Chương 96

“Quảng Tạp lão sư, làm phiền cô ký tên lên bức tường người nổi tiếng.”

Nhân viên từ phía sau thốt ra âm thanh, cắt ngang sự tĩnh lặng giữa cô và Trần Thương.

An Du nghiêng nghiêng cằm nói biết rồi, mí mắt trùng xuống, thu lại mất mát nơi đáy mắt. Năm ngón tay ma sát nhẹ vào làn da nơi cổ tay Trần Thương, rất không nỡ buông ra.

Cảm xúc trong mắt Trần Thương không một ngôn ngữ nào có thể miêu tả được, nhưng phức tạp so với hỗn loạn còn tốt hơn là không để ý. An Du cười ngọt ngào, dùng khẩu hình miệng nói một câu “Đợi em”.

“Tôi cũng có chuyện cần làm.” Trần Thương nhắm mắt lại, không nói có đồng ý hay không, siết chặt tờ giấy vẽ trong tay, xoay người rời đi.

Anh rẽ vào một góc và nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.

*

Trong hậu trường khu triển lãm <Yêu Ma Ký>, vách ngăn bằng nhựa được làm thành một dãy phòng nghỉ độc lập. Tới buổi trưa, người thưa thớt xì xầm tiếng nói chuyện, trong ồn ào có yên tĩnh, ánh mặt trời từ bên tường cửa sổ nhỏ đổ xuống, sắc ấm còn lưu lại nhiệt độ.

An Du nhẹ nhàng đẩy cánh cửa cuối cùng, không gian phức tạp không giống khung cảnh thực tế, bàn ghế đã được người ta sắp xếp, một số thùng hàng xung quanh được sắp xếp và chất đống ở các góc, phong cách thật đơn giản.

Trần Thương nằm trên chiếc ghế nghỉ trưa dành cho một người màu xanh thẫm, hai chân xếp vào nhau, hai tay ôm bụng, tư thế thả lỏng chợp mắt.

Khuôn mặt thanh thoát, hơi thở đều đều, ngay cả khi ngủ cũng không giảm đi sự nghiêm chỉnh của anh.

Khuôn mặt quen thuộc từng bên cạnh cô hằng đêm rốt cuộc cũng quay về, An Du lặng lẽ tiến lại gần, quỳ một gối xuống, nâng má anh lên một cách cẩn thận.

Căn phòng oi bức, trên trán Trần Thương hiện lên một tầng ánh sáng mỏng, An Du giơ tay cầm khăn giấy chạm vào, chưa kịp chạm đến, cổ tay đột nhiên bị nắm lấy.

Lòng bàn tay khô khốc ngăn cản động tác của cô, theo thói quen lui về phía sau, thân trên của An Du nghiêng về phía trước, chóp mũi sắp chạm vào nhau.

Trần Thương nhướng mi, nhẹ giọng hỏi: “Cô làm gì vậy?”

Hơi thở nóng ẩm hòa quyện vào nhau, Trần Thương quay mặt đi, An Du lùi lại một bước, giao nhau rồi lại tách ra độc lập.

Cô đứng dậy, từ trong túi vải lấy ra hộp cơm cách nhiệt đặt lên bàn, tự nhiên nói: “Tới chăm sóc anh, không được à?”

Mở nắp hộp ra, mùi thơm của các món ăn bay ra, An Du đưa lưng về phía anh, bày ra đồ ăn và dụng cụ ăn xuống bàn, một bên nói: “Nhà hàng bên ngoài khu triển lãm rất đông người. Anh không thích chỗ đông người, đồ ăn giao nhanh rất khó nuốt. Ban tổ chức lần này chuẩn bị không chu đáo rồi.”

“Cho nên…” Cô gõ bàn, mở ghế mời anh ngồi xuống, “Em đã làm cơm trưa riêng cho anh đó.”

Trần Thương đi lên, nhìn xuống bát đĩa, trầm giọng cười, hơi kinh ngạc: “Biết tôi chưa ăn lại còn biết tôi ở đây? Định vị khá chính xác đấy nhỉ.”

“Chà, bởi vì em có thiên lý nhãn!” 

Nói là đôi mắt, ngón tay của An Du lại chỉ vào trái tim.

Trần Thương ngồi xuống, tay cầm đũa, cũng không có ý gắp đồ ăn, vẻ mặt thất thần, cười nhạt rồi trầm ngâm.

“Anh không cần làm vẻ mặt này! Không có độc đâu!”

An Du lo lắng nhìn, giọng nói cũng lo lắng, chỉ vào món ăn “Cánh gà sốt trứng muối, tôm ngâm rượu hoa điêu, ngao chưng trứng, đều là anh dạy em nấu. Từ trước đến nay em học không tốt, luyện tập rất nhiều lần mới thành công, trước khi đem đến, em đã ăn thử, mùi vị cũng không thua anh, anh muốn kiểm tra kết quả học tập một chút không?”

Cô thuận thế xúc một thìa và đưa lên miệng anh.

