Chương 11: Ngoan,đừng sợ

Lý Căn cảm giác ánh mắt Hoàng Đan kỳ quái,giống như đã phát hiện thật sự mình chưa đánh răng mà ăn đào lông vậy, trong lòng hắn chột dạ, cảm thấy không hề có ý nghĩa liền mắng vài câu sau đó đi lên trên.

Mặt trời mọc lên cao, cảm giác mát mẻ đã chạy mất tâm, đốm lửa nhỏ trong không khí đã bắt đầu nhảy nhót, dưới ánh mặt trời đi lại tóc trên đầu đã bắt đầu nóng lên.

Đoàn người gặp được nơi có nước, liền sôi nổi chạy qua, tưới nước lên trên mặt,cánh tay của mình,nước thấm vào lỗ chân lông rồi tiếp tục trượt xuống phía dưới.

Mọi người vừa nói vừa cười, ngược lại cũng không cảm thấy mệt, tất cả điều là đàn ông mạnh khỏe, thân thể xương cốt rất tốt, quanh làm việc nhà nông, đi đường như vầy cũng không tính là gì.

Hoàng Đan không được,cậu càng đi càng chậm, làm cái đuôi phía sau đội ngũ,bất cứ lúc nào cũng có thể bị quăng ra ngoài.

Phía trước có hai người mắt bị viễn thị đang âm thầm vặn xoắn bàn tán về mấy cô thôn nữ trong thôn, nói đến người nào có mông lớn có thể mang thai sinh được hẳn một lứa, còn người nào muốn được thích thì cứ xoay người lại trước mặt đàn ông, nếu cái rãnh mương kia sâu nhìn không thấy được đáy, biết đâu chừng còn có thể có năng lực sinh hoạt làm cho người ta chết đuối.

Hoàng Đan nghe được tên Ngô Thúy Linh, nói cô có làn da trắng,nhất định cũng trơn bóng, lại nói cô có dáng người tốt, trước tấn công sau phòng thủ, có thể ra ruộng làm việc, cũng có thể trên giường giải quyết, rảnh rỗi nhàm chán, còn có thể làm thơ cho anh ta nghe.

Hai người kia nói qua nói lại, từ Ngô Thúy Linh nói đến trên người Vương Nguyệt Mai.

Hoàng Đan trừng mắt lên,bước chân đi nhẹ nhàng không dễ bị phát hiện.

Người đàn ông trên mặt có nốt ruồi đen hơi lớn tuổi,ông ta cũng biết nhiều một chút,ông ta nói dáng người Vương Nguyệt Mai lúc trẻ, mười Ngô Thúy Linh cũng còn kém xa, hiện tại già đi, nên rút lại thôi.

Diện mạo Vương Nguyệt Mai thì không nói rồi, là mỹ nhân có tiếng, rất coi trọng bề ngoài,lại biết trang điểm, trên đầu cài đóa hoa,mặc bộ váy hoa, đi đến chỗ nào, tất cả mọi người đều sẽ nhìn chằm chằm xem bà ta có mở miệng nói chuyện không, đàn ông thì tranh nhau theo đuổi bà ta.

Người đàn ông thấp lùn lau mồ hôi trên mặt:“Tôi nghe bà nội tôi nói, mỗi ngày Vương Nguyệt Mai đều đi tới đi lui dụ dỗ nhiều đàn ông trong thôn, cha Lý Căn vì vậy mà bị làm cho tức chết.”

“Tôi cũng nghe nói có chuyện như vậy, dù ai bị cắm sừng nhiều như thế, cũng nuốt không trôi mấy lời nói đó.”

Người đàn ông có nốt ruồi đen trên mặt liếc nhìn hình dáng Lý Căn phía trước, hạ giọng nói:“Ba mẹ tôi mỗi lần cãi nhau, đều là vì bà ta, có hai lần đập luôn cái nồi đập, nói đi nói lại một ít chuyện, lỗ tai tôi nghe riết chai luôn rồi.”

Đàn ông thấp lùn hỏi là chuyện gì.

