Chương 23: Nại Hà (1)

Lúc rời khỏi quán trà đã là bốn giờ chiều, những tia sáng mặt trời dần thưa thớt.

Phía xa xa đoàn tàu lượn siêu tốc đang mang theo một vài người uốn lượn trên bầu trời vài vòng rồi lao xuống với vận tốc cực nhanh, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng hét thảm thiết vang lên.

Gió lạnh thổi qua, khiến cho đầu óc An Du có chút tỉnh táo, cô hỏi: “Hôm nay chúng ta sẽ khảo sát gì thế?”

Dương Mạn Ni hào hứng chia sẻ về những dự án sắp tới: “Là kiểm tra nhà ma! Ngôi nhà ma được thiết kế lại từ bản đồ hồ Luyện Ngục trong game, nhất định phải đến trải nghiệm trước! Đến khi mở cửa sẽ có rất nhiều người, lúc đó sẽ không còn vui nữa!”

Lương Hạc Lâm vẫn mang vẻ mặt nịnh nọt đó, đây là giao diện mà họ làm cẩn thận nhất, tranh thủ thời cơ để lập công: “Đúng vậy, những người chơi đều rất mong chờ, trải nghiệm chắc chắn sẽ rất tuyệt vời!”

Giản Văn Xu thấy An Du sốt ruột hơi cau mày, cô ta kéo ống tay áo của Lương Hạc Lâm rồi nhìn An Du: “Nếu giám đốc An không được khỏe, chúng ta có thể xem lại vào ngày mai.”

Ngày mai? Hiện tại cô chính là không muốn gặp lại hai người này nữa, tốt nhất là nên xử lý cho xong trong hôm nay.

An Du cười, đáp: “Không cần, bây giờ xem luôn.”

Trần Thương không dấu vết đứng giữa cô và Lương Hạc Lâm, nhàn nhạt nói: “Còn chần chờ gì nữa.”

***

Bên ngoài ngôi nhà ma được thiết kế lại thành hình dạng của một hang động đá vôi, ánh sáng xanh mờ ảo nhấp nháy từ trong tấm rèm ở cửa hang hắt ra.

Các nhân viên phát cho họ thiết bị báo động dạng cầm tay, dặn dò: “Ở bên trong đều là đạo cụ và hình chiếu 3D, đừng quá sợ hãi. Trong trường hợp bạn hoảng sợ quá mức hoặc lạc đường thì chỉ cần nhấn vào thiết bị báo động, chúng tôi sẽ đưa bạn ra ngoài.”

Bước vào cửa động, thứ đầu tiên đập vào mắt họ là một mảnh tối đen, An Du chạm nhẹ vào bức tường hai bên, đầu ngón tay dính chút bột màu xanh rêu, một giọt nước lạnh nhỏ xuống da đầu.

Cô thở nhẹ một tiếng, cất giọng: “Phần quan trọng của mô phỏng cần được cải thiện, nước không cần thiết, những vết sơn này làm bẩn quần áo của người chơi thì làm sao?”

Giản Văn Xu vượt lên trước, đề xuất: “Ở đây có bốn con đường, hay chúng ta chia nhau ra đi kiểm tra?”

Dương Mạn Ni và Hà Thế Lạc lập tức đồng ý, cùng đi đến vực sâu; Lương Hạc Lâm và Giản Văn Xu sớm đã đứng chung một chỗ, còn lại Trần Thương và An Du hiển nhiên là cùng một đội.

Sáu người chia ra thành ba nhóm.

Xung quanh hang động lắp đặt rất nhiều loa, tiếng nước nhỏ giọt rất yếu ớt, tiếng quỷ khóc than thảm thiết, cùng với thanh âm khàn khàn âm trầm của rắn kêu, đan xen không ngừng vang lên ở bên tai, nếu nhìn kỹ bên trong, còn có thể thấy bóng ma nữ tóc dài mặc áo trắng lướt qua.

An Du hơi sợ hãi, bước chân khựng lại, di chuyển chậm chạp.

“Sợ sao?” Trần Thương quay đầu, đưa tay về phía cô: “Sợ thì nắm lấy.”