“Tôi không phải không tin, chỉ là không ngờ cô lại học được nấu ăn.” 

Trần Thương chắn tay cản cô, lịch sự nói rằng để tự mình ăn, giọng điệu nhẹ nhàng: “Đại tiểu thư thật có lòng, cám ơn.”

Ba từ danh hiệu vui đùa này cách biệt đã lâu, lần trước nghe nó, đó là khi thời tiết mây mù đã chuyển từ nắng sang mưa như trút nước, buồn đến mức cô sẽ không bao giờ quên được, mũi An Du có cảm giác chua xót.

Nghe anh nói, cô xua đi nỗi chua chát, yên ổn ngồi sang một bên, lông mày cong như vầng trăng khuyết, cầm lấy chiếc quạt nhỏ quạt cho anh.

“Khụ…” Trần Thương không tự nhiên dời đi.

“Cô cứ nhìn chằm chằm tôi như vậy, tôi không ăn được.”

“Ồ, được rồi.” An Du thuận theo mong muốn của anh, ngồi cách ra hai mét.

Trần Thương ăn rất chậm, dường như cẩn thận nếm thử.

“Không tệ.”

Đánh giá thông thường, giọng điệu giống như đang xem xét kỹ lưỡng công việc.

Mười phút sau, một tập tranh đã được đẩy đến tầm mắt anh.

“Em có đồ cho anh.” 

Hương vị cỏ xanh sạch sẽ tràn đầy khắp người, An Du nhẹ giọng nói.

Cô dùng ngón tay mảnh khảnh vuốt ve góc trên của tập tranh, thì thầm: “Anh xé bản gốc mất rồi… Em chỉ có vài bản scan thôi, nên em in ra và vẽ phỏng theo một lần.”

“Phong cách tranh của anh em không mô phỏng hoàn toàn giống được, nhưng em đã cố gắng hết sức rồi.” 

An Du lật một trang, giọng nhẹ hơn: “Dù cho nó có bị phá hủy bao nhiêu lần đi nữa…Anh có thể cho em cơ hội, hồi phục lại nó, được không?”

Khi bị tổn thương, trái tim bị thương đến tàn tạ, lấy vài trang giấy làm sao đo đạc được, đôi bên không cần nói cũng tự hiểu.

Trần Thương đặt bát đũa xuống, ánh mắt dừng lại ở tập tranh, sắc mặt lạnh lùng, không biểu cảm.

Bầu không khí phút chốc nguội lạnh, so với cái oi bức còn muốn khó chịu hơn.

An Du hồi lâu không nghe thấy câu trả lời, cô lại càng sợ rằng chữ đầu tiên lại là từ “Không” của không thương lượng, cô thở ra một hơi dài, phát ra âm thanh rất nhỏ, không khỏi bất an.

“À, có người tìm em.”

An Du thản nhiên lắc chiếc điện thoại chưa nhận được tin nhắn mới nào, thoải mái nói: “Hộp cơm này cho anh mượn, hôm khác em đến lấy, anh ăn tiếp đi”.

Hộp cơm này, đương nhiên là không cần lấy lại, nhưng mà lưu lại đồ vật, từ “tặng” đổi thành mượn để tạo cơ hội thành cái cớ để lấn sau được gặp lại anh mà thôi.

Lòng dũng cảm rơi từ đỉnh cao xuống vực sâu, người phải chạy trốn trở thành cô. An Du nói một câu tạm biệt, không nhìn biểu cảm của anh, tông cửa lao ra ngoài.

Cô dừng lại ngoài cửa một lúc, một lúc sau bên trong cánh cửa mơ hồ có tiếng thở dài.

