Chương 7

Lạc Duẫn Trần cơ hồ là
dùng hết tốc độ xông ra ngoài, chạy ra một khoảng cách sau lại chạy trở
về, đứng ở trước mặt Quý Quy Hàn, “Ngươi thì sao?”

“Con?” Quý Quy Hàn nhìn về phía Lạc Duẫn Trần, trước kia hắn đều đứng xa xa
nhìn người, gần cũng là dáng vẻ cung cung kính kính, có lẽ là do vị trí đứng, hắn theo bản năng đem nghĩ Lạc Duẫn Trần cao hơn hắn, nhưng khi
đứng đối mặt nhau hắn bỗng nhiên phát hiện Lạc Duẫn Trần lại vẫn lùn hơn hắn nửa cái đầu, “con làm sao cơ……”

“Ngươi cũng tích cốc?”

Quý Quy Hàn nghe vậy con ngươi ám ám, thanh âm nhẹ rất nhiều: “Đệ tử thiên tư không đủ, tất nhiên là so ra kém các sư huynh đệ.”

Hắn nói như vậy Lạc Duẫn Trần mới nhớ tới, Quý Quy Hàn là Ngũ Linh Căn,
thuộc về tư chất cực kém, nếu không phải tu ma, căn bản không có biện
pháp làm nên trò trống, ở Linh Thủy Môn, khi tu luyện thành quả còn kém
hai sư đệ, việc này cũng vẫn luôn là trò cười của những đệ tử khác

“Vậy ngươi không đói bụng sao?” Lạc Duẫn Trần hỏi, “Không đi thiện đường sao?”

“Sư tôn……” Quý Quy Hàn hơi nhấp khởi miệng, suy nghĩ một chút mới nói nói, “ không phải Sư tôn phạt ta đứng đến khi trăng lên à.”

“A
cái này a……” Lạc Duẫn Trần ngẩn người, lúc ấy hắn chính là thuận miệng
nói, chính mình đều không nhớ rõ, cũng không ý thức được những lời này
mặt sau còn có nghĩa là không cho ăn cơm, “Ngươi có thể cơm nước xong
lại trở về đứng a.”

Quý Quy Hàn nghe vậy lại là sửng sốt, chần chờ một hồi lâu mới phun ra trong lòng nghi vấn: “Còn có thể như vậy?”

“Vì cái gì không được.” Lạc Duẫn Trần nói, “Người là sắt cơm là thép, một
bữa không ăn đói đến hoảng, lại nói ngươi đói đến ngất, một hồi người ta còn tưởng rằng ta ngược đãi ngươi đâu, đi mau đi mau.”

“Sư tôn……” Quý Quy Hàn há miệng thở dốc, vừa muốn nói gì lại bị Lạc Duẫn
Trần thúc giục đánh gãy, đành phải cất bước theo đi lên.

Nhìn hắn theo ở phía sau, Lạc Duẫn Trần bạo gan, quay đầu thúc giục nói:
“Ngươi vẫn luôn đi theo sau ta làm cái gì? Đi nhanh điểm, đến phía trước đi.”

Quý Quy Hàn không hỏi nguyên do, chỉ là làm theo.

Lạc Duẫn Trầnthấy hắn ngoan như vậy, cũng là nhẹ nhàng thở ra, rốt cuộc hắn thật sự không biết giải thíchnhư thế nào…… Hắn căn bản không biết
đường.

Thiện đường kỳ thật cùng nhà ăn trường họchiện đại gần giống nhau, lú này người đã không còn nhiều lắm, Lạc Duẫn Trần vốn
đang nghĩ sẽ không hấp dẫn lực chú ý đi vào đi, kết quả mới vừa rảo bước tiến đến cửa, người bên trong liền động tác nhất trí nhìn hắn, xem đến hắn nhịn không được đứng thẳng sống lưng, làm bộ dáng sang quý mà tông
sư nên có.

Thấy rõ người tới là ai người đang ăn cơm ở
thiện đường đều buông chén đũa trong tay, đứng lên hướng Lạc Duẫn Trần
hành lễ, “Sư tôn.”

Lạc Duẫn Trần nhàn nhạt “Ân” một
tiếng, sợ thanh âm bại lộ, không dám nói lời nào, chỉ có thể xua xua tay ý bảo mọi người ngồi xuống.

Nhưng cảm giác tồn tại của
hắn quá lớn, một đám người không hảo hảo ăn cơm nhìn chằm chằm vào hắn,
xem đến hắn e ngại, cũng ngượng ngùng đi theo ăn cơm.

Quý Quy Hàn liền không có phiền não, dù sao mới cách xa Lạc Duẫn Trần hắn
đã không chớp mắt, hướng bên cạnh ngồi xuống là có thể ăn thật sự vui vẻ —— nếu xem nhẹ ánh mắt hâm mộ của Lạc Duẫn Trần thường thường thổi
quai.

Vũ Quy Thanh đã sớm tích cốc, thiện đường ngày
thường căn bản không tới, nhưng nghe nói Lạc Duẫn Trần lại đây, hắn lập
tức cũng đi theo chạy tới.

“Sư tôn.” Vũ Quy Thanh vào cửa liền nhìn đến Lạc Duẫn Trần chắp tay sau lưng ở thiện đường đi qua đi
lại, lập tức chạy đi lên dò hỏi hắn tình huống, “Ngài như thế nào lại
đây?”

“Ta……” Lạc Duẫn Trần đè thấp thanh âm, vừa nghĩ vừa nói, “Tới…… Thị sát một chút tình huống……”

“Này……” Vũ Quy Thanh nghe vậy ngẩn người, “Thị sát…… Tình huống như thế nào?”

