Chương 13: Tối về sẽ phạt em

Ở thế giới hiện thực, Hoàng Đan mỗi năm đều không biết đã nhận được bao nhiêu hoa tỏ tình rồi, mà chỉ toàn là của nam.

Đối với hiện tượng này, Hoàng Đan đã từng nghiêm túc thảo luận với quản gia, quản gia cho rằng là do gương mặt cậu thiên về mềm mỏng nhẹ nhàng, nên sẽ làm cho phái nam sinh ra hiểu lầm ở chỗ nào đó, thậm chí là tư tưởng không khỏe mạnh.

Chẳng qua đây là lần đầu tiên, Hoàng Đan được người ta bưng mặt thổ lộ, nội dung còn có chứa một chút mùi vị thô ráp.

Dường như câu thường nghe được khi được tỏ tình là “Anh thích em rất lâu rồi”“Anh đối với em vừa gặp đã yêu”“Xin em hãy theo anh về ở chung một nhà đi”“Chòm sao sáng tỏ, số mệnh của chúng ta là trời đã định”, Lý Căn chất phát như vậy, chắc là chưa từng nghe mấy câu này.

Lý Căn chỉ cho thanh niên ba giây:“Em không trả lời, anh coi như em đồng ý nha.”

Hoàng Đan nói:“Anh, hai ta đều là nam, không tốt lắm đâu.”

Lý Căn nói:“Tốt chứ.”

Hắn ghé sát vào một chút, dụ dỗ nói:“Đông Thiên nè, mùa xuân anh sẽ dẫn em đi xem hoa cải, hoa đỗ quyên, mùa hè sẽ giúp em đập muỗi, quạt cho em ngủ, mùa thu bốc ngô,bẻ mía cho em ăn,mùa đông ủ ấm tay,hái trái hồng vừa đỏ lại vừa lớn cho em,như vậy có tốt không nào?’’

Hoàng Đan thiếu chút nữa đem chữ tốt thốt ra ngoài miệng,cậu nghe mùi thuốc Thất Hỉ trên áo của người đàn ông:“Hệ thống tiên sinh, tôi nên trả lời như thế nào đây?”

Hệ thống:“Hoàng tiên sinh tùy ý ngài.”

“Tại hạ nhắc nhở một câu, thần kinh Hoàng tiên sinh đau đớn khác hẳn với người bình thường, khi da bị rách sẽ đau đớn hơn rất nhiều, mà giữa tình nhân thì sẽ làm ra rất nhiều chuyện, mong ngài hãy chuẩn bị tâm lý.”

Khóe mắt Hoàng Đan giật giật,cậu lại quên đi chuyện đó, rất nguy hiểm đó:“Anh, anh có thể không khiến em đau không?”

Lý Căn nghĩ tới cái gì, hắn nhìn trên mông thanh niên, bộ mặt lập tức như bị thiêu cháy, ấp úng nói:’’Sẽ cố gắng được không?Anh sẽ làm chỗ ấy vừa phải thôi…”

Hoàng Đan:“……”

Lời nói này của người đàn ông như lời nói dối bản thân đã đánh răng rồi vậy, không thể tin được.

“Anh, để em suy nghĩ một chút.”

Lý Căn trừng qua:“Em muốn chơi chết anh em đúng không?”

Hoàng Đan nhìn hắn nói:“Nếu để cho người khác biết chuyện này của hai ta, vậy là xong luôn rồi.’’

Lý Căn bĩu môi một cái, nửa ngày trầm giọng nói:”Đừng sợ, có anh ở đây, cùng lắm thì chúng ta rời khỏi thôn, đến bên ngoài sống cũng không ai biết được chúng ta là ai, đến cuối cùng cũng sẽ có cách thôi.”

Hoàng Đan không nói chuyện.

Tâm Lý Căn luống cuống, hắn banh mặt, dùng giọng nói hung hăng để che giấu cảm xúc căng thẳng của bản thân:“Trương Đông Thiên, anh em sống ba mươi năm, lần đầu thích một người, em không thể đùa giỡn anh em như vậy được.”

