Chương 33

Trang Dịch dùng thân phận phụ hồn sư học tập tại học viện Bardon, Trung tâm Kiểm trắc hồn sư mặc dù rất tốt, nhưng là vì không để lộ chuyện, đành phải cân nhắc ra bên ngoài. Học viện Bardon là hình thức quản lý kín, bình thường đều không cho phép đệ tử ra khỏi cổng trường, thật vất vả đợi đến kỳ nghỉ ba ngày này, Trang Dịch quyết định an bài thật kỹ càng.

Buổi tối trước ngày nghỉ, Trang Dịch lại mang theo Lôi Tu một lần đi tới Trung tâm Kiểm trắc ma thú của học viện Bardon.

Từ sau lần đầu tiên phát hiện ra nơi này, cách mỗi vài ngày Trang Dịch lại mang Lôi Tu tới đây một chuyến. Trong cơ thể Lôi Tu vốn ẩn núp lực lượng rất mạnh, tiến bộ nhanh hơn so với Hỏa Lôi Hổ cấp hai bình thường một chút, hơn nữa thỉnh thoảng tiến hành chiến đấu cùng ma thú của người khác ở Trung tâm Kiểm trắc ma thú, sau đó lại có Trang Dịch tiến hành chải chuốt hồn lực cho nó, bất tri bất giác, lực lượng trong cơ thể Lôi Tu đã tích góp gần tới cấp ba.

Mà con sói xám ban đầu Lôi Tu đối chiến, từ vài ngày trước đã không còn là đối thủ của nó, gần nhất cùng Lôi Tu chiến đấu, là một con thằn lằn lửa cấp hai da dày thịt thô.

Bởi vì chủng loại, con thằn lằn lửa này phòng ngự rất mạnh, sức mạnh cũng lớn, móng vuốt cùng hàm răng sắc bén của Lôi Tu căn bản không cách nào tạo thành thương tổn cho đối phương, may mắn ở chỗ thằn lằn lửa di chuyển rất chậm, cũng thủy chung không thể linh hoạt công kích Lôi Tu, nhiều lần cả hai chiến đấu đến đều sức cùng lực kiệt, vòng bảo hộ tự động mở ra, lúc đó mới bỏ qua.

Trang Dịch rất thỏa mãn với con thằn lằn lửa này, mặc dù quá trình chiến đấu không đủ hung hiểm, không thể kích thích Lôi Tu tiến bộ càng nhanh, nhưng là vì đối phó con thằn lằn lửa này, thúc đẩy đầu óc Lôi Tu nghĩ ra các loại biện pháp mới lạ cổ quái, hơn nữa mỗi lần chiến đấu, hồn lực của Lôi Tu lại tiêu hao hơn phân nửa, lại được Trang Dịch chải chuốt một lần, như vậy có thể xúc tiến hồn lực của Lôi Tu càng thêm ngưng thực, dựng một trụ cột tốt đẹp cho Lôi Tu từ giai đoạn ban đầu.

Chủ nhân của con thằn lằn lửa kia chỉ sợ cũng có ý định như vậy, bởi vì dưới sự lôi kéo của Lôi Tu, con thằn lằn lửa ngốc kia cư nhiên phát ra một loại năng lực mới —— thay đổi màu sắc.

Mặc dù không thể lừa gạt Lôi Tu, nhưng là đối với tương lai con thằn lằn lửa này cũng có chỗ tốt rất lớn.

Tại Trung tâm Kiểm trắc ma thú lại một lần nhìn Lôi Tu cùng thằn lằn lửa chiến đấu đến kiệt lực, Trang Dịch ôm Lôi Tu đang mệt mỏi nằm rạp trên mặt đất đứng dậy, đi về phòng ngủ.

Vừa ra khỏi Trung tâm Kiểm trắc ma thú, một hồi gió lạnh đánh úp lại, đã vào cuối mùa thu, đêm càng ngày càng lạnh, Trang Dịch mặc dù mặc không ít, nhưng mà cổ vẫn lạnh buốt.

Thật may trong ngực còn ôm Lôi Tu lông xù, nhưng mà tiểu tử này gần đây cũng không biết bị làm sao, khi bị hắn ôm vào ngực càng ngày càng không yên phận, lúc này đây lại đang không ngừng vặn vẹo trong ngực Trang Dịch, giương nanh múa vuốt dùng móng vuốt lay ống tay áo hắn.

Trang Dịch bị Lôi Tu trảo có chút không kiên nhẫn, dùng bàn tay cưỡng chế đè Lôi Tu xuống, Lôi Tu ngẩng đầu nhìn về phía Trang Dịch, một người một thú nhìn nhau hai giây, sau đó Lôi Tu càng thêm đại lực giằng co.

Trong một tháng này, Lôi Tu mỗi ngày ăn được uống được ngủ tốt, thân thể nguyên bản gầy trơ xương rốt cục có thêm một chút thịt, sờ tới sờ lui chẳng phải cấn tay, da lông nguyên bản thưa thớt cũng mọc thêm không ít lông mới màu đen, hơn nữa bóng loáng tỏa sáng, cùng lông mao cũ giao thoa một chỗ, mặc dù màu sắc không đồng nhất, cộng thêm vằn hổ trên người Lôi Tu, mới nhìn thì bừa bãi xấu xí một chút, nhưng khi vuốt lên xúc cảm trơn mượt hơn ban đầu rất nhiều.