“Ai sợ chứ?” An Du không phục, nói: “Khi tôi còn nhỏ là người yêu thích các hầm trú ẩn, những hầm trú ẩn bị bỏ hoang tôi đều dám đi, ngôi nhà ma giả này đã là gì!”

Trong lúc nói chuyện, tay cô đã nắm chặt lấy cánh tay của Trần Thương.

Trần Thương mỉm cười, nhìn xuống đầu ngón tay trắng bệch của cô: “Vậy em đang làm gì đấy?”

“Tôi là thấy anh sợ nha, người đàn ông trưởng thành à. Ngượng ngùng mà nói là tiếp thêm một chút can đảm cho anh đó.” An Du mạnh miệng, tiếp tục khoe khoang thành tích của bản thân: “Khi còn nhỏ có một cậu bé luôn đi theo tôi, nắm lấy quần áo tôi không chịu buông! Dựa vào sự bảo vệ của tôi mới dám từ trong hầm trú ẩn đi ra.”

“Ừ, đại tiểu thư nói cái gì cũng đúng hết.” Trần Thương thuận theo lời cô nói: “Cũng không biết là ai nắm ai, cậu bé kia cuối cùng bị trật khớp tay cũng không biết là do người nào gây ra.”

Câu nói sau đó vô cùng nhẹ nhàng, mơ hồ mang theo tiếng cười chế nhạo.

“Anh vừa nói gì? Sao lại khinh người như vậy?” Thính giác của An Du đều bị tiếng ồn ào khóc lóc của những bóng ma chiếm hơn phân nửa, quyết định trò chuyện cùng Trần Thương để thoát khỏi nỗi lo lắng này: “Cậu bé đó rất tốt. Tôi tuyên bố cậu ấy chính là mối tình đầu của tôi, chỉ là lúc này lại không nhớ rõ tên thôi.”

Trần Thương có người trong lòng, cô cũng có ‘mối tình đầu’, mặc dù đang khó chịu, nhưng bầu không khí vì bạn trai cũ đã làm dịu đi không ít.  

Nghĩ như vậy, trong lòng cô cân bằng rất nhiều, tiếp tục phóng đại ký ức mờ nhạt bị lãng quên: “Cậu bé đó thường xuyên cùng tôi chơi đùa, bắt bướm và côn trùng, đôi khi sẽ phối hợp với tôi chơi trò gia đình!”

“Mối tình đầu?” Ý cười nơi khóe môi của Trần Thương càng sâu: “Thậm chí không thể nhớ được tên mà còn có thể gọi là mối tình đầu sao?”

Anh thuận theo tốc độ của cô: “Nắm chặt như vậy, tay áo sắp bị em kéo rách rồi.”

“So đo từng tý, nếu rách tôi đền cho anh cái khác…”

Mãi lo nói chuyện nên cô không chú ý dưới chân có một tảng đá nhô ra trên con đường chênh vênh, lảo đảo lao về phía trước.

Trần Thương suýt nữa bị cô lôi ngã, lùi về sau một bước, dùng cánh tay dài ôm lấy eo cô, trầm giọng nói: “Một chút tiến bộ cũng không có.”

Bên trong hang động hơi lạnh tỏa ra xung quanh, chất khí do băng khô tạo ra tràn ngập mọi phía, đằng xa kia mây mù bao phủ, che chắn tầng tầng lớp lớp.

Đèn trên mặt đất và trên các bức tường đá mô phỏng theo lửa của ma trơi trong game, bắn ra mọi hướng xen kẽ màu xanh đỏ, tiếng thở gấp và điệu cười rùng rợn của ma quỷ dần dần tiến lại gần.

An Du hoảng sợ, cũng không nói chuyện với Trần Thương nữa, ngoan ngoãn đi theo anh, nhìn chằm chằm dưới chân mà cất bước.

“A — —!” Cô vô tình ngẩng đầu rồi đột nhiên hét lên, một khuôn mặt hung tợn ập về phía cô, hình ảnh trước mặt cô từ từ biến mất. 