Hoàng Đan nâng tay, lau giọt mồ hôi trên yết hầu của người đàn ông:“Anh, em không hề đùa giỡn anh.”

Lý Căn nuốt một ngụm nước miếng, thẳng tắp nhìn thanh niên, ngay sau đó liền khom lưng, hung hăng áp môi lên.

Mắt Hoàng Đan trợn tròn, hơi thở đàn ông tràn vào trong miệng cậu, còn có nhàn nhạt mùi khói thuốc, hai mắt cậu chậm rãi nhắm lại.

Một lát sau, Lý Căn lau nước miếng bên miệng cho Hoàng Đan,thở dốc khàn giọng nói:”Thích anh làm vậy với em không?”

Đầu lưỡi Hoàng Đan có chút đau.

Bàn tay rộng lớn thô ráp của Lý Căn vuốt sau lưng của thanh niên, sau đó trượt xuống eo, hắn nhỏ giọng bên tai cậu nói:“Sao nào? Có thích không?”

Hoàng Đan cả người như bị điện giật khó chịu, bắt lấy bàn tay người đàn ông nói:“Anh đừng sờ em nữa.”

Lý Căn buồn cười một tiếng, đôi mắt đen bóng:“Anh thích sờ em.”

May mà bốn phía không có ai, nếu không,  ai mà nhìn thấy được một màn vừa rồi, có thể sẽ sợ hãi nhảy dựng từ trong ruộng lên đến trên bờ luôn.

Lý Căn lấy đi đòn gánh trong tay Hoàng Đan, thoải mái móc hai thùng nước trên bờ ruộng, đi nhanh về nhà.

Hoàng Đan đi ở phía sau, chậm rãi bước đi,vô cùng mãn nguyện.

Vài ngày sau, Chu Chiêu Đệ đến trong thôn, cô ta mặc váy màu hồng nhạt, so lần trước càng đẹp hơn, tóc dài buông ở đầu vai, rất điềm đạm nho nhã, cũng rất thục nữ, như một bông hoa bên sườn núi.

Ném chổi xuống, Hoàng Đan lén lút đi theo sau Chu Chiêu Đệ, thấy cô ta đi vào nhà Lý Căn, không bao lâu hai người cùng đi ra.

Ban đầu Chu Chiêu Đệ trở về thành phố, rồi chia tay với người yêu,cô ta quay về đây nói là đến thôn Doãn thăm người thân, thực ra là tới tìm Lý Căn, xem cảm xúc của đối phương một chút.

Lúc học đại học, Chu Chiêu Đệ vẫn luôn thích Lý Căn, do cảm thấy mình không xứng nên không dám nói ra khỏi miệng, lần này là trong nhà sắp xếp việc hôn nhân, cô ta bỗng nhiên sinh ra tâm lý muốn phản kháng, muốn vì bản thân mình mà tranh thủ một chút.

Lúc này, Chu Chiêu Đệ đang nhìn Lý Căn thổ lộ tâm tư.

Cô gái có thể bỏ qua rụt rè, chủ động bày tỏ ra tình cảm trong lòng của bản thân, phải có dũng khí rất lớn, nhưng mà Chu Chiêu Đệ mặt đỏ như hoa đào, đôi mắt giống như có nước mắt mùa thu, dáng điệu trêu người, cũng chỉ có thể được Lý Căn nhìn vào trong mắt, đi xa thì không đến được trong lòng của hắn.

Chu Chiêu Đệ đột nhiên bổ nhào vào trong lòng Lý Căn.

Đúng lúc này, trong lúc nghe lén Hoàng Đan vô tình phát hiện một chiếc giày được thiêu lên nhiều hoa lộn xộn đó là Ngô Thúy Linh.

Cậu chuyển qua kề sát chân tường một chút, thấy rõ sắc mặt Ngô Thúy Linh lúc này, đối với Chu Chiêu Đệ, cô không đố kỵ, oán hận, càng không có sát ý, đến tức giận cũng không có, chỉ là đau buồn, còn có vài phần mơ màng.