“Còn không phải là cha tôi bị chết mê chết mệt vì bà ta, ông ấy cho Vương Nguyệt Mai làm việc, đem đồ gì đó trong nhà cho……”

Người đàn ông nốt rồi đen bị ngứa cổ,ông ta gãi vài cái mà vẫn ngứa, liền quay đầu nhìn, vừa nhìn sang bên này, trực tiếp nhảy dựng:“Đông Thiên,cậu sao lại ở đằng sau chúng tôi vậy?’’

Hoàng Đan nói:“Tôi vẫn luôn ở đây mà.”

Người đàn ông nốt ruồi đen nuốt nước miếng;“Nãy giờ có nghe chúng tôi nói gì không?’’

“Không có.” Hoàng Đan lắc đầu, hiếu kỳ hỏi,“Các anh mới nói cái gì sao?’’

Đàn ông nốt ruồi đen nhìn người đàn ông thấp lùn, hai người trao đổi ánh mắt, miễn cưỡng đùa cợt, bước đi nhanh vọt tới đội ngũ phía trước.

Hoàng Đan liếm khóe miệng khô khốc, xem ra sự tình không đơn giản như vậy, cái chết của Lý Đại Quý có lẽ có liên quan đến một ít chuyện cũ năm xưa, phiền phức rồi, Trần Kim Hoa lại rõ ràng không muốn nhắc đến, đành phải bỏ công sức theo mấy người già trong thôn vậy.

Lúc trời tối xuống, mọi người chỉ còn cách Tảo Thanh Sơn một con sông.

Trên sông có cây cầu gỗ,từng mảnh gỗ đều được dây thừng cố định lại,khi chân đạp đi lên,  thân thể sẽ lắc lư kịch liệt, người nhát gan cũng không dám bước lên.

Ban đêm đại đa số rắn đều sẽ đi ra kiếm ăn, tất cả mọi người lần lượt lên cầu gỗ, lắc lư đi đến bờ sông bên kia, sau khi vượt qua được gần hết.

Lý Căn ở cuối cùng, hắn nhìn Hoàng Đan nói:“Cậu đi lên trước đi.”

Hoàng Đan nhìn dây thừng từng trải qua gió sương, nuốt nước miếng:“Anh, hay anh đi phía trước em đi.”

Lý Căn nhíu mày:“Để cậu đi lên trước thì lên đi, đừng lề mề nữa.”

Hoàng Đan thấy những người khác đang ở bờ bên kia sông cũng không đợi cậu và Lý Căn,đều không thể chờ đợi được mà vào núi bắt rắn, chậm một bước, có thể sẽ ít đi một con rắn, chỉ có thể bán được một ít tiền thôi, trong lòng bọn họ đều hiểu rõ.

Nắm chặt túi bạc dứa, Hoàng Đan nâng một chân lên, đạp xuống trên mặt tấm gỗ, tay kia cậu cầm côn gỗ chầm chậm đi về phía trước.

Lý Căn đi lên phía sau Hoàng Đan, trêu chọc nói:’’Với tốc độ này của cậu, khi đến bờ bên kia sông thì chắc trời cũng sáng rồi quá.”

Hoàng Đan nhớ kỹ nguyên chủ không biết bơi:“Em không biết bơi, nếu rơi xuông nước thì lên không được.’’

Lý Căn cười nói:“Sợ cái gì, có anh cậu ở đây rồi.”

Hoàng Đan đi chậm,cậu có thể cảm giác được người đàn ông ở ngay sau lưng cậu, khoảng cách vô cùng gần, nếu cậu trượt chân thì hoàn toàn có thể nắm được anh ta, nghĩ đến đây cậu thoáng thả lỏng một ít.

Khi thả lỏng một chút, thân thể Hoàng Đan liền nghiêng qua một chút.

Lý Căn kịp thời đỡ lấy eo Hoàng Đan, dán sát cả người vào, dùng cánh tay rắn chắc đem cậu bảo vệ ở trong lồng ngực.

Gió nóng thổi nhẹ qua mặt sông, hai người trên cầu đang có tư thế mờ ám.

Hoàng Đan cúi đầu nhìn bàn tay đang đặt ở thắt lưng cậu, cũng không có dấu hiệu sẽ buông ra, chắc là dự định để đó luôn rồi:“Anh, hai ta còn qua hay không?”

