Chương 32: Thiên Trản Đăng

Trong thành chủ chỉ có hai người bọn họ, đàn ngựa nối đuôi nhau chạy bốc lên một trận khói bụi mờ mịt, tiếng vó ngựa nghe rất rõ ràng.

Ngày đêm trong game thay đổi luân phiên, sắc trời từ hoàng hôn chuyển sang xanh đậm, những vì sao lặng lẽ xuất hiện.

Hai người đi đến vùng thuộc phạm vi bên ngoài trước cổng thành, đường núi gập ghềnh khó đi, cỏ khô và hoa dại đang lắc lư theo chiều gió.

“Bản đồ này mở thì mở rồi đó, nhưng sao lại hoang vắng như vậy?” An Du bĩu môi, để ngựa theo khuôn mẫu đang dắt bộ, nắm lấy dây cương giơ lên chân trước, tỏ ý không vừa lòng, ngựa kêu vang hí hí. 

“Đại tiểu thư, kiên nhẫn một chút có được không!” Trần Thương xuống ngựa, đột nhiên nhảy lên một tảng đá cao gần bằng người, tà áo của bạch y Tố Thủ mềm mại bay bay.

“Lên đây.”

“Làm gì?” An Du cũng xuống ngựa, nhảy đến bên cạnh anh.

“Dùng khinh công leo lên đỉnh núi đi.”

Mũi chân An Du nhẹ nhàng lướt trên dốc núi, nhanh nhẹn mà đầy nội lực, đến đỉnh núi bằng phẳng rộng lớn, một cây cổ thụ cao sừng sững, rêu bám đầy trên khe hở, rất đặc biệt. Đang cố gắng giữ thăng bằng, bỗng sau lưng thình lình nhảy ra một con yêu quái màu xanh có hình dạng cái cây đi vòng vòng xung quanh cô, máu của An Du nhanh chóng giảm hơn một nửa. 

“Á! Con gì thế này?” Đột ngột tham gia vào trận chiến, An Du bối rối nắm rõ phương hướng chạy trốn, phóng ra kỹ năng, mới rút ra hai đoản đao, bị yêu quái nhảy lên đụng đầu đập một cái, nháy mắt thanh máu của ám y đã cạn hết.

Màn hình biến thành đen trắng, An Du nằm sấp xuống đất, trở thành một thi thể.

“Trần Thương!” An Du thấy Trần Thương đứng kế bên, chắp tay xem trò vui liền phẫn nộ nói: “Sao anh thấy chết không cứu?”

Trần Thương nhẹ giọng cười vài tiếng, nghe có vẻ rất vui khi thấy người khác gặp họa: “Đây là solo, tôi có muốn cứu cũng cứu không được.”

“Bây giờ làm sao đây?” Trong màn hình không có nút thoát ra ngoài, các thiết lập cơ bản đang đếm ngược thời gian tái sinh.

Trần Thương gửi cho cô lời mời vào team, An Du chọn đồng ý. “Muốn làm gì?”

Tố Thủ chạy vài bước, đến gần cô, tay áo phất một cái, hiệu ứng xanh lá cây nhạt quấn quanh, An Du lập tức đứng lên. 

Thanh máu vẫn chỉ còn một chút, An Du cong người miễn cưỡng kéo dài sự sống, Trần Thương lấy cây sáo của Tố Thủ ra thổi một đoạn nhạc êm dịu, thanh máu của ám y trong vòng vài giây đã đầy lại.

Lại thêm vài con yêu thụ hợp thành bầy đến tập kích, anh nhanh như chớp phóng ra mấy kim châm ám khí, bọn yêu quái bị trúng chiêu trên diện rộng liền hóa thành làn khói xanh biến mất.

Trần Thương thêm cho cô buff đồng đội phản công, nửa vòng tròn ánh sáng như ẩn như hiện, anh nói: “Không muốn bị bọn yêu quái bất ngờ đột kích thì đừng cách tôi quá xa.”

“Nhân vật này nên giữ cân bằng thì tốt hơn.” An Du nghe lời đứng ở vị trí cách Trần Thương rất gần: “Vừa có thể làm đầy máu, vừa tấn công cùng phản công, sức mạnh của ‘Tố Thủ’ thật quá đáng, cẩn thận kẻo bị người chơi của môn phái khác chửi rủa đấy.”

An Du mở xem cột thông tin nhân vật của Trần Thương, nội và ngoại công đều full cấp, ngay cả tâm pháp cũng là loại quý nhất khó có được nhất, An Du tức tối: “Anh như này, đây không phải là gian lận sao, không có đối thủ rồi còn gì?”

“Nhân vật thử nghiệm thôi, cũng không ảnh hưởng đến trải nghiệm của các người chơi khác.” 

