Chương 3: Chết tiệt

Mặc dù Trần Thương không có biểu cảm gì khác thường, chỉ đưa ra bình luận đầy tính chuyên nghiệp nhưng An Du lại bị kinh sợ đến suýt nữa đứng bật dậy, giống như một học sinh đang mơ màng đột nhiên bị giáo viên gọi đứng lên trả lời câu hỏi.

Dù sao cô cũng là “lớp phó học tập” vô cùng có bản lĩnh, trên thị trường có hai loại trò chơi nổi tiếng, từng do cô đích thân ráo riết lên phương án tuyên truyền và phát triển, công lao là không thể phủ nhận được.

Mặc dù trò chơi mới <Yêu ma ký> của Lôi Thịnh được đánh giá cấp siêu S với các tính năng độc đáo, nhưng dù thay đổi bao nhiêu lần thì những cốt lõi cơ bản vẫn như vậy, trước đây cũng không phải là chưa từng có trường hợp thành công với việc dùng các khuôn mẫu.

Cô lặng lẽ hít sâu một hơi rồi nói: “<Yêu ma kí> là trò chơi kết hợp sáng tạo giữa phong cách tô màu phân lớp và phong cách trầm mặc của Trung Quốc trên phương diện mĩ thuật, hơn nữa nó sinh động, hoàn thiện trong cách thiết kế nhân vật, xây dựng tình tiết nội dung và thế giới quan. Cách chơi vừa có cảm giác như bước vào chốn thuộc về mình, vừa có ưu điểm của thương hiệu tạo nên sự riêng biệt. Nó khác biệt hẳn so với thể loại game di động được truyền bá từ phương Tây hay Nhật Bản vào Trung Quốc trong những năm trước đây. Bản chơi thử đã nhận được vô số lời khen ngợi từ đông đảo những bạn trẻ và những người yêu thích văn hóa truyền thống.”

Trước tiên là quảng cáo sản phẩm trên mọi lĩnh vực, làm cho mọi người cảm thấy hứng thú, hài lòng.

Lông mày Trần Thương chợt nhăn lại, trong lòng An Du không khỏi sợ hãi, cô nhận ra rằng câu trả lời của mình giống như là sau khi viết chữ “giải” vào bài kiểm tra rồi lại đi sao chép nguyên một lượt những điều kiện đã biết một cách vô nghĩa, căn bản chỉ có thể được 0 điểm.

Cô rất ít khi bị hoảng loạn như vậy, phòng họp yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy được tiếng máy móc vận hành và cả chục đôi mắt đều đang chăm chăm nhìn cô. 

An Du căng da đầu nói tiếp: “Về phương diện tuyên truyền, ngoài việc phủ sóng rộng rãi trên mọi lĩnh vực, thời gian trước chúng tôi đã liên hệ với đài X về hợp tác lâu dài, và đài D về loại game bá chủ tích hợp lưu lượng lớn, tiến hành chơi thử, đánh giá, trình bày trong video và livestream mới nhất của mình.”

Trần Thương ngắt lời, hỏi thẳng cô: “Tổng giám đốc An có biết mấy lần chúng tôi đầu tư vào nhân vật game trong bản chơi thử lên đến con số bao nhiêu không?” 

Không đợi cô trả lời, anh liên tiếp đặt ra những câu hỏi khác: 

“Thế giới quan trong trò chơi <Yêu ma ký> được xây dựng dựa trên nền tảng, vấn đề thiết kế nhân vật còn khôi phục và thay đổi được bao nhiêu lần nữa?”

“Trò chơi mời Thường Cẩm Bách làm chủ bút tạo hình mỹ thuật, tại sao chúng ta phải chọn anh ta?”

“Giám đốc An có hiểu rõ về sở thích người chơi qua bản chơi thử của chúng tôi không?”

“Những KOL game mà quý công ty hợp tác có những điểm nào trực tiếp phù hợp với thuộc tính người chơi của chúng tôi? Có thể đem lại bao nhiêu người chơi mới và tỷ lệ chuyển đổi là bao nhiêu?”