Lý Căn hoàn hồn, lập tức lấy tay ra,lắp bắp nói:“Qua, qua chứ!”

Trên mặt hắn đỏ như bị lửa đốt, trong miệng thì hùng hùng hổ hổ:“Móa, thiếu chút nữa bị cậu hù chết rồi.”

Hoàng Đan:“……”

Hai người anh một bước tôi một bước, dùng tốc độ thong thả đi đến bờ bên kia, người khác sớm đã không thấy bóng dáng.

Hoàng Đan không muốn vào núi,nhánh cây ở đây sinh trưởng kỳ lạ, vạch đến chỗ nào thì cũng đâm trúng vào da thịt, làm cậu cảm thấy đau đến nửa ngày.

Tay Lý Căn cầm đèn pin:“Chúng ta qua bên kia đi.”

Hoàng Đan đi cùng hắn, tầm mắt và bước chân đều đi theo ánh sáng di động đó.

Buổi tối Tảo Thanh Sơn vô cùng vắng vẻ, những người khác đã nhanh tay lẹ chân tản ra đi sâu vào trong núi để tìm dấu vết của rắn

Lý Căn đột nhiên kéo Hoàng Đan, ngăn cản cậu tiến lên.

Hoàng Đan sửng sốt,cậu nhìn quanh bốn phía, gần đây có rắn sao?Sao không thấy được?

Lý Căn nhắm đến một chỗ, quăng mạnh côn gỗ, xuyên tiến vào trong rừng ghim cổ con rắn đang chuẩn bị chạy trốn, hắn đi qua, thò tay bắt con rắn bỏ vào trong túi xách bạt dứa sau đó siết chặt miệng túi.

Một loạt động tác lưu loát sạch sẽ.

Hoàng Đan nhìn đến ngẩn ngơ, cậu thích ăn mật rắn hầm chín, quản gia thường xuyên làm cho cậu ăn, nhưng đây là lần đầu cậu thấy người ta bắt rắn.

Rắn ở nơi này đang ra ngoài kiếm ăn, lúc Lý Căn bắt được ba con, túi bạt dứa của Hoàng Đan vẫn chưa được con nào, da mặt cậu dày:“Anh, anh cho em một con đi.”

Lý Căn ngậm điếu thuốc trong miệng:“Tự mình bắt đi.”

Hoàng Đan xoay người liền đi.

Lý Căn mắt trợn trắng, thò tay kéo lại:“Như vậy đi, cậu cười một cái cho anh xem thử xem.’’

Hoàng Đan khó xử, cậu cảm xúc nào cũng có, duy nhất không biết cười, cũng không biết biểu đạt thế nào.

Lý Căn lấy điếu thuốc xuống, nhả khói ra một bên, không thể nhả khói vào mặt thanh niên được, hắn tắt đèn pin, trong ánh sáng lờ mờ nói:“Cậu cười một cái, anh cho cậu một con rắn,cười hai cái, thì là hai con,tranh thủ thời gian đi, bỏ qua cơ hội này là không còn nữa đâu.”

Hoàng Đan nghĩ nghĩ, nhìn Lý Căn nhe hàm răng ra.

Lý Căn:“……”

Khóe miệng của hắn run rẩy, có ý nghĩ giữ chặt người này lại, hung hăng đánh một trận:“Trương Đông Thiên, cậu có thể giả giống hơn một chút được không?’’

Hoàng Đan thật ra là làm giống, không có vật làm mẫu để làm theo, cậu lộ ra hai hàm răng đã cũng rất tốt rồi.

Lý Căn bỗng nhiên thấp giọng xuống“Đông Thiên,cậu đừng động đậy.”

Hoàng Đan cảm thấy không ổn,cậu nhìn theo ánh mắt người đàn ông, phát hiện một con rắn đang trèo lên mắt cá chân mình, cả người nhất thời liền đông cứng lại.

Trán Lý Căn nhỏ một giọt mồ hôi, dùng khẩu hình nói với Hoàng Đan:“Ngoan, đừng sợ.”

Hắn dụi tắt điếu thuốc, đem đèn pin bỏ vào sau túi quần, tay không đi bắt rắn.