Trần Thương cười: “Có người thích tự tung tự tác rời khỏi đội, ai biết được cô ấy sẽ chạy đến chỗ nào chứ? Lỡ như lạc đến chỗ Đại Boss, không full cấp e rằng cứu không nổi.”

An Du biết anh không nhìn thấy, trợn trắng mắt lên, miệng múa máy khoa trương nói: “Cần anh lo sao?”

Cô bao vây lấy anh giương đao: “Anh cởi tâm pháp ra, chúng ta đấu một trận.”

“Lần sau đi.” Trần Thương không để ý, quay người đi về phía trước: “Hôm nay dẫn em đi xem phong cảnh, không phải để đánh nhau.”

Đỉnh núi vắng vẻ, hai người leo lên một mái đình nghỉ mát, đầu đình thẳng đứng, có thể nhìn thấy được rất xa, tất cả đều được thu trọn vào trong đáy mắt. 

An Du vô vị bấm vào nút nhảy, nhảy mệt thì đứng lên ngồi xuống.

“Bản đồ mới cũng không có gì thú vị cho lắm!”

“Em đợi một chút.”

Game nhắc nhở vào tử thời (23 giờ đến 1 giờ), bông trắng đột nhiên bay khắp trời, ánh sáng pháp thuật xanh nhạt phủ lên thảm thực vật ngoài cánh đồng hoang, cỏ khô như nảy mầm, con đường đất đá cũng trở thành khe suối trong suốt, loài hoa kèn vô danh đung đưa nở rộ, tạo thành một biển hoa rực rỡ.

“Woa…” An Du mở to mắt, hai tay phóng lớn màn hình, thưởng thức các chi tiết cảnh đẹp từ trên cao nhìn xuống. 

Chủ thành sáng rõ, con lắc vẫn chưa biến mất, thêm vào không ít NPC và đạo cụ năm mới. Nhất thời cả thành phố nhộn nhịp hẳn,  tiếng múa lân, tiếng người bán hàng không ngừng gọi mời, ánh đèn lấp lánh, lung linh chuyển động.

“Có đầu tư nha, thật là hoành tráng! Người chơi nhất định sẽ rất thích cho mà xem!” An Du chuyển vài hướng, điên cuồng cắt ảnh. Trần Thương cười nhẹ, bình tĩnh hơn cô nhiều, anh nhắc nhở: “Nhìn lên bầu trời.”

Đèn Khổng Minh bay giữa trời đêm, chuyển động xoay tròn, ánh sáng nhẹ nhàng nhấp nháy, sắc màu cam của thiên đăng sáng cả một mảng trời, những ngôi sao và mặt trăng chỉ như làm nền mà thôi. 

Một chiếc hoa đăng giấy viết “Người, trăng và đèn vẫn như xưa” bay lướt qua mắt An Du lên cao, An Du nhảy lên muốn bắt lấy. Trần Thương hỏi: “Em thấy thế nào?”

“Khắp hẻm nhỏ đường lớn mọi người đều ăn mặc đẹp đẽ đến xem hoa đăng, trẻ em tung tăng nô đùa. Kẻ ăn vận giản dị như em còn có thể làm gì, cũng ở trong không khí vui vẻ giải đề.” An Du thuận miệng đọc một bài thơ cổ.

“Tuyệt lắm! Bản đồ cụ thể này khi nào mới hoàn chỉnh?”

“Vẫn đang thử nghiệm, ngày tháng chưa rõ.”

“Phương hướng công bố có rồi!”

An Du thoải mái cười cười, đắm mình vào cảnh đẹp hư cấu trong game, đợi pháo hoa tan hết, đồng hồ treo tường đã đúng một giờ khuya.

Đêm khuya thanh vắng, kim giây kêu tíc tắc, đêm tối hư hư thực thực trở về như cũ. 

Trần Thương nói: “Muộn rồi, đi ngủ thôi.”

An Du nằm dịch xuống dưới, đầu vùi vào chiếc gối mềm mại, nhẹ giọng đáp: “Cảm ơn!” Nghĩ một lúc, cô bổ sung thêm: “Chúc mừng năm mới, mỗi ngày đều vui vẻ.”

“Cảm ơn gì chứ?” Trần Thương nói đùa: “Hôm nay thái độ của em sao lại tốt như vậy? Không giống em.”

“Trong mắt anh tôi hung dữ lắm sao?” Au Du đấu võ mồm với anh: “Anh thật khó hầu hạ, thái độ tốt hay không tốt cũng bị nói.”

Cô nói: “Tôi đối với bên B thái độ lúc nào cũng tốt.”

Trần Thương vẫn cứ cười: “Ừ, xem ra trước đây tôi đã không hưởng thụ được đãi ngộ của bên A rồi.”