Đúng là một cô gái đáng thương.

Hoàng Đan như có suy nghĩ, Hà Vĩ, Ngô Thúy Linh hẳn là có thể loại trừ, trong khoảng thời gian này cậu tiếp xúc với Lý Căn, mỗi khi nghe được có người nhắc tới Lý Đại Quý, nói Lý Đại Quý không đúng, đối phương đều bảo vệ rõ ràng, cũng không phải là giả tạo.

Lý Căn cũng có thể loại trừ, như vậy, còn lại cũng chỉ có……

Hoàng Đan hỏi:“Hệ thống tiên sinh, sát hại Lý Đại Quý hung thủ là Vương Nguyệt Mai?”

Hệ thống cũng không trả lời,“Hoàng tiên sinh, nếu ngài xác định, ngay phía dưới khung nhiệm vụ, hãy điền tên hung thủ ra.”

Trước mặt Hoàng Đan xuất hiện một màn hình nhiệm vụ, phía dưới xuất hiện thêm một hàng.

Cậu nheo mắt, không lập tức điền.

Hệ thống nói:”Hoàng tiên sinh, tại hạ nhắc nhở ngài, ngài chỉ có một lần cơ hội, một khi điền lên,thì không có khả năng có sửa đổi, nếu hung thủ không đúng, nhiệm vụ của ngài sẽ thất bại.”

Hoàng Đan hỏi:“Tôi sẽ như thế nào?”

Hệ thống nói:“Xin lỗi, tại hạ không có quyền hạn, không thể trả lời.”

Hoàng Đan nói:“……Để tôi cân nhắc lại đã.”

Màn hình trước mặt biến mất.

Hoàng Đan lại nhìn xem Ngô Thúy Linh không ở chỗ đó nữa, bờ vai của cậu bị chụp lại,bên tai vang lên một giọng nói:“Em ở trong này làm gì?”

Dừng một chút, Hoàng Đan xoay người, chỉ một cái hố bên trên tường đất:“Có con ong mật chui vào rồi.”

Ánh mắt Lý Căn nheo thành một khe hở, ngậm điếu thuốc cười:“Giả bộ đi,tiếp tục giả bộ đi.”

Hoàng Đan khụ một tiếng, không giả vờ nữa:“Anh, cái kia… Chu Chiêu Đệ rời đi chưa?”

Lý Căn nói:“Đi rồi.”

Hắn hít hơi thuốc, ánh mắt dừng ở một chỗ hư không:“Cái kia…., lúc cô ấy nhào đến, anh liền đẩy người ra, không có làm gì khác đâu.”

Hoàng Đan nói:“Anh, anh đừng lo lắng, em sẽ không ăn dấm chua(ghen) đâu.”

Lý Căn nghiêng đầu, cắn răng nói:“Trương Đông Thiên, anh là đàn ông của em, em nghe người phụ nữ khác tỏ tình với đàn ông của mình, còn nhảy vào lòng đàn ông của mình, vậy mà em nói em không ghen hả?”

Hoàng Đan:“……” Nói như vậy không đúng sao?

Ở trong lòng cậu lắc đầu, tâm đàn ông như kim dưới đáy biển,thật là khó hiểu:“Được rồi, lần tới em nhất định sẽ ghen.”

Lý Căn hạ giọng:“Buổi tối sẽ chỉnh đốn lại em.”

Hoàng Đan nghe như gió thoảng bên tai, câu này người đàn ông đã nói nhiều lần rồi, cũng chỉ là hôn môi, sờ hai tay, không phải sẽ không làm cái khác chứ, chắc không đâu.

Lúc chạng vạng, Hoàng Đan cho heo ăn xong, bên trong sân ở dưới gốc cây táo thò tay hái mấy trái táo xanh để ăn.

Trong nhà chính truyền đến tiếng kêu của Trần Kim Hoa,trong tay nàng cầm một đôi giày vải vừa mới làm xong:“Đông Thiên, mang thử xem có vừa chân không?.”

