Chương 111

Hồn sư đội săn ma trung bình đều ở cấp năm, sau khi thông qua bố trí trận pháp phát huy toàn lực, cao nhất có thể phát ra lực công kích cấp bảy, nếu có vài vị hồn sư cấp cao ở bên cạnh giúp đỡ mà nói, thậm chí còn có sức liều mạng với hồn sư cấp tám.

Lúc trước khi ở thành Huệ Xương, Trang Dịch dẫn đầu đám Lương An, dưới sự giúp đỡ của hai hồn sư cấp cao, có thể miễn cưỡng triền đấu nửa giờ với quái vật tam giác cấp tám, lúc này đội săn ma dốc toàn lực hành động, triền đấu một trận với hai Sa Mãng cấp tám, nên không phải là vấn đề.

Nhưng mà, Trang Dịch muốn không chỉ là như thế.

Sa Mãng cấp tám, tương đương với Vương hồn sư trong nhân loại, bất luận là trí tuệ hay là thực lực cũng không thể khinh thường, Sa Mãng không chỉ có lực tấn công rất mạnh, một thân da rắn của nó cũng có lực phòng ngự vô cùng kinh người, hơn nữa ở trong sa mạc, tốc độ chạy của Sa Mãng nhanh, lại thêm hình thể nó khổng lồ, gần như có thể làm được ngày đi ngàn dặm. Mà quan trọng nhất là, tính cách Sa Mãng quái đản thô bạo, là một loại ma thú tâm trả thù vô cùng mạnh, hôm nay đám Trang Dịch tiến lên viện trợ Tuyết Nhận, làm hỏng chuyện tốt của Sa Mãng, nhất định sẽ bị nó ghi hận, đánh rắn không chết ngược lại bị cắn, hai con Sa Mãng này không chết, sợ là bọn họ thoát vây, đi chưa được hai ngày, đến lúc đó Sa Mãng khôi phục lại đuổi theo, e rằng không còn một người có thể sống mà đi ra khỏi mảng sa mạc này!

Cho nên, không ra tay thì thôi, đã ra tay, nhất định phải đẩy chúng nó vào chỗ chết!

Trong mắt Trang Dịch lóe sát ý dày đặc, trình độ nguy hiểm của trận chiến này không thua gì trận chiến phá vây ra khỏi thành Huệ Xương ngày ấy, tuy kế hoạch chiến đấu hôm nay không chu đáo chặt chẽ bằng hôm ấy, nhưng Trang Dịch tin tưởng, những ngày này đội săn ma ăn khổ không phải chịu không, ngày ngày chịu đựng ma thú đột kích từ các mặt, mỗi thời mỗi khắc không ngừng tu luyện, người đội săn ma, dưới tình huống bản thân bọn họ cũng không chú ý, sớm đã thay da đổi thịt!

Đối mặt hai ma thú cấp tám, không một người trong đội săn ma dám khinh thường, vừa vào trận đã phát huy thực lực mạnh mẽ nhất, 200 người dưới sự chỉ huy của Trang Dịch hùng dũng mà xông lên, thừa dịp Tuyết Nhận cùng ma thú cấp tám kinh hãi, đội săn ma không cho bọn họ chút thời gian phản ứng, lập tức vô sỉ phát động đòn tấn công mạnh nhất, tập trung tấn công phía thất tấc của hai Sa Mãng cấp tám!

Nhưng Sa Mãng cấp tám không hổ là tồn tại tương đương Vương hồn sư, thấy hai đòn tấn công của đội săn ma đánh úp lại, Sa Mãng cấp tám vội vàng né tránh, tránh được vị trí trí mạng là thất tấc, tuy thân người bị nổ ra một cái lỗ không lớn không nhỏ, nhưng đối với Sa Mãng mà nói, chút thương thế ấy cũng không thể ảnh hưởng nhiều lắm đến nó.

Nhưng mà, tuy rằng bị thương không nặng, Sa Mãng lại cảm thấy tôn nghiêm của mình đã bị khiêu khích! Hai con Sa Mãng đều quay đầu tập trung lực chú ý trên người đội săn ma, mắt rắn lớn bằng chậu rửa mặt không nháy nhìn chằm chằm mỗi người ở đây, uy áp của ma thú cấp tám không chút giữ lại mà phóng ra, hơn nữa là hai con cùng nhau, bước tiến của đội săn ma nhất thời ngừng một chút!

Đặc biệt là những hồn sư cấp bốn, so với Vương hồn sư kém tròn bốn cấp, cho dù hai ma thú cấp tám này bị thương, khí thế kia vẫn là bọn họ không thể chống cự!