Trang Dịch một thoáng không chú ý, thân thể Lôi Tu uốn éo động đậy, từ trong vòng tay của hắn giãy ra, nó cũng không phải muốn giãy ra khỏi ôm ấp của Trang Dịch, ngược lại bò trên người Trang Dịch, nhanh như chớp bò lên vai trái của hắn, thấy Trang Dịch muốn thò tay bắt nó xuống, Lôi Tu nhẹ nhàng nhảy lên, linh hoạt từ bên trái nhảy sang bên phải, thấy bàn tay Trang Dịch cũng đổi hướng bắt nó, Lôi Tu không có chỗ trốn, thân thể dứt khoát nằm sấp xuống, ôm cứng lấy bờ vai Trang Dịch bất động, khiến cho Trang Dịch túm như thế nào cũng chết sống không chịu.

Trang Dịch có chút bất đắc dĩ quay đầu nhìn nó, kết quả vừa quay đầu, mặt lại đụng phải lông xù của Lôi Tu, Lôi Tu thấy thế, lập tức duỗi dài đầu gom góp đến trước trán Trang Dịch.

Bởi vì mỗi lần chải chốt linh lực cho Lôi Tu đều cần trán của hai bên đụng cùng một chỗ, động tác của Trang Dịch vô cùng cẩn thận, bởi vậy mỗi lần Lôi Tu được Trang Dịch chải chuốt lực lượng, tinh thần và thể xác đều khoan khoái dễ chịu, dần dà càng ngày càng thích, mỗi khi nó cách mặt Trang Dịch gần một chút, liền không nhịn được muốn ló đầu chạm cùng một chỗ.

Khuôn mặt Trang Dịch cùng cái đầu đầy lông xù của Lôi Tu cọ cùng một chỗ, cảm giác Lôi Tu không ngừng ngửi ngửi gương mặt của hắn, thậm chí mở to miệng muốn cắn một cái, Trang Dịch liền tranh thủ túm lấy nó: “Đừng làm rộn, trở về lại làm.”

Lôi Tu không thuận theo không buông tha lại bu lại, nhưng mà lần này trước le lưỡi ra, liếm liếm mặt Trang Dịch một chút, sau đó nghiêng đầu nhìn hắn.

Trang Dịch mặc dù ngoài mặt không nói, trong đầu lại cực kỳ thích Lôi Tu cùng hắn thân cận, loại cảm giác muốn được thân mật này Trang Dịch kiếp trước chỉ ở chỗ Thượng Thanh Vân có được, bởi vì lúc trước Trang Dịch chỉ có một người bạn là Thượng Thanh Vân, Trang Dịch không phải hồn sư, một mình một người không có cái gì, Thượng Thanh Vân nguyện ý kết giao với hắn, Trang Dịch nghĩ hết cách khiến Thượng Thanh Vân vui vẻ một chút, bởi vậy hết sức khéo hiểu lòng người, dần dà, khi Thượng Thanh Vân nội tâm có cái gì không thuận, liền sẽ tìm Trang Dịch nói chuyện phiếm, mỗi lúc như vậy, nội tâm Trang Dịch đều cực kỳ vui mừng.

Kết quả cái gọi là hữu nghị này, kỳ thực cũng chỉ là giả dối lừa gạt mà thôi, tình nghĩa hắn xem như trân bảo trước mặt Thượng Thanh Vân dối trá thực sự là hoang đường buồn cười, ở kiếp này nếu không phải Lôi Tu cùng Trang Dịch có bổn mạng khế ước tương liên, Trang Dịch có thể cảm giác được tâm tình của Lôi Tu, chỉ sợ ngay cả nó Trang Dịch cũng không thể chú tâm tín nhiệm mà không lo nghĩ phải trả giá cái gì.

Lôi Tu thấy Trang Dịch cười híp mắt nhìn nó, thần sắc trong mắt ôn nhu lại sáng ngời, nó tò mò vươn móng vuốt, co móng tay, đệm thịt mãnh liệt đặt trên mắt Trang Dịch.

Trang Dịch bị nó nhấn một cái vội vàng không kịp chuẩn bị, lập tức thấp giọng kêu, sau đó căm tức ngẩng đầu, dùng bàn tay đẩy móng vuốt của Lôi Tu ra: “Đừng quấy.”

Lôi Tu thấy nụ cười trên mặt Trang Dịch biến mất, nó giật giật lỗ tai, sau đó ngoan ngoãn ghé lên vai Trang Dịch không động đậy nữa.

Trang Dịch thấy thế, cũng lười ôm nó ra, gió thổi lạnh buốt, hình thể của Lôi Tu không lớn, bởi vậy thể trọng cũng rất nhẹ, lúc này ghé vào trên vai của hắn, cái đuôi kéo dài qua cổ Trang Dịch vắt lên bả vai bên kia, trong lúc vô hình làm Trang Dịch ấm áp không ít.

Ngày kế tiếp, Trang Dịch mang theo Lôi Tu ra khỏi trường, đi qua một thành thị, đến một nơi khá xa tìm kiếm chỗ có thể cung cấp nơi huấn luyện cho hồn sư.

Trên Đại lục Ade, hồn sư không chỉ hi hữu, địa vị lại cao quý, bởi vậy có không ít ngành sản xuất nhằm vào chuyên môn phục vụ hồn sư mà xuất hiện, trong đó, cung cấp nơi huấn luyện mỗi thành thị đều có, hơn nữa ngang tàng hoa lệ, Trang Dịch kiếp trước gặp qua không ít, nhưng chưa từng đi vào, bởi vậy không biết rõ lắm phí tổn.

Vì không làm trò cười, Trang Dịch còn đặc biệt đi ngân hàng lấy ít đồ ra đổi thành tiền, sau đó mới đến sân huấn luyện hồn sư này, vì không để cho nhiều người chú ý, hắn lựa chọn cũng không phải sân huấn luyện dành cho đệ tử thế gia, mặc dù điều kiện kém một chút, nhưng sẽ không có phiền toái không đáng có (câu này nói sân huấn luyện cho đệ tử thế gia là loại tiêu chuẩn, giống phòng vip với phòng thường ấy). Mà sau khi nhân viên bên trong biết Trang Dịch là đệ tử từ học viện Bardon, không chỉ cực kỳ nhiệt tình tiếp đãi hắn, mà còn cho Trang Dịch một giá cả khá ưu đã.

