Chương 43: Ăn chung

“Là anh trai em.” An Du chỉ giải thích ngắn gọn cho Trần Thương và không hề có ý định xuống xe. 

Cô mở nguồn điện thoại, tin nhắn chờ ùn ùn kéo đến. Trần Thương bật đèn, mở cửa xe nói: “Không xuống xe à?”

“Không.” An Du bắt chéo hai tay để trước ngực, nhắm mắt lại ngả về phía sau, mím môi nhíu mày, giống như đứa trẻ chưa chơi đủ thì đột nhiên bị bắt về nhà. 

Ba ngón tay của Trần Thương lần lượt điểm nhẹ trên vô lăng. Xuyên qua lớp ánh sáng chói mắt cách hai ô cửa xe, anh nhìn Bùi Cảnh Ngôn, trên môi nở một nụ cười nhẹ.

Ánh đèn pha từ hai chiếc xe chiếu thẳng vào nhau hơn mười giây mới chịu tắt.

Kính thủy tinh bị gõ hai cái, cỗ xe ngựa xa hoa biến lại thành bí ngô, chưa đến mười hai giờ mà phép thuật đã tự động biến mất.

Trước khi An Du kịp nhìn đến Bùi Cảnh Ngôn, vẻ mặt của anh nhanh chóng chuyển từ lạnh lùng nghiêm khắc sang dịu dàng ấm áp. An Du hạ cửa sổ xe xuống, thể hiện sự ngoan ngoãn, khẽ gọi: “Anh.”

Cô giới thiệu với Bùi Cảnh Ngôn: “Đây là Trần Thương, giám đốc sản phẩm của ‘Yêu Ma Ký’.”

Trần Thương gật đầu mỉm cười: “Giám đốc Bùi, đã lâu không gặp.”

“Hai người biết nhau sao?” Ánh mắt An Du đảo qua đảo lại giữa hai người, có chút kinh ngạc. 

Bùi Cảnh Ngôn gật gật đầu, nụ cười không đổi: “Đương nhiên là biết, giám đốc Trần là người được lãnh đạo cấp cao của Lôi Thịnh khen thưởng nhất, không ai sánh bằng.”

Trần Thương hời hợt đáp: “Quá khen.”

“An An, bảy giờ rồi, dì Trương cũng đã chuẩn bị xong bữa tối.” Bùi Cảnh Ngôn chỉ chỉ đồng hồ trên cổ tay, giọn điệu người lớn vừa nghiêm khắc lại vừa có chút từ tốn nhắc nhở An Du: “Vui đến nỗi không nhớ đường về rồi sao?”

“Em đang tính về đây.” An Du giải thích: “Hôm nay đúng lúc gặp được giám đốc Trần, bàn chuyện công việc cả nửa ngày, không còn việc gì nên bọn em về trường cấp ba đi dạo.”

Trần Thương không lên tiếng, lông mày nhếch lên. Bùi Cảnh Ngôn ra vẻ đã rõ: “Các em là bạn học, nhất thời có nhiều chuyển để nói cũng dễ hiểu.”

An Du ngồi im, vẫn không mở cửa xe, cô ngoái đầu nhìn Trần Thương liếc mắt một cái, nói với Bùi Cảnh Ngôn: “Cho giám đốc Trần dùng bữa tối cùng với chúng ta đi anh.”

Nụ cười của Bùi Cảnh Ngôn trở nên cứng ngắc, lập tức khéo léo mời: “Không biết tổng giám đốc Trần có chịu nể mặt không?”  

Trần Thương thản nhiên đáp: “Cung kính không bằng tuân mệnh.” 

An Du cài dây an toàn xong, mắt nhìn về đằng trước, nói với Bùi Cảnh Ngôn: “Em ngồi xe của anh ấy.”

Bùi Cảnh Ngôn đứng ngoài cửa xe, sau khi rũ mắt quan sát cô vài giây, liền cười với Trần Thương: “Bên đó đường tối khó chạy, làm phiền giám đốc Trần.”

“Không phiền.” Trần Thương vặn chìa khóa khởi động xe.

Dọc đường đi An Du rất im lặng, ngay cả tiếng thở dài cũng cố gắng nén trong lòng. Một nỗi lo lắng không thể gọi tên đang dâng lên trong lòng cô, truyền đến từng đầu ngón tay khiến nó có chút đau. Cô vô thức cào cào lên miếng da trên cửa xe, đến khi về đến nhà họ Bùi, chỗ da đó đó đã bị cào rách thành một khoảng nhỏ.

