Chương 169: Tuyết Nhi mất tích

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Lục Sa sợ hãi đứng lên chạy ra ngoài, những ngày qua chung đụng với Lăng Kỳ Tuyết, hắn cũng rất thích tính tình sảng khoái không điệu bộ của Lăng Kỳ Tuyết, với Lăng Kỳ Tuyết, hắn là thật lo lắng.

Mới chạy mấy bước, đã bị lão Mạnh phía sau gọi lại: "Đợi đã nào...!"

Đông Phương Linh Thiên nhíu chặt chân mày không vui một cái, lão Mạnh này muốn làm gì, nếu nói không ra một lý do làm hắn hài lòng, cũng đừng trách hắn không niệm tình cảm nhiều năm chủ tớ!

Lão Mạnh như là nhìn thấy không vui của Đông Phương Linh Thiên, mở miệng nói: "Quốc chủ Nam Lăng quốc hận Lăng cô nương không chết sớm, làm sao ông ta sẽ thật tâm thật ý cho chúng ta mượn binh, nói không chừng ngoài mặt phái binh, trên thực tế người của ông ta gặp phải Lăng cô nương sẽ = gây bất lợi cho nàng trước tiên, vì an toàn của Lăng cô nương, lão Mạnh cảm thấy vẫn không nên mượn binh của hoàng thất Nam Lăng quốc."

Lão Mạnh nói có lý, Đông Phương Linh Thiên nghe thấy cũng cảm thấy mình quan tâm sẽ bị loạn, lại không nghĩ đến mấu chốt quan trọng như vậy, thiếu chút nữa thì hại Lăng Kỳ Tuyết.

Lòng đầy tự trách, nhưng không mượn binh của Nam Lăng quốc, nhân thủ Thiên Hoa Cung hắn lại không đủ.

Lần đầu tiên Đông Phương Linh Thiên cảm thấy hoang phế nhiều năm như vậy, lại không phát triển Thiên Hoa Cung thành đệ nhất môn phái thế lực lớn ở Nam Lăng quốc, nên mới tạo thành hậu quả không ai có thể dùng như hôm nay!

Chỉ là, chỉ tự trách mấy giây, hắn đã hồi phục sáng suốt, dưới mắt không phải lúc tự trách, quan trọng nhất là nghĩ biện pháp tìm được Lăng Kỳ Tuyết.

Bằng hữu tốt nhất của Lăng Kỳ Tuyết chính là Nam Cung Ngọc, hắn đã phái người đi mời Nam Cung Ngọc giúp một tay, còn có ai là đáng tin cậy nữa đây!

Lúc này, ngay cả người bên cạnh mình đều không nhất định tin được.

Ngồi chờ chết không phải biện pháp, Đông Phương Linh Thiên đứng lên đi ra ngoài, Lục Sa gấp đến độ nhanh chóng đứng ở trước mặt của hắn, cầu xin nói: "Chủ tử người hãy ăn một chút gì trước đi, bổ sung thể lực rồi lại đi tìm Lăng cô nương, ngộ nhỡ xảy ra tình huống thế nào thì cũng có tinh lực tốt để ứng phó!"

Đông Phương Linh Thiên đẩy Lục Sa ra, trong lúc mấu chốt này, hắn đâu nào còn có tâm tình ăn uống gì.

Nếu thời gian có thể quay trở lại, hắn nhất định sẽ không chút do dự nói bệnh tình của hắn cho Lăng Kỳ Tuyết, tránh cho tâm tình của nàng không tốt chạy ra bên ngoài.

Nếu như nàng có một chút không may, hắn cũng không có dũng khí sống ở trên thế giới này nữa.

Nghĩ đến đây, Đông Phương Linh Thiên giật mình một cái, làm sao hắn lại nghĩ đến điềm xấu như vậy!

Phi phi phi!

Quạ đen!

Từ chỗ nào biến mất thì từ chỗ đó tìm trở về!

Đông Phương Linh Thiên lại đi đến hiện trường Lăng Kỳ Tuyết xảy ra chuyện, bởi vì hiện trường ban ngày nên hơi có dấu vết hư hại nhỏ của người đến người đi.

Nhưng hố to giữa đường cái kia quá mức dọa người, hắn đi đến đứng ở bên cạnh hố to, tưởng tượng thấy một lực lượng lớn như vậy tập kích đến, Lăng Kỳ Tuyết hao phí bao nhiêu nguyên khí mới tránh thoát được đây.

