Chương 19: Cách chức

"Đừng sợ."

Có lẽ giọng nói của Bùi Minh Tiêu bình thường lãnh đạm, nhưng cũng có thể là nhiệt độ trên âu phục còn ấm làm người ta an tâm, cũng có thể là đứng phía sau rất an toàn, Khương Hựu không sợ nữa, thần trí bị hù cũng dần dần trở về.

Phản ứng đầu tiên là: Bàn tay của Tra Tra Tiêu lạnh quá.

Phản ứng thứ hai mới thấy sợ, kéo kéo vạt áo của Bùi Minh Tiêu, nhỏ giọng hỏi, "... Có đụng trúng không?"

Người sau lưng vì sợ mà giọng hơi run rẩy, Bùi Minh Tiêu xùy nhẹ một tiếng, "Đụng không chết được."

Người ta ở trước công ty đâm đầu vào cột, Tra Tra Tiêu lại chỉ cân nhắc đến xác suất có chết hay không, Khương Hựu có chút giận, kéo âu phục ra ---

Chỉ thấy ông già tóc muối tiêu nằm ngửa ra đất, trên trán sưng một cục to, ngực thở phập phồng, trông dáng vẻ như mấy giây kế tiếp sẽ về cõi tây thiên.

"Được lắm, được lắm, Bùi tổng tiếng tăm lừng lẫy cũng lộ diện rồi. Nếu như ba tôi không muốn dùng mạng đổi mạng, chắc anh cũng chẳng thèm thó đầu ra đúng không?"

Lúc này, thấy Bùi Minh Tiêu đã xuất hiện, một người chừng hơn ba mươi tuổi bò dậy từ dưới đất, chỉ vào Bùi Minh Tiêu với quần chúng vây xem, "Mọi người nhìn cho kỹ đi, hắn chính là chủ tịch của Silver International, là người hại nhà chúng tôi táng gia bại sản, là thủ phạm hại ba tôi muốn bỏ mạng! Thứ nhà tư bản không có lương tâm, chẳng để ý gì tới tính mạng của người bình thường, cầm điện thoại của mọi người ra, đứa hắn ra ánh sáng đi!"

Nhóm người đứng xem nhìn nhau, có người do dự lấy điện thoại ra, chĩa ống kính về phía Bùi Minh Tiêu.

Bùi Minh Tiêu bước qua trái một bước, che chắn cho Khương Hựu ở phía sau.

Lời xúi giục bắt đầu có hiệu quả, người đàn ông kia kích động hơn, "Hơn nữa Silver International có ác ý muốn thao túng thị trường chứng khoán, thông qua cách phi pháp để đạt được những lợi ích, bằng chứng tôi đã chuẩn bị xong và đưa cho đơn vị phụ trách, không lâu sau, mọi người sẽ nhìn thấy gương mặt kinh tởm phía sau của tư bản!"

"Cái gì, Silver International phạm pháp?"

Nhóm người vây xem bị những lời này nhen nhóm, trong thời gian ngắn, xung quanh vang lên tiếng nghị luận.

Người đàn ông kia quay qua nói gì đó với người già và trẻ nhỏ, xa xa nhìn về phía Bùi Minh Tiêu. Người già và con nít càng khóc thảm hơn, tiếng chỉ trích và tiếng chửi rủa càng ngày càng nhiều.

Mà từ đầu tới cuối, Bùi Minh Tiêu không hề lên tiếng, thậm chí ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn người đàn ông kia một cái, giống như "vở kịch hay" này không hề liên quan đến mình.

"Quách Chiêu, lấy danh nghĩa nhóm người tụ tập gây chuyện, báo cảnh sát." Bùi Minh Tiêu liếc nhìn Lão Mã nằm dưới đất, "Tiền thuốc thang thì cứ bồi thường."

"Có người nhát gan, tôi đưa cậu ấy về trước."

... jongwookislove.wordpress.com

Khoác âu phục của Tra Tra Tiêu, Khương Hựu cắn răng chạy một đường, không muốn thừa nhận vừa rồi mình bị giật mình.