An Du cầm những mảnh nhỏ đó định dán lại, “Cái này… thật xin lỗi, làm hư xe anh rồi.”

“Không sao.” Trần Thương không để ý, một tay nắm lấy bàn tay trái của An Du, một tay dịu dàng xoa nhẹ giữa hai đầu chân mày của cô: “Đến rồi.” 

Dì Trương vẫn đang chuẩn bị nốt món cuối. Trong phòng bếp, cánh quạt của máy hút khói chuyển động phát ra âm thanh khiến cho nơi này trở nên có sức sống hơn tối hôm trước. 

Trong phòng nóng đến nỗi muốn đổ mồ hôi, An Du tự nhiên nhận lấy áo khoác ngoài của Trần Thương treo lên giá. Bùi Cảnh Ngôn vẫn luôn chú ý theo từng cử động của cô, anh treo áo của mình ở chỗ khác.

Trên tường của phòng ăn treo một tấm hình gia đình: Dịch Mỹ Trân ngồi ở giữa, Tống Mộng đứng ở phía sau đặt tay lên ghế bà, An Du và Bùi Cảnh Ngôn đứng bên trái, Bùi Văn Đình đứng bên phải,gương mặt của ba đứa trẻ vẫn còn vương nét ngây ngô, trong bức ảnh không có người đàn ông trụ cột. Tất cả đều nói “Quả cà*” mới có được nụ cười như vậy, nhìn qua bọn họ là một gia đình hòa thuận, nhưng thực tế lại không phải.

(Quả cà* – Âm tiếng Trung là “qie’zi”, khi đọc miệng sẽ hơi cong lên như đang cười, giống chúng ta bảo nhau nói “cheese” hay “kim chi” trước khi chụp ảnh vậy.)

“Đó là lúc An An mười tám tuổi.” Bùi Cảnh Ngôn đứng bên cạnh Trần Thương, hai người đàn ông cao lớn đứng sát nhau, cùng nói chuyện thường ngày trong nhà, áo len trên người họ một sáng một tối tựa như hai thái cực. 

Trần Thương cười nhạt: “Ừ.”

An Du đặt tay lên vai thân hình mặc chiếc áo đen, ló đầu ra nói: “Em đói rồi đói rồi, mau rửa tay ăn cơm thôi.” Bùi Cảnh Ngôn nghiêng đầu, liếc nhìn cô khoác tay lên vai Trần Thương một cách tự nhiên, nghiêm giọng nói: “An An, giám đốc Trần là khách cũng là đại diện cho Lôi Thịnh, chú ý lịch sự.”

An Du chậm rãi thu tay lại, đi về bồn rửa tay, bĩu môi nói: “Giám đốc Trần, mời đi bên này.”

Trần Thương nén cười nhìn cô đi ngang qua: “Không cần khách sáo, trong kỳ nghỉ không cần quan tâm đến thân phận đối tác đâu.”

“Anh, sao anh biết em học ở trường cấp ba Quận Thành?” An Du tay xếp chén đũa, thuận miệng hỏi. 

Bùi Cảnh Ngôn kéo ghế, phát ra tiếng ‘két’ ma sát với mặt đất, nói: “Anh đoán thế.”

Ba món chính một món canh, đều là những món ăn Trung điển hình.

Ba người ngồi ở ba góc của bàn ăn, An Du dịch cây nến trên bàn ra xa, liếc mắt thấy có món được làm từ nguyên liệu bò bít tết và rượu, cô cố ý nói: “Anh, hôm nay anh định ăn món Tây à? Vậy còn kêu em về làm gì, anh nên cùng chị dâu hưởng thụ thế giới của hai người mới đúng.”

Hai tay của Bùi Cảnh Ngôn đặt dưới bàn, anh xoay xoay chiếc nhẫn ở ngón giữa bên tay trái, kéo đến đốt thứ nhất thì lại đeo về, muốn tháo ra lại thôi. Anh đưa cho An Du bát canh: “Y Y không có ở đây.”

Trong canh có vài cọng hành lá thái nhỏ, An Du uống một hơi, nhíu mày đặt bát xuống. Bùi Cảnh Ngôn thấy vậy hỏi: “Canh dì Trương nấu không hợp khẩu vị à?”