Chapter
1 Chương 1: Thế giới đầu tiên : tình yêu nông thôn
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 10: Yếu ớt
10 Chương 11: Ngoan,đừng sợ
11 Chương 12: Theo anh được rồi
12 Chương 13: Tối về sẽ phạt em
13 Chương 14: Hôn một cái
14 Chương 15: Thầy tướng số
15 Chương 16: Người yêu
16 Chương 17: Em sợ đau lắm
17 Chương 18: Đừng náo loạn nữa
18 Chương 19: Đều nghe em
19 Chương 20: Ruộng ngô
20 Chương 21: Chết
21 Chương 22: Khó chịu
22 Chương 23: Diễn trò
23 Chương 24: Anh!!hẹn gặp lại
24 Chương 25: Xấu xa
25 Chương 26: Chết người
26 Chương 27: Yêu quái
27 Chương 28: Thật tệ
28 Chương 29: Điên rồ!!
29 Chương 30: Đánh rắm
30 Chương 31: Đừng tìm chết
31 Chương 32: Chụt…chụt
32 Chương 33: Đau thì cứ khóc
33 Chương 34: Dẫn em về nhà
34 Chương 35: Thích em
35 Chương 36: Sẽ sống tốt hơn
36 Chương 37: Hắc hắc hắc
37 Chương 38: Tạm biệt,lưu bộ đầu
38 Chương 39: Cậu theo dõi tôi
39 Chương 40: Kẻ nhìn lén
40 Chương 41: Đau đến khóc
41 Chương 42: Nói dối
42 Chương 43: Yếu ớt
43 Chương 44: Có người nhìn trộm tôi
44 Chương 45: Tôi thích em
45 Chương 46: Bé ngoan
46 Chương 47: Chụt chụt
47 Chương 48: Bé ngoan
48 Chương 49: Ngoan ngoan
49 Chương 50: Đã tìm được kẻ nhìn lén?
50 Chương 51: Vô pháp vô thiên
51 Chương 52: Em thật sự muốn mạng của anh
52 Chương 53: Chết cũng không buông
53 Chương 54: Tạm biệt!!giang ca
54 Chương 55: Tên lưu manh
55 Chương 56: Không dễ chọc
56 Chương 57: Vật nhỏ
57 Chương 58: Tôi không phải đồng tính
58 Chương 59: Khóc tê liệt
59 Chương 60: Có người chết
60 Chương 61: Cậu lợi dụng tôi
61 Chương 62: Thôi xong rồi!!!
62 Chương 63: Chú thích em
63 Chương 64: Đừng khóc
64 Chương 65: Thích ức hiếp em
65 Chương 66: Chết không được yên
66 Chương 67: Dù xảy ra chuyện gì cũng chỉ yêu em
67 Chương 68: Chú ơi!!!tạm biệt
68 Chương 69: Công chúa điện hạ của tôi
69 Chương 70: Gặp mặt
70 Chương 71: Đừng chạm vào tôi
71 Chương 72: Không cần mặt mũi
72 Chương 73: Thích một người
73 Chương 74: Trò xem có phải mặt của trò không?
74 Chương 75: Ai đã gọi tôi?
75 Chương 76: Anh thích em à!!!
76 Chương 77: Ba điều luật
77 Chương 78: Ôm một cái
78 Chương 79: Em là mối tình đầu của anh
79 Chương 80: Thật muốn đánh em
80 Chương 81: Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu
81 Chương 82: Cậu đến thăm tôi à!!
82 Chương 83: Cùng nhau lớn lên
83 Chương 84: Em trưởng thành rồi!!!
84 Chương 85: Tạm biệt, bạn học trần
85 Chương 86: Tôi có một người tôi thích
86 Chương 87: Không ngoan
87 Chương 88: Yếu ớt
88 Chương 89: Tay cậu rất thô ráp
89 Chương 90: Đứa trẻ ngoan
90 Chương 91: Con sai rồi!!!
91 Chương 92: Thằng bé sợ đau
92 Chương 93: Con rất vui
93 Chương 94: Ông già cô độc
94 Chương 95: Bị thương
95 Chương 96: Thổ lộ
96 Chương 97: Em làm cho anh nha?
97 Chương 98: Lòng người đổi thay
98 Chương 99: Chết!!!