Bùi Minh Tiêu không nhanh không chậm đi theo phía sau, đi vào bãi đậu xe, gọi một tiếng, "Khương Hựu."

Khương Hựu: "Đừng kêu tôi!"

"Xe ở đây, cậu đi lố rồi."

"..."

Khương Hựu lại quay người trở về.

Khuất nhục đi lên xe, hắn cứng cổ không nói một lời. Sinh ra trong gió xuân, lớn lên dưới cờ đỏ, xã hội hiện đại có bao nhiêu cơ hội gặp cảnh tự sát, là người thì cũng biết sợ chứ?

... Chỉ có Tra Tra Tiêu cái đồ bi.ến thái này mới có thể bình tĩnh như không có gì.

Hứ!

Nhưng mà nhớ lại cảnh vừa rồi, sau khi tỉnh táo phản ứng được, Lão Mã cũng không phải muốn tự sát thật, mà là muốn làm lớn chuyện để ép Bùi Minh Tiêu thỏa hiệp. Cho nên chỉ đụng một cái u đầu, không nguy hiểm tới tính mạng.

Chẳng qua là không biết...

Khương Hựu hắng giọng, không nhịn được dò xét hỏi, "Hắn nói thật không?"

"Ai?"

"Con trai của Lão Mã, nói anh... làm ăn phi pháp."

"Nếu như thật sự phạm luật." Bùi Minh Tiêu mỉm cười, "Với số tài sản của tôi thì đã sớm bị điều tra rồi."

Hắn nói không sai, Bùi thị và Silver cũng giống như Undo trong thị trường tư bản, mục tiêu cực lớn, mọi hành động đều sẽ bị theo dõi, nếu có vấn đề chắc chắn không cần nhờ tới Lão Mã tố cáo.

Khương Hựu không hiểu lắm mấy thứ này, vì bản thân dốt nát mà chán nản mấy giây.

Nhưng mà hắn không muốn thừa nhận mình dốt nát trước mặt Tra Tra Tiêu, già mồm hỏi lại, "Vậy sao anh không giải thích?"

Bùi Minh Tiêu: "Không cần."

"Xung quanh có nhiều người cầm điện thoại quay phim chụp hình, nếu như đăng lên mạng anh chắc chắn sẽ bị chửi. Với lại con trai của Lão Mã mở miệng là mắng chửi, anh nghe không thấy giận sao?"

"Giận."

Bùi Minh Tiêu dừng một chút, nói, "Tôi bị chửi còn ít sao."

Đúng vậy, anh ta bị chửi còn ít sao.

Khương Hựu hoàn toàn cứng miệng, cả chính hắn còn ở sau lưng mắng Bùi Minh Tiêu tình cảm lạnh nhạt, không giống người mà.

Đã qua giờ cao điểm, đèn đường hối hả lướt qua cửa xe. Ánh sáng lướt lướt qua mặt Bùi Minh Tiêu, không nhìn rõ trên mặt có biểu cảm gì, hoặc là nói, vốn dĩ chẳng có.

Khương Hựu ngượng ngùng im lặng, lúc này mới nhớ mục đích mình đến Silver. Cúi người xuống, hắn mau chóng tìm thấy máy tính bảng.

Bản thiết kế mất đi tìm lại được, hắn kéo kéo âu phục, luôn cảm thấy không vui như đã nghĩ.

...  jongwookislove.wordpress.com

Bảy giờ tối thứ sáu, phòng tiệc ở tây giao đã sớm nhộp nhịp. Phục vụ bưng mâm đi qua đi lại, các cô gái trang điểm ăn mặc xinh đẹp, ai ai cũng như tiên nữ hạ phàm.

Bởi vì rất nhiều người muốn ngồi cùng xe với Khương Hựu, cho nên Khương Hựu không đi xe của công ty mà tự lái xe tới, trên đường đi còn cố tình rề rà một hồi.

Kết quả vừa bước vào phòng ---

"Các chị em nhanh lên, phó phòng Khương đến rồi!!"

