Chương 13

Miệng Bạch Thủy Dao đau rát, đôi mắt đào hoa xinh đẹp trừng thật lớn, đầy mặt viết không thể tin được.

"Ô........!!"

Đây vẫn là con tỷ tỷ ngốc lúc nào cũng vâng vâng dạ dạ, nàng nói gì nghe nấy sao? Nó làm sao dám đem hạt giống dơ bẩn nhét vào miệng nàng chứ!!

Mục Loan Loan lười đến nhìn Bạch Thủy Dao, giương mắt nhìn về phía Phất Liễu đang mặt mày viết hai chữ kinh ngạc thật to, mặt không đổi sắc bịa đặt lung tung, "Ngao Khâm đại nhân ngày hôm qua gặp ta, cho ta một cái tín vật, nếu ta đã chết, Ngao Khâm đại nhân chắc chắn lập tức biết được."

"Hơn nữa......" Mục Loan Loan vẫy Phất Liễu cười cười, "Ta nếu là nói, mẫu thân ta để lại cho ta một cái nhị giai Hỏa Nguyên thạch thì sao?"

"Nhị giai Hỏa Nguyên thạch!" Một tiểu nha hoàn la hoảng lên, không tự giác lui về phía sau hai bước.

Nhị giai Hỏa Nguyên thạch, là một loại kết tinh Hoả hệ, nếu chịu va chạm kịch liệt hoặc là linh lực kéo ra sẽ sinh ra nổ mạnh, tu giả dưới nhị giai ắt hẳn phải chết, dưới tam giai cũng sẽ trọng thương, một khối thường phẩm linh thạch hiếm có trên thị trường.

Phất Liễu cũng trong lòng cả kinh, dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Mục Loan Loan, giờ phút này lại đột nhiên sinh ra cảm giác có chút bội phục cái vị phu nhân xung hỉ trước nay vẫn luôn chỉ biết khóc sướt mướt. Kỳ thật nàng ta biết, người này có lẽ chỉ lừa nàng ta, cũng không có Hỏa Nguyên thạch gì cả, nhưng Phất Liễu cũng không cần thiết vì Bạch Thủy Dao mà phải mạo hiểm tính mạng đánh cuộc như thế.

"Phu nhân, ngài đừng nghe Bạch Thủy Dao nói bừa, chúng ta chưa từng có ý muốn tráo đổi." Phất Liễu mở lời chịu thua, nhìn gương mặt thanh thuần đang không ngừng nức nở lay động của Bạch Thủy Dao không hề có ý thương hương tiếc ngọc, từ ống tay áo móc ra một bó dây màu xanh lục, hướng mấy nha hoàn phía sau vẫy vẫy tay, mấy người kia liền tiến lên vây quanh, đem Bạch Thủy Dao trói lên.

"Đợi chút." Ngay khi đám nha hoàn lôi kéo Bạch Thủy Dao đang không ngừng giãy giụa chuẩn bị rời đi, Mục Loan Loan mặt không đổi sắc tiến lên, dùng sức túm túm lấy nửa bịch hạt giống đang kẹt trong miệng của Bạch Thủy Dao, bởi vì kẹt quá cứng nên chỉ có thể lấy ra được một nửa hạt giống.

Tiểu nha hoàn lúc nãy nói chuyện giúp Thanh Diệp đứng một bên nhìn Bạch Thủy Dao đau đớn khóc lên, kích động đến mặt đều đỏ, "Phi, xứng đáng!"

Mục Loan Loan đem hạt giống túm ra, Bạch Thủy Dao lập tức hét lên lên, "Mục Loan Loan, ngươi là đồ tiện nhân lòng dạ xấu xa, ta sẽ không bỏ qua ngươi!"

"Kêu la cái gì!" Tiểu nha hoàn kia cũng là người biết xem sắc mặt chủ, thấy Phất Liễu không có vẻ muốn giúp Bạch Thủy Dao, liền hung hăng tát một cái vào mặt Bạch Thủy Dao, "Ngươi có tư cách gì dám ăn nói hỗn láo với phu nhân?!"

Cái tát này của nàng ta không hề lưu tình, phát ra tiếng "bang" thật thanh thuý, Mục Loan Loan nghe tiếng thôi cũng thấy đau răng.

Bạch Thủy Dao bị nàng ta trực tiếp tát cho một cái phát ngốc, khóe miệng đổ máu, khóe mắt rơi lệ, nhìn thấy mà thương.