Trên chân Hoàng Đan vẫn mang giày cũ của Lý Căn, cậu mang giày vải đi hai bước:“Vừa chân lắm”

Trần Kim Hoa phủi bụi bám trên người con trai, khuôn mặt đầy yêu thương gửi gắm hi vọng của cuộc sống:“Con đến thành phố mua thêm một bộ đồ mới, để có thể diện một chút với người ta.”

Hoàng Đan nói:“Mẹ, bốn con rắn có thể bán được chút tiền, con mua cho mẹ cái áo khoác mới nha.”

Trần Kim Hoa vẫy tay:“Nửa người mẹ sắp bước chân vào quan tài rồi, mặc cái gì cũng không quan trọng nữa, đừng lãng phí tiền bạc.”

Hoàng Đan nhìn giày vải trên chân, Trần Kim Hoa nhịn ăn nhịn mặc,đếm từng hạt gạo trong vại qua từng ngày, cái gì cũng nghĩ cho con trai, trông cậy vào con trai có thể ở bên ngoài phát đạt, sau đó nở mày nở mặt quay trở về thôn, về sau giống như là đã nghĩ thoáng rồi, đều coi đó số phận cả.

Trần Kim Hoa đem giày đá bóng trên mặt đất để qua một bên:’’Ngày giỗ của ba con cũng sắp đến rồi, đến thành phố con nhớ mua một ít giấy tiền vàng về’’

Hoàng Đan nói được.

Trần Kim Hoa chỉ vào trái bí ngòi bên trong sân:“Con đem cái đó đến nhà bác Vương.

Tâm tư Hoàng Đan chuyển một cái, trên mặt bày ra vẻ không vui:“Mẹ,sao lúc nào mẹ cũng tặng đồ cho bác Vương vậy?”

Trần Kim Hoa ai một tiếng:“Bác Vương con sống rất không dễ dàng.”

“Chị ấy vẫn luôn hiếu thắng hơn người ta, cái gì cũng muốn làm tốt hơn người khác, bị liệt đối với chị ấy mà nói là đả kích rất lớn, trong lòng không dễ chịu,chúng ta chỉ là có thể giúp đỡ một chút thôi.”

Hoàng Đan tiếp tục không vui:“Chúng ta so nhà bác ấy còn nghèo hơn, dựa vào cái gì mà phải giúp.”

Trần Kim Hoa trách cứ nói:“Con đứa nhỏ này, làm sao nói chuyện đây,mẹ  cảm giác con và Lý Căn đi rất gần, còn nghĩ đến con có thể sửa được tính tình của mình chứ.’’

“Sửa cái gì,con không thay đổi!”

Làm ra phản ứng của nguyên chủ nên có, Hoàng Đan ôm bí ngòi đi ra ngoài, khi cậu đến nhà Lý Căn thì đối phương đang ở trong sân đốn củi, nhìn cánh tay trần, mồ hôi thành tuyến lăn xuống trên cơ thịt xẹt qua phần lưng gầy gò, chảy vào trong lưng quần.

Ngô Thúy Linh đang rửa củ cải, tóc xõa xuống được kẹp gọn gàng phía sau hai bên tai, mũi có chút đỏ,có khả năng là nhớ tới chuyện thương tâm nào đó rồi khóc, cô lau mồ hôi trên mặt, cười nói:“Đông Thiên đến rồi à.”