Pental kill, sau khi nếm năm đòn chí mạng liên tiếp nhưng câu hỏi cuối cùng chính là làm khó cô. 

Trần Thương trầm giọng, khí chất tỏa ra khác một trời một vực so với sự hiểu biết của cô về anh trong cuộc sống hằng ngày. 

An Du muốn nói rằng tài liệu mới sau khi chỉnh sửa lại cô vẫn chưa kịp xem hết, nhưng cô mấp máy môi cuối cùng vẫn là không lên tiếng. 

Một bên hợp tác chuyên nghiệp không nên vì sự biểu hiện thất bại do nước đến chân mới nhảy của mình mà viện lý do. 

Bầu không khí căng thẳng trong vài giây. 

Trợ lý của Trần Thương, Hà Thế Lạc vội cứu vãn tình hình căng thẳng này: “Giám đốc Trần, tài liệu mới vào tối hôm qua chúng ta cần đồng bộ, muốn triệt để sửa đổi phương án cho phù hợp với tình hình hiện tại thì cần chút thời gian. Phương pháp tuyên truyền giám đốc An đưa ra cơ bản đã phù hợp nhất rồi, bây giờ đang là thời kỳ then chốt của tuyên truyền giai đoạn đầu, chúng ta cứ thực hiện như vậy trước đã.”

Dương Mạn Ni cũng nói: “Đúng vậy, trước tiên chúng tôi sẽ điều tra lại tỉ lệ người chơi và làm lại bản kế hoạch mới.”

Trần Thương gật nhẹ cằm: “Yêu cầu của tôi rất đơn giản, tôi muốn một phương án tuyên truyền nổi bật và kết hợp được đặc điểm của trò chơi, còn về điểm mấu chốt để thu hút người chơi, hi vọng giám đốc An suy nghĩ kĩ càng rồi điều chỉnh lại.”

“Còn nữa…” Trần Thương đưa ra yêu cầu với tất cả những người tham dự buổi họp “Các vị đang ngồi ở đây, bất luận là ở bộ phận nghiên cứu hay bộ phận kinh doanh đều phải tự mình trải nghiệm chơi game, hiểu biết sâu sắc về game sau đó mới tiến hành làm việc”.

“Tan họp.”

Bước ra khỏi phòng họp, sắc mặt An Du không vui. Trần Thương đang trao đổi với nhà tạo hình mỹ thuật chính, cô liếc nhìn bóng lưng cao ngất mà lạnh lùng đó. 

Dương Mạn Ni đã không còn cái tâm tư thời thiếu nữ đối với Trần Thương giống như lần đầu gặp gỡ nữa, cô vỗ vai An Du: “Tân quan nhậm chức ba bó đuốc*, giám đốc Trần cũng không phải là cố ý gây khó dễ cho cô, cô xem những kế hoạch trước đây của cô tốt biết bao.”

(*Tân quan nhậm chức ba bó đuốc: chỉ những người mới thăng chức thường làm những việc có tầm ảnh hưởng lớn, để thể hiện tài năng và trí lực của bản thân).

An Du nhếch mép “Ừm, sản phẩm là cái thể hiện rõ nhất, hôm nay là tôi không làm tốt phần việc của mình, chúng ta cùng cố gắng thôi”.

Hà Thế Lạc thêm Trần Thương, An Du, Tôn Y Y và Dương Mạn Ni vào cùng một nhóm Wechat.

Hà Thế Lạc: “*biểu tượng cảm xúc dễ thương* Hôm nay mọi người đều vất vả rồi, sau này có bất kỳ thay đổi nào chúng ta có thể trao đổi đồng bộ luôn trong nhóm này.”

Tôn Y Y: “OK”

Dương Mạn Ni: “OK”

Trần Thương và An Du đều không nói gì. 

