Chương 17: Em sợ đau lắm

Tối lửa tắt đèn, một chút gió cũng không có.

Lý Căn biết thanh niên đặc biệt sợ đau, hắn cũng biết chỉ nên hôn nhẹ nhàng thôi, không thể cắn miệng được, nhưng hắn lại nhịn không được, dùng răng cắn lấy môi mềm của đối phương, sau đó luyến tiếc buông ra.

Hoàng Đan đau, cậu a một tiếng, đẩy người đàn ông ra một chút.

Lý Căn cầm lấy tay thanh niên:“Anh không cắn.”

Hoàng Đan đau đến mắt cũng đỏ:“Lúc nào anh cũng nói dối.”

Lý Căn thấy mắt thanh niên đỏ lên, bản thân xấu hổ mà vẫn nói cứng:“Không làm bừa, cam đoan không làm bừa nữa, nếu nói dối về sau anh lấy đầu đi tiểu.”

Môi Hoàng Đan không rách, chỉ có một vòng dấu răng, cậu dùng đầu lưỡi liếm một chút, đau đến mắt đầy những sao, dựa lưng vào sau cây đại thụ thở:”Vậy nếu anh làm bừa thì sao?”

Lý Căn cúi đầu:“Vậy thì em cắn anh đi.”

Hoàng Đan giương mắt, chống lại ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông, cả người cậu đều bị khô nóng không thoải mái:“Cắn chỗ nào?”

Hô hấp Lý Căn đột nhiên chậm lại, hắn cúi lưng, môi dán bên lỗ tai thanh niên,giọng nói đè cực thấp, vào ban đêm có vài phần khàn khàn khó tả:“Trương Đông Thiên, em còn nói tư tưởng của anh không trong sáng, em mới là…”

Hoàng Đan nói:“Lửa anh cháy đến nơi rồi kìa.”

Lý Căn chửi nhỏ một tiếng, lông mi không nóng bỏng nhưng mà lại bị đốt cháy ở chỗ khác, mỗi lần vừa chạm vào người này, ở phía dưới cứ như bị đốt cháy vậy, lý trí của hắn thật không biết lúc nào sẽ sụp đổ, ôm người cùng đốt cháy một trận.

Lý Căn mò vào trong ngực của người đó:“Anh muốn em.”

Hoàng Đan từ chối nói:“Không được, em sợ đau.”

Lý Căn hôn lỗ tai cậu, trầm trầm dỗ dành nói:“Sẽ không, một chút cũng không đau, anh sẽ chậm rãi.”

Hoàng Đan không mắc mưu:“Anh cũng không phải hàng tiểu bối.”

Lý Căn sửng sờ một chút mới kịp phản ứng, hắn niết eo thanh niên một phen, dùng bàn tay thô ráp siết chặt, dở khóc dở cười nói:“Em đúng là có phúc không biết hưởng, không biết có bao nhiêu người nghĩ đến hai lạng thịt kia của anh em đâu.”

Hoàng Đan đau trên thắt lưng, cậu dùng sức bắt lấy tay người đàn ông.

Lý Căn hít không khí, bị bắt trúng gân xanh trên tay:“Em đừng tìm chết nha, chọc anh của em thì anh làm em ở tại chỗ này luôn đó.”

Hoàng Đan gặp ánh mắt biến thành hung ác của người đàn ông, có dục hỏa tại bốc lên, thành thật ngay tức khắc,cậu không thể tưởng tượng lúc làm chuyện đó, có bao nhiêu đau đớn, đó là một lại đau như thế nào.

Không biết thường hay làm cho người ta dễ dàng sợ hãi.

Lý Căn nhéo vài cái trên eo thanh niên, cuối cùng cũng không tàn nhẫn trực tiếp làm tiếp, liền đi qua bên khu rừng nhỏ.

Hoàng Đan đi tới đi lui tại chỗ, không cho muỗi có cơ hội chích, cậu gãi mông một chút, qua một hồi lại gãi, cách quần gãi không dễ chịu, liền thò tay đi vào gãi.