"Trời má trời má trời má, đây là lần đầu tiên tui được nhìn thấy ở khoảng cách gần như vậy, cũng là người mà sao chênh lệch nhan sắc quá vậy?"

"Chào phó phòng Khương, tôi là Trịnh Nham của bộ phận IT, đây là quà tôi tự làm, hy vọng anh sẽ thích!"

"Cái **, người anh em đừng có đi giựt đàn ông với tụi tui. Tránh ra tránh ra!"

Khương Hựu rốt cuộc cũng không thoát được số kiếp bị vây xem, tay và túi bị nhét nhiều quà nhỏ, làm hắn không thể không đưa tay ra ôm quà.

Quá đáng hơn là, Hứa Đức Thăng một hai kéo hắn lên phát biểu, nhắm mắt nói một đống lời khách sáo, bữa tiệc mới chính thức bắt đầu.

Làm việc cả một năm áp lực cao, giờ phút này cuối cùng cũng có thể thả lỏng, mọi người thỏa thích ăn uống, cười nói, uống bia rượu vui quá có người thậm chí còn lên sân khấu tru một bài hát.

Khương Hựu chưa từng trải qua cuộc sống ở chỗ làm, nhìn những khuôn mặt cười nói hoặc ầm ĩ này, đột nhiên phát hiện so với danh lợi, nơi này thật ra cũng rất thú vị.

Bên trong có tiếng cười nói, bên ngoài thì lại hoàn toàn trái ngược.

Đôi mắt của Hoắc Văn Đông thâm quầng, râu ria xồm xoàm, tóc không biết mấy ngày rồi chưa gội. Đứng trong tuyết, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn cửa sổ sáng đèn của phòng tiệc.

"... Văn Đông?" Trưởng phòng Trần đi ra, thiếu chút nữa không nhận ra hắn, "Sao cậu lại biến mình thành như vậy?"

Hoắc Văn Đông lấy lại tinh thần, lúc này mới phát hiện điếu thuốc trên khóe miệng đã bị gió thổi tắt. Hắn vứt điếu thuốc tàn xuống đất, chân dùng sức nghiền nát, "Trần ca, anh nhớ buổi họp hằng năm vào năm ngoái không?"

Dĩ nhiên nhớ, năm ngoái Norns vẫn trong trạng thái bị lỗ, nhưng coi như là thành tích được hạng nhất, Hoắc Văn Đông vẫn được trưởng phòng Trần khen thưởng.

Nào biết thế sự vô thường, bây giờ Khương Hựu trở thành anh hùng của cả công ty, Hoắc Văn Đông ngược lại bị đuổi việc, hoàn toàn biến mất khỏi lịch sử.

Người trẻ tuổi này là do ông một tay nâng đỡ, nhìn Hoắc Văn Đông như vậy, trong lòng cũng chịu không nổi, "Thôi, đừng chán nản nữa, nên tìm việc thì tìm việc, phải sống tiếp thôi."

Với lại cả phòng sales đều biết Hoắc Văn Đông là cánh tay đắc lực của trưởng phòng Trần, Khương Hựu ép Hoắc Văn Đông đi, tương đương gián tiếp đánh vào mặt ông, "Về phía Khương Hựu..." Trưởng phòng Trần nói, "Để tôi nghĩ cách, chắc chắn sẽ giúp cậu xả cục tức này."

Hai người trò chuyện mấy câu, đưa mắt nhìn Hoắc Văn Đông rời đi, trưởng phòng Trần hoàn toàn không có hứng thú tham gia bữa tiệc, dứt khoát đi vào nhà vệ sinh giải quyết vấn đề cá nhân.

Đi vệ sinh xong, ông đi ra thì gặp Khương Hựu dựa vào bồn rửa tay hút thuốc.

Trước đó không gặp Hoắc Văn Đông, ông còn giữ được vẻ ngoài hòa bình, bây giờ nhìn thấy Khương Hựu vẫn ung dung, một cơn tức mau chóng xông thẳng lên đầu, "Thằng tạp chủng, mày đừng vội đắc ý."

