Chương 12: Chị em

Thấy bản thân mình sắp phát tài, suốt quãng đường về nhà An Du cứ lẩm bẩm hát. Từ sau khi đi làm, tổng giám đốc Dịch Mỹ Trân nói nhà họ Bùi cũng có một phần là của bà, An Du không cần dốc sức làm việc như thế, nhưng cô chưa từng nghĩ quá nhiều về những lời này.

Chắc chắn Tống Mộng sẽ lo liệu cho anh em nhà họ Bùi, An Du thì chẳng để tâm đến số tài sản đó. Nhà, xe cô đều có thể tự mua, cổ phần công ty đối với cô mà nói lại không dùng được. Cô lật mở báo cáo tài chính của Bùi thị, rồi kiểm tra số dư trong thẻ ngân hàng. Cuối cùng cô thoải mái nở nụ cười, rất nhanh thôi cô sẽ thanh toán xong với nhà họ Bùi.

Sau khi về đến nhà, bỏ đi bộ quần áo rét lạnh, An Du vừa ngâm mình trong bồn tắm vừa nghịch điện thoại.

Vài tiếng sau Sữa Canxi mới nhắn lại “….”. An Du xem lại lịch sử trò chuyện giữa mình với Sữa Canxi, tốc độ trả lời tin nhắn của cô ấy càng ngày càng chậm, nội dung cũng càng ngày càng giống cho có lệ.

An Du: “*Mắt long lanh* Mình cảm giác bạn dạo này không để ý tới mình, gần đây bạn rất bận sao?”

Sữa: “*Ôm* Ừ.”

An Du: “Vậy bạn thấy đề nghị lúc trước của mình thế nào? *Cười xấu xa* He he, cuối tuần sau mình rảnh, chúng ta đi suối nước nóng Cực Lạc nhé? Vừa ngâm mình vừa nói chuyện!”

Sau một phút đồng hồ trong trạng thái nhập tin nhắn, cuối cùng Sữa Canxi gửi tới một dòng “…”.

An Du nghĩ liệu có phải lần đầu khỏa thân trước mặt người khác nên Sữa Canxi xấu hổ, cô rủ rê lần nữa: “*Nghĩ ngợi*…  nếu bạn thấy không tiện thì chúng ta đi ăn lẩu tự phục vụ nhé.”

Sữa: “*Đáng yêu* Không có gì đâu, có thể đi tắm nước nóng trước sau đó đi ăn lẩu.”

An Du: “Hay lắm! *Vỗ tay* Thời gian địa điểm bạn chọn đi nhé!”

Đang vui vẻ thì một cuộc điện thoại chen ngang, là của Trần Thương. An Du nhíu mày nghe máy: “Giám đốc An, có vấn đề với hai bản thảo. Nội dung video sắp công chiếu trên đài D và X nghi ngờ đã bị lộ. Làm phiền cô cùng tác giả sửa chữa sau đó gửi lại cho tôi.”

An Du vốn còn một nửa người trên không ở trong nước, nghe vậy bỗng ngả hết người bịch phát xuống khiến nước ào ào chảy ra. Cô không che giấu nổi sự tức giận sau khi bị hụt hẫng: “Sao anh không nói sớm! Quảng cáo đã thỏa thuận xong, chẳng lẽ lại muốn tôi vì anh mà quỳ lạy mấy ông lớn khó tính kia? Nói sửa là sửa, anh có thể theo kế hoạch không!”

Trần Thương im lặng vài giây, anh không những không bị sự tức giận của cô dọa mà ngược lại cười một tiếng: “Cô đang tắm?”

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính như một dòng điện xuyên qua làm chấn động màng nhĩ của cô, trong đêm khuya tĩnh mịch lại có vài phần dịu dàng, An Du bị đình trệ trong giây lát, giọng nói bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn: “Ừ, anh muốn tôi liên hệ với họ ngay bây giờ à?”

“Ngày mai nói cũng được, đột nhiên xảy ra nhiều chuyện quá, còn nhờ giám đốc An giúp đỡ.”

An Du gạt đi lớp bong bóng dày đặc, cách dùng từ của Trần Thương càng làm nổi bật lên vẻ mất lịch sự của cô, cô giội nước lên người, cảm thấy hối hận vì sao vừa gặp Trần Thương cô chợt mất đi miệng lưỡi khéo léo khi thương lượng với khách hàng.

“Tôi biết rồi. Ừmmm…”

An Du đang tự hỏi bản thân có cần xin lỗi vì mình tự dưng nổi giận hay không thì Trần Thương lên tiếng: “Không cần xin lỗi, không sao cả.”