Sắc trời từng chút tối đi, một tia sáng cuối chân trời cuối cùng cũng bị tối đen cắn nuốt, trong bầu trời vô biên không có lốm đốm sao đầy trời, không có một cơn gió, chỉ có một trận nóng bức, còn trong không khí hòa lẫn mùi người chết nhàn nhạt.

Viên Vãn Thanh vẫn duy trì động tác một giây trước khi chết, ở trong quốc gia Nam Lăng quốc này bốn mùa ấm áp như mùa xuân, đã bắt đầu phát ra mùi thối.

Đông Phương Linh Thiên chán ghét lấy một cây đuốc ra, đốt hết những thi thể làm người ta nôn mửa này.

Thi thể cháy sạch, theo sau lưng lục bệnh mắt hột nhọn phát hiện, thì ra là thi thể của Viên Vãn Thanh nằm ở một nơi có một khối kim bài vàng rực rỡ, đi đến nhặt lên nhìn, lại là thẻ thân phận tượng trưng cho gia chủ Lăng gia, phía dưới còn có một khối binh phù đại tướng quân bị đè ép!

Cất cẩn thận xong, chuẩn bị chờ Lăng Kỳ Tuyết trở lại sẽ giao cho nàng.

Trời tối dần, mất đi ánh sáng của mặt trời, nhiệt độ dần giảm xuống, Đông Phương Linh Thiên vẫn cô đơn đứng ở trong hố to như cũ.

Bụi đất màu vàng dính ở cẩm bào màu đen của hắn, vốn hắn không nhiễm bụi trần chợt làm cho trở nên bẩn thỉu, hắn luôn thích sạch sẽ lúc này lại coi như không biết, nhắm hai mắt lại, ở trong lòng diễn luyện lại con đường lúc Lăng Kỳ Tuyết chạy trốn và các loại khả năng một lần nữa.
                                             
Đột nhiên, mắt của hắn mở ra!

Hai mắt u tối ở trong đêm có vẻ rất trong sáng thuần khiết, ánh mắt lấp lánh, như có thể xuyên qua màn đêm này!

Hắn đột nhiên đứng dậy, đi đến nơi Lăng Kỳ Tuyết bị lão đầu giam cầm cuối cùng, ngồi xuống lần nữa, ngón tay phải vừa động, một đám lửa nhỏ xuất hiện ở đầu ngón tay, đốt sáng đêm tối này lên.

Lăng Kỳ Tuyết chưa từng giấu diếm bí mật gì với hắn, đi đến đây, hắn lại cười, khu đất này đã di chuyển rồi, nhất định là Tuyết Nhi độn thổ.

Cũng chỉ là không dám xác định trên mặt đất an toàn, nên mới chậm chạp không chịu ra ngoài.

Hắn biết Tuyết Nhi rất thông minh, chắc là sẽ không dễ dàng để kẻ địch chiến thắng như vậy!

Tiểu bại hoại, để cho hắn lo lắng vô ích!

Trong miệng oán niệm, nhưng mà trong lòng lại rơi xuống một tảng đá lớn, Tuyết Nhi không có việc gì!

Nàng không có việc gì, nhưng hắn lại có chuyện rồi!

Trong đêm tối, giữa hai lông mày của Đông Phương Linh Thiên thoáng qua vẻ phiền muộn, sau khi nàng trở lại vẫn nên nói rõ tình huống với nàng, có tiếp tục để nàng theo hay không.

Mặc kệ kết quả như thế nào, hắn đều phải thẳng thắn với nàng!

Đông Phương Linh Thiên dứt khoát để Lục Sa trở về nấu cơm, đưa ghế đến, ngồi ở chỗ này đợi.

. . . . . .

Lão đầu vẫn trốn ở trong bóng tối thấy thế lấy làm kinh hãi, Đông Phương Linh Thiên canh giữ ở chỗ này làm gì, làm sao ông còn có cơ hội ra tay với Lăng Kỳ Tuyết.

Ông đã sống mấy ngàn năm, cũng không phải là hạng người nông cạn, sau khi Lăng Kỳ Tuyết biến mất, ông đã đuổi theo về phía Thiên Hoa Cung, không tìm được người, vừa nghĩ đã hiểu đạo lý trong đó, Lăng Kỳ Tuyết lại có thể biết độn thổ!