Lý Căn khi trở về, liền nhìn thấy thanh niên đang nâng mông, một bên gãi còn một bên lau mắt:“Mông em làm sao?”

Hoàng Đan vừa đau vừa ngứa, bản thân mình gãi đến khóc:“Bị muỗi bao vây cắn rất nhiều.’’

Lý Căn lau nước mắt trên mặt cậu:“Để anh nhìn xem.”

Trong tiếng Hoàng Đan mang theo âm thanh nức nở,“Nhìn cái gì, chưa thấy vết muỗi cắn bao giờ à?’’.

Lý Căn liếc nhìn cậu một cái,“Nhìn mông em.”

Nói liền phất tay, muốn kéo quần cậu

Hoàng Đan đè tay người đàn ông lại ngăn cản:“Đều là vết muỗi cắn, không có gì để xem hết.”

Cậu khẳng định đã gãi ra vết trầy dài và hẹp, ngẫm lại cũng biết không có cách nào khác để xem, từ ngày mai bắt đầu, nhất định không thể đi vào lúc trời tối, nếu gặp bụng không thoải mái, thì đành nhịn lại, còn nếu không nhịn được thì đi,nhưng phải tốc chiến tốc thắng, nhớ đến chỗ ngồi đó liền cảm thấy không dễ chịu.

Lý Căn một bộ dáng rất hiểu đại nghĩa:“Được rồi, vậy thì đợi vết muỗi cắn tan đi thì cho anh xem.’’

Hoàng Đan:“……”

Lý Căn nhổ nước miếng, quét một cái lên vết muỗi cắn trên cánh tay nhỏ của Hoàng Đan, lại bôi lên mấy vết trên cổ cậu:“Nước miếng là thứ độc nhất, bôi một cái rất hữu dụng, ngươi buổi tối ngủ, nửa đêm tỉnh thì không được nói, nước miếng trong miệng càng có tác dụng hơn, vết muỗi đốt dù có bị sưng cỡ nào bôi vào cũng sẽ tốt cả.”

“Có muốn anh dùng nước miếng bôi lên mông cho em không……”

Hoàng Đan che miệng của hắn.

Rừng cây phía tây có tiếng sột soạt vang lên.

Lý Căn cùng Hoàng Đan liếc nhau, hai người nhẹ bước chân đi qua, thấy quần áo rơi đầy dưới đất, một nam một nữ đang ôm nhau lăn lộn trên đất.

Mà người nữ là năm nay mới gả đến trong thôn,cô ta là quả phụ tái giá.

Trong nhà người đàn ông chết,phụ nữ có thể tái giá, nhiều lắm chính là chỉ là nghe một chút lời ra tiếng vào,cũng không có quy định nói là phải ở góa đến chết.

Đều là quả phụ giống nhau,nhìn xem người kia ở dưới đất, gả đến đây  chưa đến một năm, thì cùng người đàn ông lăn lộn ở bên ngoài,cuộc sống vô cùng sinh động.

Mà Ngô Thúy Linh lại thành thật hầu hạ mẹ chồng, bận rộn bên trong bận việc bên ngoài, như là ở tại nhà họ Lý cắm rễ luôn rồi.

Hai người dưới đất đang lăn lộn, không biết có hai người đang nhìn bọn họ.

Bên tai Hoàng Đan nghe tiếng thở dốc nặng nhọc,không biết là của người nam khỏe mạnh kia truyền đến, hay là của người đàn ông bên cạnh nữa.

Cậu quay đầu, phát hiện ánh mắt người đàn ông đang xem thẳng:“Anh, anh đang nhìn người nào đó?”

Yết hầu Lý Căn chuyển động, nuốt nước miếng:“Đều nhìn hết.”

Hoàng Đan nói:“Có phải anh còn thấy con gái tốt không?”