Phất Liễu hướng Mục Loan Loan hơi hơi cúi cúi người, rồi mang theo vài người đi ra ngoài, tiểu nha hoàn kia hai mắt sắc rực hướng Mục Loan Loan cúi đầu một cái, chọc chọc sống lưng Bạch Thủy Dao, rồi đi.

Chờ các nàng đều rời đi, Mục Loan Loan mới chậm rãi thở dài nhẹ nhõm một hơi, đem bịch hạt giống bị huỷ hết phân nửa tiện tay đặt một bên, chậm rãi đi đến bên cạnh cổng viện, đem cửa viện dày nặng khóa nhanh lại.

Cô nhìn trên cửa viện có khắc một con Kim Long sinh động như thật, tức giận vỗ túi long não.

Lần này kỳ thật nhìn qua giống như giải quyết thật nhẹ nhàng, nhưng trên thực tế lại cũng tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ.

Nếu Bạch Thủy Dao không phải bởi vì quá sốt ruột để lộ sơ hở quá nhiều, nếu nàng ta trưởng thành một chút, đem mọi chuyện cẩn thận suy tính, nói không chừng cô thật sự sẽ bị biến thành thế thân. Cái gì nhị giai Hỏa Nguyên thạch, cái loại đồ vật này cô căn bản không có. Mẫu thân của nguyên thân cũng là người yếu đuối, thực lực bản thân cũng chỉ có nhị giai, ngày thường ở nhà phải cúi đầu khom lưng với Mục phụ, bằng không thứ con ngoại thất tư sinh như Bạch Thủy Dao sao có thể bò lên đầu mẹ con nguyên thân?

Đừng nói cái gì nhị giai Hỏa Nguyên thạch, mẫu thân của nguyên thân ngay cả một đồng vàng để làm vốn riêng cũng không có, làm gì có thể có gì lưu lại cái gì cho nguyên thân.

Mục Loan Loan gãi gãi tóc, thở dài một hơi thật sâu, cô muốn cảm tạ Bạch Thủy Dao đã tự mình tìm đường chết, lần này nàng ta bị phạt đi lãnh cung bên cạnh cấm địa làm khổ dịch, cô cùng Long tiên sinh cũng có thể tạm thời có mấy ngày sống yên ổn rồi.

Ba năm, chỉ cần nhịn qua ba năm, chờ Long tiên sinh tỉnh lại, nể tình cô chiếu cố hắn ba năm, nhất định sẽ cho cô một con đường sống.

Cô không cầu cái gì vinh hoa phú quý, chỉ hy vọng có thể bình bình an an tồn tại.

Mục Loan Loan dựa lưng dựa vào cánh cổng lạnh như băng, xa xa nhìn về phía bạo quân nằm trong cung điện, đột nhiên cảm thấy sân trống trải tịch liêu.

Cô là một người thực kiên cường, một mình sinh sống như vậy nhiều năm không thấy gì là tịch mịch.

Mục Loan Loan nghĩ như vậy, vẫn cảm thấy không muốn làm gì hết, cô rửa tay sạch sẽ, trở về phòng, nhìn Long tiên sinh nằm trên giường ngọc.

Không biết có phải do cái đuôi đã được rửa sạch sẽ hay không, sắc mặt của hắn tốt hơn ngày thường nhiều, tuy rằng vẫn chi chít hoa văn đỏ đen dữ tợn như cũ, nhưng sắc mặt có vẻ giãn ra một chút, hoa văn vẫn thỉnh thoảng động một cái, nhưng nhìn lại không quá đáng sợ.

Mục Loan Loan vốn dĩ trong lòng đang rất không dễ chịu, nhưng nhìn bạo quân trước mặt từng là đại vai ác tung hoành bốn phương nay lại ngoan ngoãn nằm yên trong chăn cưới đỏ thẫm như tiểu tức phụ, hoàn toàn dựa vào nàng, trong lòng liền có một loại cảm giác thoải mái quỷ dị.

Cô cũng không biết là trong đầu mình có chỗ nào xảy ra vấn đề, ma xui quỷ khiến duỗi tay chọc chọc gò má Long tiên sinh.

Thực gầy, không có bao nhiêu thịt, nhưng vẫn mềm mại.

Gò má Long tiên sinh cũng không vì những hoa văn đen đỏ đang nổi dày đặc như muốn bật ra ngoài mà mà phồng lên, cẩn thận cảm thụ một chút nhìn còn giống như còn có chút linh động.

Mục Loan Loan chọc chọc vài cái mới phản ứng lại mình đang làm gì, vội vàng thu hồi tay, lại bất đắc dĩ cười cười, "Long tiên sinh, ngươi về sau thật sự sẽ thích Bạch Thủy Dao sao?"