Trang Dịch không có ý tứ từ chối vài lần, thấy đối phương không ngừng cự tuyệt, đành phải tiếp nhận.

“Gian phòng này là nơi chuyên môn huấn luyện cho hồn sư dưới cấp ba.” Người dẫn đường cho Trang Dịch là một tiểu cô nương trẻ khoảng hai mươi tuổi, nhìn thấy dung mạo Trang Dịch thanh thanh tú lãng, còn ôm một con mèo đen kháu khỉnh khoẻ mạnh, thoạt nhìn cực kỳ đáng yêu, bởi vậy rất nhiệt tình, “Mặc dù điều kiện so ra có lẽ kém học viện Bardon, nhưng là tuyệt đối tôn trọng việc riêng tư của các hồn sư, dù cho ngài ở bên trong nhảy múa thoát y, chúng ta cũng không biết ah. Mặt khác bên trong còn có một phòng tắm đơn giản, tu luyện mệt mỏi ngài còn có thể tắm rửa sạch sẽ ở bên trong rồi ra.”

Nàng nói xong, mập mờ nháy mắt với Trang Dịch.

Trang Dịch lần đầu tiên bị người đùa giỡn trắng trợn như vậy, lập tức có chút không có ý tứ. Lôi Tu ngẩng đầu nhìn khuôn mặt có chút hồng của Trang Dịch, sau đó quay đầu híp mắt nhìn tiểu cô nương.

Tiểu cô nương thấy thế, càng dũng cảm, nàng không chú ý tới ánh mắt Lôi Tu, cười hì hì tiện tay chỉ Lôi Tu hỏi Trang Dịch: “Đây là ma thú hay sủng vật của ngài? Nếu như là sủng vật mà nói, chúng ta có nơi gửi trông nom riêng đơn.”

“Là ma thú của ta.” Trang Dịch vừa nói xong, Lôi Tu lập tức từ trong ngực hắn nhảy ra ngoài, mãnh liệt vươn móng vuốt cào vào ngón tay tiểu cô nương đang chỉ nó.

Tiểu cô nương kinh sợ kêu một tiếng, vội vàng thu tay lại cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên ngón tay của nàng xuất hiện một vệt đỏ sậm, rịn ra một giọt máu nhỏ.

Lôi Tu hoàn toàn không dùng lực, chỉ dùng móng vuốt trảo nhẹ một cái, tính toán là một loại cảnh cáo.

“Thật có lỗi, nó không thích người khác chỉ vào nó.” Trang Dịch thấy thế, vội vàng giải thích.

“Không sao không sao, là lỗi của ta.” Tiểu cô nương lập tức nói, hiển nhiên một trảo này của Lôi Tu làm cho nàng sợ hãi, vốn còn muốn lại trêu chọc Trang Dịch, hiện tại cũng nghỉ luôn tâm tư này, sau khi giới thiệu xong với Trang Dịch, lập tức quay người lui đi.

Trang Dịch thở dài một hơi, ôm Lôi Tu đi vào huấn luyện.

Nhìn Trung tâm Kiểm trắc ma thú cùng Trung tâm Kiểm trắc hồn sư của học viện Bardon, lại nhìn đến cái sân huấn luyện bình thường này, xác thực thua kém học viện Bardon không ít, nhưng mà đối với Trang Dịch mà nói, hoàn toàn đủ rồi. Hắn ôm Lôi Tu cùng tiến vào ảo cảnh mô phỏng, Trang Dịch đặc biệt cài đặt không cần bất luận địch thủ gì, chỉ cần hắn cùng Lôi Tu tiến vào là được.

Mấy ngày trước ở trường học Trang Dịch lựa chọn Khô Diệp Kiệp Điệp, chính là vì chiến hồn sư kế tiếp làm chuẩn bị, điều này cũng biểu thị ra, kế tiếp trừ phụ hồn sư, Trang Dịch sẽ đặt trọng tâm đặt ở chiến hồn sư. Dù sao chiến hồn sư am hiểu chiến đấu, Trang Dịch muốn sống sót trong đại chiến với dị ma sau này, chính mình có được kỹ năng chiến đấu mới là ổn thỏa nhất.

Không giống với phụ hồn sư tự đưa hồn lực vào cơ thể mình sau đó tìm kiếm ra kỹ năng mình am hiểu, chiến hồn sư phải thông qua chiến đấu mới có thể biết mình am hiểu cái gì, Lôi Tu là bổn mạng thú của Trang Dịch, là ma thú hệ hổ trời sinh am hiểu chiến đấu, bởi vậy khai phát (khai thác phát hiện) kỹ năng cấp một của Trang Dịch, lựa chọn Lôi Tu không thể tốt hơn.

Ngưng tụ tinh thần lực trong tinh thần không gian trên trụ ánh sáng đại biểu cho chiến hồn sư, Tam Sinh Điệp hệ chiến hồn sư theo sau hồn lực được Trang Dịch sử dụng mà ra, Trang Dịch kinh ngạc phát hiện, Tam Sinh Điệp trạng thái chiến hồn thú lớn hơn trạng thái phụ hồn thú rất nhiều.

Tam Sinh Điệp trạng thái phụ hồn thú khéo léo đẹp đẽ, quanh thân bọc tử sắc hào quang, thoạt nhìn vừa xinh đẹp lại tinh xảo, Tam Sinh Điệp chiến hồn thú lại có chút bất đồng, hồ điệp hơi mờ, hai bên cánh hoàn toàn mở ra ước chừng nửa mét, quanh thân bọc một tầng hào quang màu xám đen, thân thể so với phụ hồn thú càng thêm trong suốt, Trang Dịch thậm chí có thể xuyên thấu qua nó nhìn thấy thân ảnh Lôi Tu.

