệ vẫn là cô giáo, bọn họ cũng không dám nói quá to.

Cho dù như thế, Dương Lệ vẫn có thể nghe thấy một số từ cực kỳ nhạy cảm, gì mà nhục mạ học sinh, nhục mạ gia trưởng cũng nói ra.

Dương Lệ tức giận đến mức khuôn mặt lúc đỏ lúc xanh, ánh nhìn với Tô Lạc Ương cũng càng thêm chán ghét, thế mà con bé này dám làm cô ta mất hết thể diện.

Dương Lệ tức giận lấy sách gõ gõ lên bệ cửa sổ; “Tô Lạc Ương, em đừng trốn tránh nữa, lập tức lập tức ra khỏi phòng lau chùi quét dọn sạch sẽ cho tôi!”“Vì sao em phải ra?”“Không phải em làm, vì sao phải thừa nhận!” Giọng nói lạnh nhạt của Tô Lạc Ương lại vang lên!.

Chapter
1 Chương 1: Địa Ngục Sao 1
2 Chương 2: Địa Ngục Sao 2
3 Chương 3: Người Đàn Ông Đáng Chết
4 Chương 4: Ma Quỷ Satan
5 Chương 5: Cứ Ném Ra Ngoài Như Thế
6 Chương 6: Không Nhìn Thấu Quan Tâm 1
7 Chương 7: Không Nhìn Thấu Quan Tâm 2
8 Chương 8: Cô Trọng Sinh Đến 5 Năm Sau
9 Chương 9: Tô Lạc Ương Tôi Sẽ Sống Thay Cô 1
10 Chương 10: Tô Lạc Ương Tôi Sẽ Sống Thay Cô 2
11 Chương 11: Biết Trước Khả Năng
12 Chương 12: Người Của Kỳ Mặc Trần Bắt Cô
13 Chương 13: Quái Vật Uống Máu Người
14 Chương 14: Quái Vật Uống Máu Người
15 Chương 15: Rời Khỏi Kỳ Trạch
16 Chương 16: Tôi Chỉ Ra Ngoài Chơi Một Thời Gian Thôi
17 Chương 17: Khinh Thường Ra Tay
18 Chương 18: Bởi Vì Cháu Đến Một Nơi Đất Tốt Nước Sạch Đấy
19 Chương 19: Thật Nhiều Diễn Viên Thành Tinh
20 Chương 20: Đây Là Lễ Vật Chủ Tử Tặng Cho Cô Lạc Ương
21 Chương 21: Cháu Quen Biết Kỳ Thiếu Sao
22 Chương 22: Chắc Chắn Không Phải Thứ Gì Có Giá Trị Liên Thành
23 Chương 23: Con Là Con Gái Của Ba Mẹ
24 Chương 24: Tiểu Thư Bao Cỏ Đến Trường Học
25 Chương 25: Cô À Cô Phiền Thật Đấy
26 Chương 26: Không Quen Không Rảnh
27 Chương 27: Tin Nhắn Của Satan
28 Chương 28: Lạc Trạch
29 Chương 29: Chị Đây Có Bạn Trai Rồi
30 Chương 30: Tôi Chưa Từng Nói Mình Không Thể Tới Gặp Em
31 Chương 31: Dẫn Cô Đi Ăn Cơm
32 Chương 32: Bạn Của Kỳ Mặc Trần
33 Chương 33: Trở Thành Bạn Gái Anh Từ Lúc Nào 1
34 Chương 34: Trở Thành Bạn Gái Anh Từ Lúc Nào 2
35 Chương 35: Mấy Người Yêu Đương Đều Không Có Đầu Óc Sao 1
36 Chương 36: Mấy Người Yêu Đương Đều Không Có Đầu Óc Sao 2
37 Chương 37: Bắt Được Một Ngôi Sao Ca Nhạc Tương Lai 1
38 Chương 38: Bắt Được Một Ngôi Sao Ca Nhạc Tương Lai 2
39 Chương 39: Ai Dám Nói Cậu Xấu Tớ Sẽ Đánh Chết Người Đó 1
40 Chương 40: Ai Dám Nói Cậu Xấu Tớ Sẽ Đánh Chết Người Đó 2
41 Chương 41: Chủ Tử Chờ Cô Trong Xe 1
42 Chương 42: Chủ Tử Chờ Cô Trong Xe 2
43 Chương 43: Thứ Như Phẩm Vị Đúng Là Không Thể Cưỡng Cầu 1
44 Chương 44: Thứ Như Phẩm Vị Đúng Là Không Thể Cưỡng Cầu 2