“Liền…… Hoàn cảnh sinh hoạt của đệ tử …… Như thế nào?” Lạc Duẫn Trần nói mà
chính hắn cũng không tin, “Rốt cuộc ta là phong chủ, ai ở trong này cũng là đệ tử của ta, sinh hoạt tốt xấu cũng sẽ ảnh hưởng thể xác và tinh
thần của đệ tử.”

Vũ Quy Thanh nghe vậy ánh mắt càng thêm
kỳ quái lên, nhưng như cũ là khom lưng chắp tay thi lễ: “Sư tôn anh
minh, nhưng việc nhỏ bực này sư tôn chỉ lo phân phó đó là, như thế nào
tự mình tới.”

“Thuận tiện……” Lạc Duẫn Trần cắn răng một cái, mặt đều bất cứ giá nào, “ăn thử.”

Nếu nói Vũ Quy Thanh vừa rồi là kinh ngạc, hiện tại đại khái chính là chấn
kinh rồi, thậm chí hoài nghi lỗ tai chính mình có tật xấu.

Nhưng hắn không tiện xen vào, những người khác cũng không dám.

Việc này Lạc Duẫn Trần biết.

Quý Quy Hàn cũng biết, nhưng là nhịn không được.

khi hắn bị canh sặc một chút, tiếng ho khan ở vang lên thiện đường, Lạc
Duẫn Trần quả thực muốn bóp chết hắn, còn ngại hắn không đủ xấu hổ sao?!

Nhưng Lạc Duẫn Trần không sợ xấu hổ, hắn sợ đói bụng, cho nên nói xong lúc sau liền thong thả ung dung đi kiếm đồ ăn.

Vũ Quy Thanh cảm thấy Lạc Duẫn Trần chạy tới thiện đường ăn thử việc này
đã đủ làm hắn sợ rớt cằm, nhưng hắn không nghĩ tới phía sau còn có thứ
đáng sợ hơn.

Lạc Duẫn Trần có tính ăn cơm chọn chỗ ngồi,
không rảnh làm quen nên sẽ tìm chỗ quen, giữa bao nhiêu bàn trống hắn đi đến cái bàn bên góc với Quý Quy Hàn.

Liền Quý Quy Hàn đều dọa tới rồi.

Nhưng Lạc Duẫn Trần mới mặc kệ, hắn có cơm ăn, liền rất vui vẻ.

“Sư tôn……” Vũ Quy Thanh nhìn thần sắc Quý Quy Hàn kinh ngạc, nhìn nhìn lại
bộ dáng Lạc Duẫn Trần vân đạm phong khinh, vẫn là qua đi nhỏ giọng nói, “Nếu không vẫn nên trở về…… Về sau sư tôn muốn ăn gì đồ nhi đưa qua cho ngài đi.”

“Như vậy……” Lạc Duẫn Trần vừa định nói “Tốt”
lại ý thức được việc này hình như là của người cấp dưới không tiện cho
hắn làm, xua xua tay, “Ta tự làm.”

“Nhưng……” Vũ Quy Thanh nhìn thoáng qua thiện đường các sư đệ câu nệ đến không dám ăn cơm, “Sư tôn tại đây, những người khác không dám ăn.”

Lạc Duẫn Trần: “……”

Cuối cùng Lạc Duẫn Trần vẫn là thỏa hiệp, tùy tiện ăn chút gì sau công đạo
Vũ Quy Thanh chon ba phần cơm cho hắn đưa sau mới đứng lên, nhìn bát cơm của Quý Quy Hàn thật sâu sau đó mới rời đi

Quý Quy Hàn: “……”

Lúc này Lạc Duẫn Trần còn không biết hành vi của hắn đã tạo ảnh hưởng gì,
chỉ là đơn thuần vì mình không có đồ ăn mà cảm thấy thương tâm.

Bạch Phượng Hoàn nhìn đến hắn ủ rũ cụp đuôi trở lại, hiếu kỳ nói: “Làm sao vậy, đồ vật hôm nay không thể ăn sao?”

“Không có, ta liền ăn cái đùi gà, còn có mấy cây xiên.” Lạc Duẫn Trần thở dài
một hơi, “Bị Vũ Quy Thanh ngăn trở, ta phải trở về để giữ cái mặt sắt
này.”

Bạch Phượng Hoàn nghe vậy mổ mổ lông chim trên cánh, nói: “Không có việc gì, đói hai ngày sẽ không chết.”

“Hắn về sau sẽ đưa cơm cho ta.” Lạc Duẫn Trần nói, “Nói thật, ngươi là hướng dẫn du lịch, thì có biết đường không?”

“ Biết a.” Bạch Phượng Hoàn nói, “Ta chính là hệ thống hướng dẫn của ngươi.”

“Liền……” Lạc Duẫn Trần nghĩ nghĩ, “Ngươi nói đêm nay ta chuồn êm đi phòng bếp, có mật đạo để đi không?”

Bạch Phượng Hoàn: “……”

“Ngươi chỉ là đi ăn cái gì.” Bạch Phượng Hoàn nói, “Không biết còn tưởng rằng ngươi muốn đi thiêu phòng bếp đâu.”

khi hai người còn tại đây thảo luật kế hoạch đột nhập ban đêm, bỗng nhiên
có tiếng gõ cửa vang lên, thanh âm Quý Quy Hàn từ ngoài cửa truyền tiến
vào: “Sư tôn.”

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
Chapter

Updated 98 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98