Lý Căn đem ánh mắt xê dịch đến trên mặt thanh niên, hắn nhếch miệng cười rộ lên, cọ chóp mũi đối phương:“Ai cũng không tốt bằng em.’’

Hoàng Đan nói:“Em nói thật, anh à, bây giờ anh quay đầu vẫn còn kịp đó.”

“Còn kịp? Sớm đã không còn kịp rồi.”

Mày Lý Căn vừa nhíu lại trong nháy mắt, kéo thanh niên lại, để lên trên cây nói:“Trương Đông Thiên, anh em đem lời nói đặt ở chỗ này, nếu em dám chơi đùa anh em, nửa đường bỏ lại anh thì em nhất định phải chết.’’

Đôi mắt Hoàng Đan trừng lớn, làm ra vẻ mặt  hoảng sợ:“Anh sẽ giết em sao?”

Lý Căn đem người ôm vào trong ngực, chầm chậm sờ tóc cậu, dùng râu mới mọc cọ lên:’’Giết người là phạm pháp, ngồi tù cũng không phải chuyện gì thú vị.”

Suy nghĩ Hoàng Đan xoay chuyển, chưa mở miệng, liền nghe đến giọng người đàn ông âm trầm cười:“Anh không cần đao, dùng gậy gộc, đâm vào trong miệng em, khiến em đau đến khóc luôn, sau khi khóc xong rồi thì em sẽ ngoan ngoãn, cùng anh tiếp tục.’’

“……”

Hai người không ở lại xem người ta lăn lộn nữa, cùng nhau đi về, quá muộn thì trở về không được nữa.

Hoàng Đan hỏi:“Anh, chị Thúy Linh tốt nghiệp đại học, lại còn rất trẻ tuổi, vì sao không đổi một cuộc sống mới?”

Lý Căn nắm tay cậu:“Việc này anh đã nói chuyện với em ấy rồi, em ấy tự có chủ ý của mình.”

Hoàng Đan thuận miệng hỏi: “Chị Thúy Linh có phải có tình nhân không?”

Lý Căn nói:“Không có.”

Hoàng Đan a tiếng,  không tiếp tục thăm dò nữa, mà nói chính sự hẹn ước với người đàn ông:“Vòng trang sức kia em không thể nhận, chị Thúy Linh sẽ nghi ngờ’’

“Anh chưa nói là sẽ cho em.”

Khóe miệng Lý Căn nhếch lên, đôi mắt đen bóng:“Đó là cho vợ anh đấy, nếu em làm vợ anh, anh sẽ cho em.”

Hoàng Đan nói,“Em không thích loại đồ nhỏ vậy.”

Lý Căn hung hăng trừng mắt:”Đó là anh của em tự tay làm, em dám không thích.”

Hắn nhíu nhíu mày, khuôn mặt cương nghị cưng chiều nhiều thêm một chút:“Nếu em ngại nó nhỏ, để anh làm một cái lớn, cho em đeo ở cổ nha.”

Hoàng Đan nhanh chóng lắc đầu:“Không cần, vòng tay nhỏ là được.”

Lý Căn ăn vạ, để cằm đặt trên đầu vai Hoàng Đan,cánh tay cuốn lấy eo của cậu:“Còn chưa làm xong đâu, khi anh làm xong thì đưa cho em, về sau khi hai ta ở khác nơi, mỗi ngày em phải đeo trên tay, đây chính là tín vật đính ước, không được làm mất,có nghe không?”

Hoàng Đan nói:“Nghe được ạ”

Một bên vai của cậu bị nặng một cái:“Nặng chết, anh à, anh không thể lấy đầu ra sao?”

Lý Căn không lấy ra,“Lúc này mới có một cái đầu, mà em đã ngại nặng, nếu đến cả người anh đè lên người,  em có thể chịu được à?”

Hoàng Đan nói:“Chịu không nổi.”