Anh nhẹ nhàng cười hai tiếng: “Cô vẫn tắm lâu như thế, đoán chắc cô còn muốn… ngâm thêm mười lăm phút nữa.”

Khoảng dừng ở giữa câu của anh không thể nói không có ý chế nhạo.

An Du nhớ tới một lần bọn họ ở trong phòng tắm, Trần Thương nâng cằm cô lên cắn vào môi cô, chỗ ấy của anh nhô cao lên. Ánh sáng trong gương mờ mịt nhưng trong nước lại sáng ngời, An Du liếc mắt một cái khuôn mặt đã đỏ bừng. Trần Thương híp mắt, cũng là dùng giọng điệu như vậy cộng thêm một chút uy hiếp: “Cô bỏ rơi tôi bao lâu chúng ta sẽ làm bấy lâu.”

Trời đất làm chứng, hôm ấy cô ngâm nước quá thoải mái nên ngủ quên thôi, cô còn không so đo anh phá hỏng cánh cửa phòng tắm của cô.

“Trần Thương!!” An Du tức giận vỗ mặt nước, ngay cả điện thoại cũng bị bắn một ít nước lên. Cô lau nước rồi quấn khăn tắm: “Tôi tắm xong rồi, anh đừng tự cho mình là đúng.”

“Tùy cô.” Trần Thương lại cười: “Không bị cảm là được, nếu không thì làm sao cô kiếm được 500 vạn?”

“Tạm biệt.” Không đợi cô trả lời anh đã cúp máy.

An Du kéo Trần Thương từ “bạn” trên WeChat vào mục “chặn xem nhật ký” rồi đặt điện thoại lên bồn rửa tay.

Sau khi gội đầu, tóc dài ướt sũng được vắt lên vai, An Du dùng khăn lau khô, chà xát từng lọn tóc nhỏ. Cô cuộn những sợi tóc rụng lại rồi vứt vào trong thùng rác.

Lau sạch mặt kính bị hơi nước làm mờ, cô nhìn vào gương, trừ đi quầng thâm ở mắt và trên trán có nốt mụn bọc, thì da dẻ khắp người cô vẫn trắng mịn trơn nhẵn. Cô chạm nhẹ nốt mụn đó, vừa bôi thuốc chống viêm lên, vừa lấy lý do mình rụng tóc nổi mụn đều đẩy hết lên người Trần Thương.

Cô không nhận ra rằng khuôn mặt của mình nhuốm vẻ giận dữ, rất khác với tình trạng đầu gỗ khi cô theo dõi dự án trước đây.

Sữa Canxi cuối cùng cũng trả lời tin nhắn bằng một biểu tượng: *doge và OK*.

An Du gửi tin nhắn thoại cho cô ấy: “Để mình nói cho mà nghe, Trần Thương cũng thật là, yêu cầu của anh ta thật kỳ quái cứ như là màu đen mà còn đòi vẽ cho sặc sỡ vậy. Vốn là mình còn do dự xem có nên dùng nick phụ để nhận đơn hay không, nhưng giờ mình đã quyết định, mình phải lấy tiền trong tay anh ta! Nói vậy thôi, đến lúc ấy tiền sẽ vào thẻ của cậu, he he he.”

_______________________

Những ngày mệt mỏi khiến An Du nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Giấc mơ vẫn mờ mịt giống như cách mấy tầng sương mù trong bóng tối vậy.

Một chàng trai và một cô gái trẻ không thể thấy rõ khuôn mặt và kiểu tóc của họ, chỉ có thể mơ hồ nhận ra rằng họ đang mặc đồng phục của cùng một trường cấp hai, ngồi xổm trong góc tường cười nói.

Cô gái che miệng cười trộm: “Vậy sau này anh sẽ chuyển về?”

Chàng trai lấy món oden vừa mua cho cô: “Nghe em nói trốn học rất thú vị.”

“Hì hì.” Cô gái cầm lấy một xiên nấm hương: “Đó là bởi vì trường học trên thành phố của các anh rất nghiêm khắc!”

Bước chân của giáo viên giám thị đến gần, đèn pin chiếu khắp nơi. An Du đang muốn nhắc nhở bọn họ đi mau, vừa tiến lên vài bước chàng trai đã kéo cô gái kia lại: “Có người đến, chúng ta chạy mau!”