45 Chương 45: Cái Này Mà Cũng Tính À
46 Chương 46: Cái Này Mà Cũng Tính À 2
47 Chương 47: Không Phải Em Làm Vì Sao Phải Thừa Nhận 1
48 Chương 48: Không Phải Em Làm Vì Sao Phải Thừa Nhận 2
49 Chương 49: Video Vả Mặt Bốp Bốp Bốp
50 Chương 50: Video Vả Mặt Bốp Bốp Bốp 2
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: Địa Ngục Sao 1
2
Chương 2: Địa Ngục Sao 2
3
Chương 3: Người Đàn Ông Đáng Chết
4
Chương 4: Ma Quỷ Satan
5
Chương 5: Cứ Ném Ra Ngoài Như Thế
6
Chương 6: Không Nhìn Thấu Quan Tâm 1
7
Chương 7: Không Nhìn Thấu Quan Tâm 2
8
Chương 8: Cô Trọng Sinh Đến 5 Năm Sau
9
Chương 9: Tô Lạc Ương Tôi Sẽ Sống Thay Cô 1
10
Chương 10: Tô Lạc Ương Tôi Sẽ Sống Thay Cô 2
11
Chương 11: Biết Trước Khả Năng
12
Chương 12: Người Của Kỳ Mặc Trần Bắt Cô
13
Chương 13: Quái Vật Uống Máu Người
14
Chương 14: Quái Vật Uống Máu Người
15
Chương 15: Rời Khỏi Kỳ Trạch
16
Chương 16: Tôi Chỉ Ra Ngoài Chơi Một Thời Gian Thôi
17
Chương 17: Khinh Thường Ra Tay
18
Chương 18: Bởi Vì Cháu Đến Một Nơi Đất Tốt Nước Sạch Đấy
19
Chương 19: Thật Nhiều Diễn Viên Thành Tinh
20
Chương 20: Đây Là Lễ Vật Chủ Tử Tặng Cho Cô Lạc Ương
21
Chương 21: Cháu Quen Biết Kỳ Thiếu Sao
22
Chương 22: Chắc Chắn Không Phải Thứ Gì Có Giá Trị Liên Thành
23
Chương 23: Con Là Con Gái Của Ba Mẹ
24
Chương 24: Tiểu Thư Bao Cỏ Đến Trường Học
25
Chương 25: Cô À Cô Phiền Thật Đấy
26
Chương 26: Không Quen Không Rảnh
27
Chương 27: Tin Nhắn Của Satan
28
Chương 28: Lạc Trạch
29
Chương 29: Chị Đây Có Bạn Trai Rồi
30
Chương 30: Tôi Chưa Từng Nói Mình Không Thể Tới Gặp Em
31
Chương 31: Dẫn Cô Đi Ăn Cơm
32
Chương 32: Bạn Của Kỳ Mặc Trần
33
Chương 33: Trở Thành Bạn Gái Anh Từ Lúc Nào 1
34
Chương 34: Trở Thành Bạn Gái Anh Từ Lúc Nào 2
35
Chương 35: Mấy Người Yêu Đương Đều Không Có Đầu Óc Sao 1
36
Chương 36: Mấy Người Yêu Đương Đều Không Có Đầu Óc Sao 2
37
Chương 37: Bắt Được Một Ngôi Sao Ca Nhạc Tương Lai 1
38
Chương 38: Bắt Được Một Ngôi Sao Ca Nhạc Tương Lai 2
39
Chương 39: Ai Dám Nói Cậu Xấu Tớ Sẽ Đánh Chết Người Đó 1
40
Chương 40: Ai Dám Nói Cậu Xấu Tớ Sẽ Đánh Chết Người Đó 2
41
Chương 41: Chủ Tử Chờ Cô Trong Xe 1
42
Chương 42: Chủ Tử Chờ Cô Trong Xe 2
43
Chương 43: Thứ Như Phẩm Vị Đúng Là Không Thể Cưỡng Cầu 1
44
Chương 44: Thứ Như Phẩm Vị Đúng Là Không Thể Cưỡng Cầu 2
45
Chương 45: Cái Này Mà Cũng Tính À
46
Chương 46: Cái Này Mà Cũng Tính À 2
47
Chương 47: Không Phải Em Làm Vì Sao Phải Thừa Nhận 1
48
Chương 48: Không Phải Em Làm Vì Sao Phải Thừa Nhận 2
49
Chương 49: Video Vả Mặt Bốp Bốp Bốp
50
Chương 50: Video Vả Mặt Bốp Bốp Bốp 2