“Giám đốc An không ăn hành lá.” Trần Thương lên tiếng, cầm lấy cái bát không của mình, múc hai muỗng tách hết dầu và hành rồi đưa lại cho cô.

“Cảm ơn.” An Du không khách sáo với anh, gắp hai miếng cá vược non mềm bỏ vào bát của Trần Thương. 

“An An, phải dùng đũa chung.” Bùi Cảnh Ngôn cau mày nhắc nhở, lấy bát canh An Du đã uống, uống hơn phân nửa. 

An Du trừng mắt, ngăn cản không kịp: “Đó… đó là bát em vừa uống rồi mà.” 

“Thì sao?” Bùi Cảnh Ngôn tự nhiên cầm lấy khăn giấy ướt, mắt nhìn sang Trần Thương, sau lớp kính là sự vui vẻ không hề che giấu: “Giám đốc Trần có vẻ rất hiểu em gái tôi, trong công việc nó không gây phiền phức gì cho các cậu đấy chứ?”

“Giám đốc An rất có sức sáng tạo, phương pháp kế hoạch rất rõ ràng, ngay cả kỳ nghỉ cũng…” Trần Thương dừng lại, ánh mắt giao nhau với An Du, lại cười: “Giám đốc An còn lo lắng chuyện sắp xếp tuyên truyền game, tôi cảm ơn cô ấy còn không hết, sao có thể gây phiền phức được?”

“Ừ, xem ra An An đã bồi dưỡng được tình cảm với hạng mục này rồi.” Bùi Cảnh Ngôn gật đầu, chậm rãi nói: “Thật là nhiệt tình hiếm thấy.”

“Qua lễ chính là mùa cao điểm của hoạt động của game, mọi thứ vẫn hoạt động tốt chứ? Từ khi ‘Yêu Ma Ký’ ra mắt rồi trở nên hot đến nay, các tựa game tương tự như vậy xuất hiện trên thị trường không ít, áp lực cạnh tranh chắc hẳn là rất lớn. Các sản phẩm khác đều trực tiếp dùng mã IP phát triển, riêng ‘Yêu Ma Ký’ lại là tự nghiên cứu, không suy nghĩ đến việc hợp tác cùng với các nhà đầu tư mạnh à? Theo như tôi biết, CEO của Lôi Thịnh cũng có hướng phát triển này.”

Bùi Cảnh Ngôn chỉ lớn hơn hai người ba tuổi, tuy giọng nói mang đầy sự quan tâm của anh lớn, nhưng cũng dùng kinh nghiệm của người đi trước mà quan sát tình hình.

Trần Thương vẫn giữ thái độ ung dung, vầng trán kiêu ngạo: “Làm phiền giám đốc Bùi lo lắng. Người khác không có thì tôi có, người khác có thì tôi giỏi hơn. Sự cạnh tranh lúc nào cũng tồn tại nhưng quan trọng nhất là không ngừng cải thiện sản phẩm. Có sự giúp đỡ của giám đốc An, áp lực của sản phẩm giảm đi rất nhiều, còn về cái khác…vẫn phải xem kế hoạch thường niên của giám đốc An thế nào đã.”

“Tận tâm trong hạng mục khiến con người ta tiến bộ.” An Du nghe đến nỗi nhức đầu, đứng dậy rót rượu cho Bùi Cảnh Ngôn và Trần Thương: “Hai người có thể đừng bàn chuyện công việc nữa được không, nói chuyện ít lại và ăn nhiều vào.”

Bùi Cảnh Ngôn dừng chủ đề này lại, nâng ly về phía hai người: “Vậy thì, năm mới chúc công việc của hai người thuận lợi.”

An Du nâng cao đế ly cụng với Trần Thương hai cái, vang thành hai tiếng leng keng, nụ cười trong ánh mắt cô tươi rói: “Phải nhờ anh giúp đỡ nhiều, giám đốc Trần.”

“Giám đốc An khách sáo rồi.” Trần Thương cũng cụng lại hai cái, nụ cười nhàn nhạt.

Cô cụng nhẹ ly với Bùi Cảnh Ngôn, mép lý thấp hơn ly của anh: “Anh, năm mới vui vẻ, anh và chị dâu phải hạnh phúc đó nha.”

Khóe miệng Bùi Cảnh Ngôn cong cong, mí mắt hơi rũ xuống, ánh nến mập mờ chiếu sáng nửa gương mặt của anh, đến khi anh giương mắt lên lần nữa thì trên mặt đã tràn đầy nét ấm áp.