Hồn thú từ một góc độ nào đó mà nói, cũng phản xạ kỹ năng của hồn sư, nghĩ đến hắn cảm ứng được hồn thú cấp hai là Khô Diệp Kiệp Điệp, trong nội tâm Trang Dịch tựa hồ xác định cái gì.

Trang Dịch mặc dù chưa từng trải qua chương trình học của chiến hồn sư, nhưng là cũng đã xem qua sách vở tương quan, lập tức căn cứ trên sách từng nói, hắn trước thao túng Tam Sinh Điệp bay một vòng bên ngoài, đáng tiếc bất luận Trang Dịch chỉ huy như thế nào, thủy chung không cách nào chỉ huy được Tam Sinh Điệp công kích từ xa, thấy thế, Trang Dịch đành phải triệu Tam Sinh Điệp về, nhanh chóng dung nhập vào trong cơ thể, sau đó đem hồn lực dung khắp toàn thân, lập tức, có một loại cảm giác không cách nào diễn tả được lan tràn đến xương cốt tứ chi, quanh thân Trang Dịch nổi lên hào quang màu đen, hư ảnh Tam Sinh Điệp cực lớn xuất hiện sau lưng Trang Dịch, từ chính diện nhìn đến, giống như Trang Dịch mọc ra một đôi cánh hiện ra hắc quang hơi mờ.

Trang Dịch trong nội tâm vui vẻ, biết hắn điều động chiến hồn thú thành công!

Lại một lần nữa thử phóng thích Tam Sinh Điệp ra ngoài mấy lần, xác định Tam Sinh Điệp chỉ sợ không có năng lực công kích từ xa, Trang Dịch nhìn về phía Lôi Tu đứng ở một bên không rõ ràng cho lắm mà nhìn hắn, nói: “Lôi Tu, tới thử công kích ta.”

Lôi Tu nhìn Trang Dịch một cái, lại nhìn hướng Tam Sinh Điệp, thân thể không hề nhúc nhích, hoàn toàn biểu hiện ra trạng thái buông lỏng, một chút cũng không có ý nghĩ muốn công kích.

Trang Dịch thấy thế, trong đầu mạc danh có chút vui vẻ, hắn đi đến trước mặt Lôi Tu, thấp giọng cùng Lôi Tu giải thích trong chốc lát, Lôi Tu rốt cuộc hiểu rõ ý tứ của Trang Dịch, sau đó ý chí chiến đấu sục sôi nhìn Tam Sinh Điệp ở giữa không trung.

Thấy thân thể nó thoáng đè thấp xuống phía dưới, hai mắt chăm chú nhìn Tam Sinh Điệp, đón lấy chân sau trừng, mãnh liệt nhảy đến giữa không trung, cùng thời khắc đó, chân trước nổi lên ánh sáng màu đỏ, hiển nhiên nó cũng biết Tam Sinh Điệp là hồn thú, phải dùng hồn lực mới trảo được nó!

Trang Dịch không nghĩ tới động tác của Lôi Tu nhanh như vậy, nhưng mà hắn phản ứng cũng không chậm, thấy Lôi Tu sắp bổ nhào lên Tam Sinh Điệp, Trang Dịch lập tức điều khiển Tam Sinh Điệp trở lại bên cạnh, nhanh chóng nhập vào trong cơ thể hắn.

Lôi Tu hiển nhiên đã tiến nhập trạng thái chiến đấu, mặc dù một lần vồ hụt, nhưng là sau khi nó nhảy xuống, lập tức cảnh giác nhìn Trang Dịch.

Trang Dịch nhìn bộ dạng nghiêm túc của nó, ý chí chiến đấu cũng nhịn không được sục sôi lên, so với phụ hồn sư chầm chậm ưu nhã, giống như chiến hồn sư dùng hồn lực du tẩu cùng toàn thân chiến đấu, càng có thể làm người ta nhiệt huyết sôi trào.

Lôi Tu thấy Trang Dịch đã chuẩn bị xong, cẩn thận di chuyển bước chân, hai mắt chăm chú nhìn Trang Dịch, nó đi vài bước, tìm phương hướng công kích tốt nhất, sau đó xuất kỳ bất ý chạy, nhanh chóng đánh tới Trang Dịch.

Trang Dịch cả kinh, phản xạ có điều kiện nghiêng người lóe lên, hơn nữa bản năng vận dụng thể thuật đời trước học được, đùi phải nâng cao nhanh chóng hướng phần bụng mềm mại của Lôi Tu ở giữa không trung đá vào.

Trang Dịch khống chế được khoảng cách cùng lực đạo, dù cho đá trúng Lôi Tu, cũng là mu bàn chân đá đến nó, sẽ không tạo thành quá lớn đau đớn cho nó, nhưng mà phản ứng của Lôi Tu so với dự liệu của Trang Dịch càng thêm nhanh chóng, cảm giác Trang Dịch đá tới mình, hỏa diễm màu đỏ từ tứ chi Lôi Tu bay lên, độ ấm cao lập tức làm Trang Dịch thu hồi chân, vội vội vàng vàng tránh đi.

Lôi Tu vồ hụt, từ giữa không trung rơi xuống đất, thời gian một tháng, nó sớm đã không phải tiểu lão hổ ngốc nhảy lên không biết xuống lúc trước, thân thể phục thấp trên mặt đất trượt khoảng nửa mét, móng vuốt trên chân trước ma sát trên mặt đất tạo ra thanh âm bén nhọn, sau khi hạ xuống đất, Lôi Tu rất nhanh vặn vẹo thân thể quay người, chân trước nhấn một cái thật mạnh trên mặt đất mượn lực, lại một lần nữa như thiểm điện đánh tới Trang Dịch!