Tiếng của cô thực nhẹ, như là làn gió xuân nhẹ nhàng thổi qua liền tiêu tán, vị bạo quân nào đó lúc này đang chìm vào đau đớn cũng không nghe thấy, tất nhiên cũng không đáp lời cô.

Mục Loan Loan cũng không chút nào ngoài ý muốn, cô ngồi ở mép giường một lát, trong lòng thật loạn. Trước mắt cô trong chốc lát hiện lên khuôn mặt căm hận của Bạch Thủy Dao trước khi đi, trong chốc lát lại biến thành khuôn mặt uy hiếp cảnh cáo của Ngao Khâm ở từ đường ngày đó, sau đó lại một lần nữa biến thành hình ảnh trong túi không có mấy khối linh thạch hạ phẩm, sau đó lại biến thành một nhúm bụi bên dưới tai Long tiên sinh sáng nay......

Nguy cơ tiềm tàng cùng áp lực sinh hoạt tất cả đều đè nặng lên người cô, Mục Loan Loan kỳ thật rất mệt. Cô ngồi thật lâu, bên ngoài mặt trời dần dần xuống núi, trong phòng từ từ trở nên tối dần.

Mục Loan Loan xoa xoa đầu, tầm mắt thoáng nhìn Long tiên sinh nằm một bên.

Hô hấp của hắn vững vàng, lúc nãy trong phòng rất sáng nên Mục Loan Loan cũng chưa chú ý tới, giờ mới thấy trên miệng hắn có một tầng nước trái cây Bách Trân Quả như thoa lên, thoạt nhìn sáng lấp lánh, trên môi còn có chỗ xanh tím, hỗn hợp màu sắc này lại làm môi hắn có  một chút màu huyễn tím mị sắc.

Cô không nhịn được cong cong khóe môi, cô nhớ tới lúc nãy khi cô đút hắn nước trái cây đã quên lau khô miệng cho hắn, nhưng mà, cũng còn khá xinh đẹp nha!

Không biết có phải bị "màu son" mới của Long tiên sinh chọc cười hay không, Mục Loan Loan cảm thấy tâm tình khá hơn nhiều.

Cô đứng lên, chuẩn bị đi phòng bếp nấu cơm ——

Cứ việc loạn trong giặc ngoài, sinh hoạt khó khăn, nhưng ngày tháng thì vẫn phải sống qua chứ, luôn phải  hướng nhìn về phía trước nào!

Ngồi chờ chết không phải là biện pháp, hai ngày này cố gắng đem Long tiên sinh thu xếp cho tốt, xong cô liền xin ra ngoài một lần, nhìn xem có cơ hội mua bán kiếm tiền nào hay không.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118: Ngoại Truyện 1: Đại Hôn (1)
119 Chương 119: Ngoại Truyện 1: Đại Hôn (2)
120 Chương 120: Ngoại Truyện 1: Đại Hôn (3)
121 Chương 121: Ngoại Truyện 1: Đại Hôn (4)
122 Chương 122: Ngoại Truyện 1: Đại Hôn (Cuối)
123 Chương 123: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (1)
124 Chương 124: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (2)
125 Chương 125: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (3)
126 Chương 126: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (4)
127 Chương 127: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (5)
128 Chương 128: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (Cuối)
129 Chương 129: Ngoại Truyện 3: Nếu Sinh Mệnh Có Luân Hồi (1)
130 Chương 130: Ngoại Truyện 3: Nếu Sinh Mệnh Có Luân Hồi (2)
131 Chương 131: Ngoại Truyện 3: Nếu Sinh Mệnh Có Luân Hồi (Cuối)
Chapter

Updated 131 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118: Ngoại Truyện 1: Đại Hôn (1)
119
Chương 119: Ngoại Truyện 1: Đại Hôn (2)
120
Chương 120: Ngoại Truyện 1: Đại Hôn (3)
121
Chương 121: Ngoại Truyện 1: Đại Hôn (4)
122
Chương 122: Ngoại Truyện 1: Đại Hôn (Cuối)
123
Chương 123: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (1)
124
Chương 124: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (2)
125
Chương 125: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (3)
126
Chương 126: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (4)
127
Chương 127: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (5)
128
Chương 128: Ngoại Truyện 2: Rồng Con (Cuối)
129
Chương 129: Ngoại Truyện 3: Nếu Sinh Mệnh Có Luân Hồi (1)
130
Chương 130: Ngoại Truyện 3: Nếu Sinh Mệnh Có Luân Hồi (2)
131
Chương 131: Ngoại Truyện 3: Nếu Sinh Mệnh Có Luân Hồi (Cuối)