Đúng lúc này, Trương Thừa Lạc hét lớn một tiếng, dưới sự chỉ huy của hắn, thanh kiếm lớn do Tuyết Nhận tạo thành tách ra làm hai thanh, thừa dịp lực chú ý của Sa Mãng ở trên người đội săn ma, Trương Thừa Lạc nắm chắc thời cơ, dùng thanh kiếm lớn hung hăng cắt vào Sa Mãng cấp tám!

Lực tấn công của Tuyết Nhận mạnh hơn đội săn ma nhiều, cho dù Sa Mãng cấp tám đã sớm phát hiện công kích, muốn tránh ra, nhưng vẫn chậm một bước, Sa Mãng cấp tám một cái nhìn không rõ, trên cổ mỗi con đều bị cắt ra một vệt máu thật lớn!

Hai thanh kiếm của Tuyết Nhận theo cắm vào người Sa Mãng thì biến mất không thấy, thấy Sa Mãng bị thương, mỗi đội viên Tuyết Nhận đã mệt mỏi đến cực điểm đều lắc lư thân thể, trên mặt hiện lên một tia thoải mái vẻ mặt lại phức tạp.

Bọn họ triền đấu với hai súc sinh này lâu như vậy, bất luận là kế tiếp sống hay chết, tốt xấu trọng thương chúng nó!

Da rắn bị nổ ra, vảy bay khắp nơi, máu thịt bay tứ tung, hai con Sa Mãng há miệng thật to, lưỡi rắn tức giận phun ra, trong miệng phát ra tiếng tê tê, giây tiếp theo, thân thể chúng nó chợt cứng lại, sau đó cái đuôi thô dài hung hăng vung về phía Tuyết Nhận!

“Tấn công!” Đúng lúc này, Trang Dịch hét lớn!

Hồn lực của đội săn ma lại ngưng tụ một lần nữa, thấy cái đuôi Sa Mãng sắp đánh trúng Tuyết Nhận, biết Tuyết Nhận là vì cứu bọn họ mới rơi vào hoàn cảnh không thể đánh trả, những hồn sư trong đội săn ma gắt gao nhìn chằm chằm cái đuôi Sa Mãng, giờ khắc này, bọn họ quên sợ hãi với hồn sư cấp tám, bọn họ cũng đã quên bản thân chỉ là hồn sư cấp trung nhỏ bé, niềm tin của mỗi người nhất trí, hồn lực của bọn họ lấy tốc độ cực nhanh mà dung hợp vào trận pháp, sau đó nhảy lên cao rồi phóng thích ra ngoài, đến khi hồn lực bắn ra ngoài, mấy hồn sư cấp cao ở trước nhất đội săn ma lại hợp thành trận năm sao, thêm vào công kích mà đội săn ma phóng ra, thông qua hồn sư cấp cao bổ sung hồn lực, một kích này lấy tốc độ càng thêm mạnh mẽ oanh tạc về phía Sa Mãng cấp tám!

Chỉ nghe mấy tiếng nổ tung “bùm bùm” “ầm” vang lên liên tục, cái đuôi Sa Mãng ở cách Tuyết Nhận chỉ khoảng 20m nháy mắt mạnh mẽ nổ tung trước mắt mỗi thành viên!

Khi máu thịt vẩy ra, xương trắng dày đặc cũng bị nổ gãy, đuôi rắn rõ ràng bị nổ thành thịt nát, máu thịt lạnh như băng đọng lại trên mặt mỗi người Tuyết Nhận, cứng rắn kéi bọn họ từ trong tay tử thần trở về!

Nhưng mà còn chưa đủ!

Một con Sa Mãng trong đó mất đi sức chiến đấu, một con khác tuy bị hoảng sợ, làm cho công kích bị tạm hoãn vài giây, nhưng khi nó thấy rõ thân thể máu thịt mơ hồ của đồng bạn, trong lòng Sa Mãng vừa sợ vừa giận, cuối cùng chuyển hóa thành sát ý càng thêm đáng sợ, Sa Mãng do dự giữa đội săn ma cùng Tuyết Nhận không đến một giây, cuối cùng, nó vẫn quyết định giết chết Tuyết Nhận đã mất đi sức phản kháng đã rồi nói sau!

Vừa rồi đội săn ma vượt xa bình thường mà phát huy ra một kích, vậy mà trực tiếp oanh tạc một ma thú cấp tám thành trọng thương, mọi người không thể tin, đồng thời vì một kích vừa rồi hao phí rất nhiều sức mạnh, không ít người đều rơi vào trạng thái mệt lả.

Thấy con Sa Mãng còn lại vậy mà còn bám riết không tha muốn giết chết thành viên Tuyết Nhận, trên mặt người đội săn ma toát ra vẻ lo lắng. Bọn họ mạo hiểm tính mạng nguy hiểm có gan quay người lại chiến đấu với ma thú cấp tám, chính là vì hy vọng Tuyết Nhận không vĩnh viễn ngã xuống ở trong mảng sa mạc này, chẳng lẽ cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc sao?!