Lý Căn hắc hắc cười,“Em có thể đè lên người anh, là ngồi hay nằm sấp đều được, anh cũng không có vấn đề gì đâu.”

Hoàng Đan lo lắng cho bản thân mình.

Ngày hôm sau, bên Thượng Hà Trường xảy ra một việc lớn, Hà Vĩ chết.

Mẹ Hà ngồi ở dưới đất bên trong phòng, vỗ đùi gào khóc,xé cổ họng kêu, Vĩ con ơi, con chết như thế nào mà thảm như vậy, ngàn đao nào giết hại con tôi, con đi rồi,  muốn ba mẹ phải sống như thế nào đây.

Ba Hà cũng không ngừng lau nước mắt.

Hàng xóm láng giềng đều lại đây xem,rối rít an ủi vài câu, có người nói câu:“Người chết không thể sống lại, cũng đừng quá khổ sở.”

Lời này đã kích thích mẹ Hà, há mồm liền mắng:”Nếu con bà chết, bà có thể không khổ sở sao?”

Người nọ lập tức liền thay đổi mặt, cùng mẹ Hà cãi nhau.

Trên giường thi thể còn ở nơi đó, trong phòng liền rùm beng rối bời.

Cuối cùng mẹ Hà ngất đi mới kết thúc.

Không biết là người nào truyền ra,nói là có người sau nửa đêm trở về,phía sau phòng nhà Hà Vĩ,từ bên trong vườn trúc nhìn thấy một thân ảnh, việc này truyền ra, liền có một số người có gan lớn đến vườn trúc xem xét.

Thật đúng là phát hiện thứ gì đó thật.

Bên trong vườn trúc có một cái áo khoác ngắn, là của Lý Đại Quý khi còn sống thường xuyên mặc, bởi vì áo khoác ngắn đó là màu đỏ,một người đàn ông mặc trên người, rất dễ khiến người khác chú ý, lại thêm Lý Đại Quý dày vò nhiệt tình, cho nên mọi người đều có ấn tượng.

Lập tức,Thượng Hà Trường và thôn Sa Đường đều nổ tung một nồi, nói là Lý Đại Quý chết nhất định có liên quan đến Hà Vĩ,anh ta chết sau đó biến thành lệ quỷ, trở về tìm Hà Vĩ đòi mạng.

Cũng có người nói, Lý Đại Quý nếu thật muốn lấy mạng, vì sao phải chờ đến hai năm sau?

Hoàng Đan không để ý từ Trần Kim Hoa có thể dò xét ra cái gì, liền đi đến nhà họ Lý đầu thôn đông, phát hiện cửa lớn nhà họ Lý đóng chặt, cậu ở trước nhà sau đi dạo, tìm nơi nghe lén.

Sân bên trong gà vịt ngỗng cũng chưa ăn điểm tâm, đến lúc ôm nhau một đoàn kháng nghị, phía chuồng heo cũng có một lực lượng kháng nghị khác, bọn chúng đang dùng đầu ủi cửa chắn chuồng, chúng nó hoàn toàn không cảm giác được hôm nay là một buổi sáng khác thường.

Vương Nguyệt Mai gọi Ngô Thúy Linh, Lý Căn vào trong phòng.