Khóe mắt Trang Dịch quét đến một đoàn đen sẫm gì đó đánh tới chỗ mình, vội vàng lại một lần nghiêng người tránh đi, hắn muốn dùng cùi chỏ đánh tới thân thể Lôi Tu, nhưng khi sắp chạm đến, lại một lần nữa cảm ứng được nhiệt độ cao trên người Lôi Tu, bất đắc dĩ lại một lần buông tha, ngược lại Lôi Tu thừa cơ trảo phá quần áo trước ngực Trang Dịch.

Quần áo của Trang Dịch là di vật của gia tộc triệu hoán sư, có tính phòng ngự nhất định, dưới một trảo của Lôi Tu, chẳng qua là bị cào rách một chút, nếu là quần áo bình thường, chỉ sợ sớm đã bị cắt phá một lỗ lớn rồi!

Chiêu thứ nhất va chạm, hai bên đều đánh giá thấp đối phương, nhưng là rất rõ ràng, Trang Dịch sẽ không vận dụng hồn lực, bị tổn thất nặng, không phải là đối thủ của Lôi Tu.

Một trảo cuối cùng của Lôi Tu, Trang Dịch biết rõ Lôi Tu lưu tình, bằng không chỉ cần móng vuốt của Lôi Tu trở lên một chút, trảo vỡ chính là cổ họng của hắn!

Lúc này Trang Dịch cùng Lôi Tu riêng phần mình kéo ra một chút khoảng cách.

Lần thứ nhất cùng chủ nhân đối chiêu, hơn nữa lại chiếm cứ thượng phong, hai mắt màu đỏ sậm của Lôi Tu lóe ra hào quang hưng phấn, ánh mắt hàm xúc ý tứ không rõ nhìn chằm chằm Trang Dịch, còn nhiều lần dừng lại trên đôi chân dài có lực sát thương rất lớn của Trang Dịch, nhưng mà nó hiển nhiên đang nhường Trang Dịch, thấy Trang Dịch dừng lại, nó cũng kiên nhẫn cùng đợi Trang Dịch lại một lần nữa công kích.

Trang Dịch thấy thế, không khỏi cười khổ. Nhưng mà lượt so chiêu ngắn ngủi vừa rồi cũng cho hắn thu hoạch không nhỏ, đối phó với hồn sư hoặc là ma thú, thể thuật của hắn chỉ có thể tạo được tác dụng xuất kỳ bất ý, trọng yếu hơn vẫn là vận dụng hồn lực!

Vận chuyển hồn lực trong cơ thể với tốc độ cao, Trang Dịch lại một lần nữa cùng Lôi Tu so chiêu, lúc này đây, khi Trang Dịch đang công kích Lôi Tu, hắn bắt buộc chính mình tập trung toàn bộ hồn lực ở tứ chi, hắn phải ngưng tụ ra kỹ năng có thể công kích Lôi Tu.

Rốt cục, sau khi trước ngực, ống tay áo, thậm chí trên quần Trang Dịch đều bị Lôi Tu trảo ra vết rách, kỹ năng chiến hồn sư của Trang Dịch rốt cục thức tỉnh, Trang Dịch mặc một thân y phục rách rưới, nhìn móng tay lóe sáng của mình, dở khóc dở cười.

Chẳng lẽ là bởi vì đối chiêu cùng Lôi Tu dẫn đến?

Móng vuốt sắc bén của Lôi Tu không ngừng trêu đùa hí lộng Trang Dịch, tạo cho Trang Dịch thật lớn phiền toái, bởi vậy Trang Dịch cố hết sức tập trung hồn lực trên tay, ý đồ đồng dạng đánh trúng Lôi Tu, kết quả lại làm cho móng tay của mình cũng thay đổi, biến thành vừa dài vừa sắc bén, điểm duy nhất khác với Lôi Tu là, trên móng tay của Trang Dịch còn hiện ra nhiều điểm ánh sáng màu lam, nhìn giống như nhúng độc.

Hắn một người nam nhân, không muốn mang theo móng tay dài điểm ánh sáng màu lam a!!

Trang Dịch may mắn nhất chính là, người nhìn thấy quá trình mình thức tỉnh kỹ năng chiến hồn sư là Lôi Tu, nếu như bị người khác thấy được, Trang Dịch quả thực muốn đào đất mà trốn!

Nhưng mà bất luận như thế nào, đã có kỹ năng chiến đấu, kế tiếp chiến đấu liền nhẹ nhàng linh hoạt hơn. Mặc dù ngọn lửa nhiệt độ cao trên người Lôi Tu như trước vẫn khiến cho Trang Dịch tránh không kịp, nhưng móng tay của Trang Dịch công kích đồng dạng tạo cho Lôi Tu một chút phiền toái.

Có một lần Trang Dịch không cẩn thận không khống chế được lực đạo, móng tay phá vỡ phần bụng mềm mại của Lôi Tu, Lôi Tu vẫn là hổ con, trên người tất cả đều là lông nhung của thú con, phần bụng lông cơ bản không dài, bởi vậy bị Trang Dịch nhẹ nhàng vẽ một cái, lập tức nhiều hơn một vết máu.

Đồng thời, trong một khắc bị Trang Dịch làm bị thương, hồn lực trong cơ thể Lôi Tu xuất hiện ước chừng 2s bất ổn.

Trang Dịch lập tức hiểu rõ, đây là hiện tượng do bị hắn đánh thương gây ra.

Sau khi Lôi Tu bị Trang Dịch trảo thương, lập tức thẹn quá thành giận, nó một mực nhường Trang Dịch, cho tới bây giờ đều chỉ trảo quần áo Trang Dịch, đôi khi coi không khống chế tốt lực đạo, thấy móng vuốt sắp thương đến da thịt Trang Dịch, cũng tranh thủ thời gian luống cuống tay chân mà thu móng vuốt lại, kết quả tốt rồi, Trang Dịch ngược lại trước tiên làm nó bị thương.