“Đây là thứ đồ chơi gì? Đúng là quá chân thật rồi!” Hai tay An Du ôm ngực, lẩm bẩm: “Thịnh vượng văn minh hài hòa tự do bình đẳng công bằng…”

“Chỉ là hình chiếu mà thôi, chính em là người viết bảng kế hoạch, em quên rồi sao?” Trần Thương tiến lên một bước, chắn tầm mắt của cô: “Hồ Luyện Ngục trong game cũng gần giống như vậy, xem ra giám đốc An đối với sản phẩm vẫn chưa hiểu rõ lắm nhỉ.”

An Du ghét nhất anh mượn đề tài để nói về công việc của mình, cô cãi lại: “Giám đốc Trần, anh đừng đứng đây nói chuyện không đâu, trong game là góc nhìn thứ ba, có thể giống nhau sao?”

Trần Thương cong khóe miệng: “Thừa nhận mình nhát gan cũng không mất mặt lắm, đừng cố thể hiện.”

“Không được, cái này nhất định phải thay đổi.” An Du nhìn xung quanh, bên cạnh đỉnh đá có một con rắn mô phỏng đang lượn vòng, cô lập tức bật người ra xa, giọng run rẩy nói: “Nơi này nên ngồi trên xe để tham quan, tự mình đi quá tổn thọ rồi!”

“Trải nghiệm khi ngồi xe sẽ giảm đi rất nhiều, huống chi bây giờ đã không còn cách nào để sửa sang lại nữa rồi.”

Dứt lời Trần Thương hơi cúi người, hơi thở quấn quanh cô: “Không bằng em cầu xin tôi, nếu em cầu xin tôi thì tôi có thể cõng em qua.”  

“…” An Du không hề suy nghĩ, ở trên môi anh cắn một cái, đẩy anh ra: “Tôi có chân, đi nhanh lên!”

Trần Thương sửng sốt, chạm vào dấu răng trên môi, giây tiếp theo một giọng nói nhẹ như cát vang lên: “Đừng sợ, tôi ở đây.”

“Ừ.” An Du nhận ra mình vừa làm gì, đáp lại như tiếng muỗi kêu, hạ mi mắt xuống nắm chặt góc áo anh.

Chapter
1 Chương 1: Tuyệt! (H)
2 Chương 2: Đối đầu
3 Chương 3: Chết tiệt
4 Chương 4: Nghe ngóng
5 Chương 5: Liên quan gì tới anh
6 Chương 6: Khéo léo
7 Chương 7: Bùi gia
8 Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9 Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10 Chương 10: Khói lửa nhân gian
11 Chương 11: B và 6
12 Chương 12: Chị em
13 Chương 13: Tiềm thức
14 Chương 14: Trái tim sắt đá
15 Chương 15: Đáng ghét
16 Chương 16: Phủ nhận x3
17 Chương 17: Không khó chịu
18 Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19 Chương 20: Trái táo độc
20 Chương 21: Ai mới là người xấu?
21 Chương 22: Trần Độc Tú
22 Chương 23: Nại Hà (1)
23 Chương 24: Nại Hà (2)
24 Chương 25: 40% (h)
25 Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26 Chương 27: Đoán xem
27 Chương 29: Chim và rắn
28 Chương 30: Hồi tưởng
29 Chương 31: Gọi nhầm
30 Chương 32: Thiên Trản Đăng
31 Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32 Chương 34: Đi đâu?
33 Chương 35: Cúc áo thứ hai
34 Chương 36: Người khác (H)
35 Chương 37: Ôm ngủ (H)
36 Chương 38: Tức cảnh (1)
37 Chương 39: Tức cảnh (2)
38 Chương 40: Sinh tình
39 Chương 41: Đan xen (1)
40 Chương 42: Đan xen (2)
41 Chương 43: Ăn chung
42 Chương 44: Ăn ý
43 Chương 45: Trở về
44 Chương 46: Nhạy cảm
45 Chương 47: Hộ Ma Bảo
46 Chương 48: An ủi
47 Chương 49: Quà sinh nhật
48 Chương 50: Phê duyệt (H)
49 Chương 51: Tái hiện (H)
50 Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51 Chương 53: Hàn Nam
52 Chương 54: Sóng ngầm
53 Chương 55: Quả chanh (1)
54 Chương 56: Quả chanh (2)
55 Chương 58: -Đêm ba mươi-
56 Chương 59
57 Chương 60
58 Chương 61: -Dòng điện (H)-
59 Chương 62
60 Chương 63
61 Chương 64
62 Chương 66
63 Chương 67
64 Chương 68
65 Chương 69
66 Chương 70
67 Chương 71
68 Chương 72
69 Chương 73
70 Chương 74
71 Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72 Chương 76: -Sống chung-
73 Chương 77
74 Chương 78
75 Chương 79
76 Chương 80
77 Chương 81
78 Chương 82
79 Chương 83
80 Chương 84
81 Chương 85
82 Chương 86
83 Chương 87
84 Chương 88
85 Chương 89
86 Chương 90
87 Chương 91
88 Chương 92
89 Chương 93
90 Chương 94
91 Chương 95
92 Chương 96
93 Chương 97
94 Chương 98
95 Chương 99
96 Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97 Chương 101
98 Chương 102
99 Chương 103
100 Chương 104
101 Chương 105
102 Chương 106
103 Chương 107
104 Chương 108
105 Chương 109
106 Chương 110
107 Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-
Chapter

