Chương 8

Nghe được tiếng Quý Quy Hàn khiến Lạc Duẫn Trần đều bị dọa đến mơ hồ, khẩn trương mà nhìn về phía Bạch Phượng Hoàn, hỏi:
“Mẹ nó, làm sao bây giờ? Hắn tới làm gì?”

Nhìn Lạc Duẫn
Trần theo bản năng giữ chặt quần áo, Bạch Phượng Hoàn quả thực muốn trợn trắng mắt với hắn, nhưng là nó không có chức năng này, chỉ có thể dùng
móng vuốt đá hắn một chút: “Sợ cái gì, đi mở cửa.”

“ Mày
không phải đối mặt hắn mày đương nhiên không sợ.” Lạc Duẫn Trần “Sách”
một tiếng, “Mày nói xem…… Không biết mấy giờ, tối muộn, cô nam quả nam ở chung một phòng, sẽ phát sinh chuyện gì còn cần tao nói sao? Tối hôm
qua đều thử qua!”

“Nói không chừng lần này hắn không nghĩ làm gì đâu.” Bạch Phượng Hoàn vô ngữ nói, “Không mở cửa biết như thế nào.”

“Tao không.” Lạc Duẫn Trần sợ hãi, lắc đầu như trống bỏi, “Tao liền làm bộ đã ngủ rồi, ai gõ cửa cũng không mở.”

Hắn đang nói chuyện thì Quý Quy Hàn lại gõ gõ cửa, “Sư tôn, con biết người tỉnh.”

Lạc Duẫn Trần: “……” Ta nói chuyện to đến như vậy à?

Lạc Duẫn Trần cùng Bạch Phượng Hoàn liếc nhau, đều từ trong mắt đối phương
nhìn đến ý tứ dò hỏi, do dự một chút Lạc Duẫn Trần vẫn là quyết định
không nói lời nào.

“Sư tôn, con vào nhé.”

Nghe được lời này Lạc Duẫn Trần lập tức mở miệng: “Đừng! Ta…… Ta đã ngủ!”

Quý Quy Hàn không để ý tới việc hắn cự tuyệt, trực tiếp đẩy cửa mà vào,
đập vào mắt đó là bọc chăn trong góc đang phát ra địch ý.

Quý Quy Hàn: “……”

“Ngươi tới làm gì?” Lạc Duẫn Trần cảnh giác mà nhìn Quý Quy Hàn, trong phòng
không có ánh sáng, hắn chỉ có thể dựa vào ánh trăng bên ngoài đang phủ
lên trên người Quý Quy Hàn phán đoán thần sắc của y, nhưng Quý Quy Hàn
đứng ngược sáng, trên mặt chỉ có một ít bóng mờ, nhưng hai tay để sau
lưng lại khiến người ta chú ý, “Ánh trăng đã chiếu tới đây, ngươi cần
phải trở về.”

“Sư tôn chạng vạng người không ăn được gì phải không?”

Quý Quy Hàn bỗng nhiên mở miệng như vậy, Lạc Duẫn Trần bị hỏi cái trở tay
không kịp, theo bản năng liền gật đầu, phản ứng được mới nhanh lắc đầu:
“Ngươi hỏi cái này làm cái gì?”

Hắn mới vừa nói xong, đã
nghe thấy một mùi…… hương vị Gà nướng, Lạc Duẫn Trần bắt đầu cảm thấy
chính mình khả năng có điểm đói choáng váng.

Nhưng là thật thơm.

Ọt.

Ngay sau đó tiếng bụng hắn kêu liền vang lên ở trong phòng, trong không gia yên tĩnh rõ ràng mà truyền vào lỗ tai Quý Quy Hàn.

“Quả nhiên.” Quý Quy Hàn nói lấy ra đồ đang giấu ở phía sau lưng, một con…… gà nướng thơm ngào ngạt, “Ta vừa mới bắt.”

Lạc Duẫn Trần vừa thấy liền muốn nuốt nước miếng, một bên Bạch Phượng Hoàn
lại là thở phì phì nói: “Linh Kiếm Phong chỉ có một nơi có gà, hắn khẳng định là bắt ở đó, đây là trái với quy củ!”

“Mày là chim, gấp cái gì.” Lạc Duẫn Trần nhỏ giọng nói, “Đó là gà, lại không phải đồng loại của mày.”

“Ai biết hắn lần sau có thể muốn ăn chim hay không.” Bạch Phượng Hoàn càng tức giận, “Đến lúc đó ngươi chỉ có thể nhìn đến xương của ta khung
xương tử, như vậy liền không ai dạy ngươi tu luyện.”

“Kỳ
thật ta chính mình nỗ lực một chút cũng có thể……” Lạc Duẫn Trần lẩm bẩm
một câu, bị Bạch Phượng Hoàn nhìn thoáng qua sau lập tức làm bộ không có việc gì phát sinh, ho khan một tiếng, nhìn về phía Quý Quy Hàn, “Ngươi
cũng biết đây là trái với quy củ?”

“Đệ tử không biết.”
Quý Quy Hàn hơi hơi khom lưng, ánh mắt lại là nâng lên trên, thẳng lăng lăng mà nhìn chằm chằm Lạc Duẫn Trần, “Còn thỉnh sư tôn…… Chỉ giáo.”

“Liền……” Lạc Duẫn Trần ngẩn người, trộm dịch tay qua đi bắn Bạch Phượng Hoàn một chút, “Vì cái gì a?”