An Du lật người, cánh tay ma sát với ga trải giường, cảm thấy giường đôi hình như hơi lớn, một nửa bên kia vừa trống vừa lạnh.

Cô nhớ đến buổi tối có hai con thỏ có lỗ tai dài màu hạt dẻ, rất chắc chắn, rất an toàn, rất ấm áp.

An Du không tranh chấp với anh nữa, thấp giọng trả lời: “Cảm ơn anh đêm hôm đó, còn cảm ơn hôm tôi bệnh…”

“Thì ra bệnh có thể thay đổi tế bào là thật.” Trần Thương thấp giọng cười cười: “Tôi không ngại việc em bệnh thêm vài lần nữa đâu.” 

“Anh trù tôi?” An Du dần hiểu rõ anh đang trêu ghẹo mình, đập đập drap giường lấy lại bình tĩnh: “Cảm ơn chính là cảm ơn, còn cảm ơn anh đã kể chuyện cho tôi nghe.”

“Hả? Sao tôi lại không nhớ?” Trần Thương nói chuyện vừa dịu dàng vừa chậm rãi giống hệt tối hôm đó: “Tôi kể chuyện gì vậy?”

“Đoán xem anh yêu…” Au Du nói được một nửa thì dừng lại.

“… em nhiều đến nhường nào.” Anh tiếp lời, nhanh đến nỗi không nghe rõ phát âm, lại nói: “Không cần khách sáo, chủ nghĩa nhân đạo, tôi vốn không thể nhìn đồng nghiệp của mình…”

“Được rồi được rồi!” Mặt An Du không một gợn sóng, thay anh nói hết: “Vốn không thể bỏ mặc đồng nghiệp chết giữa đường.” 

Trần Thương ngừng cười: “Tôi không có nói, là tự em nói đấy nhé.”

Anh nói tiếp: “Hôm nay là ngày 1 tháng 1, lại qua thêm một năm.”

“Ừ.”

“Cũng là thứ năm.”

“…” An Du không khách khí: “Làm sao? Cảm thấy lãng phí?”

Lúc đang nói, ngoài phòng bỗng nhiên có tiếng mở cửa xuống lầu, tim cô đập nhanh liên hồi, cảm giác sợ hãi lại xuất hiện. 

Tâm tư của cô sớm đã không đặt trên việc tán tỉnh nữa, cô kiềm chế tiếng tim đập, ra vẻ tự nhiên: “Nếu muốn thì anh cưỡi gió đến đây.”

Bên kia im lặng vài giây, cười khẽ: “Suy nghĩ của đại tiểu thư thật thoáng, đây là kỹ năng trong game, tôi không có.”

“Ừ, vậy thì bớt trêu ghẹo lại đi.” Cô vội vàng kết thúc: “Ngủ ngon, tôi ngủ đây.”

“Ngủ ngon.”

An Du rón rén đứng dậy kiểm tra khóa phòng, lắng nghe thật kỹ âm thanh trong nhà. 

Mí mắt trĩu nặng, gắng gượng được chừng nửa tiếng, hình như không có gì lạ thường, cô dần chìm sâu vào giấc ngủ.

Chapter
1 Chương 1: Tuyệt! (H)
2 Chương 2: Đối đầu
3 Chương 3: Chết tiệt
4 Chương 4: Nghe ngóng
5 Chương 5: Liên quan gì tới anh
6 Chương 6: Khéo léo
7 Chương 7: Bùi gia
8 Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9 Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10 Chương 10: Khói lửa nhân gian
11 Chương 11: B và 6
12 Chương 12: Chị em
13 Chương 13: Tiềm thức
14 Chương 14: Trái tim sắt đá
15 Chương 15: Đáng ghét
16 Chương 16: Phủ nhận x3
17 Chương 17: Không khó chịu
18 Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19 Chương 20: Trái táo độc
20 Chương 21: Ai mới là người xấu?
21 Chương 22: Trần Độc Tú
22 Chương 23: Nại Hà (1)
23 Chương 24: Nại Hà (2)
24 Chương 25: 40% (h)
25 Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26 Chương 27: Đoán xem
27 Chương 29: Chim và rắn
28 Chương 30: Hồi tưởng
29 Chương 31: Gọi nhầm
30 Chương 32: Thiên Trản Đăng
31 Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32 Chương 34: Đi đâu?
33 Chương 35: Cúc áo thứ hai
34 Chương 36: Người khác (H)
35 Chương 37: Ôm ngủ (H)
36 Chương 38: Tức cảnh (1)
37 Chương 39: Tức cảnh (2)
38 Chương 40: Sinh tình
39 Chương 41: Đan xen (1)
40 Chương 42: Đan xen (2)
41 Chương 43: Ăn chung
42 Chương 44: Ăn ý
43 Chương 45: Trở về
44 Chương 46: Nhạy cảm
45 Chương 47: Hộ Ma Bảo
46 Chương 48: An ủi
47 Chương 49: Quà sinh nhật
48 Chương 50: Phê duyệt (H)
49 Chương 51: Tái hiện (H)
50 Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51 Chương 53: Hàn Nam
52 Chương 54: Sóng ngầm
53 Chương 55: Quả chanh (1)
54 Chương 56: Quả chanh (2)
55 Chương 58: -Đêm ba mươi-
56 Chương 59
57 Chương 60
58 Chương 61: -Dòng điện (H)-
59 Chương 62
60 Chương 63
61 Chương 64
62 Chương 66
63 Chương 67
64 Chương 68
65 Chương 69
66 Chương 70
67 Chương 71
68 Chương 72
69 Chương 73
70 Chương 74
71 Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72 Chương 76: -Sống chung-
73 Chương 77
74 Chương 78
75 Chương 79
76 Chương 80
77 Chương 81
78 Chương 82
79 Chương 83
80 Chương 84
81 Chương 85
82 Chương 86
83 Chương 87
84 Chương 88
85 Chương 89
86 Chương 90
87 Chương 91
88 Chương 92
89 Chương 93
90 Chương 94
91 Chương 95
92 Chương 96
93 Chương 97
94 Chương 98
95 Chương 99
96 Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97 Chương 101
98 Chương 102
99 Chương 103
100 Chương 104
101 Chương 105
102 Chương 106
103 Chương 107
104 Chương 108
105 Chương 109
106 Chương 110
107 Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-
Chapter

