Chương 16: 16: Đừng Dùng Ánh Mắt Đó Mà Nhìn Tôi

Khi màn đêm buông xuống, hộp đêm sang trọng nhất thành phố bắt đầu cuộc sống sôi động về đêm.  Tô Cẩm Hoan thay quần áo trong phòng thay đồ, nhìn vào gương, đôi môi đỏ mọng trở nên căng mọng và bóng loáng hơn bình thường, trong đầu cô tràn ngập hình ảnh bị Hoắc Liệt Trần đối xử tàn tệ.

Tim cô đập thình thịch, mặt nóng bừng không thể giảm.  Khi đồng nghiệp thúc giục, cô nhanh chóng đưa tay vỗ nhẹ vào mặt mình, đôi mắt mờ mịt gợn sóng đã trở lại bình thường.  Để kiếm thêm tiền chữa bệnh cho Tiểu Viễn, Tô Cẩm Hoan đã phải từ bỏ công việc viết quảng cáo thoải mái và ổn định trước đây của mình mà thay vào đó là đi bán rượu trong các hộp đêm.  Quản lý Hạ đưa cho cô mười mấy loại rượu ngoại đắt tiền: “Tiểu Tô, cô mau mang chỗ rượu này vào phòng 606 đi.

Người bên trong đều là phú nhị đại, cô chịu khó hầu hạ rót rượu cho họ, tiền boa nhất định sẽ rất nhiều."  Cô cầm ly rượu chạy nhanh đến phòng 606.

Vừa bước vào, cô suýt chút nữa bị sặc mùi rượu và thuốc lá nồng nặc ở bên trong.

Cô cố nén không ho, đến bên bàn đặt ly rượu lên.  Trong phòng hộp to rộng thênh thang có khoảng hơn chục người, cả nam lẫn nữ.

Với ánh đèn chiếu sáng và khói từ những viên đá lạnh bay ra mù mịt khiến cô không thể nhận ra những người bên trong là ai, cô chỉ biết họ đang vui đùa rất vui vẻ.  Tô Cẩm Hoan ngồi xổm xuống để sắp xếp rượu, vừa mới đứng dậy thì đột nhiên có một đôi cánh tay từ phía sau ôm lấy eo cô, mùi rượu nồng nặc lập tức sộc vào mũi và hơi thở cô, khiến cô phát sợ.  Bị ôm bất ngờ từ phía sau, cô lập tức đưa khuỷu tay rồi thúc thật mạnh ra sau.  Khuỷu tay của cô vừa chạm vào người của người đàn ông, đã khiến anh ta lập tức kêu lên một tiếng thảm thiết.“A…”  Những người khác đang múa hát, thấy tiếng hét thất thanh thì lập tức dừng lại, một người phụ nữ nhanh chóng tiến lên đỡ lấy người đàn ông kia, quan tâm hỏi:"Chu thiếu gia, anh sao vậy?"Tên đàn ông kia nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô là người mới tới đây hả, sao cô dám đánh tôi, cô không muốn làm ở đây nữa à?" Tô Cẩm Hoan nheo đôi mắt mê người của mình lại, cô không muốn phiền phức và mất việc, nên nhẹ nhành nói:"Chu thiếu gia, tôi không phải cố ý, thật xin lỗi ngài."“Cô đánh Chu thiếu rồi nói một câu xin lỗi là xong à? Quá dễ dàng rồi đấy?”.   Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên, giọng điệu hả hê.  Nhìn thấy Tô Thanh Uyển ăn mặc xuề xòa từ trong đám người đi ra, trong mắt Tô Cẩm Hoan ánh lên một tia lạnh lẽo.

Thế giới này thật nhỏ bé, cô không ngờ có thể gặp được cô ta ở trong hộp đêm như này.  Cô cụp mi mắt, nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp nhăn trên áo đồng phục, trên mặt không chút sợ hãi nói: “Ngươi muốn thế nào?”  Thực sự thì vừa nãy khuỷu tay của Tô Cẩm Hoan đụng vào người hắn cũng không mạnh lắm, chỉ là đau một chút xíu mà thôi.

Tuy nhiên, để bị đánh là một nỗi xỉ nhục của hắn.Chu Thiệu lạnh lùng lấy từ trong chiếc ví của hắn ra một xấp tiền, rồi ném nó một cách mạnh mẽ trước mặt cô.