Chapter
1 Chương 1: Thế giới đầu tiên : tình yêu nông thôn
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 10: Yếu ớt
10 Chương 11: Ngoan,đừng sợ
11 Chương 12: Theo anh được rồi
12 Chương 13: Tối về sẽ phạt em
13 Chương 14: Hôn một cái
14 Chương 15: Thầy tướng số
15 Chương 16: Người yêu
16 Chương 17: Em sợ đau lắm
17 Chương 18: Đừng náo loạn nữa
18 Chương 19: Đều nghe em
19 Chương 20: Ruộng ngô
20 Chương 21: Chết
21 Chương 22: Khó chịu
22 Chương 23: Diễn trò
23 Chương 24: Anh!!hẹn gặp lại
24 Chương 25: Xấu xa
25 Chương 26: Chết người
26 Chương 27: Yêu quái
27 Chương 28: Thật tệ
28 Chương 29: Điên rồ!!
29 Chương 30: Đánh rắm
30 Chương 31: Đừng tìm chết
31 Chương 32: Chụt…chụt
32 Chương 33: Đau thì cứ khóc
33 Chương 34: Dẫn em về nhà
34 Chương 35: Thích em
35 Chương 36: Sẽ sống tốt hơn
36 Chương 37: Hắc hắc hắc
37 Chương 38: Tạm biệt,lưu bộ đầu
38 Chương 39: Cậu theo dõi tôi
39 Chương 40: Kẻ nhìn lén
40 Chương 41: Đau đến khóc
41 Chương 42: Nói dối
42 Chương 43: Yếu ớt
43 Chương 44: Có người nhìn trộm tôi
44 Chương 45: Tôi thích em
45 Chương 46: Bé ngoan
46 Chương 47: Chụt chụt
47 Chương 48: Bé ngoan
48 Chương 49: Ngoan ngoan
49 Chương 50: Đã tìm được kẻ nhìn lén?
50 Chương 51: Vô pháp vô thiên
51 Chương 52: Em thật sự muốn mạng của anh
52 Chương 53: Chết cũng không buông
53 Chương 54: Tạm biệt!!giang ca
54 Chương 55: Tên lưu manh
55 Chương 56: Không dễ chọc
56 Chương 57: Vật nhỏ
57 Chương 58: Tôi không phải đồng tính
58 Chương 59: Khóc tê liệt
59 Chương 60: Có người chết
60 Chương 61: Cậu lợi dụng tôi
61 Chương 62: Thôi xong rồi!!!
62 Chương 63: Chú thích em
63 Chương 64: Đừng khóc
64 Chương 65: Thích ức hiếp em
65 Chương 66: Chết không được yên
66 Chương 67: Dù xảy ra chuyện gì cũng chỉ yêu em
67 Chương 68: Chú ơi!!!tạm biệt
68 Chương 69: Công chúa điện hạ của tôi
69 Chương 70: Gặp mặt
70 Chương 71: Đừng chạm vào tôi
71 Chương 72: Không cần mặt mũi
72 Chương 73: Thích một người
73 Chương 74: Trò xem có phải mặt của trò không?
74 Chương 75: Ai đã gọi tôi?
75 Chương 76: Anh thích em à!!!
76 Chương 77: Ba điều luật
77 Chương 78: Ôm một cái
78 Chương 79: Em là mối tình đầu của anh
79 Chương 80: Thật muốn đánh em
80 Chương 81: Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu
81 Chương 82: Cậu đến thăm tôi à!!
82 Chương 83: Cùng nhau lớn lên
83 Chương 84: Em trưởng thành rồi!!!
84 Chương 85: Tạm biệt, bạn học trần
85 Chương 86: Tôi có một người tôi thích
86 Chương 87: Không ngoan
87 Chương 88: Yếu ớt
88 Chương 89: Tay cậu rất thô ráp
89 Chương 90: Đứa trẻ ngoan
90 Chương 91: Con sai rồi!!!
91 Chương 92: Thằng bé sợ đau
92 Chương 93: Con rất vui
93 Chương 94: Ông già cô độc
94 Chương 95: Bị thương
95 Chương 96: Thổ lộ
96 Chương 97: Em làm cho anh nha?
97 Chương 98: Lòng người đổi thay
98 Chương 99: Chết!!!