Nghe vậy Khương Hựu dập điếu thuốc, làm ra vẻ uất ức giật mình, nhưng trong lời nói thì không hề có ý tủi thân, "Ông già tạp chủng, chỉ dựa vào mình ông mà cũng muốn khiêu chiến với tôi? Sống tới tuổi này mà chẳng biết cái gọi là tự mình biết mình à?"

Trưởng phòng Trần bước vào Norns như cá gặp nước, chưa từng bị nhục mạ như thế này. Với lại Khương Hựu tuy là tam thiếu gia của nhà họ Khương, nhưng phía sau không có cha mẹ để dựa dẫm, trưởng phòng Trần cũng không sợ hắn, tức giận tới muốn bốc khói, cầm gạt tàn ném về phía Khương Hựu!

Đánh một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi bụng bự cũng không tính là quá dễ dàng, Khương Hựu chuẩn bị trả đũa thì dư quang nhìn thấy Hứa Tri, Tĩnh Hương và mấy đồng nghiệp khác đi về phía này ---

Tư thế đánh trả liền đổi thành phòng thủ, gạt tàn thuốc đập lên cánh tay hắn rồi rơi xuống đất, loảng xoảng vỡ tan tành.

1

Bên này vang lên âm thanh quá lớn, Hứa Tri bọn họ không muốn nhìn thấy cũng không được, mắt Tĩnh Hương đỏ bừng, là người đầu tiên vọt về phía bên này.

Cô chen giữa hai người, trông dáng vẻ như là muốn can ngăn, nhưng thực tế thì đang dùng cơ thể chắn cho Khương Hựu, "Dữu tử cậu ổn chứ?"

Khương Hựu vén tay áo lên, da hắn vốn trắng, bị gạt tàn thuốc đập lên tạo thành một mảng đỏ bừng, ở giữa còn hơi bầm tím.

Khương Hựu lắc đầu, giọng nói hơn khàn, "Tôi không sao."

"Đã vậy rồi còn nói không sao, không biết có bị thương đến xương không!"

Lúc này những người khác cũng chạy tới, vây quanh Khương Hựu, có người muốn đi mua dầu, có người đề nghị tới bệnh viện.

Các cô đều là nhân viên bình thường, không dám đắc tội trước mặt trưởng phòng Trần, nhưng thái độ vây quanh Khương Hựu cùng với ánh mắt ném tới như dao, khiến cho ông biết mọi người đang đứng về phía Khương Hựu.

Không sao, chỗ dựa vững chãi của ông có ở đây, trưởng phòng Trần chuyển sang Hứa Tri, "Trợ lý Hứa..."

"Đầu ông có vấn đề à?" Hứa Tri cau mày, "Có mâu thuẫn gì không thể giải quyết tới mức phải ra tay đánh người?"

Trưởng phòng Trần: "... Nó chửi tôi!"

"Tính cách của Dữu tử tốt như thế nào ai cũng biết, sao cậu ấy có thể chửi ông được." Hứa Tri không tin, "Cộng thêm ông là cấp trên, cậu ấy sao lại muốn đắc tội ông chứ?"

"Nó, nó..."

Trưởng phòng Trần không thể bào chữa cho mình, càng khó chịu hơn là Hứa Tri cũng ở phe bên kia. Ông không biết giải thích thế nào, nhanh trí gọi phục vụ, nói muốn xem băng ghi hình.

Ở thời đại số, rất nhiều bằng chứng sẽ được camera ghi lại. Ông thích thú xoa xoa tay, mở băng ghi hình xem lại ---

Bởi vì phòng vệ sinh không cho phép gắn camera, cái camera này là ở trong hành lang đối diện bồn rửa tay. Cách quá xa không thể thu được tiếng nói, chỉ có thể nhìn hành động.

Trong màn hình là Khương Hựu đứng hút thuốc, ông dùng vẻ mặt âm trầm nói gì đó với Khương Hựu, đối phương trả lời dài hơn, nhìn nét mặt uất ức không chịu nổi.