An Du vào nhà vệ sinh dặm lại phấn trang điểm, cô tháo cặp kính đã đeo cả ngày trời xuống, đột nhiên thấy người trong gương trẻ ra 3 tuổi. 

Cô vừa rửa tay vừa nghĩ, nếu như biết trước Trần Thương chính là người giám sát sản phẩm <Yêu ma ký>, cho dù có nói gì đi nữa thì cô cũng sẽ không nhận yêu cầu tuyên truyền, quảng bá sản phẩm này của Lôi Thịnh… Không, nếu như có thể quay ngược thời gian, nửa năm trước cô cũng sẽ không để cho rượu kiểm soát đầu óc mình. 

Con người tại sao lại không có năng lực dự đoán trước tương lai chứ!

An Du tặc lưỡi một cái, lấy son môi từ trong túi ra tô lại, sau khi tô xong liền mím môi, chân mày vô thức nhíu chặt lại, cô bất giác làm ra vẻ nghiến răng nghiến lợi. 

Điện thoại rung trên bồn rửa tay, là Trần Thương gửi tin nhắn trong nhóm Wechat:

“Giám đốc An, lần đầu gặp mặt, hợp tác vui vẻ.” 

Lần đầu cái đầu anh, thật giỏi giả vờ mà. 

Mặt An Du không chút cảm xúc gửi đi một nhãn dán dễ thương: “*4 chú gấu trúc nhỏ OK*.”

An Du: “Được thôi.” 

An Du cất son môi và điện thoại vào trong túi xách, chiếc áo cổ tròn thuận theo động tác đó hơi xê dịch ra một chút, để lộ ra dấu hôn trên xương quai xanh – kiệt tác của Trần Thương vào đêm hôm trước.

An Du nheo mắt lại, lấy kem che khuyết điểm nhanh chóng che đi dấu vết đó, cô nghĩ một lúc, sau đó liền gửi cho Trần Thương lời mời kết bạn thông qua nhóm vừa được thêm vào. 

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. 

Trần Thương ngay sau đó liền chấp nhận, ảnh đại diện vẫn là viền kẻ ngang đơn giản trên nền trắng.

Ngón tay An Du dừng lại ở kho biểu tượng cảm xúc hồi lâu, cuối cùng chọn *gấu trúc với hai hàng nước mắt ròng* để gửi đi, kèm theo dòng chữ: “Anh nói chuyện thật lạnh lùng quá đi, cứ như là em chưa từng khiến anh vui vẻ vậy.”

Hôm qua thì xóa cô khỏi danh sách bạn bè, hôm nay lại tỏ ra không quen biết cô.

Khóe môi An Du cong lên, cô muốn xem Trần Thương định trả lời cô như thế nào. 

An Du vừa xem tài liệu Hà Thế Lạc mới gửi tới, vừa điều chỉnh lại lịch trình làm việc, đương nhiên, thỉnh thoảng vẫn không quên nhìn xem có tin nhắn Wechat mới hay không. 

Lần thứ 27 cô mở Wechat ra, Trần Thương từ 4 giờ 30 chiều đến 8 giờ 20 tối không trả lời cô lấy một chữ. 

Cơn giận cứ như vậy dồn lên không báo trước, An Du thở một hơi dài, đôi mắt như muốn bốc cháy, cô dùng lực ấn mạnh vào album biểu tượng cảm xúc, định tiếp tục xuất chiêu công kích. 

Không cần biết mối quan hệ giữa cô và Trần Thương là gì, bây giờ cô nhất định phải xé lớp mặt nạ giả tạo của anh xuống. 

Đang lựa chọn thì tin nhắn của Trần Thương đúng lúc gửi đến: “Trước 12 giờ trưa thứ sáu tuần sau gửi phương án đến hòm thư của tôi.”

An Du ngay lập tức nguôi cơn giận, đúng, đây là công việc của cô, cô còn phải kiếm tiền ăn cơm, phương án có được thông qua hay không chỉ cần một câu nói của anh, có thể tiến hành hay không, cũng là anh phê duyệt trước. 