Chapter
1 Chương 1: Thế giới đầu tiên : tình yêu nông thôn
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 10: Yếu ớt
10 Chương 11: Ngoan,đừng sợ
11 Chương 12: Theo anh được rồi
12 Chương 13: Tối về sẽ phạt em
13 Chương 14: Hôn một cái
14 Chương 15: Thầy tướng số
15 Chương 16: Người yêu
16 Chương 17: Em sợ đau lắm
17 Chương 18: Đừng náo loạn nữa
18 Chương 19: Đều nghe em
19 Chương 20: Ruộng ngô
20 Chương 21: Chết
21 Chương 22: Khó chịu
22 Chương 23: Diễn trò
23 Chương 24: Anh!!hẹn gặp lại
24 Chương 25: Xấu xa
25 Chương 26: Chết người
26 Chương 27: Yêu quái
27 Chương 28: Thật tệ
28 Chương 29: Điên rồ!!
29 Chương 30: Đánh rắm
30 Chương 31: Đừng tìm chết
31 Chương 32: Chụt…chụt
32 Chương 33: Đau thì cứ khóc
33 Chương 34: Dẫn em về nhà
34 Chương 35: Thích em
35 Chương 36: Sẽ sống tốt hơn
36 Chương 37: Hắc hắc hắc
37 Chương 38: Tạm biệt,lưu bộ đầu
38 Chương 39: Cậu theo dõi tôi
39 Chương 40: Kẻ nhìn lén
40 Chương 41: Đau đến khóc
41 Chương 42: Nói dối
42 Chương 43: Yếu ớt
43 Chương 44: Có người nhìn trộm tôi
44 Chương 45: Tôi thích em
45 Chương 46: Bé ngoan
46 Chương 47: Chụt chụt
47 Chương 48: Bé ngoan
48 Chương 49: Ngoan ngoan
49 Chương 50: Đã tìm được kẻ nhìn lén?
50 Chương 51: Vô pháp vô thiên
51 Chương 52: Em thật sự muốn mạng của anh
52 Chương 53: Chết cũng không buông
53 Chương 54: Tạm biệt!!giang ca
54 Chương 55: Tên lưu manh
55 Chương 56: Không dễ chọc
56 Chương 57: Vật nhỏ
57 Chương 58: Tôi không phải đồng tính
58 Chương 59: Khóc tê liệt
59 Chương 60: Có người chết
60 Chương 61: Cậu lợi dụng tôi
61 Chương 62: Thôi xong rồi!!!
62 Chương 63: Chú thích em
63 Chương 64: Đừng khóc
64 Chương 65: Thích ức hiếp em
65 Chương 66: Chết không được yên
66 Chương 67: Dù xảy ra chuyện gì cũng chỉ yêu em
67 Chương 68: Chú ơi!!!tạm biệt
68 Chương 69: Công chúa điện hạ của tôi
69 Chương 70: Gặp mặt
70 Chương 71: Đừng chạm vào tôi
71 Chương 72: Không cần mặt mũi
72 Chương 73: Thích một người
73 Chương 74: Trò xem có phải mặt của trò không?
74 Chương 75: Ai đã gọi tôi?
75 Chương 76: Anh thích em à!!!
76 Chương 77: Ba điều luật
77 Chương 78: Ôm một cái
78 Chương 79: Em là mối tình đầu của anh
79 Chương 80: Thật muốn đánh em
80 Chương 81: Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu
81 Chương 82: Cậu đến thăm tôi à!!
82 Chương 83: Cùng nhau lớn lên
83 Chương 84: Em trưởng thành rồi!!!
84 Chương 85: Tạm biệt, bạn học trần
85 Chương 86: Tôi có một người tôi thích
86 Chương 87: Không ngoan
87 Chương 88: Yếu ớt
88 Chương 89: Tay cậu rất thô ráp
89 Chương 90: Đứa trẻ ngoan
90 Chương 91: Con sai rồi!!!
91 Chương 92: Thằng bé sợ đau
92 Chương 93: Con rất vui
93 Chương 94: Ông già cô độc
94 Chương 95: Bị thương
95 Chương 96: Thổ lộ
96 Chương 97: Em làm cho anh nha?
97 Chương 98: Lòng người đổi thay
98 Chương 99: Chết!!!