Updated 107 Episodes

1
Chương 1: Tuyệt! (H)
2
Chương 2: Đối đầu
3
Chương 3: Chết tiệt
4
Chương 4: Nghe ngóng
5
Chương 5: Liên quan gì tới anh
6
Chương 6: Khéo léo
7
Chương 7: Bùi gia
8
Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9
Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10
Chương 10: Khói lửa nhân gian
11
Chương 11: B và 6
12
Chương 12: Chị em
13
Chương 13: Tiềm thức
14
Chương 14: Trái tim sắt đá
15
Chương 15: Đáng ghét
16
Chương 16: Phủ nhận x3
17
Chương 17: Không khó chịu
18
Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19
Chương 20: Trái táo độc
20
Chương 21: Ai mới là người xấu?
21
Chương 22: Trần Độc Tú
22
Chương 23: Nại Hà (1)
23
Chương 24: Nại Hà (2)
24
Chương 25: 40% (h)
25
Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26
Chương 27: Đoán xem
27
Chương 29: Chim và rắn
28
Chương 30: Hồi tưởng
29
Chương 31: Gọi nhầm
30
Chương 32: Thiên Trản Đăng
31
Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32
Chương 34: Đi đâu?
33
Chương 35: Cúc áo thứ hai
34
Chương 36: Người khác (H)
35
Chương 37: Ôm ngủ (H)
36
Chương 38: Tức cảnh (1)
37
Chương 39: Tức cảnh (2)
38
Chương 40: Sinh tình
39
Chương 41: Đan xen (1)
40
Chương 42: Đan xen (2)
41
Chương 43: Ăn chung
42
Chương 44: Ăn ý
43
Chương 45: Trở về
44
Chương 46: Nhạy cảm
45
Chương 47: Hộ Ma Bảo
46
Chương 48: An ủi
47
Chương 49: Quà sinh nhật
48
Chương 50: Phê duyệt (H)
49
Chương 51: Tái hiện (H)
50
Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51
Chương 53: Hàn Nam
52
Chương 54: Sóng ngầm
53
Chương 55: Quả chanh (1)
54
Chương 56: Quả chanh (2)
55
Chương 58: -Đêm ba mươi-
56
Chương 59
57
Chương 60
58
Chương 61: -Dòng điện (H)-
59
Chương 62
60
Chương 63
61
Chương 64
62
Chương 66
63
Chương 67
64
Chương 68
65
Chương 69
66
Chương 70
67
Chương 71
68
Chương 72
69
Chương 73
70
Chương 74
71
Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72
Chương 76: -Sống chung-
73
Chương 77
74
Chương 78
75
Chương 79
76
Chương 80
77
Chương 81
78
Chương 82
79
Chương 83
80
Chương 84
81
Chương 85
82
Chương 86
83
Chương 87
84
Chương 88
85
Chương 89
86
Chương 90
87
Chương 91
88
Chương 92
89
Chương 93
90
Chương 94
91
Chương 95
92
Chương 96
93
Chương 97
94
Chương 98
95
Chương 99
96
Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97
Chương 101
98
Chương 102
99
Chương 103
100
Chương 104
101
Chương 105
102
Chương 106
103
Chương 107
104
Chương 108
105
Chương 109
106
Chương 110
107
Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-