Mới qua một giây đồng hồ, hai người như là biến mất trong hư không, bóng dáng không thấy thì ra là độn thổ.

Nhưng một tiểu nữ tử thực lực không mạnh, có thể trốn xuống sâu mười mấy thước đã là không tệ rồi.

Muốn một chưởng nổ đất lôi Lăng Kỳ Tuyết ra, lại sợ động tĩnh quá lớn dẫn những người khác đến, cuối cùng dẫn đến thất thủ.

Lão đầu quyết định ôm cây đợi thỏ, lần này, vì vinh dự của tổ chức Thiên Diệt, ông thế nào cũng không thể thất thủ, chỉ cần Lăng Kỳ Tuyết nhô đầu ra, ông sẽ một chưởng vỗ chết.

Nhưng nhìn thấy Đông Phương Linh Thiên lại có dáng vẻ lâu dài, lão đầu lại do dự, ông vẫn nên đi về nghỉ ngơi trước rồi trở lại, đồng bạn của ông là bị Đông Phương Linh Thiên đả thương biến thành kẻ ngu, ông mới không muốn dẫm lên vết xe đổ biến thành kẻ ngu bị mọi người khinh bỉ, vẫn nên thừa dịp Đông Phương Linh Thiên không chú ý đi lặng lẽ rơi đi, nhiệm vụ lần sau còn có cơ hội.

Lão đầu mới động, Đông Phương Linh Thiên đã nhanh hơn ông, cơ thể lóe lên chặn ở trước mặt lão đầu.

Giọng nói lạnh như khối băng vạn năm: "Thiên Hoa Cung ta cũng không phải là ngươi muốn đến là đến, muốn đi thì đi, muốn đi sao? Không dễ như vậy đâu!"

Trang phục của lão đầu này giống với lão đầu lần trước ở phòng đấu giá hoàng thất, vừa nhìn là biết đến báo thù vì đồng bọn, không cần hỏi, Tuyết Nhi mất tích có liên quan đến ông ta!

Ngày hôm trước mới chịu đủ nỗi khổ bị hàn độc hành hạ, lại thêm cả ngày đều ở đây tìm kiếm Lăng Kỳ Tuyết, thân thể của Đông Phương Linh Thiên đang đứng ở thời kỳ suy yếu, nhưng hắn không sợ hãi chút nào, dám đả thương Tuyết Nhi của hắn, cho dù hậu quả liều mạng bị thương, hắn cũng không bỏ qua cho ông ta!