99 Chương 100: Mất tích
100 Chương 101: Mượn dao giết người
101 Chương 102: Tạm biệt, chủ nhiệm
102 Chương 103: Người chết
103 Chương 104: Hải quy*
104 Chương 105: Đừng nên nói chuyện với người lạ
105 Chương 106: Yếu ớt
106 Chương 107: Muốn chết à!!!
107 Chương 108: Em thích anh
108 Chương 109: Công chúa của tôi
109 Chương 110: Anh dỗ em đi!!
110 Chương 111: Em vốn rất đáng ghét!
111 Chương 112: Đau khóc
112 Chương 113: Con dâu
113 Chương 114: Gặp phụ huynh
114 Chương 115: Rối loạn nhân cách
115 Chương 116: “cậu ấy không cảm thấy đau!!”
116 Chương 117: Tâm thần phân liệt
117 Chương 118: Gặp mẹ chồng
118 Chương 119: Tạm biệt, lục tiên sinh
119 Chương 120: Đồng thoại
120 Chương 121: Trở lại năm lớp 10
121 Chương 123: Bức thư tình hình trái tim
122 Chương 124: Tâm tương ấn
123 Chương 125: Thầm mến một người
124 Chương 126: Công chúa điện hạ của tôi
125 Chương 127: Sắp chết rồi!!!
126 Chương 128: Hoa khôi lớp
127 Chương 129: Té ở nhà vệ sinh
128 Chương 130: Mua một tòa lâu đài
129 Chương 131: Mật ngọt ngào
130 Chương 132: My princess
131 Chương 133: Cám ơn cậu đã thích tôi
132 Chương 134: Lời tỏ tình bị từ chối
133 Chương 135: Nếu như không gặp được cậu
134 Chương 136: Kết thúc là hạnh phúc và vui vẻ
135 Chương 137: Cùng anh đến lâu đài của chúng ta
136 Chương 138: Phiên ngoại: Chân tướng
137 Chương 139: Phiên ngoại: Người tôi yêu nhất
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1: Thế giới đầu tiên : tình yêu nông thôn
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 10: Yếu ớt
10
Chương 11: Ngoan,đừng sợ
11
Chương 12: Theo anh được rồi
12
Chương 13: Tối về sẽ phạt em
13
Chương 14: Hôn một cái
14
Chương 15: Thầy tướng số
15
Chương 16: Người yêu
16
Chương 17: Em sợ đau lắm
17
Chương 18: Đừng náo loạn nữa
18
Chương 19: Đều nghe em
19
Chương 20: Ruộng ngô
20
Chương 21: Chết
21
Chương 22: Khó chịu
22
Chương 23: Diễn trò
23
Chương 24: Anh!!hẹn gặp lại
24
Chương 25: Xấu xa
25
Chương 26: Chết người
26
Chương 27: Yêu quái
27
Chương 28: Thật tệ
28
Chương 29: Điên rồ!!
29
Chương 30: Đánh rắm
30
Chương 31: Đừng tìm chết
31
Chương 32: Chụt…chụt
32
Chương 33: Đau thì cứ khóc
33
Chương 34: Dẫn em về nhà
34
Chương 35: Thích em
35
Chương 36: Sẽ sống tốt hơn
36
Chương 37: Hắc hắc hắc
37
Chương 38: Tạm biệt,lưu bộ đầu
38
Chương 39: Cậu theo dõi tôi
39
Chương 40: Kẻ nhìn lén
40
Chương 41: Đau đến khóc
41
Chương 42: Nói dối
42
Chương 43: Yếu ớt
43
Chương 44: Có người nhìn trộm tôi
44
Chương 45: Tôi thích em
45
Chương 46: Bé ngoan
46
Chương 47: Chụt chụt
47
Chương 48: Bé ngoan
48
Chương 49: Ngoan ngoan
49
Chương 50: Đã tìm được kẻ nhìn lén?
50
Chương 51: Vô pháp vô thiên
51
Chương 52: Em thật sự muốn mạng của anh
52
Chương 53: Chết cũng không buông
53
Chương 54: Tạm biệt!!giang ca
54
Chương 55: Tên lưu manh
55