Cô gái bị anh nắm cổ tay chạy được một đoạn đường, chàng trai vẻ mặt căng thẳng, lại sợ tốc độ quá nhanh sẽ làm cô bị thương, chân có hơi chùn bước. Cô gái dứt khoát nắm lấy tay anh đi về hướng khác: “Ngốc, bên kia không có đường, chúng ta trốn vào trong ngõ đi!”

Chàng trai và cô gái biến mất trước mắt An Du.

An Du đi qua một đám mây trắng, trong nháy mắt tới sân thượng tòa nhà dạy học.

Vẫn là chàng trai ấy, anh quay lưng về phía cô, đang nói chuyện cùng một cô gái có mái tóc xoăn dài.

Tiếng khóc của cô gái tràn đầy sự không cam lòng: “Anh thật sự thích An Du? Lời đồn trong trường đều là thật à? Tại sao?”

“À, em nghe được ở đâu?” Chàng trai khinh thường cười nói, lại giống như là đang xoa dịu cô: “Đương nhiên là tin đồn không đúng.”

“Anh không thích cô ấy.” Thanh âm của anh so với gió đêm còn lạnh hơn.

Chàng trai quay đầu lại, lúc này An Du mới có thể nhìn rõ mặt anh ta, không phải Trần Thương thì là ai?

Dường như là phát hiện ra An Du, anh có hơi ngạc nhiên sau đó bước nhanh tới chỗ cô. An Du theo bản năng muốn né tránh, cô lui về sau một bước lại bị trượt chân rơi từ trên mái nhà xuống.

“A” Cảm giác mất trọng lượng trong mơ làm cho An Du bừng tỉnh. Đèn trong phòng chưa tắt, cửa sổ nhỏ khép hờ, gió từ bên ngoài vù vù thổi vào, bắp chân cô co lại đau nhức.

“Trúng tà rồi.” An Du nắn nắn bắp chân đau nhức, sau đó đứng dậy khép kín lại cửa sổ: “Mơ lung tung cái gì thế này cơ chứ?”

Với thói quen tỉnh lại là sờ di động, An Du mở kết nối bạn bè, cô nhìn thấy hai phút trước Trần Thương chia sẻ một bài trên trang công khai, tiêu đề là “Bàn luận về sự thành công của Yêu Ma Kí dẫn dắt ngành sản xuất trò chơi.”

“Đồ cuồng công việc.” An Du âm thầm đổi lại tên của anh trong điện thoại, khẳng định nói: “Đã quá nửa đêm, tôi cũng phải làm cho cấp trên xem chứ.”

Hai ngón tay ấn phím, cô chia sẻ bài viết này với dòng nhận xét: “Thật vui khi dự án hoàn thành, cảm ơn sự tin tưởng của các công ty đã tín nhiệm đầu tư. Mọi người đều rất xuất sắc, nhóm nhỏ chúng mình phải cùng nhau cố lên!”

Sau khi nhận được lời khen từ những con cú đêm của Lôi Thịnh và nhà họ Bùi, An Du mới đắp chăn tiếp tục ngủ.

________________

Chỉ ngắn ngủi một tháng, mức doanh thu của Yêu Ma Kí đã lên tới một trăm triệu, lên thẳng top 1 xếp hạng game di động trên nền tảng IOS cùng đó là cả Android nữa. Thậm chí có thể thấy được mọi người cầm điện thoại chơi ở khắp nơi trên tàu điện ngầm. Weibo, LOFTER, đài X đều nói Yêu Ma Kí sẽ thịnh hành trong một thời gian khá dài, độ hot luôn luôn đứng đầu, truyền thông lớn nhỏ đều đổ xô đưa tin về hiện tượng trò chơi di động cấp quốc gia này.

Chủ tịch Lôi Thịnh đã gửi email tới toàn thể công ty và gửi lời khen tới thành viên chủ chốt của nhóm dự án Yêu Ma Kí. Trần Thương và An Du đương nhiên cũng nằm trong số đó.

An Du nhanh chóng lợi dụng lúc dự án hoạt động ổn định xin nghỉ năm ngày.

Cô sẽ cùng Sữa Canxi gặp mặt như đã hẹn.

Trước thời gian hẹn mười phút An Du đã tới câu lạc bộ suối nước nóng Cực Lạc. Sữa Canxi nói cô ấy đang trên đường cao tốc, gấp rút đi đến điểm hẹn. Cô ấy bảo An Du không cần chờ mình, cứ tự chơi trước đi.

An Du nhắc cô ấy chú ý lái xe chậm rãi an toàn sau đó vào phòng tắm cho nữ.