Chapter
1 Chương 1-1: Phản bội
2 Chương 1-2: Phản bội 2
3 Chương 2: Xuyên qua
4 Chương 3: Kiếm chút lợi tức
5 Chương 4: Cho ngươi giả bộ
6 Chương 5: Ăn vụng
7 Chương 6: Hiện thực
8 Chương 7: Ta không có tiền!
9 Chương 8: Nhân cơ hội ăp cướp
10 Chương 9: Thiếu lò luyện đan
11 Chương 10: Tụ khí thành công
12 Chương 11: Năm loại thuộc tính
13 Chương 12: Nói trước trả trước
14 Chương 13: Một chưởng đánh bay
15 Chương 14: Phụ thân cặn bã thiên vị
16 Chương 15: Chế tạo độc phấn
17 Chương 16: Đêm khuya trộm bảo vật
18 Chương 17: Mạo hiểm kích thích
19 Chương 18: Tinh thần bị phân liệt
20 Chương 19: Ăn cơm chùa
21 Chương 20: Ăn không nói
22 Chương 21: Tự móc hai mắt
23 Chương 22: Không có quan hệ
24 Chương 23: Thăng cấp
25 Chương 24: Thẳng thắn
26 Chương 25: Xao trá lặc tác (dọa dẫm vơ vét)
27 Chương 26: Hỏa lực không đủ
28 Chương 27: Tẩy Tủy Đan hoàn thành
29 Chương 28: Chết đi sống lại
30 Chương 29: Vội vàng rời đi
31 Chương 30: Giết ngay lập tức!
32 Chương 31: Cấp bậc không đủ
33 Chương 32: Một hai ba ngã
34 Chương 33: Trao đổi điều kiện
35 Chương 34: Cái gọi là bảo vật
36 Chương 35: Thuần Nguyên Đan
37 Chương 36: Thái tử vô sỉ
38 Chương 37: Thái tử nổi giận
39 Chương 38: Nguyên Vương đối chiến
40 Chương 39: Ảnh vệ đấu trí
41 Chương 40: Việc nguy hiểm
42 Chương 41: Chém giết Nguyên Vương
43 Chương 42: Rèn luyện bắt đầu
44 Chương 43: Tâm trạng bất an
45 Chương 44: Né tránh bầy tấn công
46 Chương 45: Ma Linh Giác Trư
47 Chương 46: Đồng tộc tương tàn
48 Chương 47: Nhặt được tiện nghi
49 Chương 48: Không nên quá đáng
50 Chương 49: Trư siêu cấp lớn
51 Chương 50: Hy vọng duy nhất
52 Chương 51: Trong họa có phúc
53 Chương 52: Thu hoạch rất phong phú
54 Chương 53: Yên tĩnh rèn luyện
55 Chương 54: Tia tham lam
56 Chương 55: Phụ tử trở thành kẻ thù
57 Chương 56: Chết đi sống lại
58 Chương 57: Có phúc cùng hưởng
59 Chương 58: không phải thứ gì
60 Chương 59: Đàn gảy tai trâu
61 Chương 60: Hoàng hậu
62 Chương 61: Tâm kế của hoàng hậu
63 Chương 62: Giết Đặng Ngọc Lan
64 Chương 63: Lòng dạ độc ác
65 Chương 64: Số mạng đã hết
66 Chương 65: Mạng là của ta
67 Chương 66: Muốn chạy lần nữa
68 Chương 67: Đại hôn
69 Chương 68: Đào hôn
70 Chương 69: Liên lụy
71 Chương 70: Bất đắc dĩ
72 Chương 71: Tự chui đầu vào lưới
73 Chương 72: Nghìn cân treo sợi tóc
74 Chương 73: Hổ dữ không ăn thịt con
75 Chương 74: Khó hiểu
76 Chương 75: Nguyên Tướng hậu kỳ
77 Chương 76: Hồng Môn Yến
78 Chương 77: Thái tử
79 Chương 78: Rất sợ chết
80 Chương 79: Gặp phải sát thủ
81 Chương 80: Nhận thức
82 Chương 81: Cùng nhau đối mặt
83 Chương 82: Hết rồi
84 Chương 83: Tham gia quốc yến
85 Chương 84: Thực lực chưa đủ
86 Chương 85: Nhốt vào đại lao
87 Chương 86: Thiết kế tỉ mỉ
88 Chương 87: Toàn thắng
89 Chương 88: Không chiến mà thắng
90 Chương 89: Nàng chạy
91 Chương 90: Liên hoàn kế
92 Chương 91: Nhìn kìa, có máy bay!
93 Chương 92: Hỗ trợ lẫn nhau
94 Chương 93: Tiến lùi đều khó
95 Chương 94: Tùy cơ ứng biến
96 Chương 95: Tính kế lẫn nhau
97 Chương 96: Ra giá
98 Chương 97: Bí cảnh hoàng thất
99 Chương 98: Nhớ mẫu thân
100 Chương 99: Tiến vào bí cảnh
101 Chương 100: Một đường bên trái