Đây là một mớ những việc lộn xộn gì không biết! 

Trong lòng An Du thầm chửi thề vô số lần, cô vùi mặt vào gối ôm trên sofa hét lớn: “A…aaa”

Sau khi phát tiết mà không làm phiền đến người khác, cô vén mái tóc rối lên, bình tĩnh nhắn lại: “Được ạ.”

Trả lời xong cô nhìn chằm chằm dấu chấm ở cuối câu nói của Trần Thương. Một vòng tròn nho nhỏ vốn dùng ở cuối câu mệnh lệnh với sắc thái nhẹ nhàng, nhưng đổi lại là Trần Thương dùng thì lại khác, nếu nói là mệnh lệnh thì cũng không đúng lắm, còn nếu nói là giọng điệu nhẹ nhàng thì chắc chắn có vấn đề. 

Thế là An Du lại gửi thêm một dấu chấm câu: “.”

Ý của cô chính là: Haha…

Chapter
1 Chương 1: Tuyệt! (H)
2 Chương 2: Đối đầu
3 Chương 3: Chết tiệt
4 Chương 4: Nghe ngóng
5 Chương 5: Liên quan gì tới anh
6 Chương 6: Khéo léo
7 Chương 7: Bùi gia
8 Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9 Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10 Chương 10: Khói lửa nhân gian
11 Chương 11: B và 6
12 Chương 12: Chị em
13 Chương 13: Tiềm thức
14 Chương 14: Trái tim sắt đá
15 Chương 15: Đáng ghét
16 Chương 16: Phủ nhận x3
17 Chương 17: Không khó chịu
18 Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19 Chương 20: Trái táo độc
20 Chương 21: Ai mới là người xấu?
21 Chương 22: Trần Độc Tú
22 Chương 23: Nại Hà (1)
23 Chương 24: Nại Hà (2)
24 Chương 25: 40% (h)
25 Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26 Chương 27: Đoán xem
27 Chương 29: Chim và rắn
28 Chương 30: Hồi tưởng
29 Chương 31: Gọi nhầm
30 Chương 32: Thiên Trản Đăng
31 Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32 Chương 34: Đi đâu?
33 Chương 35: Cúc áo thứ hai
34 Chương 36: Người khác (H)
35 Chương 37: Ôm ngủ (H)
36 Chương 38: Tức cảnh (1)
37 Chương 39: Tức cảnh (2)
38 Chương 40: Sinh tình
39 Chương 41: Đan xen (1)
40 Chương 42: Đan xen (2)
41 Chương 43: Ăn chung
42 Chương 44: Ăn ý
43 Chương 45: Trở về
44 Chương 46: Nhạy cảm
45 Chương 47: Hộ Ma Bảo
46 Chương 48: An ủi
47 Chương 49: Quà sinh nhật
48 Chương 50: Phê duyệt (H)
49 Chương 51: Tái hiện (H)
50 Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51 Chương 53: Hàn Nam
52 Chương 54: Sóng ngầm
53 Chương 55: Quả chanh (1)
54 Chương 56: Quả chanh (2)
55 Chương 58: -Đêm ba mươi-
56 Chương 59
57 Chương 60
58 Chương 61: -Dòng điện (H)-
59 Chương 62
60 Chương 63
61 Chương 64
62 Chương 66
63 Chương 67
64 Chương 68
65 Chương 69
66 Chương 70
67 Chương 71
68 Chương 72
69 Chương 73
70 Chương 74
71 Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72 Chương 76: -Sống chung-
73 Chương 77
74 Chương 78
75 Chương 79
76 Chương 80
77 Chương 81
78 Chương 82
79 Chương 83
80 Chương 84
81 Chương 85
82 Chương 86
83 Chương 87
84 Chương 88
85 Chương 89
86 Chương 90
87 Chương 91
88 Chương 92
89 Chương 93
90 Chương 94
91 Chương 95
92 Chương 96
93 Chương 97
94 Chương 98
95 Chương 99
96 Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97 Chương 101
98 Chương 102
99 Chương 103
100 Chương 104
101 Chương 105
102 Chương 106
103 Chương 107
104 Chương 108
105 Chương 109
106 Chương 110
107 Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-
Chapter

