Chương 62

Núi Kỳ Lân ở Quận Thành có phong cảnh nước non hữu tình, vị tướng La Thành đã từng đánh thắng giặc tại nơi đây, nơi âm dương hoà quyện cùng rồng bay uốn lượn.

Phần mộ tổ tiên nhà họ Bùi được xây ở sườn núi Kỳ Lân. Bia mộ được lát bằng đá cẩm thạch màu đen xám dựng đứng ở chính giữa trung tâm, đá cẩm thạch trắng cùng với đá sư tử bóng loáng như mới, ẩn hiện trong khu rừng xanh tốt, rậm rạp. Huyệt mộ tốt, đất cũng tốt.

Đầu năm trời nắng đẹp, các hoạt động dân gian như cúng tổ tiên nhìn có vẻ giống với những chuyến đi du lịch gia đình hơn.

Bữa cơm tam sinh* gồm ba trà năm rượu*. Bùi Cảnh Ngôn đích thân bày đồ cúng, Dịch Mỹ Trân đốt ba nén hương, Tống Mộng thay bà khom mình bái lạy, khẩn cầu phúc đức.

*Bữa cơm tam sinh: dùng ba loại gia súc để cúng tế (bò, dê, lợn).

*Ba trà năm rượu: ba chén đặt phía trước để rót trà và năm chén đặt phía sau để rót rượu.

“Bố, Khải Vân, hôm nay nhân ngày lành tháng tốt, hào quang Đức Phật chiếu rọi muôn nơi, nhà cửa sáng sủa, thoáng đãng, mong mọi người phù hộ cả nhà mình bình an, khoẻ mạnh, vạn sự như ý.”

Khói hương và giấy bay lượn lờ trong không trung.

Dịch Mỹ Trân nhắm mắt lại, vẻ mặt thành kính, hai tay chắp vào nhau để giữa trán, miệng thầm niệm những lời cầu khấn.

Tôn Y Y đeo khẩu trang và kính râm, mặc một chiếc áo khoác trơn đứng bên cạnh cúi người hành lễ, lời nói và hành động rất ra dáng con dâu trưởng của nhà họ Bùi.

Cái gọi là thành tâm lặn lội đường sá xa xôi sẽ nhận được sự che chở và phù hộ của tổ tiên chẳng qua chỉ là một kiểu tâm lý mê tín. An Du không hề mang tư tưởng uống nước nhớ nguồn của Nho giáo, cô tham gia nghi lễ này cũng chỉ vì bị quy chụp là một phần của nhà họ Bùi mà thôi.

Đây là một cái gông xích, cho dù thế nào cũng không tháo ra được càng khiến cô thêm tin rằng: “Sống chết thuận theo tự nhiên, lúc chết rồi vui buồn cũng không hề hay biết nữa.” Cô đứng cách đó hơi xa chắp tay hành lễ, không nói lời nào.

Bùi Văn Đình ham chơi, sau khi dâng rượu xong liền xuống núi trước, nghiêm túc nói: “Hàn Nam lâu rồi không về nước, để cậu ấy một mình ở Quận Thành không phải phép, em sẽ thay anh chị tiếp đón cậy ấy hẳn hoi.”

Dịch Mỹ Trân cười nói: “Văn Đình đúng là trưởng thành thật rồi, đi đi.”

An Du không tập trung, ngó nghiêng khắp đỉnh núi, vài vệt nắng lấp ló trên khuôn mặt cô, có một nỗi phiền muộn suy tư hiếm thấy dâng lên.

Dịch Mỹ Trân nhận ra điều đó, mỉm cười nói: “Nếu An An muốn lên trên thì lên đi, nói chuyện với mẹ con vài câu. Mẹ con số khổ, mẹ với con gái luôn tâm tư tương thông, liền một khúc ruột, con cũng nên đi thăm bà ấy chút.”

Tống Mộng nhẹ nhàng mỉm cười, đưa cho cô một túi hương, nến và hoa quả làm người phóng khoáng như An Du trong thoáng chốc cũng cảm thấy ngượng ngùng, bất an.

Thay mẹ mình, đồng thời cũng thay cho sự tồn tại và hoài nghi của bản thân.

“Cảm ơn bà, dì….” Cô đã bỏ đi chữ mà từ trước tới giờ luôn thêm vào khi xưng hô với Tống Mộng, dường như làm vậy có thể thể hiện được lòng biết ơn và lời xin lỗi đầy ẩn ý.

Nụ cười của Tống Mộng càng thêm rạng rỡ hơn, Bùi Cảnh Ngôn nghiêng người, vẻ mặt lạnh lùng pha chút lo lắng, căn dặn: “An An, chú ý an toàn nhé”.