Những tờ tiền nhiều màu sắc rơi trên mặt đất như những bông hoa được nữ thần rải xuống trần gian.Vừa ném hắn ta vừa hung dữ nói: "Tôi vô tình làm rơi tiền, cô giúp tôi nhặt lại chúng đi! Nên nhớ là nhặt cho đầy đủ, thiếu một cái, thì ngươi đừng nghĩ sẽ đi ra được khỏi nơi này."  Tô Thanh Uyển trên mặt lộ ra nụ cười nham hiểm nói: "Cứ thế mà nhặt thì không vui, hãy để cô ta quỳ trên mặt đất, như chó ngặm khúc xương, lấy miệng nhặt từng tờ tiền một.”Thấy cuộc vui bắt đầu trở nên hấp dẫn, mọi người lập tức vây quanh la ó:“Mau nhặt đi.”“Mau quỳ xuống nhặt tiền ."...  Tô Thanh Uyển lấy điện thoại di động của mình ra, vừa cười vừa nói:"Con khốn, mày mà cũng có ngày hôm nay à."Cô ta muốn chụp lại bộ dạng xấu xí của Tô Cẩm Hoan rồi gửi cho Hoắc Liệt Trần xem, thấy ảnh của cô ta như vậy, chắc chắn sau đó anh ấy sẽ không bao giờ nói chuyện với cô ta nữa.  Tô Cẩm Hoan ớn lạnh, đôi mắt đẹp nheo lại, lạnh lùng nhìn bọn họ: "Mấy người muốn chơi lớn phải không?""Chính xác! Thiếu gia ta hiện tại đúng là muốn cùng ngươi chơi lớn."Chu Thiệu nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô: “Đừng dùng ánh mắt muốn gọi cảnh sát nhìn ta, mau quỳ xuống.”Hôm nay anh bị sỉ nhục ở đây, nếu không trả lại, sau này hắn làm sao còn mặt mũi để quậy phá được ở bên ngoài nữa?.

Chapter
1 Chương 1: 1: Cô Đã Làm Một Việc Mà Rất Nhiều Phụ Nữ Khác Không Dám Làm
2 Chương 2: 2: Bị Hãm Hại Rơi Xuống Bể Bơi
3 Chương 3: 3: Rơi Vào Vòng Tay Của Đàn Ông
4 Chương 4: 4: Tối Qua Tôi Uống Say
5 Chương 5: 5: Đồ Vô Học
6 Chương 6: 6: Gặp Lại Anh
7 Chương 7: 7: Có Ai Từng Nói Anh Rất Ngang Tàn Và Độc Đoán Chưa 1
8 Chương 8: 8: Có Ai Từng Nói Anh Rất Ngang Tàn Và Độc Đoán Chưa 2
9 Chương 9: 9: Khi Nghiêm Túc Tên Khốn Này Cũng Rất Đẹp Trai
10 Chương 10: 10: Hơi Thở Hung Hãn Khó Dò Của Hắn 1
11 Chương 11: 11: Hơi Thở Hung Hãn Khó Dò Của Hắn 2
12 Chương 12: 12: Hắn Tại Sao Lại Ở Đây
13 Chương 13: 13: Người Đàn Ông Không Biết Xấu Hổ
14 Chương 14: 14: Phụ Nữa Của Tôi Mà Anh Cũng Dám Mắng
15 Chương 15: 15: Người Hắn Đã Muốn Thì Có Thể Để Chạy Thoát Được Sao
16 Chương 16: 16: Đừng Dùng Ánh Mắt Đó Mà Nhìn Tôi
17 Chương 17: 17: Giỏi Thì Cứ Lại Đây Thử
18 Chương 18: 18: Ngươi Thì Cần Tiền Còn Ta Thì Cần Ngươi
19 Chương 19: 19: Hắn Không Tin Hắn Lại Rẻ Đến Thế
20 Chương 20: 20: Người Đàn Ông Quen Mắt
21 Chương 21: 21: Ngươi Trốn Không Thoát Được 1
22 Chương 22: 22: Ngươi Trốn Không Thoát Được 2
23 Chương 23: 23: Mẹ Ngươi Sinh Ra Ngươi Không Dạy Ngươi Tôn Trọng Phụ Nữ À
24 Chương 24: 24: Hoắc Liệt Trần Anh Còn Không Buông Tôi Ra
25 Chương 25: 25: Đến Quần Áo Của Hoắc Thiếu Gia Bọn Họ Còn Chưa Đụng Tới
26 Chương 26: 26: Anh Coi Cô Như Món Đồ Chơi
27 Chương 27: 27: Muốn Sống Thì Đi Theo Tôi
28 Chương 28: 28: Hoắc Liệt Trần Ta Muốn Mang Ai Đi Còn Cần Phải Hỏi Ý Kiến Ngươi Sao
29 Chương 29: 29: Hoắc Liệt Trần Cám Ơn Anh
30 Chương 30: 30: Hoắc Thiệu Hiên
31 Chương 31: 31: Bị Kiện
32 Chương 32: 32: Cố Ý Để Hắn Chết Ngạt
33 Chương 33: 33: Ngươi Thật Cay Độc
34 Chương 34: 34: Thỏa Ước Nguyện Con Cháu Cho Hắn 1
35 Chương 35: 35: Tại Sao Cô Lại Cướp Chồng Tôi
Chapter