99 Chương 100: Mất tích
100 Chương 101: Mượn dao giết người
101 Chương 102: Tạm biệt, chủ nhiệm
102 Chương 103: Người chết
103 Chương 104: Hải quy*
104 Chương 105: Đừng nên nói chuyện với người lạ
105 Chương 106: Yếu ớt
106 Chương 107: Muốn chết à!!!
107 Chương 108: Em thích anh
108 Chương 109: Công chúa của tôi
109 Chương 110: Anh dỗ em đi!!
110 Chương 111: Em vốn rất đáng ghét!
111 Chương 112: Đau khóc
112 Chương 113: Con dâu
113 Chương 114: Gặp phụ huynh
114 Chương 115: Rối loạn nhân cách
115 Chương 116: “cậu ấy không cảm thấy đau!!”
116 Chương 117: Tâm thần phân liệt
117 Chương 118: Gặp mẹ chồng
118 Chương 119: Tạm biệt, lục tiên sinh
119 Chương 120: Đồng thoại
120 Chương 121: Trở lại năm lớp 10
121 Chương 123: Bức thư tình hình trái tim
122 Chương 124: Tâm tương ấn
123 Chương 125: Thầm mến một người
124 Chương 126: Công chúa điện hạ của tôi
125 Chương 127: Sắp chết rồi!!!
126 Chương 128: Hoa khôi lớp
127 Chương 129: Té ở nhà vệ sinh
128 Chương 130: Mua một tòa lâu đài
129 Chương 131: Mật ngọt ngào
130 Chương 132: My princess
131 Chương 133: Cám ơn cậu đã thích tôi
132 Chương 134: Lời tỏ tình bị từ chối
133 Chương 135: Nếu như không gặp được cậu
134 Chương 136: Kết thúc là hạnh phúc và vui vẻ
135 Chương 137: Cùng anh đến lâu đài của chúng ta
136 Chương 138: Phiên ngoại: Chân tướng
137 Chương 139: Phiên ngoại: Người tôi yêu nhất
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1: Thế giới đầu tiên : tình yêu nông thôn
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 10: Yếu ớt
10
Chương 11: Ngoan,đừng sợ
11
Chương 12: Theo anh được rồi
12
Chương 13: Tối về sẽ phạt em
13
Chương 14: Hôn một cái
14
Chương 15: Thầy tướng số
15
Chương 16: Người yêu
16
Chương 17: Em sợ đau lắm
17
Chương 18: Đừng náo loạn nữa
18
Chương 19: Đều nghe em
19
Chương 20: Ruộng ngô
20
Chương 21: Chết
21
Chương 22: Khó chịu
22
Chương 23: Diễn trò
23
Chương 24: Anh!!hẹn gặp lại
24
Chương 25: Xấu xa
25
Chương 26: Chết người
26
Chương 27: Yêu quái
27
Chương 28: Thật tệ
28
Chương 29: Điên rồ!!
29
Chương 30: Đánh rắm
30
Chương 31: Đừng tìm chết
31
Chương 32: Chụt…chụt
32
Chương 33: Đau thì cứ khóc
33
Chương 34: Dẫn em về nhà
34
Chương 35: Thích em
35
Chương 36: Sẽ sống tốt hơn
36
Chương 37: Hắc hắc hắc
37
Chương 38: Tạm biệt,lưu bộ đầu
38
Chương 39: Cậu theo dõi tôi
39
Chương 40: Kẻ nhìn lén
40
Chương 41: Đau đến khóc
41
Chương 42: Nói dối
42
Chương 43: Yếu ớt
43
Chương 44: Có người nhìn trộm tôi
44
Chương 45: Tôi thích em
45
Chương 46: Bé ngoan
46
Chương 47: Chụt chụt
47
Chương 48: Bé ngoan
48
Chương 49: Ngoan ngoan
49
Chương 50: Đã tìm được kẻ nhìn lén?
50
Chương 51: Vô pháp vô thiên
51
Chương 52: Em thật sự muốn mạng của anh
52
Chương 53: Chết cũng không buông
53
Chương 54: Tạm biệt!!giang ca
54
Chương 55: Tên lưu manh
55