99 Chương 100: Mất tích
100 Chương 101: Mượn dao giết người
101 Chương 102: Tạm biệt, chủ nhiệm
102 Chương 103: Người chết
103 Chương 104: Hải quy*
104 Chương 105: Đừng nên nói chuyện với người lạ
105 Chương 106: Yếu ớt
106 Chương 107: Muốn chết à!!!
107 Chương 108: Em thích anh
108 Chương 109: Công chúa của tôi
109 Chương 110: Anh dỗ em đi!!
110 Chương 111: Em vốn rất đáng ghét!
111 Chương 112: Đau khóc
112 Chương 113: Con dâu
113 Chương 114: Gặp phụ huynh
114 Chương 115: Rối loạn nhân cách
115 Chương 116: “cậu ấy không cảm thấy đau!!”
116 Chương 117: Tâm thần phân liệt
117 Chương 118: Gặp mẹ chồng
118 Chương 119: Tạm biệt, lục tiên sinh
119 Chương 120: Đồng thoại
120 Chương 121: Trở lại năm lớp 10
121 Chương 123: Bức thư tình hình trái tim
122 Chương 124: Tâm tương ấn
123 Chương 125: Thầm mến một người
124 Chương 126: Công chúa điện hạ của tôi
125 Chương 127: Sắp chết rồi!!!
126 Chương 128: Hoa khôi lớp
127 Chương 129: Té ở nhà vệ sinh
128 Chương 130: Mua một tòa lâu đài
129 Chương 131: Mật ngọt ngào
130 Chương 132: My princess
131 Chương 133: Cám ơn cậu đã thích tôi
132 Chương 134: Lời tỏ tình bị từ chối
133 Chương 135: Nếu như không gặp được cậu
134 Chương 136: Kết thúc là hạnh phúc và vui vẻ
135 Chương 137: Cùng anh đến lâu đài của chúng ta
136 Chương 138: Phiên ngoại: Chân tướng
137 Chương 139: Phiên ngoại: Người tôi yêu nhất
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1: Thế giới đầu tiên : tình yêu nông thôn
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 10: Yếu ớt
10
Chương 11: Ngoan,đừng sợ
11
Chương 12: Theo anh được rồi
12
Chương 13: Tối về sẽ phạt em
13
Chương 14: Hôn một cái
14
Chương 15: Thầy tướng số
15
Chương 16: Người yêu
16
Chương 17: Em sợ đau lắm
17
Chương 18: Đừng náo loạn nữa
18
Chương 19: Đều nghe em
19
Chương 20: Ruộng ngô
20
Chương 21: Chết
21
Chương 22: Khó chịu
22
Chương 23: Diễn trò
23
Chương 24: Anh!!hẹn gặp lại
24
Chương 25: Xấu xa
25
Chương 26: Chết người
26
Chương 27: Yêu quái
27
Chương 28: Thật tệ
28
Chương 29: Điên rồ!!
29
Chương 30: Đánh rắm
30
Chương 31: Đừng tìm chết
31
Chương 32: Chụt…chụt
32
Chương 33: Đau thì cứ khóc
33
Chương 34: Dẫn em về nhà
34
Chương 35: Thích em
35
Chương 36: Sẽ sống tốt hơn
36
Chương 37: Hắc hắc hắc
37
Chương 38: Tạm biệt,lưu bộ đầu
38
Chương 39: Cậu theo dõi tôi
39
Chương 40: Kẻ nhìn lén
40
Chương 41: Đau đến khóc
41
Chương 42: Nói dối
42
Chương 43: Yếu ớt
43
Chương 44: Có người nhìn trộm tôi
44
Chương 45: Tôi thích em
45
Chương 46: Bé ngoan
46
Chương 47: Chụt chụt
47
Chương 48: Bé ngoan
48
Chương 49: Ngoan ngoan
49
Chương 50: Đã tìm được kẻ nhìn lén?
50
Chương 51: Vô pháp vô thiên
51
Chương 52: Em thật sự muốn mạng của anh
52
Chương 53: Chết cũng không buông
53
Chương 54: Tạm biệt!!giang ca
54
Chương 55: Tên lưu manh
55