102 Chương 101: Gặp Nam Cung Ngộ
103 Chương 102: Moi được tin tức
104 Chương 103: Đào hầm chôn mình
105 Chương 104: Tính sót
106 Chương 105: Đồng tâm hiệp lực
107 Chương 106: Tâm ý tương thông
108 Chương 107: Thuộc tính Kim
109 Chương 108: Ghen tỵ vẻ anh tuấn
110 Chương 109: Sống hay chết
111 Chương 110: Lời hứa đáng giá nghìn vàng
112 Chương 111: Cẩu huyết ngàn năm
113 Chương 112: Bí cảnh sụp đổ
114 Chương 113: Lão tổ nghi ngờ
115 Chương 114: Đối mặt
116 Chương 115: Chợ nô lệ
117 Chương 116: Công chúa điêu ngoa
118 Chương 117: Một chiêu đánh bay
119 Chương 118: Bình Nhạc
120 Chương 119: Một chưởng vỗ chết
121 Chương 120: Nữ tử áo trắng
122 Chương 121: Lời đồn
123 Chương 122: Nghĩ thông suốt
124 Chương 123: Sợ đến mức tiểu ra quần
125 Chương 124: Chính là chỗ này
126 Chương 125: Lăng Nhạc chết!
127 Chương 126: Ma thú thức tỉnh
128 Chương 127: Tiểu Chuồn Chuồn?
129 Chương 128: Con hàng phá sản
130 Chương 129: Nuôi hài tử không dễ
131 Chương 130: Kẻ thù chung của dân chúng
132 Chương 131: Xâm nhập vào Lăng gia
133 Chương 132: Ngôn Vô Bất Tẫn
134 Chương 133: Tiểu Tỏa làm nũng
135 Chương 134: Mưa gió sắp đến
136 Chương 135: Gây chuyện ở Thiên Hoa Cung
137 Chương 136: Rất vui vẻ
138 Chương 137: Nam Cung Ngộ viếng thăm
139 Chương 138: Bố trí độc trận
140 Chương 139: Đan Tôn
141 Chương 140: Quả bom nặng ký
142 Chương 141: Hội đấu giá
143 Chương 142: Người người kêu đánh
144 Chương 143: Quá tuyệt quá tuyệt
145 Chương 144: Đầy bồn đầy bát
146 Chương 145: Cảnh giới vô sỉ tối cao
147 Chương 146: Mười dặm hoa đào
148 Chương 147: Vô sỉ không giới hạn
149 Chương 148: Hối hận cũng vô dụng
150 Chương 149: Thần Nhà
151 Chương 150: Như nước chảy
152 Chương 151: Tất cả đã có ta
153 Chương 152: Đẹp quá tuyệt quá
154 Chương 153: Đá bình thường
155 Chương 154: Trí nhớ cuồn cuộn
156 Chương 155: Treo đầu dê bán thịt chó
157 Chương 156: Cao thủ dùng độc
158 Chương 157: Nam tử kỳ dị
159 Chương 158: Đại khai sát giới
160 Chương 159: Triều đình tranh luận
161 Chương 160: Thủ đoạn của quân thần
162 Chương 161: Thiếu một thứ cũng không được
163 Chương 162: Chờ đấy cho ta
164 Chương 163: Lo lắng của hắn
165 Chương 164: Buồn bực
166 Chương 165: Cút xa chứng nào tốt chứng ấy
167 Chương 166: Một nắm độc phấn
168 Chương 167: Hối hận đan xen
169 Chương 168: Địa Độn
170 Chương 169: Tuyết Nhi mất tích
171 Chương 170: Gặp lại
172 Chương 171: Ngả bài
173 Chương 172: Biết
174 Chương 173: Tính sổ
175 Chương 174: Giết nấu canh
176 Chương 175: Triều đình tranh luận
177 Chương 176: Quốc chủ vô sỉ
178 Chương 177: Vạch mặt
179 Chương 178: Bức vua thoái vị
180 Chương 179: Nghĩ lại mà kinh
181 Chương 180: Bỏ lỡ
182 Chương 181: Năm tháng yên tĩnh tốt đẹp
183 Chương 182: Một bãi nước loạn
184 Chương 183: Vô lực
185 Chương 184: Nói hay lắm
186 Chương 185: Hòa đàm
187 Chương 186: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động
188 Chương 187: Lên cấp
189 Chương 188: Hoàn toàn không biết gì cả
190 Chương 189: Tranh phong
191 Chương 190: Lão tổ ra mặt
192 Chương 191: Cường thế tuyên bố kết quả
193 Chương 192: Thiếu
194 Chương 193: Kích động lòng người
Chapter