Chương 56: Không dễ chọc
56
Chương 57: Vật nhỏ
57
Chương 58: Tôi không phải đồng tính
58
Chương 59: Khóc tê liệt
59
Chương 60: Có người chết
60
Chương 61: Cậu lợi dụng tôi
61
Chương 62: Thôi xong rồi!!!
62
Chương 63: Chú thích em
63
Chương 64: Đừng khóc
64
Chương 65: Thích ức hiếp em
65
Chương 66: Chết không được yên
66
Chương 67: Dù xảy ra chuyện gì cũng chỉ yêu em
67
Chương 68: Chú ơi!!!tạm biệt
68
Chương 69: Công chúa điện hạ của tôi
69
Chương 70: Gặp mặt
70
Chương 71: Đừng chạm vào tôi
71
Chương 72: Không cần mặt mũi
72
Chương 73: Thích một người
73
Chương 74: Trò xem có phải mặt của trò không?
74
Chương 75: Ai đã gọi tôi?
75
Chương 76: Anh thích em à!!!
76
Chương 77: Ba điều luật
77
Chương 78: Ôm một cái
78
Chương 79: Em là mối tình đầu của anh
79
Chương 80: Thật muốn đánh em
80
Chương 81: Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu
81
Chương 82: Cậu đến thăm tôi à!!
82
Chương 83: Cùng nhau lớn lên
83
Chương 84: Em trưởng thành rồi!!!
84
Chương 85: Tạm biệt, bạn học trần
85
Chương 86: Tôi có một người tôi thích
86
Chương 87: Không ngoan
87
Chương 88: Yếu ớt
88
Chương 89: Tay cậu rất thô ráp
89
Chương 90: Đứa trẻ ngoan
90
Chương 91: Con sai rồi!!!
91
Chương 92: Thằng bé sợ đau
92
Chương 93: Con rất vui
93
Chương 94: Ông già cô độc
94
Chương 95: Bị thương
95
Chương 96: Thổ lộ
96
Chương 97: Em làm cho anh nha?
97
Chương 98: Lòng người đổi thay
98
Chương 99: Chết!!!
99
Chương 100: Mất tích
100
Chương 101: Mượn dao giết người
101
Chương 102: Tạm biệt, chủ nhiệm
102
Chương 103: Người chết
103
Chương 104: Hải quy*
104
Chương 105: Đừng nên nói chuyện với người lạ
105
Chương 106: Yếu ớt
106
Chương 107: Muốn chết à!!!
107
Chương 108: Em thích anh
108
Chương 109: Công chúa của tôi
109
Chương 110: Anh dỗ em đi!!
110
Chương 111: Em vốn rất đáng ghét!
111
Chương 112: Đau khóc
112
Chương 113: Con dâu
113
Chương 114: Gặp phụ huynh
114
Chương 115: Rối loạn nhân cách
115
Chương 116: “cậu ấy không cảm thấy đau!!”
116
Chương 117: Tâm thần phân liệt
117
Chương 118: Gặp mẹ chồng
118
Chương 119: Tạm biệt, lục tiên sinh
119
Chương 120: Đồng thoại
120
Chương 121: Trở lại năm lớp 10
121
Chương 123: Bức thư tình hình trái tim
122
Chương 124: Tâm tương ấn
123
Chương 125: Thầm mến một người
124
Chương 126: Công chúa điện hạ của tôi
125
Chương 127: Sắp chết rồi!!!
126
Chương 128: Hoa khôi lớp
127
Chương 129: Té ở nhà vệ sinh
128
Chương 130: Mua một tòa lâu đài
129
Chương 131: Mật ngọt ngào
130
Chương 132: My princess
131
Chương 133: Cám ơn cậu đã thích tôi
132
Chương 134: Lời tỏ tình bị từ chối
133
Chương 135: Nếu như không gặp được cậu
134
Chương 136: Kết thúc là hạnh phúc và vui vẻ
135
Chương 137: Cùng anh đến lâu đài của chúng ta
136
Chương 138: Phiên ngoại: Chân tướng
137
Chương 139: Phiên ngoại: Người tôi yêu nhất