Tùy ý ngâm mình trong nước nóng có công dụng mát xa và vệ sinh, An Du mặc áo tắm, gọi một ly sữa dâu tây đến khu nghỉ ngơi chờ Sữa Canxi.

Đang nằm trên chiếc sô pha êm ái thì cô nghe thấy một giọng nữ thanh thúy gọi:

“A? Kia có phải An Du không? An Du! Đã lâu không gặp!”

An Du ngước mắt nhìn người phụ nữ trang điểm tinh tế không thấm nước trước mặt, nghĩ thầm ngâm nước cũng không muốn để trôi lớp trang điểm, mái tóc nhìn như tùy ý cột đuôi ngựa trông thật bồng bềnh, ánh mắt hẹp dài quyến rũ, khuôn mặt trái xoan được khéo léo trang điểm đầy vẻ lẳng lơ.

Cô đang định trả lời lại nhìn thấy Trần Thương từ sau lưng cô ta xuất hiện, mỗi tay cầm một lon coca. Anh đưa cho người phụ nữ một lon sau đó nói với An Du: “Thật trùng hợp.”

“Giản Văn Xu…” An Du đứng dậy, chỉnh lại chỗ áo bị nhăn: “Đã lâu không gặp.”

Giản Văn Xu tiến lên nắm lấy tay An Du rồi nhìn vào Trần Thương vui mừng nói: “Hôm nay thật tuyệt, ba người chúng ta vừa vặn thành một nhóm bạn học tụ họp nha!”

An Du cố gắng nhớ lại quan hệ của mình với Giản Văn Xu nhưng không rõ, thân thể lại tự giác tránh xa khỏi cô ta.

An Du cười nói: “Tụ họp để hôm khác nói sau, hôm nay tôi đến đây chơi với chị em.”

Giản Văn Xu giật nhẹ tay áo Trần thương: “Anh để cô ấy đi cùng chúng ta đi! Trần Thương, anh có phiền không?”

Trần Thương nhìn An Du, giống như đang đợi cô tỏ thái độ.

An Du nhìn chằm chằm vào tay Giản Văn Xu nhíu mày, đặt ly sữa đã uống hết về chỗ cũ: “Không được, mọi người cứ đi chơi đi.”

Cô bước đi: “Tôi thấy phiền, và chị em của tôi chắc chắn cũng thấy phiền.”

Giản Văn Xu làm nũng với Trần Thương: “Nhiều năm qua An Du vẫn giữ cái tính đó à?”

Trần Thương trả lời không đúng trọng tâm: “Tôi cũng đang đợi người, xin lỗi vì không ở lại được, lần sau chúng ta lại họp mặt.”

Chapter
1 Chương 1: Tuyệt! (H)
2 Chương 2: Đối đầu
3 Chương 3: Chết tiệt
4 Chương 4: Nghe ngóng
5 Chương 5: Liên quan gì tới anh
6 Chương 6: Khéo léo
7 Chương 7: Bùi gia
8 Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9 Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10 Chương 10: Khói lửa nhân gian
11 Chương 11: B và 6
12 Chương 12: Chị em
13 Chương 13: Tiềm thức
14 Chương 14: Trái tim sắt đá
15 Chương 15: Đáng ghét
16 Chương 16: Phủ nhận x3
17 Chương 17: Không khó chịu
18 Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19 Chương 20: Trái táo độc
20 Chương 21: Ai mới là người xấu?
21 Chương 22: Trần Độc Tú
22 Chương 23: Nại Hà (1)
23 Chương 24: Nại Hà (2)
24 Chương 25: 40% (h)
25 Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26 Chương 27: Đoán xem
27 Chương 29: Chim và rắn
28 Chương 30: Hồi tưởng
29 Chương 31: Gọi nhầm
30 Chương 32: Thiên Trản Đăng
31 Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32 Chương 34: Đi đâu?
33 Chương 35: Cúc áo thứ hai
34 Chương 36: Người khác (H)
35 Chương 37: Ôm ngủ (H)
36 Chương 38: Tức cảnh (1)
37 Chương 39: Tức cảnh (2)
38 Chương 40: Sinh tình
39 Chương 41: Đan xen (1)
40 Chương 42: Đan xen (2)
41 Chương 43: Ăn chung
42 Chương 44: Ăn ý
43 Chương 45: Trở về
44 Chương 46: Nhạy cảm
45 Chương 47: Hộ Ma Bảo
46 Chương 48: An ủi
47 Chương 49: Quà sinh nhật
48 Chương 50: Phê duyệt (H)
49 Chương 51: Tái hiện (H)
50 Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51 Chương 53: Hàn Nam
52 Chương 54: Sóng ngầm
53 Chương 55: Quả chanh (1)
54 Chương 56: Quả chanh (2)
55 Chương 58: -Đêm ba mươi-
56 Chương 59
57 Chương 60
58 Chương 61: -Dòng điện (H)-
59 Chương 62
60 Chương 63
61 Chương 64
62 Chương 66
63 Chương 67
64 Chương 68
65 Chương 69
66 Chương 70
67 Chương 71
68 Chương 72
69 Chương 73
70 Chương 74
71 Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72 Chương 76: -Sống chung-
73 Chương 77
74 Chương 78
75 Chương 79
76 Chương 80
77 Chương 81
78 Chương 82
79 Chương 83
80 Chương 84
81 Chương 85
82 Chương 86
83 Chương 87
84 Chương 88
85 Chương 89
86 Chương 90
87 Chương 91
88 Chương 92
89 Chương 93
90 Chương 94
91 Chương 95
92 Chương 96
93 Chương 97
94 Chương 98
95 Chương 99
96 Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97 Chương 101
98 Chương 102
99 Chương 103
100 Chương 104
101 Chương 105
102 Chương 106
103 Chương 107
104 Chương 108
105 Chương 109
106 Chương 110
107 Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-
Chapter