1

Ngay sau đó ông liền đánh Khương Hựu.

Cả quá trình là ông dùng miệng trước, động thủ trước cũng là ông, Khương Hựu đúng kiểu bị tai bay vạ gió.

Xem xong băng ghi hình, Hứa Tri thiếu chút nữa là bùng nổ. Dữu tử tốt như vậy, giúp cô mua được túi, còn ở trước mặt Khương lão gia nói tốt cho hai cha con cô, giúp cô sớm đạt được vị trí tổng thanh tra kế toán.

Người vừa đẹp trai vừa hiền lành, bị ăn hiếp đúng là thiên lý bất dung!

Lúc này có người vô tình đụng trúng vết thương của Khương Hựu, Khương Hựu "Ss!" một tiếng. Hứa Tri đau lòng muốn chết, oán hận nói, "Thân là lãnh đạo lại ra tay đánh cấp dưới, về công thì quá thiếu chuyên nghiệp, về tư thì ảnh hưởng tình đoàn kết nhân viên. Chức trưởng phòng này ông đừng làm nữa, ông bị cách chức!"

~o~O~o~

Ying: Theo ý kiến cá nhân tui thì cách tác giả cho 2 nhân vật này đi bị thiếu thuyết phục quá, nó hông có đã gì hết trơn, đọc cứ bị trôi trôi tuột tuột kiểu gì @@

Chapter
1 Chương 1: Hoàn toàn hiểu ra
2 Chương 2: Trà xanh
3 Chương 3: Bảo bối
4 Chương 4: Hằng đêm sênh ca
5 Chương 5: Để mắt
6 Chương 6: Ca ca
7 Chương 7: Khăn choàng cổ
8 Chương 8: Ti thảo
9 Chương 9: Áo ba lỗ
10 Chương 10: Bắt nạt
11 Chương 11: Sư phụ
12 Chương 12: SpongeBob
13 Chương 13: Quen biết
14 Chương 14: Hợp đồng
15 Chương 15: Nhõng nhẽo
16 Chương 16: Thím
17 Chương 18: Đừng sợ
18 Chương 19: Cách chức
19 Chương 20: Đón anh
20 Chương 21: Tạm giam
21 Chương 23: Tra cương
22 Chương 24: Cún con
23 Chương 27: Sờ đủ
24 Chương 28: Tim đập
25 Chương 30: Nước hoa
26 Chương 31: Tắm
27 Chương 32: Món quà đầu tiên
28 Chương 33: Mềm
29 Chương 34: Trượt tuyết
30 Chương 35: Trợ cấp
31 Chương 36: Phòng
32 Chương 37: Phản ứng
33 Chương 38: Món quà thứ hai
34 Chương 39: Nâng lên
35 Chương 40: Dỗ con nít
36 Chương 41: Món quà thứ ba
37 Chương 43: Tôi là ai?
38 Chương 44: Bị sốt
39 Chương 45: Thích
40 Chương 46: Món quà thứ tư
41 Chương 47: Món quà thứ năm
42 Chương 48: Giấy vụn
43 Chương 50: YoYo
44 Chương 51: Nhớ
45 Chương 52: Nhân tình
46 Chương 53: Tra hỏi
47 Chương 54: Vụng trộm
48 Chương 55: Nói sai
49 Chương 56: Video
50 Chương 57: Đứng nhất
51 Chương 58: So sánh
52 Chương 59: Đảo ngược (thượng)
53 Chương 60: Đảo ngược (hạ)
54 Chương 61: Kết thúc
55 Chương 62: Muse
56 Chương 63: Về nhà
57 Chương 64: Giúp em
58 Chương 65: Sẵn lòng
59 Chương 66: Hiều hướng
60 Chương 67: Choáng váng
61 Chương 68: Đừng đi
62 Chương 69: Gió nổi lên
63 Chương 70: Không gọi
64 Chương 71: Thắp sáng
65 Chương 72: Mưa tuôn như thác đổ
66 Chương 73: Trở về
67 Chương 74: Yên tĩnh
68 Chương 75: Mùi vị
69 Chương 76: Không có gì
70 Chương 77: Nói cho biết
71 Chương 78: Thích
72 Chương 79: Gầy dựng lại
73 Chương 80: Nói chuyện
74 Chương 81: Ý nghĩa
75 Chương 82: Khai chiến
76 Chương 83: Không muốn
77 Chương 84: Bỏ trốn
78 Chương 85: Con đường
79 Chương 86: Cầu nguyện
80 Chương 87: Ngọn đèn
81 Chương 88: New York
82 Chương 89: Hoàn chính văn
83 Chương 90: Phiên ngoại 1
84 Chương 91: Phiên ngoại 2
Chapter