“Hồn sư cấp bảy, cứu viện!” Thời khắc khẩn cấp, tiếng hô của Trang Dịch vang vọng toàn đội săn ma.

Đám Mạc Vi An lập tức phản ứng lại, phóng về phía Tuyết Nhận, nhưng bọn họ chỉ là hồn sư cấp bảy, chung quy vẫn kém Sa Mãng cấp tám một chút, cho dù là Mạc Vi An cấp bảy đỉnh phong, như trước chậm một bước nhỏ!

Trương Thừa Lạc đứng ở phía trước nhất Tuyết Nhận, cảm giác nọc độc mà Sa Mãng phun ra chậm rãi ăn mòn làn da bọn họ, thấy đuôi Sa Mãng cấp tám mang theo gió mạnh, giống như một lưỡi dao sắc bén thật lớn cắt về phía bọn họ, giống như giây tiếp theo sẽ chặt ngang từng người, khoảng cách gần như vậy, Trương Thừa Lạc thậm chí có thể đếm số vảy trên đuôi Sa Mãng.

Trong chớp mắt sống chết này, trên mặt Trương Thừa Lạc không có buồn vui gì, phía sau hắn đứng đồng đội đối xử chân thành với nhau, hận không thể quen biết bọn họ sớm hơn, nhưng tốt xấu cùng chết đi, bọn họ đã dùng toàn lực, bọn họ đứng chết ở trên chiến trường, cuộc đời này của bọn họ xứng đáng!

Chỉ là phụ lòng đám hồn sư cấp trung cấp thấp liều mạng viện trợ bọn họ kia —— đột nhiên, tầm mắt Trương Thừa Lạc ngưng tụ lại!

Một bóng người lấy tốc độ cực kỳ quỷ dị xuất hiện phía sau Sa Mãng cấp tám, sau đó thân hình khẽ động, giống như di chuyển trong nháy mắt, chớp mắt một cái vậy mà đã đứng ở trước mặt Trương Thừa Lạc!

Đuôi Sa Mãng cấp tám cách đã quá gần, gào thét mà tới là làn gió bị cuốn theo, giống như lưỡi dao sắc bén tinh tế dày đặc thổi mạnh lên mặt mỗi người, làm bọn họ nheo mắt lại, Trương Thừa Lạc cố gắng mở to mắt trong cơn cuồng phong này, chính mắt thấy ánh sáng tím chợt hiện mạnh mẽ quanh thân ảnh kia, phía sau hắn là một con hổ to lớn màu tím phi nhanh giữa không trung, dây dưa cùng Sa Mãng cấp tám, mà bản thân nam nhân thì hai tay biến thành vuốt hổ sắc bén đáng sợ, móng vuốt sắc nhọn trực tiếp đưa về phía cái đuôi tráng kiện của Sa Mãng!

Đuôi rắn linh hoạt vung vẩy giữa không trung, quật vào thân thể nam nhân, phần lớn đều bị nam nhân dùng hồn lực chặn lại, đồng thời nam nhân cũng tìm đúng thời cơ, khi đuôi rắn một lần nữa tới gần muốn đập bay hắn đi, nam nhân chợt ra tay, vuốt hổ sắc bén của hắn lấy xu thế sét đánh không kịp bưng tai chính thức va chạm giao phong cùng đuôi Sa Mãng!

Chỉ nghe “rẹt” một tiếng, vảy rắn cùng vuốt hổ chạm nhau ma sát ra tia lửa chói mắt, thanh âm chói tai cắt qua màng tai của mỗi người ở đây, khi móng vuốt của con hổ thật lớn máu tím ở mấy chục mét trên đỉnh đầu hung hăng cắm vào ánh mắt lớn như chậu rửa mặt của Sa Mãng, cùng với tiếng lưỡi dao sắc bén cắt vào da thịt, vuốt hổ của nam nhân cũng đâm vào đuôi Sa Mãng, sau đó hung hăng kéo xuống theo độ cong của cái đuôi ——

Vảy rắn giống như bóc vỏ lạc, từng mảnh từng mảnh rơi ra, rơi “leng keng” trên mặt cát, tiếng Sa Mãng đau đớn gào thét vang vọng bốn phía, trừ cái này ra, thời gian giống như yên lặng vậy, chỉ có trận chiến đấu quỷ dị trước mắt thả chậm màn ảnh kích thích trái tim mỗi người!

Khi vuốt hổ cắt đến đuôi Sa Mãng, con hổ do hồn lực biến thành ở trên đỉnh đầu kia cũng một nhát cắn thất tấc của Sa Mãng ra thành một lỗ máu thật lớn, máu rắn ào ào rơi xuống giống như trời mưa, vẩy ra trên mặt cát vàng, nhỏ giọt trên người Trương Thừa Lạc cùng các thành viên Tuyết Nhận đang ngẩn ngơ, cũng không hề ngoài ý muốn, rơi khắp nơi trên người nam nhân kia!