An Du gật đầu rồi rời đi.

Đỉnh núi rợp bóng, khuất ánh sáng mặt trời, ngôi mộ của mẹ cô chỉ là một bia mộ đá chiếm diện tích rất nhỏ, hoàn toàn khác xa so với khu mộ xa hoa của nhà họ Bùi.

Chỉ là tình nhân cũ không danh chính ngôn thuận, đương nhiên là không thể vào khu mộ của gia tộc.

An Du không có ấn tượng gì mấy với An Sầm. Cô nhìn thấy đống cỏ dại cạnh bia đá thì đi tới nhổ sạch sẽ, sau đó đặt hoa quả, nén hương và nến lên.

Làm xong mọi việc, cô phủi sạch tay rồi quỳ xuống chạm vào tấm ảnh đen trắng đã hơi bạc màu trên bia mộ: “Mẹ, con đến thăm mẹ đây, mặc dù con không còn nhớ khuôn mặt mẹ trông như thế nào, nhưng mà bà thường hay nói là con rất giống mẹ.”

“Rốt cuộc mẹ thích bố ở điểm gì chứ, không có danh phận, phải chịu cảnh cô đơn, lẻ loi một mình như vậy, mẹ có từng hối hận không?”

An Du coi An Sầm như người bạn cùng trang lứa, cô kể cho bà nghe về việc mình cảm thấy không thoải mái mỗi lần trở về nhà họ Bùi, “Tạo sao bà và anh hai đối xử với con tốt như vậy, dì Tống cũng không hề bạc đãi con, nhưng con vẫn muốn rời khỏi đó? Từ trước tới giờ con chưa từng cảm thấy mình là người nhà họ Bùi.”

“Mẹ nói xem, người mà không nhớ gì cả vẫn là người đó phải không mẹ?”

Cô thao thao bất tuyệt nói về những chuyện hơn hai mươi năm về trước, rồi để lại kí hiệu trên ngôi mộ của người mẹ có chút xa lạ với cô – Ngôi mộ cô đơn.

“An An”. Một mình Bùi Cảnh Ngôn lên núi tìm cô, đứng ở đằng sau phía xa xa gọi cô.

An Du quay đầu đứng dậy thì Bùi Cảnh Ngôn đã nhanh chóng bước lại gần, ánh mắt u ám quan sát bốn vùng quanh, nhíu mày nói: “Nên quay về thôi.”

Vẻ mặt anh có chút căng thẳng, An Du nghi hoặc nói: “Anh chạy lên đây làm gì? Em mới lên chưa được bao lâu mà.”

Đỉnh núi vắng bóng người rất thích hợp để nói chuyện đó, An Du nghĩ một hồi, hạ quyết tâm nói: “Đúng rồi anh hai, đúng lúc em có chuyện muốn nói với anh.”

Họ cùng đi đến mỏm đá nhô ra khỏi núi để nghỉ ngơi, vách đá phát ra luồng ánh sáng lấp lánh, mây mù dần tan biến, xa xa là những ngọn núi xanh ngắt.

“An An muốn nói chuyện gì?”

Tầm nhìn mở rộng, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn.

Sáng sớm khi vừa thức dậy, chiếc điện thoại bên cạnh gối vẫn giữ cuộc gọi, máy nóng ran,  An Du thử gọi một tiếng “Trần Thương.” Trần Thương ngay lập tức đáp lại, hai người nói thêm một lúc mới cúp máy, nhưng vẫn có chút lưu luyến không nỡ.

An Du tiến lên phía trước hai bước, cười cười, dùng giọng điệu thương lượng, nói: “Anh, chuyện là… Em muốn rời khỏi Bùi thị.”

“Từ sau khi tốt nghiệp em vẫn luôn làm việc ở Bùi thị, bây giờ em muốn thử đổi sang chỗ khác.”

Bùi Cảnh Ngôn bước đến từ phía sau, chỉ cách cô đúng nửa mét, im lặng vài giây mới hỏi: “Em muốn đổi việc gì?”

“Trực tiếp nhậm chức ở Lôi Thịnh hoặc là tự mở phòng làm việc riêng, tóm lại em không muốn tiếp tục lấy thân phận là người đại diện của Bùi thị tham gia hạng mục nữa. Tình ngay nhưng lý gian, như vậy tránh bị người khác nói là em dựa vào quan hệ.”

An Du nửa là nói thật, nửa là mượn cớ, cô cũng tự nhận thấy những gì mình nói đều rất có lý, nghiêng đầu nhẹ nhõm nói: “Tổng giám đốc Bùi, đơn xin từ chức năm sau sẽ đưa cho anh.”