Updated 107 Episodes

1
Chương 1: Tuyệt! (H)
2
Chương 2: Đối đầu
3
Chương 3: Chết tiệt
4
Chương 4: Nghe ngóng
5
Chương 5: Liên quan gì tới anh
6
Chương 6: Khéo léo
7
Chương 7: Bùi gia
8
Chương 8: Có những dấu vết còn đọng lại
9
Chương 9: Kẻ cuồng sạch sẽ
10
Chương 10: Khói lửa nhân gian
11
Chương 11: B và 6
12
Chương 12: Chị em
13
Chương 13: Tiềm thức
14
Chương 14: Trái tim sắt đá
15
Chương 15: Đáng ghét
16
Chương 16: Phủ nhận x3
17
Chương 17: Không khó chịu
18
Chương 19: Kỷ niệm 15 năm
19
Chương 20: Trái táo độc
20
Chương 21: Ai mới là người xấu?
21
Chương 22: Trần Độc Tú
22
Chương 23: Nại Hà (1)
23
Chương 24: Nại Hà (2)
24
Chương 25: 40% (h)
25
Chương 26: Tình bạn ngọt ngào
26
Chương 27: Đoán xem
27
Chương 29: Chim và rắn
28
Chương 30: Hồi tưởng
29
Chương 31: Gọi nhầm
30
Chương 32: Thiên Trản Đăng
31
Chương 33: Ngự Phong Thần Hành
32
Chương 34: Đi đâu?
33
Chương 35: Cúc áo thứ hai
34
Chương 36: Người khác (H)
35
Chương 37: Ôm ngủ (H)
36
Chương 38: Tức cảnh (1)
37
Chương 39: Tức cảnh (2)
38
Chương 40: Sinh tình
39
Chương 41: Đan xen (1)
40
Chương 42: Đan xen (2)
41
Chương 43: Ăn chung
42
Chương 44: Ăn ý
43
Chương 45: Trở về
44
Chương 46: Nhạy cảm
45
Chương 47: Hộ Ma Bảo
46
Chương 48: An ủi
47
Chương 49: Quà sinh nhật
48
Chương 50: Phê duyệt (H)
49
Chương 51: Tái hiện (H)
50
Chương 52: Sinh nhật (H nhẹ)
51
Chương 53: Hàn Nam
52
Chương 54: Sóng ngầm
53
Chương 55: Quả chanh (1)
54
Chương 56: Quả chanh (2)
55
Chương 58: -Đêm ba mươi-
56
Chương 59
57
Chương 60
58
Chương 61: -Dòng điện (H)-
59
Chương 62
60
Chương 63
61
Chương 64
62
Chương 66
63
Chương 67
64
Chương 68
65
Chương 69
66
Chương 70
67
Chương 71
68
Chương 72
69
Chương 73
70
Chương 74
71
Chương 75: -Lễ hợp cẩn (H) -
72
Chương 76: -Sống chung-
73
Chương 77
74
Chương 78
75
Chương 79
76
Chương 80
77
Chương 81
78
Chương 82
79
Chương 83
80
Chương 84
81
Chương 85
82
Chương 86
83
Chương 87
84
Chương 88
85
Chương 89
86
Chương 90
87
Chương 91
88
Chương 92
89
Chương 93
90
Chương 94
91
Chương 95
92
Chương 96
93
Chương 97
94
Chương 98
95
Chương 99
96
Chương 100: -Gạt bỏ(H)-
97
Chương 101
98
Chương 102
99
Chương 103
100
Chương 104
101
Chương 105
102
Chương 106
103
Chương 107
104
Chương 108
105
Chương 109
106
Chương 110
107
Chương 111: -【Tiểu sử nhân vật】và【Tác giả nói về kết thúc】-