Thấy Trang Dịch chỉ ngây ngốc mà nhìn nó, Lôi Tu chân sau đạp một cái, bổ nhào lên trên người Trang Dịch, Trang Dịch phản xạ có điều kiện, hai tay bảo trì trạng thái ôm vào, tiếp được thân thể Lôi Tu.

Lôi Tu chân sau giẫm lên cánh tay, chân trước khoác lên vai Trang Dịch, ánh mắt màu đỏ sậm nhìn chằm chằm Trang Dịch.

Trang Dịch lập tức bật cười, xem ra tiểu lão hổ của hắn tức giận, muốn đòi hỏi chỗ tốt đâu.

Hắn lập tức vươn tay, từ đầu Lôi Tu trở xuống, muốn vuốt ve thân thể của nó trấn an một chút.

Lôi Tu cũng không quá cảm kích, nhìn ngón tay Trang Dịch đưa qua, Lôi Tu lập tức quay đầu, há miệng khẽ cắn lên ngón tay Trang Dịch một ngụm, sau đó quay đầu tiếp tục theo dõi hắn.

Trang Dịch bị Lôi Tu nhìn chằm chằm thì chột dạ, thấy Lôi Tu giơ đầu lên, lập tức đã hiểu rõ ý tứ của nó, Trang Dịch bất đắc dĩ cúi đầu xuống, cái trán đỡ lên trán Lôi Tu, sau đó đưa hồn lực không còn nhiều lắm trong cơ thể mình vào trong cơ thể Lôi Tu, giúp Lôi Tu tượng trưng dời đi một chút năng lượng, sau đó mới vươn tay, lại thử vuốt ve thân thể Lôi Tu.

Lôi Tu lần này chịu, móng vuốt cũng buông khỏi vai hắn, thân thể nhu thuận co lại thành một đoàn rúc vào ngực Trang Dịch.

Trang Dịch ngẩng đầu nhìn thời gian, thấy bất tri bất giác thời gian lại đi qua 3 giờ, vội vàng từ trong ảo cảnh đi ra. Bạn đang �

Nhưng mà, khi cảnh tượng bốn phía khôi phục lại thành gian phòng huấn luyện, Trang Dịch cúi đầu nhìn quần áo rách nát của mình, lập tức ngây ngẩn cả người.

Bọn họ là đối chiến trong ảo cảnh, dù cho tạo thành thương tổn cho đối phương, cũng đều là ảo cảnh mô phỏng, mặc dù có thể làm cho bọn họ cảm thấy đau, nhưng vết thương sẽ không đưa đến trong hiện thực.

Trong ảo cảnh, duy nhất bị tiêu hao, chỉ có hồn lực. Nhưng mà, giờ này khắc này, quần áo Trang Dịch phá (rách).

Điều này nói rõ cái gì? Nói rõ công kích của Lôi Tu không bị ảo cảnh ảnh hưởng, có thể trực tiếp phá tác dụng của ảo cảnh tác dụng đến hiện thực!

Trang Dịch trong nội tâm rùng mình, nhìn tiểu lão hổ nhu thuận co rúc trong ngực hắn, đen sì giống như mèo con, vừa mới kinh ngạc lập tức chậm rãi bị ép xuống.

Đây chính là bổn mạng thú hắn triệu hoán từ thế giới khác đến, trong cơ thể có một cổ lực lượng cường đại cuồng bạo đến đáng sợ, nhìn như nhỏ yếu, kì thực chỉ số thông minh cao, tiềm lực vô cùng, nên không giống ma thú bình thường cũng là phải.

Mặc dù quần áo phá, nhưng rất may trong vòng tay tùy thân mang theo của Trang Dịch có dự trữ, Trang Dịch rất nhanh thay y phục rách rưới ra, sau đó mang theo Lôi Tu trở lại học viện Bardon.

Kỹ năng chiến hồn sư đã thức tỉnh, Trang Dịch quyết định ngày mai sẽ thử tỉnh lại kỹ năng ngự hồn sư, sau đó hắn có thể một bên thuần thục kỹ năng của ba hệ, một bên toàn lực tăng lên hồn lực, chạy nước rút tấn cấp hai!

Ngự hồn sư được công nhận là một hệ giai đoạn trước tu luyện tốt nhất, giai đoạn sau khó khăn biến thái nhất.

Từ bắt đầu đến cấp ba, ngự hồn sư đều chỉ cần đơn thuần bị nện, sau khi đến một điểm giới hạn, bình thường hồn sư đều kích phát kỹ năng, mà 98% ngự hồn sư trở lên, giai đoạn trước đều chỉ có thể bảo hộ thân thể của mình ——

Người kém cỏi nhiều, chỉ có thể bảo vệ chính mình, không cách nào mang đến tác dụng lớn cho đoàn đội, cao thủ lại khó tu luyện, quá mức trân quý hi hữu, vì một nguyên nhân này, những năm gần đây hệ ngự hồn sư cuối cùng chỉnh thể thực lực không đủ, địa vị càng ngày càng hạ thấp.

Trừ điều đó ra, còn một nguyên nhân khác, có một số phụ hồn sư là hệ phòng ngự, so với ngự hồn sư chỉ có thể tự bảo vệ mình càng thêm có ích, chính vì thế, những năm này quan hệ giữa phụ hồn sư cùng ngự hồn sư mới càng ngày càng cương, đồng thời, những người có thể trở thành ngự hồn sư, phần lớn đầu óc ngu si tính cách cởi mở, bất tri bất giác đắc tội với người cũng không biết, trái lại, trong phụ hồn sư, tám chín phần mười là có tiền lại thích làm ra vẻ quý tộc, dần dà, rất nhiều chiến hồn sư cũng thiên vị hướng phụ hồn sư, thời gian của ngự hồn sư trong giới hồn sư, càng ngày càng khó chống cự.