Updated 107 Episodes

1
Chương 1: Tuyệt! (H)
2
Chương 2: Đối đầu
3
Chương 3: Chết tiệt
4
Chương 4: Nghe ngóng
5
Chương 5: Liên quan gì tới anh
6
Chương 6: Khéo léo
7
Chương 7: Bùi gia
8
Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9
Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10
Chương 10: Khói lửa nhân gian
11
Chương 11: B và 6
12
Chương 12: Chị em
13
Chương 13: Tiềm thức
14
Chương 14: Trái tim sắt đá
15
Chương 15: Đáng ghét
16
Chương 16: Phủ nhận x3
17
Chương 17: Không khó chịu
18
Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19
Chương 20: Trái táo độc
20
Chương 21: Ai mới là người xấu?
21
Chương 22: Trần Độc Tú
22
Chương 23: Nại Hà (1)
23
Chương 24: Nại Hà (2)
24
Chương 25: 40% (h)
25
Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26
Chương 27: Đoán xem
27
Chương 29: Chim và rắn
28
Chương 30: Hồi tưởng
29
Chương 31: Gọi nhầm
30
Chương 32: Thiên Trản Đăng
31
Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32
Chương 34: Đi đâu?
33
Chương 35: Cúc áo thứ hai
34
Chương 36: Người khác (H)
35
Chương 37: Ôm ngủ (H)
36
Chương 38: Tức cảnh (1)
37
Chương 39: Tức cảnh (2)
38
Chương 40: Sinh tình
39
Chương 41: Đan xen (1)
40
Chương 42: Đan xen (2)
41
Chương 43: Ăn chung
42
Chương 44: Ăn ý
43
Chương 45: Trở về
44
Chương 46: Nhạy cảm
45
Chương 47: Hộ Ma Bảo
46
Chương 48: An ủi
47
Chương 49: Quà sinh nhật
48
Chương 50: Phê duyệt (H)
49
Chương 51: Tái hiện (H)
50
Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51
Chương 53: Hàn Nam
52
Chương 54: Sóng ngầm
53
Chương 55: Quả chanh (1)
54
Chương 56: Quả chanh (2)
55
Chương 58: -Đêm ba mươi-
56
Chương 59
57
Chương 60
58
Chương 61: -Dòng điện (H)-
59
Chương 62
60
Chương 63
61
Chương 64
62
Chương 66
63
Chương 67
64
Chương 68
65
Chương 69
66
Chương 70
67
Chương 71
68
Chương 72
69
Chương 73
70
Chương 74
71
Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72
Chương 76: -Sống chung-
73
Chương 77
74
Chương 78
75
Chương 79
76
Chương 80
77
Chương 81
78
Chương 82
79
Chương 83
80
Chương 84
81
Chương 85
82
Chương 86
83
Chương 87
84
Chương 88
85
Chương 89
86
Chương 90
87
Chương 91
88
Chương 92
89
Chương 93
90
Chương 94
91
Chương 95
92
Chương 96
93
Chương 97
94
Chương 98
95
Chương 99
96
Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97
Chương 101
98
Chương 102
99
Chương 103
100
Chương 104
101
Chương 105
102
Chương 106
103
Chương 107
104
Chương 108
105
Chương 109
106
Chương 110
107
Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-