Chapter
1 Chương 1: Tuyệt! (H)
2 Chương 2: Đối đầu
3 Chương 3: Chết tiệt
4 Chương 4: Nghe ngóng
5 Chương 5: Liên quan gì tới anh
6 Chương 6: Khéo léo
7 Chương 7: Bùi gia
8 Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9 Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10 Chương 10: Khói lửa nhân gian
11 Chương 11: B và 6
12 Chương 12: Chị em
13 Chương 13: Tiềm thức
14 Chương 14: Trái tim sắt đá
15 Chương 15: Đáng ghét
16 Chương 16: Phủ nhận x3
17 Chương 17: Không khó chịu
18 Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19 Chương 20: Trái táo độc
20 Chương 21: Ai mới là người xấu?
21 Chương 22: Trần Độc Tú
22 Chương 23: Nại Hà (1)
23 Chương 24: Nại Hà (2)
24 Chương 25: 40% (h)
25 Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26 Chương 27: Đoán xem
27 Chương 29: Chim và rắn
28 Chương 30: Hồi tưởng
29 Chương 31: Gọi nhầm
30 Chương 32: Thiên Trản Đăng
31 Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32 Chương 34: Đi đâu?
33 Chương 35: Cúc áo thứ hai
34 Chương 36: Người khác (H)
35 Chương 37: Ôm ngủ (H)
36 Chương 38: Tức cảnh (1)
37 Chương 39: Tức cảnh (2)
38 Chương 40: Sinh tình
39 Chương 41: Đan xen (1)
40 Chương 42: Đan xen (2)
41 Chương 43: Ăn chung
42 Chương 44: Ăn ý
43 Chương 45: Trở về
44 Chương 46: Nhạy cảm
45 Chương 47: Hộ Ma Bảo
46 Chương 48: An ủi
47 Chương 49: Quà sinh nhật
48 Chương 50: Phê duyệt (H)
49 Chương 51: Tái hiện (H)
50 Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51 Chương 53: Hàn Nam
52 Chương 54: Sóng ngầm
53 Chương 55: Quả chanh (1)
54 Chương 56: Quả chanh (2)
55 Chương 58: -Đêm ba mươi-
56 Chương 59
57 Chương 60
58 Chương 61: -Dòng điện (H)-
59 Chương 62
60 Chương 63
61 Chương 64
62 Chương 66
63 Chương 67
64 Chương 68
65 Chương 69
66 Chương 70
67 Chương 71
68 Chương 72
69 Chương 73
70 Chương 74
71 Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72 Chương 76: -Sống chung-
73 Chương 77
74 Chương 78
75 Chương 79
76 Chương 80
77 Chương 81
78 Chương 82
79 Chương 83
80 Chương 84
81 Chương 85
82 Chương 86
83 Chương 87
84 Chương 88
85 Chương 89
86 Chương 90
87 Chương 91
88 Chương 92
89 Chương 93
90 Chương 94
91 Chương 95
92 Chương 96
93 Chương 97
94 Chương 98
95 Chương 99
96 Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97 Chương 101
98 Chương 102
99 Chương 103
100 Chương 104
101 Chương 105
102 Chương 106
103 Chương 107
104 Chương 108
105 Chương 109
106 Chương 110
107 Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-
Chapter

Updated 107 Episodes

1
Chương 1: Tuyệt! (H)
2
Chương 2: Đối đầu
3
Chương 3: Chết tiệt
4
Chương 4: Nghe ngóng
5
Chương 5: Liên quan gì tới anh
6
Chương 6: Khéo léo
7
Chương 7: Bùi gia
8
Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9
Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10
Chương 10: Khói lửa nhân gian
11
Chương 11: B và 6
12
Chương 12: Chị em
13
Chương 13: Tiềm thức
14
Chương 14: Trái tim sắt đá
15
Chương 15: Đáng ghét
16
Chương 16: Phủ nhận x3
17
Chương 17: Không khó chịu
18
Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19
Chương 20: Trái táo độc
20
Chương 21: Ai mới là người xấu?
21
Chương 22: Trần Độc Tú
22
Chương 23: Nại Hà (1)
23
Chương 24: Nại Hà (2)
24
Chương 25: 40% (h)
25
Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26
Chương 27: Đoán xem
27
Chương 29: Chim và rắn
28
Chương 30: Hồi tưởng
29
Chương 31: Gọi nhầm
30
Chương 32: Thiên Trản Đăng
31
Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32
Chương 34: Đi đâu?
33
Chương 35: Cúc áo thứ hai
34
Chương 36: Người khác (H)
35
Chương 37: Ôm ngủ (H)
36
Chương 38: Tức cảnh (1)
37
Chương 39: Tức cảnh (2)
38
Chương 40: Sinh tình
39
Chương 41: Đan xen (1)
40
Chương 42: Đan xen (2)
41
Chương 43: Ăn chung
42
Chương 44: Ăn ý
43
Chương 45: Trở về
44
Chương 46: Nhạy cảm
45
Chương 47: Hộ Ma Bảo
46
Chương 48: An ủi
47
Chương 49: Quà sinh nhật
48
Chương 50: Phê duyệt (H)
49
Chương 51: Tái hiện (H)
50
Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51
Chương 53: Hàn Nam
52
Chương 54: Sóng ngầm
53
Chương 55: Quả chanh (1)
54
Chương 56: Quả chanh (2)
55
Chương 58: -Đêm ba mươi-
56
Chương 59
57
Chương 60
58
Chương 61: -Dòng điện (H)-
59
Chương 62
60
Chương 63
61
Chương 64
62
Chương 66
63
Chương 67
64
Chương 68
65
Chương 69
66
Chương 70
67
Chương 71
68
Chương 72
69
Chương 73
70
Chương 74
71
Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72
Chương 76: -Sống chung-
73
Chương 77
74
Chương 78
75
Chương 79
76
Chương 80
77
Chương 81
78
Chương 82
79
Chương 83
80
Chương 84
81
Chương 85
82
Chương 86
83
Chương 87
84
Chương 88
85
Chương 89
86
Chương 90
87
Chương 91
88
Chương 92
89
Chương 93
90
Chương 94
91
Chương 95
92
Chương 96
93
Chương 97
94
Chương 98
95
Chương 99
96
Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97
Chương 101
98
Chương 102
99
Chương 103
100
Chương 104
101
Chương 105
102
Chương 106
103
Chương 107
104
Chương 108
105
Chương 109
106
Chương 110
107
Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-