Trang Dịch muốn đi con đường hồn sư ba hệ, hơn nữa bản thân hắn xuất thân bình dân, bởi vậy quan hệ lãnh đạm giữa ngự hồn sư cùng phụ hồn sư hắn căn bản không để ở trong lòng, cũng chính bởi vì như vậy, quan hệ giữa hắn và Vệ Cẩn mới có thể không tệ.

Bất luận ngự hồn sư có chỗ thiếu hụt gì, đối với Trang Dịch hiện tại mà nói, ngự hồn sư hảo hảo tu luyện tự nhiên là chuyện tốt.

Ngày hôm sau, Trang Dịch mang theo Lôi Tu lại một lần nữa đi tới sân huấn luyện, đã có kinh nghiệm của hai lần trước, lúc này đây Trang Dịch rất nhanh liền triệu Tam Sinh Điệp hệ ngự hồn sư ra, Tam Sinh Điệp hệ phòng ngự có chút ít khác biệt với hai hệ còn lại, thân thể của nó so với Tam Sinh Điệp hệ chiến đấu không sai biệt lắm là bằng nhau, nhưng cánh lại dày hơn rất nhiều, hơn nữa thân thể càng thêm nhỏ hẹp chặt chẽ, hai đôi cánh không nhìn kỹ còn tưởng rằng là gắn liền với nhau.

Vốn Trang Dịch là muốn Lôi Tu công kích, kích phát kỹ năng ngự hồn sư của hắn, nhưng là Lôi Tu chết sống không chịu tiếp nhận loại đơn phương cuồng ẩu này, cuối cùng Trang Dịch bất đắc dĩ, đành phải thiết lập trong ảo cảnh tùy tiện một con ma thú cấp một đánh hắn, để Lôi Tu ở một bên quan sát giết thời gian.

Ngay từ đầu Lôi Tu còn nhu thuận ngồi ở một bên, nhưng sau khi nó thấy một con Điểu Vĩ Hồng cấp một từ trong ảo cảnh đi ra tấn công về phía Trang Dịch, mà Trang Dịch mảy may không phản kháng bị Điểu Vĩ Hồng vứt đến một bên, Lôi Tu lập tức không mặc kệ được nữa.

Thấy Điểu Vĩ Hồng lại một lần nữa muốn công kích Trang Dịch, Lôi Tu thật nhanh chạy qua, mượn cây cao ở một bên, móng vuốt chân trước sắc bén mở rộng ra giữa không trung, móng tay dài đến ba cm giống như mười loan đao nhỏ sắc bén, trảo Điểu Vĩ Hồng một cái thật mạnh, tại chỗ cào Điểu Vĩ Hồng trọng thương!

Cuối cùng, Lôi Tu giẫm lên thân thể Điểu Vĩ Hồng nhẹ nhàng linh hoạt rơi xuống đất, sau đó ngẩng đầu bất mãn nhìn chằm chằm Trang Dịch.

Trang Dịch bị đau vuốt vuốt bả vai bị Điểu Vĩ Hồng cắt qua, đang muốn giáo huấn khiển trách Lôi Tu cái tính cách không được tự nhiên này, đột nhiên phát hiện trước người của mình nhấp nhô một cánh hồ điệp…

“Lôi Tu, ngươi tiếp tục công kích ta một lần…” Dù là Trang Dịch cũng không nghĩ tới hắn đã vậy còn quá nhanh lĩnh ngộ kỹ năng ngự hồn sư, lập tức không thể tin thấp giọng nói với Lôi Tu, kết quả vừa ngẩng đầu, lập tức liền phát giác không đúng.

Hồn lực quanh thân Lôi Tu theo công kích hoàn tất, không chỉ không thu hồi, ngược lại chấn động càng thêm mãnh liệt.

Mấy giây sau, khi Trang Dịch cảm giác hồn lực bốn phía dũng mãnh lao tới chỗ Lôi Tu, Trang Dịch đại hỉ, lập tức đem việc kỹ năng ngự hồn sư của mình thức tỉnh ném ra sau đầu —— Lôi Tu muốn lên cấp!

Lôi Tu vốn là nhìn chằm chằm Trang Dịch, chờ đợi Trang Dịch cúi đầu xuống chỗ nó, kết quả lại thấy Trang Dịch kinh hỉ mà nhìn nó, Lôi Tu sững sờ, rốt cục trì độn phát hiện dị thường của mình.

Trang Dịch nhìn bộ dạng ngốc hồ hồ của Lôi Tu, vội vàng nói: “Lôi Tu ngươi sắp lên cấp, tranh thủ thời gian…” Trang Dịch đột nhiên nói không được nữa, hắn chỉ thấy qua người tấn cấp, còn chưa từng thấy qua ma thú tấn cấp như thế nào, cũng không biết nên khích lệ Lôi Tu làm chuẩn bị cái gì.

Bắt đầu từ lúc Trang Dịch nói, hồn lực quanh thân Lôi Tu ngưng tụ càng ngày càng nhiều, Trang Dịch thấy những hồn lực này mặc dù ngưng tụ rất nhanh, nhưng cũng không có dấu hiệu bạo loạn, cũng không nhiều lời, ngừng thở nhìn chằm chằm Lôi Tu.

Trong cái nhìn chăm chú của Trang Dịch, Lôi Tu cúi đầu xuống, nhìn trái nhìn phải thân thể của chính mình, sau đó đợi nó rốt cuộc xem xong rồi, lúc ngẩng đầu, Trang Dịch mắt sắc phát hiện đôi tai của nó đã xảy ra chút ít biến hóa.