Chương 56: Không dễ chọc
56
Chương 57: Vật nhỏ
57
Chương 58: Tôi không phải đồng tính
58
Chương 59: Khóc tê liệt
59
Chương 60: Có người chết
60
Chương 61: Cậu lợi dụng tôi
61
Chương 62: Thôi xong rồi!!!
62
Chương 63: Chú thích em
63
Chương 64: Đừng khóc
64
Chương 65: Thích ức hiếp em
65
Chương 66: Chết không được yên
66
Chương 67: Dù xảy ra chuyện gì cũng chỉ yêu em
67
Chương 68: Chú ơi!!!tạm biệt
68
Chương 69: Công chúa điện hạ của tôi
69
Chương 70: Gặp mặt
70
Chương 71: Đừng chạm vào tôi
71
Chương 72: Không cần mặt mũi
72
Chương 73: Thích một người
73
Chương 74: Trò xem có phải mặt của trò không?
74
Chương 75: Ai đã gọi tôi?
75
Chương 76: Anh thích em à!!!
76
Chương 77: Ba điều luật
77
Chương 78: Ôm một cái
78
Chương 79: Em là mối tình đầu của anh
79
Chương 80: Thật muốn đánh em
80
Chương 81: Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu
81
Chương 82: Cậu đến thăm tôi à!!
82
Chương 83: Cùng nhau lớn lên
83
Chương 84: Em trưởng thành rồi!!!
84
Chương 85: Tạm biệt, bạn học trần
85
Chương 86: Tôi có một người tôi thích
86
Chương 87: Không ngoan
87
Chương 88: Yếu ớt
88
Chương 89: Tay cậu rất thô ráp
89
Chương 90: Đứa trẻ ngoan
90
Chương 91: Con sai rồi!!!
91
Chương 92: Thằng bé sợ đau
92
Chương 93: Con rất vui
93
Chương 94: Ông già cô độc
94
Chương 95: Bị thương
95
Chương 96: Thổ lộ
96
Chương 97: Em làm cho anh nha?
97
Chương 98: Lòng người đổi thay
98
Chương 99: Chết!!!
99
Chương 100: Mất tích
100
Chương 101: Mượn dao giết người
101
Chương 102: Tạm biệt, chủ nhiệm
102
Chương 103: Người chết
103
Chương 104: Hải quy*
104
Chương 105: Đừng nên nói chuyện với người lạ
105
Chương 106: Yếu ớt
106
Chương 107: Muốn chết à!!!
107
Chương 108: Em thích anh
108
Chương 109: Công chúa của tôi
109
Chương 110: Anh dỗ em đi!!
110
Chương 111: Em vốn rất đáng ghét!
111
Chương 112: Đau khóc
112
Chương 113: Con dâu
113
Chương 114: Gặp phụ huynh
114
Chương 115: Rối loạn nhân cách
115
Chương 116: “cậu ấy không cảm thấy đau!!”
116
Chương 117: Tâm thần phân liệt
117
Chương 118: Gặp mẹ chồng
118
Chương 119: Tạm biệt, lục tiên sinh
119
Chương 120: Đồng thoại
120
Chương 121: Trở lại năm lớp 10
121
Chương 123: Bức thư tình hình trái tim
122
Chương 124: Tâm tương ấn
123
Chương 125: Thầm mến một người
124
Chương 126: Công chúa điện hạ của tôi
125
Chương 127: Sắp chết rồi!!!
126
Chương 128: Hoa khôi lớp
127
Chương 129: Té ở nhà vệ sinh
128
Chương 130: Mua một tòa lâu đài
129
Chương 131: Mật ngọt ngào
130
Chương 132: My princess
131
Chương 133: Cám ơn cậu đã thích tôi
132
Chương 134: Lời tỏ tình bị từ chối
133
Chương 135: Nếu như không gặp được cậu
134
Chương 136: Kết thúc là hạnh phúc và vui vẻ
135
Chương 137: Cùng anh đến lâu đài của chúng ta
136
Chương 138: Phiên ngoại: Chân tướng
137
Chương 139: Phiên ngoại: Người tôi yêu nhất