Chương 56: Không dễ chọc
56
Chương 57: Vật nhỏ
57
Chương 58: Tôi không phải đồng tính
58
Chương 59: Khóc tê liệt
59
Chương 60: Có người chết
60
Chương 61: Cậu lợi dụng tôi
61
Chương 62: Thôi xong rồi!!!
62
Chương 63: Chú thích em
63
Chương 64: Đừng khóc
64
Chương 65: Thích ức hiếp em
65
Chương 66: Chết không được yên
66
Chương 67: Dù xảy ra chuyện gì cũng chỉ yêu em
67
Chương 68: Chú ơi!!!tạm biệt
68
Chương 69: Công chúa điện hạ của tôi
69
Chương 70: Gặp mặt
70
Chương 71: Đừng chạm vào tôi
71
Chương 72: Không cần mặt mũi
72
Chương 73: Thích một người
73
Chương 74: Trò xem có phải mặt của trò không?
74
Chương 75: Ai đã gọi tôi?
75
Chương 76: Anh thích em à!!!
76
Chương 77: Ba điều luật
77
Chương 78: Ôm một cái
78
Chương 79: Em là mối tình đầu của anh
79
Chương 80: Thật muốn đánh em
80
Chương 81: Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu
81
Chương 82: Cậu đến thăm tôi à!!
82
Chương 83: Cùng nhau lớn lên
83
Chương 84: Em trưởng thành rồi!!!
84
Chương 85: Tạm biệt, bạn học trần
85
Chương 86: Tôi có một người tôi thích
86
Chương 87: Không ngoan
87
Chương 88: Yếu ớt
88
Chương 89: Tay cậu rất thô ráp
89
Chương 90: Đứa trẻ ngoan
90
Chương 91: Con sai rồi!!!
91
Chương 92: Thằng bé sợ đau
92
Chương 93: Con rất vui
93
Chương 94: Ông già cô độc
94
Chương 95: Bị thương
95
Chương 96: Thổ lộ
96
Chương 97: Em làm cho anh nha?
97
Chương 98: Lòng người đổi thay
98
Chương 99: Chết!!!
99
Chương 100: Mất tích
100
Chương 101: Mượn dao giết người
101
Chương 102: Tạm biệt, chủ nhiệm
102
Chương 103: Người chết
103
Chương 104: Hải quy*
104
Chương 105: Đừng nên nói chuyện với người lạ
105
Chương 106: Yếu ớt
106
Chương 107: Muốn chết à!!!
107
Chương 108: Em thích anh
108
Chương 109: Công chúa của tôi
109
Chương 110: Anh dỗ em đi!!
110
Chương 111: Em vốn rất đáng ghét!
111
Chương 112: Đau khóc
112
Chương 113: Con dâu
113
Chương 114: Gặp phụ huynh
114
Chương 115: Rối loạn nhân cách
115
Chương 116: “cậu ấy không cảm thấy đau!!”
116
Chương 117: Tâm thần phân liệt
117
Chương 118: Gặp mẹ chồng
118
Chương 119: Tạm biệt, lục tiên sinh
119
Chương 120: Đồng thoại
120
Chương 121: Trở lại năm lớp 10
121
Chương 123: Bức thư tình hình trái tim
122
Chương 124: Tâm tương ấn
123
Chương 125: Thầm mến một người
124
Chương 126: Công chúa điện hạ của tôi
125
Chương 127: Sắp chết rồi!!!
126
Chương 128: Hoa khôi lớp
127
Chương 129: Té ở nhà vệ sinh
128
Chương 130: Mua một tòa lâu đài
129
Chương 131: Mật ngọt ngào
130
Chương 132: My princess
131
Chương 133: Cám ơn cậu đã thích tôi
132
Chương 134: Lời tỏ tình bị từ chối
133
Chương 135: Nếu như không gặp được cậu
134
Chương 136: Kết thúc là hạnh phúc và vui vẻ
135
Chương 137: Cùng anh đến lâu đài của chúng ta
136
Chương 138: Phiên ngoại: Chân tướng
137
Chương 139: Phiên ngoại: Người tôi yêu nhất