Updated 194 Episodes

1
Chương 1-1: Phản bội
2
Chương 1-2: Phản bội 2
3
Chương 2: Xuyên qua
4
Chương 3: Kiếm chút lợi tức
5
Chương 4: Cho ngươi giả bộ
6
Chương 5: Ăn vụng
7
Chương 6: Hiện thực
8
Chương 7: Ta không có tiền!
9
Chương 8: Nhân cơ hội ăp cướp
10
Chương 9: Thiếu lò luyện đan
11
Chương 10: Tụ khí thành công
12
Chương 11: Năm loại thuộc tính
13
Chương 12: Nói trước trả trước
14
Chương 13: Một chưởng đánh bay
15
Chương 14: Phụ thân cặn bã thiên vị
16
Chương 15: Chế tạo độc phấn
17
Chương 16: Đêm khuya trộm bảo vật
18
Chương 17: Mạo hiểm kích thích
19
Chương 18: Tinh thần bị phân liệt
20
Chương 19: Ăn cơm chùa
21
Chương 20: Ăn không nói
22
Chương 21: Tự móc hai mắt
23
Chương 22: Không có quan hệ
24
Chương 23: Thăng cấp
25
Chương 24: Thẳng thắn
26
Chương 25: Xao trá lặc tác (dọa dẫm vơ vét)
27
Chương 26: Hỏa lực không đủ
28
Chương 27: Tẩy Tủy Đan hoàn thành
29
Chương 28: Chết đi sống lại
30
Chương 29: Vội vàng rời đi
31
Chương 30: Giết ngay lập tức!
32
Chương 31: Cấp bậc không đủ
33
Chương 32: Một hai ba ngã
34
Chương 33: Trao đổi điều kiện
35
Chương 34: Cái gọi là bảo vật
36
Chương 35: Thuần Nguyên Đan
37
Chương 36: Thái tử vô sỉ
38
Chương 37: Thái tử nổi giận
39
Chương 38: Nguyên Vương đối chiến
40
Chương 39: Ảnh vệ đấu trí
41
Chương 40: Việc nguy hiểm
42
Chương 41: Chém giết Nguyên Vương
43
Chương 42: Rèn luyện bắt đầu
44
Chương 43: Tâm trạng bất an
45
Chương 44: Né tránh bầy tấn công
46
Chương 45: Ma Linh Giác Trư
47
Chương 46: Đồng tộc tương tàn
48
Chương 47: Nhặt được tiện nghi
49
Chương 48: Không nên quá đáng
50
Chương 49: Trư siêu cấp lớn
51
Chương 50: Hy vọng duy nhất
52
Chương 51: Trong họa có phúc
53
Chương 52: Thu hoạch rất phong phú
54
Chương 53: Yên tĩnh rèn luyện
55
Chương 54: Tia tham lam
56
Chương 55: Phụ tử trở thành kẻ thù
57
Chương 56: Chết đi sống lại
58
Chương 57: Có phúc cùng hưởng
59
Chương 58: không phải thứ gì
60
Chương 59: Đàn gảy tai trâu
61
Chương 60: Hoàng hậu
62
Chương 61: Tâm kế của hoàng hậu
63
Chương 62: Giết Đặng Ngọc Lan
64
Chương 63: Lòng dạ độc ác
65
Chương 64: Số mạng đã hết
66
Chương 65: Mạng là của ta
67
Chương 66: Muốn chạy lần nữa
68
Chương 67: Đại hôn
69
Chương 68: Đào hôn
70
Chương 69: Liên lụy
71
Chương 70: Bất đắc dĩ
72
Chương 71: Tự chui đầu vào lưới
73
Chương 72: Nghìn cân treo sợi tóc
74
Chương 73: Hổ dữ không ăn thịt con
75
Chương 74: Khó hiểu
76
Chương 75: Nguyên Tướng hậu kỳ
77
Chương 76: Hồng Môn Yến
78
Chương 77: Thái tử
79
Chương 78: Rất sợ chết
80
Chương 79: Gặp phải sát thủ
81
Chương 80: Nhận thức
82
Chương 81: Cùng nhau đối mặt
83
Chương 82: Hết rồi
84
Chương 83: Tham gia quốc yến
85
Chương 84: Thực lực chưa đủ
86
Chương 85: Nhốt vào đại lao
87
Chương 86: Thiết kế tỉ mỉ
88
Chương 87: Toàn thắng
89
Chương 88: Không chiến mà thắng
90
Chương 89: Nàng chạy
91
Chương 90: Liên hoàn kế
92
Chương 91: Nhìn kìa, có máy bay!
93
Chương 92: Hỗ trợ lẫn nhau
94
Chương 93: Tiến lùi đều khó
95
Chương 94: Tùy cơ ứng biến
96
Chương 95: Tính kế lẫn nhau
97
Chương 96: Ra giá
98
Chương 97: Bí cảnh hoàng thất
99
Chương 98: Nhớ mẫu thân
100
Chương 99: Tiến vào bí cảnh
101