Updated 107 Episodes

1
Chương 1: Tuyệt! (H)
2
Chương 2: Đối đầu
3
Chương 3: Chết tiệt
4
Chương 4: Nghe ngóng
5
Chương 5: Liên quan gì tới anh
6
Chương 6: Khéo léo
7
Chương 7: Bùi gia
8
Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9
Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10
Chương 10: Khói lửa nhân gian
11
Chương 11: B và 6
12
Chương 12: Chị em
13
Chương 13: Tiềm thức
14
Chương 14: Trái tim sắt đá
15
Chương 15: Đáng ghét
16
Chương 16: Phủ nhận x3
17
Chương 17: Không khó chịu
18
Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19
Chương 20: Trái táo độc
20
Chương 21: Ai mới là người xấu?
21
Chương 22: Trần Độc Tú
22
Chương 23: Nại Hà (1)
23
Chương 24: Nại Hà (2)
24
Chương 25: 40% (h)
25
Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26
Chương 27: Đoán xem
27
Chương 29: Chim và rắn
28
Chương 30: Hồi tưởng
29
Chương 31: Gọi nhầm
30
Chương 32: Thiên Trản Đăng
31
Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32
Chương 34: Đi đâu?
33
Chương 35: Cúc áo thứ hai
34
Chương 36: Người khác (H)
35
Chương 37: Ôm ngủ (H)
36
Chương 38: Tức cảnh (1)
37
Chương 39: Tức cảnh (2)
38
Chương 40: Sinh tình
39
Chương 41: Đan xen (1)
40
Chương 42: Đan xen (2)
41
Chương 43: Ăn chung
42
Chương 44: Ăn ý
43
Chương 45: Trở về
44
Chương 46: Nhạy cảm
45
Chương 47: Hộ Ma Bảo
46
Chương 48: An ủi
47
Chương 49: Quà sinh nhật
48
Chương 50: Phê duyệt (H)
49
Chương 51: Tái hiện (H)
50
Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51
Chương 53: Hàn Nam
52
Chương 54: Sóng ngầm
53
Chương 55: Quả chanh (1)
54
Chương 56: Quả chanh (2)
55
Chương 58: -Đêm ba mươi-
56
Chương 59
57
Chương 60
58
Chương 61: -Dòng điện (H)-
59
Chương 62
60
Chương 63
61
Chương 64
62
Chương 66
63
Chương 67
64
Chương 68
65
Chương 69
66
Chương 70
67
Chương 71
68
Chương 72
69
Chương 73
70
Chương 74
71
Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72
Chương 76: -Sống chung-
73
Chương 77
74
Chương 78
75
Chương 79
76
Chương 80
77
Chương 81
78
Chương 82
79
Chương 83
80
Chương 84
81
Chương 85
82
Chương 86
83
Chương 87
84
Chương 88
85
Chương 89
86
Chương 90
87
Chương 91
88
Chương 92
89
Chương 93
90
Chương 94
91
Chương 95
92
Chương 96
93
Chương 97
94
Chương 98
95
Chương 99
96
Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97
Chương 101
98
Chương 102
99
Chương 103
100
Chương 104
101
Chương 105
102
Chương 106
103
Chương 107
104
Chương 108
105
Chương 109
106
Chương 110
107
Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-