Ba người uống hết ly rượu này. 

“Đúng rồi, An An, anh đã hỏi thăm ý kiến với bên Lôi Thịnh rồi, hai tuần nữa Hàn Nam trở về sẽ vào đội của em.” Bùi Cảnh Ngôn giải thích với Trần Thương: “Trước đó An An khuyên Y Y quay về nên hiện tại em ấy không có trợ lý, người làm anh như tôi cũng đau lòng vì cường độ làm việc quá cao của nó.”

“Nhanh vậy sao?” An Du kinh ngạc chớp chớp mắt, nói với Trần Thương: “Hàn Nam cũng là đàn em của chúng ta, năng lực cũng khá tốt.”

Trần Thương nhếch mày, đặt ly rượu xuống: “Quyết định của Lôi Thịnh và Bùi thị lúc nào cũng ổn cả.”

Bùi Cảnh Ngôn ngồi lại vào vị trí ghế chủ nhà, chia cho An Du và Trần Thương thịt cùng rau củ, thoải mái nói chuyện phiếm: “Thế nào, hôm nay bọn em về trường cấp ba, có nhớ lại chuyện vui vẻ nào không?”

An Du trách móc: “Có thể nhớ được gì chứ, vội vàng đi dạo qua thôi, chuyện của em không phải anh không biết, hoàn toàn trống rỗng.”

“Giám đốc Trần cũng không nhớ được gì sao?”

“Chuyện qua lâu rồi.” Trần Thương cười cười, lắc đầu: “Trước đây tôi và giám đốc An cũng không thân lắm, thời học sinh có nhớ đến cũng chỉ là những ngày lên lớp rồi thi cử, rất nhàm chán.”

“Đúng rồi, hôm nay tôi thấy có rất nhiều học sinh chơi ‘Yêu Ma Ký’ trong giờ giải lao, bọn tôi cũng định làm một bài khảo sát người sử dụng.”

An Du dưới gầm bàn đá nhẹ vào chân Trần Thương.

“À..” Vẻ mặt Bùi Cảnh Ngôn nhìn có vẻ thoải mái: “An An thật chuyên nghiệp, tôi rất vui mừng.”

Chapter
1 Chương 1: Tuyệt! (H)
2 Chương 2: Đối đầu
3 Chương 3: Chết tiệt
4 Chương 4: Nghe ngóng
5 Chương 5: Liên quan gì tới anh
6 Chương 6: Khéo léo
7 Chương 7: Bùi gia
8 Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9 Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10 Chương 10: Khói lửa nhân gian
11 Chương 11: B và 6
12 Chương 12: Chị em
13 Chương 13: Tiềm thức
14 Chương 14: Trái tim sắt đá
15 Chương 15: Đáng ghét
16 Chương 16: Phủ nhận x3
17 Chương 17: Không khó chịu
18 Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19 Chương 20: Trái táo độc
20 Chương 21: Ai mới là người xấu?
21 Chương 22: Trần Độc Tú
22 Chương 23: Nại Hà (1)
23 Chương 24: Nại Hà (2)
24 Chương 25: 40% (h)
25 Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26 Chương 27: Đoán xem
27 Chương 29: Chim và rắn
28 Chương 30: Hồi tưởng
29 Chương 31: Gọi nhầm
30 Chương 32: Thiên Trản Đăng
31 Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32 Chương 34: Đi đâu?
33 Chương 35: Cúc áo thứ hai
34 Chương 36: Người khác (H)
35 Chương 37: Ôm ngủ (H)
36 Chương 38: Tức cảnh (1)
37 Chương 39: Tức cảnh (2)
38 Chương 40: Sinh tình
39 Chương 41: Đan xen (1)
40 Chương 42: Đan xen (2)
41 Chương 43: Ăn chung
42 Chương 44: Ăn ý
43 Chương 45: Trở về
44 Chương 46: Nhạy cảm
45 Chương 47: Hộ Ma Bảo
46 Chương 48: An ủi
47 Chương 49: Quà sinh nhật
48 Chương 50: Phê duyệt (H)
49 Chương 51: Tái hiện (H)
50 Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51 Chương 53: Hàn Nam
52 Chương 54: Sóng ngầm
53 Chương 55: Quả chanh (1)
54 Chương 56: Quả chanh (2)
55 Chương 58: -Đêm ba mươi-
56 Chương 59
57 Chương 60
58 Chương 61: -Dòng điện (H)-
59 Chương 62
60 Chương 63
61 Chương 64
62 Chương 66
63 Chương 67
64 Chương 68
65 Chương 69
66 Chương 70
67 Chương 71
68 Chương 72
69 Chương 73
70 Chương 74
71 Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72 Chương 76: -Sống chung-
73 Chương 77
74 Chương 78
75 Chương 79
76 Chương 80
77 Chương 81
78 Chương 82
79 Chương 83
80 Chương 84
81 Chương 85
82 Chương 86
83 Chương 87
84 Chương 88
85 Chương 89
86 Chương 90
87 Chương 91
88 Chương 92
89 Chương 93
90 Chương 94
91 Chương 95
92 Chương 96
93 Chương 97
94 Chương 98
95 Chương 99
96 Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97 Chương 101
98 Chương 102
99 Chương 103
100 Chương 104
101 Chương 105
102 Chương 106
103 Chương 107
104 Chương 108
105 Chương 109
106 Chương 110
107 Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-
Chapter