Updated 84 Episodes

1
Chương 1: Hoàn toàn hiểu ra
2
Chương 2: Trà xanh
3
Chương 3: Bảo bối
4
Chương 4: Hằng đêm sênh ca
5
Chương 5: Để mắt
6
Chương 6: Ca ca
7
Chương 7: Khăn choàng cổ
8
Chương 8: Ti thảo
9
Chương 9: Áo ba lỗ
10
Chương 10: Bắt nạt
11
Chương 11: Sư phụ
12
Chương 12: SpongeBob
13
Chương 13: Quen biết
14
Chương 14: Hợp đồng
15
Chương 15: Nhõng nhẽo
16
Chương 16: Thím
17
Chương 18: Đừng sợ
18
Chương 19: Cách chức
19
Chương 20: Đón anh
20
Chương 21: Tạm giam
21
Chương 23: Tra cương
22
Chương 24: Cún con
23
Chương 27: Sờ đủ
24
Chương 28: Tim đập
25
Chương 30: Nước hoa
26
Chương 31: Tắm
27
Chương 32: Món quà đầu tiên
28
Chương 33: Mềm
29
Chương 34: Trượt tuyết
30
Chương 35: Trợ cấp
31
Chương 36: Phòng
32
Chương 37: Phản ứng
33
Chương 38: Món quà thứ hai
34
Chương 39: Nâng lên
35
Chương 40: Dỗ con nít
36
Chương 41: Món quà thứ ba
37
Chương 43: Tôi là ai?
38
Chương 44: Bị sốt
39
Chương 45: Thích
40
Chương 46: Món quà thứ tư
41
Chương 47: Món quà thứ năm
42
Chương 48: Giấy vụn
43
Chương 50: YoYo
44
Chương 51: Nhớ
45
Chương 52: Nhân tình
46
Chương 53: Tra hỏi
47
Chương 54: Vụng trộm
48
Chương 55: Nói sai
49
Chương 56: Video
50
Chương 57: Đứng nhất
51
Chương 58: So sánh
52
Chương 59: Đảo ngược (thượng)
53
Chương 60: Đảo ngược (hạ)
54
Chương 61: Kết thúc
55
Chương 62: Muse
56
Chương 63: Về nhà
57
Chương 64: Giúp em
58
Chương 65: Sẵn lòng
59
Chương 66: Hiều hướng
60
Chương 67: Choáng váng
61
Chương 68: Đừng đi
62
Chương 69: Gió nổi lên
63
Chương 70: Không gọi
64
Chương 71: Thắp sáng
65
Chương 72: Mưa tuôn như thác đổ
66
Chương 73: Trở về
67
Chương 74: Yên tĩnh
68
Chương 75: Mùi vị
69
Chương 76: Không có gì
70
Chương 77: Nói cho biết
71
Chương 78: Thích
72
Chương 79: Gầy dựng lại
73
Chương 80: Nói chuyện
74
Chương 81: Ý nghĩa
75
Chương 82: Khai chiến
76
Chương 83: Không muốn
77
Chương 84: Bỏ trốn
78
Chương 85: Con đường
79
Chương 86: Cầu nguyện
80
Chương 87: Ngọn đèn
81
Chương 88: New York
82
Chương 89: Hoàn chính văn
83
Chương 90: Phiên ngoại 1
84
Chương 91: Phiên ngoại 2