Bùi Cảnh Ngôn vẫn im lặng không lên tiếng, trong lòng An Du thấp thỏm không yên, cô đợi một hồi lâu thì đổi lại được câu: “Anh không đồng ý.”

“Tại sao chứ… Á!” Đột nhiên có một bàn tay khống chế đằng sau An Du, lực đẩy vô cùng mạnh khiến cô bất ngờ ngả về phía trước, do không tự chủ được mà cơ thể và trọng tâm vượt qua khỏi hòn đá, nhìn hệt như sắp bị rơi xuống vách núi.

Trong nửa giây, khi sự sống và cái chết như một sợi dây mong manh thì cánh tay cô đột nhiên bị siết chặt, cơ thể mềm nhũn lại rơi vào một vòng tay, hai cánh tay với bộ đồ Tây màu đen kéo mạnh cô vào lòng.

Tiếng hét chói tai và mấy viên đá vỡ đã rơi xuống vực sâu không đáy, biến mất không dấu vết.

Mặt An Du đổ đầy mồ hôi lạnh, khoé miệng vẫn còn run run, Bùi Cảnh Ngôn đặt cằm lên hõm vai cô, giọng nói không mang chút cảm xúc nào: “An An, em có nhìn thấy chú chim kia không?”

Một chú chim non đang cố hết sức vỗ đôi cánh trên cành cây khô để có thể ra khỏi vách núi rồi bay về phía bầu trời bao la, rộng lớn.

Do không đủ sức, chú chim bay chưa được mười giây liền nhanh chóng rơi xuống, rơi xuống nơi mà cô không nhìn thấy, đó có thể là dưới đáy vực sâu, hoặc cũng có thể là nó chưa kịp rơi xuống thì đã bị tan xương nát thịt trong chốc lát.

“Nếu không đi tới nơi không có sự gò bó, ràng buộc thì làm sao biết được phía dưới có phải là vực thẳm hay không?”

Chim mẹ lớn hơn một chút bay lượn lờ trong không trung, thốt lên tiếng kêu đau đớn đến xé lòng.

Bùi Cảnh Ngôn cười, gọng kính bằng kim loại chạm vào gò má cô, vừa lạnh vừa cứng: “Rời khỏi Bùi thị, em mãi mãi cũng không thể quay lại được nữa.”

Sắc mặt An Du trắng bệch vì vừa phải trải qua ranh giới sinh tử. Cô vẫn chưa kịp hoàn hồn, dãy núi dốc khiến cảm giác ngạt thở dâng lên, cô không hiểu rõ ý của Bùi Cảnh Ngôn, chỉ cảm thấy mệt mỏi, không còn chút sức lực cụp mí mắt xuống.Bùi Cảnh Ngôn vẫn không buông cô ra, tay vòng qua eo ôm chặt lấy cô, lùi lại hai bước đưa cô rời khỏi mép vực, ngữ khí lạnh lùng: “Có phải là vì Trần Thương không?”

Chapter
1 Chương 1: Tuyệt! (H)
2 Chương 2: Đối đầu
3 Chương 3: Chết tiệt
4 Chương 4: Nghe ngóng
5 Chương 5: Liên quan gì tới anh
6 Chương 6: Khéo léo
7 Chương 7: Bùi gia
8 Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9 Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10 Chương 10: Khói lửa nhân gian
11 Chương 11: B và 6
12 Chương 12: Chị em
13 Chương 13: Tiềm thức
14 Chương 14: Trái tim sắt đá
15 Chương 15: Đáng ghét
16 Chương 16: Phủ nhận x3
17 Chương 17: Không khó chịu
18 Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19 Chương 20: Trái táo độc
20 Chương 21: Ai mới là người xấu?
21 Chương 22: Trần Độc Tú
22 Chương 23: Nại Hà (1)
23 Chương 24: Nại Hà (2)
24 Chương 25: 40% (h)
25 Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26 Chương 27: Đoán xem
27 Chương 29: Chim và rắn
28 Chương 30: Hồi tưởng
29 Chương 31: Gọi nhầm
30 Chương 32: Thiên Trản Đăng
31 Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32 Chương 34: Đi đâu?
33 Chương 35: Cúc áo thứ hai
34 Chương 36: Người khác (H)
35 Chương 37: Ôm ngủ (H)
36 Chương 38: Tức cảnh (1)
37 Chương 39: Tức cảnh (2)
38 Chương 40: Sinh tình
39 Chương 41: Đan xen (1)
40 Chương 42: Đan xen (2)
41 Chương 43: Ăn chung
42 Chương 44: Ăn ý
43 Chương 45: Trở về
44 Chương 46: Nhạy cảm
45 Chương 47: Hộ Ma Bảo
46 Chương 48: An ủi
47 Chương 49: Quà sinh nhật
48 Chương 50: Phê duyệt (H)
49 Chương 51: Tái hiện (H)
50 Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51 Chương 53: Hàn Nam
52 Chương 54: Sóng ngầm
53 Chương 55: Quả chanh (1)
54 Chương 56: Quả chanh (2)
55 Chương 58: -Đêm ba mươi-
56 Chương 59
57 Chương 60
58 Chương 61: -Dòng điện (H)-
59 Chương 62
60 Chương 63
61 Chương 64
62 Chương 66
63 Chương 67
64 Chương 68
65 Chương 69
66 Chương 70
67 Chương 71
68 Chương 72
69 Chương 73
70 Chương 74
71 Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72 Chương 76: -Sống chung-
73 Chương 77
74 Chương 78
75 Chương 79
76 Chương 80
77 Chương 81
78 Chương 82
79 Chương 83
80 Chương 84
81 Chương 85
82 Chương 86
83 Chương 87
84 Chương 88
85 Chương 89
86 Chương 90
87 Chương 91
88 Chương 92
89 Chương 93
90 Chương 94
91 Chương 95
92 Chương 96
93 Chương 97
94 Chương 98
95 Chương 99
96 Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97 Chương 101
98 Chương 102
99 Chương 103
100 Chương 104
101 Chương 105
102 Chương 106
103 Chương 107
104 Chương 108
105 Chương 109
106 Chương 110
107 Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-
Chapter