Theo một tiếng “oang đông” nặng nề khuếch tán ra, thi thể Sa Mãng ầm ầm ngã xuống, làm một đám bụi đất bay lên tung tóe, toàn trường tĩnh mịch, chỉ có thân ảnh nam nhân kia, bóng dáng trang phục đen nhuộm màu máu, trở thành điểm tập trung tầm nhìn của tất cả thành viên Tuyết Nhận.

Được cứu vớt ở một khắc cuối cùng của sinh mệnh, Trương Thừa Lạc xem nhẹ đau đớn do bị nọc độc ăn mòn trên thân thể, hắn gắt gao nhìn chằm chằm nam nhân mạnh mẽ vừa cứu hắn này, thấy hắn chậm rãi thu hồi lực lôi điện, sau đó giây tiếp theo, nam nhân giống như cảm ứng được cái gì đó, hơi hơi nghiêng đầu, liếc nhìn về phía hắn một cái.

Ánh mắt màu đỏ sậm…

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
173 Chương 173
174 Chương 174
175 Chương 175
176 Chương 176
177 Chương 177
178 Chương 178
179 Chương 179
180 Chương 180
181 Chương 181
182 Chương 182
183 Chương 183
184 Chương 184
185 Chương 185
186 Chương 186
187 Chương 187
188 Chương 188
189 Chương 189
190 Chương 190
191 Chương 191
192 Chương 192
193 Chương 193
194 Chương 194
195 Chương 195
196 Chương 196
197 Chương 197
198 Chương 198
199 Chương 199
200 Chương 200
201 Chương 201
202 Chương 202
203 Chương 203
204 Chương 204
205 Chương 205
206 Chương 206
207 Chương 207
208 Chương 208
209 Chương 209
210 Chương 210
211 Chương 211
212 Chương 212
213 Chương 213
214 Chương 214
215 Chương 215
216 Chương 216
217 Chương 217
218 Chương 218
219 Chương 219
220 Chương 220
221 Chương 221
222 Chương 222
223 Chương 223
224 Chương 224
225 Chương 225
226 Chương 226
227 Chương 227
228 Chương 228
229 Chương 229
230 Chương 230
231 Chương 231
232 Chương 232
233 Chương 233
234 Chương 234
235 Chương 235
236 Chương 236
237 Chương 237
238 Chương 238
239 Chương 239
240 Chương 240
241 Chương 241
242 Chương 242
243 Chương 243
244 Chương 244
245 Chương 245
246 Chương 246
247 Chương 247
248 Chương 248
249 Chương 249
250 Chương 250
251 Chương 251
252 Chương 252
253 Chương 253
254 Chương 254: Phiên ngoại 1
255 Chương 255: Phiên ngoại 2
256 Chương 256: Phiên ngoại 3
257 Chương 257: Phiên ngoại 4
258 Chương 258: Phiên ngoại 5
259 Chương 259: Phiên ngoại 6
260 Chương 260: Phiên ngoại 7
Chapter

Updated 260 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương 185
186
Chương 186
187
Chương 187
188
Chương 188
189
Chương 189
190
Chương 190
191
Chương 191
192
Chương 192
193
Chương 193
194
Chương 194
195
Chương 195
196
Chương 196
197
Chương 197
198
Chương 198
199
Chương 199
200
Chương 200
201
Chương 201
202
Chương 202
203
Chương 203
204
Chương 204
205
Chương 205
206
Chương 206
207
Chương 207
208
Chương 208
209
Chương 209
210
Chương 210
211
Chương 211
212
Chương 212
213
Chương 213
214
Chương 214
215
Chương 215
216
Chương 216
217
Chương 217
218
Chương 218
219
Chương 219
220
Chương 220
221
Chương 221
222
Chương 222
223
Chương 223
224
Chương 224
225
Chương 225
226
Chương 226
227
Chương 227
228
Chương 228
229
Chương 229
230
Chương 230
231
Chương 231
232
Chương 232
233
Chương 233
234
Chương 234
235
Chương 235
236
Chương 236
237
Chương 237
238
Chương 238
239
Chương 239
240
Chương 240
241
Chương 241
242
Chương 242
243
Chương 243
244
Chương 244
245
Chương 245
246
Chương 246
247
Chương 247
248
Chương 248
249
Chương 249
250
Chương 250
251
Chương 251
252
Chương 252
253
Chương 253
254
Chương 254: Phiên ngoại 1
255
Chương 255: Phiên ngoại 2
256
Chương 256: Phiên ngoại 3
257
Chương 257: Phiên ngoại 4
258
Chương 258: Phiên ngoại 5
259
Chương 259: Phiên ngoại 6
260
Chương 260: Phiên ngoại 7