Updated 35 Episodes

1
Chương 1: 1: Cô Đã Làm Một Việc Mà Rất Nhiều Phụ Nữ Khác Không Dám Làm
2
Chương 2: 2: Bị Hãm Hại Rơi Xuống Bể Bơi
3
Chương 3: 3: Rơi Vào Vòng Tay Của Đàn Ông
4
Chương 4: 4: Tối Qua Tôi Uống Say
5
Chương 5: 5: Đồ Vô Học
6
Chương 6: 6: Gặp Lại Anh
7
Chương 7: 7: Có Ai Từng Nói Anh Rất Ngang Tàn Và Độc Đoán Chưa 1
8
Chương 8: 8: Có Ai Từng Nói Anh Rất Ngang Tàn Và Độc Đoán Chưa 2
9
Chương 9: 9: Khi Nghiêm Túc Tên Khốn Này Cũng Rất Đẹp Trai
10
Chương 10: 10: Hơi Thở Hung Hãn Khó Dò Của Hắn 1
11
Chương 11: 11: Hơi Thở Hung Hãn Khó Dò Của Hắn 2
12
Chương 12: 12: Hắn Tại Sao Lại Ở Đây
13
Chương 13: 13: Người Đàn Ông Không Biết Xấu Hổ
14
Chương 14: 14: Phụ Nữa Của Tôi Mà Anh Cũng Dám Mắng
15
Chương 15: 15: Người Hắn Đã Muốn Thì Có Thể Để Chạy Thoát Được Sao
16
Chương 16: 16: Đừng Dùng Ánh Mắt Đó Mà Nhìn Tôi
17
Chương 17: 17: Giỏi Thì Cứ Lại Đây Thử
18
Chương 18: 18: Ngươi Thì Cần Tiền Còn Ta Thì Cần Ngươi
19
Chương 19: 19: Hắn Không Tin Hắn Lại Rẻ Đến Thế
20
Chương 20: 20: Người Đàn Ông Quen Mắt
21
Chương 21: 21: Ngươi Trốn Không Thoát Được 1
22
Chương 22: 22: Ngươi Trốn Không Thoát Được 2
23
Chương 23: 23: Mẹ Ngươi Sinh Ra Ngươi Không Dạy Ngươi Tôn Trọng Phụ Nữ À
24
Chương 24: 24: Hoắc Liệt Trần Anh Còn Không Buông Tôi Ra
25
Chương 25: 25: Đến Quần Áo Của Hoắc Thiếu Gia Bọn Họ Còn Chưa Đụng Tới
26
Chương 26: 26: Anh Coi Cô Như Món Đồ Chơi
27
Chương 27: 27: Muốn Sống Thì Đi Theo Tôi
28
Chương 28: 28: Hoắc Liệt Trần Ta Muốn Mang Ai Đi Còn Cần Phải Hỏi Ý Kiến Ngươi Sao
29
Chương 29: 29: Hoắc Liệt Trần Cám Ơn Anh
30
Chương 30: 30: Hoắc Thiệu Hiên
31
Chương 31: 31: Bị Kiện
32
Chương 32: 32: Cố Ý Để Hắn Chết Ngạt
33
Chương 33: 33: Ngươi Thật Cay Độc
34
Chương 34: 34: Thỏa Ước Nguyện Con Cháu Cho Hắn 1
35
Chương 35: 35: Tại Sao Cô Lại Cướp Chồng Tôi