Updated 107 Episodes

1
Chương 1: Tuyệt! (H)
2
Chương 2: Đối đầu
3
Chương 3: Chết tiệt
4
Chương 4: Nghe ngóng
5
Chương 5: Liên quan gì tới anh
6
Chương 6: Khéo léo
7
Chương 7: Bùi gia
8
Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9
Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10
Chương 10: Khói lửa nhân gian
11
Chương 11: B và 6
12
Chương 12: Chị em
13
Chương 13: Tiềm thức
14
Chương 14: Trái tim sắt đá
15
Chương 15: Đáng ghét
16
Chương 16: Phủ nhận x3
17
Chương 17: Không khó chịu
18
Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19
Chương 20: Trái táo độc
20
Chương 21: Ai mới là người xấu?
21
Chương 22: Trần Độc Tú
22
Chương 23: Nại Hà (1)
23
Chương 24: Nại Hà (2)
24
Chương 25: 40% (h)
25
Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26
Chương 27: Đoán xem
27
Chương 29: Chim và rắn
28
Chương 30: Hồi tưởng
29
Chương 31: Gọi nhầm
30
Chương 32: Thiên Trản Đăng
31
Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32
Chương 34: Đi đâu?
33
Chương 35: Cúc áo thứ hai
34
Chương 36: Người khác (H)
35
Chương 37: Ôm ngủ (H)
36
Chương 38: Tức cảnh (1)
37
Chương 39: Tức cảnh (2)
38
Chương 40: Sinh tình
39
Chương 41: Đan xen (1)
40
Chương 42: Đan xen (2)
41
Chương 43: Ăn chung
42
Chương 44: Ăn ý
43
Chương 45: Trở về
44
Chương 46: Nhạy cảm
45
Chương 47: Hộ Ma Bảo
46
Chương 48: An ủi
47
Chương 49: Quà sinh nhật
48
Chương 50: Phê duyệt (H)
49
Chương 51: Tái hiện (H)
50
Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51
Chương 53: Hàn Nam
52
Chương 54: Sóng ngầm
53
Chương 55: Quả chanh (1)
54
Chương 56: Quả chanh (2)
55
Chương 58: -Đêm ba mươi-
56
Chương 59
57
Chương 60
58
Chương 61: -Dòng điện (H)-
59
Chương 62
60
Chương 63
61
Chương 64
62
Chương 66
63
Chương 67
64
Chương 68
65
Chương 69
66
Chương 70
67
Chương 71
68
Chương 72
69
Chương 73
70
Chương 74
71
Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72
Chương 76: -Sống chung-
73
Chương 77
74
Chương 78
75
Chương 79
76
Chương 80
77
Chương 81
78
Chương 82
79
Chương 83
80
Chương 84
81
Chương 85
82
Chương 86
83
Chương 87
84
Chương 88
85
Chương 89
86
Chương 90
87
Chương 91
88
Chương 92
89
Chương 93
90
Chương 94
91
Chương 95
92
Chương 96
93
Chương 97
94
Chương 98
95
Chương 99
96
Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97
Chương 101
98
Chương 102
99
Chương 103
100
Chương 104
101
Chương 105
102
Chương 106
103
Chương 107
104
Chương 108
105
Chương 109
106
Chương 110
107
Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-