“Linh Kiếm Phong có quy định.” Bạch Phượng Hoàn lùi một bước hướng bên cạnh
để tránh lại bị búng, “Đệ tử chỉ cho ăn ở thiện đường.”

“Cái gì?!” Lạc Duẫn Trần kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi, “Tên ngốc bức nào đưa ra quy định này?! Ăn cơm đều phải quản?!”

“Người chính là tên ngốc bức đấy.” Bạch Phượng Hoàn nhỏ giọng đáp, “Nói là để
quản lý thời gian luyện tập thận thể và ý thức của đệ tử, rốt cuộc là
người tu tiên, ăn đồ vật cũng là phải hảo hảo khống chế.”

“Hắn như thế nào như vậy chuyện này!” Lạc Duẫn Trần nhỏ giọng niệm một
tiếng, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía Quý Quy Hàn, “Trộm chính là
sai.”

“Sư tôn không mang quy định trên núi ra để dạy con?”

Lạc Duẫn Trần: “…… Ngươi vừa mới không phải nói không biết sao?!”

“Sư tôn……” Quý Quy Hàn đang nói dừng lại, hình như là ở đang tìm tư thích
hợp, một hồi lâu mới tiếp tục mở miệng nói, “Hôm nay quái quái.”

Lạc Duẫn Trần nghe vậy mồ hôi lạnh đều xuống dưới, trong lỗ mũi lại nhẹ khẽ ra một tiếng cười nhạo: “Tha cho ngươi người còn không thích?”

Quý Quy Hàn biết hắn là đang nói cái gì, miệng hơi hơi cong lên, “Sư tôn không nói với chưởng môn?”

“Ngươi muốn ta nói?” Lạc Duẫn Trần nhíu mày, “Ngươi có phải hay không thật sự có điểm M?”

“M?”

“Chịu ngược cuồng.” Lạc Duẫn Trần giải thích nói, “Ngươi có cái đam mê này?”

Quý Quy Hàn không nghĩ tới hắn sẽ hỏi như vậy, bị nghẹn một chút, ngay sau
đó cười rộ lên, nói: “Chỉ là cảm thấy sư tôn sẽ không làm lớn việc này.”

Lạc Duẫn Trần suy nghĩ một chút, đích xác nguyên thân đối mặt Quý Quy Hàn
sẽ không làm như hắn, nhưng hắn cũng không thể nói như vậy, một lần nữa
tổ chức lý do thoái thác: “Ngươi cảm thấy, cùng là việc này, nếu đổi
người khác, sẽ như thế nào?”

Quý Quy Hàn nghe vậy ý cười
trên mặt càng sâu, ánh mắt lại là lạnh xuống dưới, cung kính đáp: “Sư
huynh đối sư tôn tôn kính có thừa, như thế nào sẽ làm loại chuyện, cũng
liền……”

“Hắn làm như ngươi làm với ta?” Lạc Duẫn Trần nghe hắn nói, “Ta là hỏi ngươi, nếu hắn làm.”

“Kia…… Sư tôn ước chừng sẽ không nói cái gì.” Quý Quy Hàn nói, “Sư tôn xưa nay……”

“Thế thì đúng rồi” Lạc Duẫn Trần đánh gãy lời Quý Quy Hàn, “ Đều là đồ đệ của ta, phương thức xử lý sao lại khác nhau.”

Hắn nói như vậy, Quý Quy Hàn lại nhăn lại mi tới, cho tới bây giờ hắn không cảm thấy chính mình cùng Vũ Quy Thanh có cái gì giống nhau.

Lạc Duẫn Trần biết ý nghĩ trong lòng hắn, nhưng không vạch trần, chỉ là xua xua tay: “Đi ra ngoài đi, chuyện này ta sẽ không truy cứu, ngươi về sau hảo hảo làm người liền tốt biết không?”

Quý Quy Hàn trầm mặc một hồi lâu mới đáp lại “Vâng”, ngay sau đó lui đi ra ngoài, thời
điểm tới cửa lại bị Lạc Duẫn Trần gọi lại.

“Từ từ.” Lạc Duẫn Trần gọi lại Quý Quy Hàn, “Đem gà trong tay ngươilưu lại.”

Vốn tưởng rằng Lạc Duẫn Trần hối hận muốn phạt mình Quý Quy Hàn: “……”

“Sư tôn đây là muốn ăn?”

“Không a.” Lạc Duẫn Trần bình tĩnh nói, “Là nộp tang vật lên trên.”

“Sư tôn không phạt con?”

“Ngươi thật sự thực M a……” Lạc Duẫn Trần liếc mắt nhìn Quý Quy Hàn một cái,
ngay sau đó thở dài một hơi, “Nếu ngươi thích như vậy, ngày mai ngươi
tiếp tục tới cửa đứng đi.”

“Cùng hôm nay giống nhau?”

“Không, những người khác cũng nhìn chán đi.” Lạc Duẫn Trần nói, “Lần này liền viết ‘ ta ăn trộm gà ’ đi.”

Quý Quy Hàn: “……” Sớm biết thì không hỏi.

đuổi người đi rồi, Lạc Duẫn Trần đánh trống lảng lập tức bay nhanh xuống
giường đem gà đi ăn, lúc này mới mỹ mãn mà lên giường ngủ.

Cũng mơ một ác mộng.

Buổi sáng khi có đệ tử đánh thức hắn, hắn còn có điểm cảm kích, cũng chưa
tới kịp vui vẻ, liền nghe được đệ tử mang tới tin tức so với ác mộng còn kinh khủng hợn: “Sư tôn, chưởng môn sư bá cho mời.”

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
Chapter

Updated 98 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98