Chương 100: Một đường bên trái
102
Chương 101: Gặp Nam Cung Ngộ
103
Chương 102: Moi được tin tức
104
Chương 103: Đào hầm chôn mình
105
Chương 104: Tính sót
106
Chương 105: Đồng tâm hiệp lực
107
Chương 106: Tâm ý tương thông
108
Chương 107: Thuộc tính Kim
109
Chương 108: Ghen tỵ vẻ anh tuấn
110
Chương 109: Sống hay chết
111
Chương 110: Lời hứa đáng giá nghìn vàng
112
Chương 111: Cẩu huyết ngàn năm
113
Chương 112: Bí cảnh sụp đổ
114
Chương 113: Lão tổ nghi ngờ
115
Chương 114: Đối mặt
116
Chương 115: Chợ nô lệ
117
Chương 116: Công chúa điêu ngoa
118
Chương 117: Một chiêu đánh bay
119
Chương 118: Bình Nhạc
120
Chương 119: Một chưởng vỗ chết
121
Chương 120: Nữ tử áo trắng
122
Chương 121: Lời đồn
123
Chương 122: Nghĩ thông suốt
124
Chương 123: Sợ đến mức tiểu ra quần
125
Chương 124: Chính là chỗ này
126
Chương 125: Lăng Nhạc chết!
127
Chương 126: Ma thú thức tỉnh
128
Chương 127: Tiểu Chuồn Chuồn?
129
Chương 128: Con hàng phá sản
130
Chương 129: Nuôi hài tử không dễ
131
Chương 130: Kẻ thù chung của dân chúng
132
Chương 131: Xâm nhập vào Lăng gia
133
Chương 132: Ngôn Vô Bất Tẫn
134
Chương 133: Tiểu Tỏa làm nũng
135
Chương 134: Mưa gió sắp đến
136
Chương 135: Gây chuyện ở Thiên Hoa Cung
137
Chương 136: Rất vui vẻ
138
Chương 137: Nam Cung Ngộ viếng thăm
139
Chương 138: Bố trí độc trận
140
Chương 139: Đan Tôn
141
Chương 140: Quả bom nặng ký
142
Chương 141: Hội đấu giá
143
Chương 142: Người người kêu đánh
144
Chương 143: Quá tuyệt quá tuyệt
145
Chương 144: Đầy bồn đầy bát
146
Chương 145: Cảnh giới vô sỉ tối cao
147
Chương 146: Mười dặm hoa đào
148
Chương 147: Vô sỉ không giới hạn
149
Chương 148: Hối hận cũng vô dụng
150
Chương 149: Thần Nhà
151
Chương 150: Như nước chảy
152
Chương 151: Tất cả đã có ta
153
Chương 152: Đẹp quá tuyệt quá
154
Chương 153: Đá bình thường
155
Chương 154: Trí nhớ cuồn cuộn
156
Chương 155: Treo đầu dê bán thịt chó
157
Chương 156: Cao thủ dùng độc
158
Chương 157: Nam tử kỳ dị
159
Chương 158: Đại khai sát giới
160
Chương 159: Triều đình tranh luận
161
Chương 160: Thủ đoạn của quân thần
162
Chương 161: Thiếu một thứ cũng không được
163
Chương 162: Chờ đấy cho ta
164
Chương 163: Lo lắng của hắn
165
Chương 164: Buồn bực
166
Chương 165: Cút xa chứng nào tốt chứng ấy
167
Chương 166: Một nắm độc phấn
168
Chương 167: Hối hận đan xen
169
Chương 168: Địa Độn
170
Chương 169: Tuyết Nhi mất tích
171
Chương 170: Gặp lại
172
Chương 171: Ngả bài
173
Chương 172: Biết
174
Chương 173: Tính sổ
175
Chương 174: Giết nấu canh
176
Chương 175: Triều đình tranh luận
177
Chương 176: Quốc chủ vô sỉ
178
Chương 177: Vạch mặt
179
Chương 178: Bức vua thoái vị
180
Chương 179: Nghĩ lại mà kinh
181
Chương 180: Bỏ lỡ
182
Chương 181: Năm tháng yên tĩnh tốt đẹp
183
Chương 182: Một bãi nước loạn
184
Chương 183: Vô lực
185
Chương 184: Nói hay lắm
186
Chương 185: Hòa đàm
187
Chương 186: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động
188
Chương 187: Lên cấp
189
Chương 188: Hoàn toàn không biết gì cả
190
Chương 189: Tranh phong
191
Chương 190: Lão tổ ra mặt
192
Chương 191: Cường thế tuyên bố kết quả
193
Chương 192: Thiếu
194
Chương 193: Kích động lòng người