Updated 107 Episodes

1
Chương 1: Tuyệt! (H)
2
Chương 2: Đối đầu
3
Chương 3: Chết tiệt
4
Chương 4: Nghe ngóng
5
Chương 5: Liên quan gì tới anh
6
Chương 6: Khéo léo
7
Chương 7: Bùi gia
8
Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9
Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10
Chương 10: Khói lửa nhân gian
11
Chương 11: B và 6
12
Chương 12: Chị em
13
Chương 13: Tiềm thức
14
Chương 14: Trái tim sắt đá
15
Chương 15: Đáng ghét
16
Chương 16: Phủ nhận x3
17
Chương 17: Không khó chịu
18
Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19
Chương 20: Trái táo độc
20
Chương 21: Ai mới là người xấu?
21
Chương 22: Trần Độc Tú
22
Chương 23: Nại Hà (1)
23
Chương 24: Nại Hà (2)
24
Chương 25: 40% (h)
25
Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26
Chương 27: Đoán xem
27
Chương 29: Chim và rắn
28
Chương 30: Hồi tưởng
29
Chương 31: Gọi nhầm
30
Chương 32: Thiên Trản Đăng
31
Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32
Chương 34: Đi đâu?
33
Chương 35: Cúc áo thứ hai
34
Chương 36: Người khác (H)
35
Chương 37: Ôm ngủ (H)
36
Chương 38: Tức cảnh (1)
37
Chương 39: Tức cảnh (2)
38
Chương 40: Sinh tình
39
Chương 41: Đan xen (1)
40
Chương 42: Đan xen (2)
41
Chương 43: Ăn chung
42
Chương 44: Ăn ý
43
Chương 45: Trở về
44
Chương 46: Nhạy cảm
45
Chương 47: Hộ Ma Bảo
46
Chương 48: An ủi
47
Chương 49: Quà sinh nhật
48
Chương 50: Phê duyệt (H)
49
Chương 51: Tái hiện (H)
50
Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51
Chương 53: Hàn Nam
52
Chương 54: Sóng ngầm
53
Chương 55: Quả chanh (1)
54
Chương 56: Quả chanh (2)
55
Chương 58: -Đêm ba mươi-
56
Chương 59
57
Chương 60
58
Chương 61: -Dòng điện (H)-
59
Chương 62
60
Chương 63
61
Chương 64
62
Chương 66
63
Chương 67
64
Chương 68
65
Chương 69
66
Chương 70
67
Chương 71
68
Chương 72
69
Chương 73
70
Chương 74
71
Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72
Chương 76: -Sống chung-
73
Chương 77
74
Chương 78
75
Chương 79
76
Chương 80
77
Chương 81
78
Chương 82
79
Chương 83
80
Chương 84
81
Chương 85
82
Chương 86
83
Chương 87
84
Chương 88
85
Chương 89
86
Chương 90
87
Chương 91
88
Chương 92
89
Chương 93
90
Chương 94
91
Chương 95
92
Chương 96
93
Chương 97
94
Chương 98
95
Chương 99
96
Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97
Chương 101
98
Chương 102
99
Chương 103
100
Chương 104
101
Chương 105
102
Chương 106
103
Chương 107
104
Chương 108
105
Chương 109
106
Chương 110
107
Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-