Vành tai của Lôi Tu vốn là hình nửa vòng tròn nhỏ đen sẫm, nếu không phải có cái hình dạng ở đằng kia, rất dễ bị xem nhẹ, nhưng là lúc này, tai Lôi Tu không hiểu tại sao thay đổi lớn hơn một chút, Trang Dịch quen nhìn nó đôi tai nho nhỏ, đột nhiên biến thành lớn hơn, lập tức cảm thấy có chút kỳ quái.

Trong lúc Trang Dịch nhìn chằm chằm tai Lôi Tu, hồn lực ngưng tụ tại bốn phía quanh Lôi Tu bất tri bất giác bị nó thu hồi về trong cơ thể, đợi lúc Trang Dịch kịp phản ứng, Lôi Tu đã chuẩn bị nhảy lên người hắn cầu ôm rồi.

“Không thể nào, vậy là tấn cấp xong rồi?” Không chỉ có thân thể Lôi Tu không phát sinh biến hóa lớn, hơn nữa trọng điểm là, quá trình này có phải quá ngắn hay không, hơi không bình thường một chút?

Bình thường ma thú tấn cấp so với nhân loại còn khó khăn hơn, đặc biệt là ma thú biến dị có khởi điểm thấp như Lôi Tu, có lẽ quá trình phải càng thêm hung hiểm mới đúng…

Trang Dịch cúi đầu nhìn Lôi Tu vùi trong ngực mình, trừ tai thay đổi nhiều, những nơi khác một điểm biến hóa cũng không có, nghĩ đến quá trình ngốc hồ hồ tấn cấp của nó vừa rồi, lập tức không biết nên làm biểu tình gì.

Sau khi Trang Dịch ôm Lôi Tu đi ra khỏi sân huấn luyện, đi vào nơi khảo nghiệm ma thú, nhìn tin tức biểu hiện ra, Trang Dịch chậm rãi lộ ra nụ cười.

Loài: Phong Lôi Hổ Tai Dài

Cấp bậc: Cấp ba

Cốt linh: Còn nhỏ

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
173 Chương 173
174 Chương 174
175 Chương 175
176 Chương 176
177 Chương 177
178 Chương 178
179 Chương 179
180 Chương 180
181 Chương 181
182 Chương 182
183 Chương 183
184 Chương 184
185 Chương 185
186 Chương 186
187 Chương 187
188 Chương 188
189 Chương 189
190 Chương 190
191 Chương 191
192 Chương 192
193 Chương 193
194 Chương 194
195 Chương 195
196 Chương 196
197 Chương 197
198 Chương 198
199 Chương 199
200 Chương 200
201 Chương 201
202 Chương 202
203 Chương 203
204 Chương 204
205 Chương 205
206 Chương 206
207 Chương 207
208 Chương 208
209 Chương 209
210 Chương 210
211 Chương 211
212 Chương 212
213 Chương 213
214 Chương 214
215 Chương 215
216 Chương 216
217 Chương 217
218 Chương 218
219 Chương 219
220 Chương 220
221 Chương 221
222 Chương 222
223 Chương 223
224 Chương 224
225 Chương 225
226 Chương 226
227 Chương 227
228 Chương 228
229 Chương 229
230 Chương 230
231 Chương 231
232 Chương 232
233 Chương 233
234 Chương 234
235 Chương 235
236 Chương 236
237 Chương 237
238 Chương 238
239 Chương 239
240 Chương 240
241 Chương 241
242 Chương 242
243 Chương 243
244 Chương 244
245 Chương 245
246 Chương 246
247 Chương 247
248 Chương 248
249 Chương 249
250 Chương 250
251 Chương 251
252 Chương 252
253 Chương 253
254 Chương 254: Phiên ngoại 1
255 Chương 255: Phiên ngoại 2
256 Chương 256: Phiên ngoại 3
257 Chương 257: Phiên ngoại 4
258 Chương 258: Phiên ngoại 5
259 Chương 259: Phiên ngoại 6
260 Chương 260: Phiên ngoại 7
Chapter

Updated 260 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương 185
186
Chương 186
187
Chương 187
188
Chương 188
189
Chương 189
190
Chương 190
191
Chương 191
192
Chương 192
193
Chương 193
194
Chương 194
195
Chương 195
196
Chương 196
197
Chương 197
198
Chương 198
199
Chương 199
200
Chương 200
201
Chương 201
202
Chương 202
203
Chương 203
204
Chương 204
205
Chương 205
206
Chương 206
207
Chương 207
208
Chương 208
209
Chương 209
210
Chương 210
211
Chương 211
212
Chương 212
213
Chương 213
214
Chương 214
215
Chương 215
216
Chương 216
217
Chương 217
218
Chương 218
219
Chương 219
220
Chương 220
221
Chương 221
222
Chương 222
223
Chương 223
224
Chương 224
225
Chương 225
226
Chương 226
227
Chương 227
228
Chương 228
229
Chương 229
230
Chương 230
231
Chương 231
232
Chương 232
233
Chương 233
234
Chương 234
235
Chương 235
236
Chương 236
237
Chương 237
238
Chương 238
239
Chương 239
240
Chương 240
241
Chương 241
242
Chương 242
243
Chương 243
244
Chương 244
245
Chương 245
246
Chương 246
247
Chương 247
248
Chương 248
249
Chương 249
250
Chương 250
251
Chương 251
252
Chương 252
253
Chương 253
254
Chương 254: Phiên ngoại 1
255
Chương 255: Phiên ngoại 2
256
Chương 256: Phiên ngoại 3
257
Chương 257: Phiên ngoại 4
258
Chương 258: Phiên ngoại 5
259
Chương 259: Phiên ngoại 6
260
Chương 260: Phiên ngoại 7