Chương 15-16

Chương 15: 

Sở An Nhan kinh ngạc trong chớp mắt, nàng vừa mới còn tưởng rằng nha hoàn kia là kêu nàng.
Không nghĩ tới nàng ta là trả lời người trong xe.

Nàng nhớ rõ Sở quốc tổng cộng có hai vị công chúa, một vị là nữ nhi do đương triều hoàng hậu sinh, hiệu Lạc An, cũng chính là nàng.

Một vị khác là do một cung nữ sinh, hiệu Thanh Bình, tên Sở An Ninh.
Trong nguyên tác cũng chính là......!Nữ chủ!
Nàng @#*, hôm nay nàng cũng quá đen đủi rồi!
Nha hoàn bồi tội xong trở lại trong xe, để lại Sở An Nhan ở đây khiếp sợ.
Sở An Nhan đứng tại chỗ thật lâu không nhúc nhích, một trận gió thổi qua, vén lên mành xe ngựa, Sở An Nhan tựa hồ thấy một thân ảnh màu trắng trong xe ngựa.
Còn may, nữ chủ không nhận ra nàng.

" Uông ô! "
Tiểu cẩu tử trong lòng ngực sủa một tiếng kéo Sở An Nhan hồi thần.
Sở An Nhan khom người đem tiểu cẩu đặt xuống, tiểu cẩu lớn lên thực ngoan, da lông được chủ nhân cắt tỉa tỉ mỉ, hẳn là sợ mùa hè nóng, thoạt nhìn giống chủ nhân nó.

Tiểu cẩu chân chạm đất, phe phẩy cái đuôi vây quanh Sở An Nhan sủa một hồi, còn cọ vào chân Sở An Nhan vài cái, lúc này mới chạy đi.

Thật là một tiểu cẩu thông minh, Sở An Nhan nhìn tiểu cẩu rời đi, suy nghĩ có chút bay xa.
Đúng rồi, Lăng Giang!
Sở An Nhan sốt ruột xoay người, sợ Lăng Giang lại bỏ chạy.
Trên chân một trận đau đớn khiến nàng có chút lảo đảo, lúc này mới ý thức được nàng bị treo chân rồi.

Sở An Nhan sợ Lăng Giang chạy, bàn tay gắt gao bắt lấy tay hắn, đồng thời mượn lực để chính mình không ngã xuống.
" Còn may lần này không để ngươi chạy mất ".

Sở An Nhan từ đáy lòng cảm thán một hồi.

Con ngươi Lăng Giang khẽ nhúc nhích, ánh mắt nhìn về phía Sở An Nhan mang một loại quái dị.
Sở An Nhan ban nãy, hắn chưa từng thấy qua.
Nguyện ý đi cứu một con cẩu tử, không màng mạng sống.
Thậm chí nói sinh mạng bình đẳng.
Xem ra đáy lòng Sở An Nhan vẫn là người thiện lương, trước kia hắn căn bản không thể đem hai từ này đặt bên cạnh nàng.
Nàng vì cứu một tiểu cẩu mới bị thương, lần này Lăng Giang cũng không có đẩy tay Sở An Nhan ra, mà tùy ý để nàng túm.
Thậm chí còn ngầm dùng lực, để nàng không bị té ngã.
Bất quá, Sở An Nhan vẫn là quá ngu.
" Lăng Giang, chúng ta hồi phủ công chúa được không? ".

Đáy lòng Sở An Nhan muốn đem Lăng Giang lừa trở về, sau đó không bao giờ để hắn ra ngoài nữa.
" Ngài còn có thể đi? ".

Lăng Giang nhướng mày, lãnh đạm nhìn Sở An Nhan.
Ở trong mắt Sở An Nhan, cảm thấy hắn là đang trào phúng nàng.
Trào phúng thì trào phúng, chỉ cần đem hắn bắt về phủ công chúa, hết thảy đều được.
" Hẳn là có thể đi ".

Vì muốn đem Lăng Giang tống khứ về phủ công chúa, Sở An Nhan cũng lao lực hết sức, còn không phải chỉ là đi thôi à, vẫn có thể hồi phủ công chúa.
Sở An Nhan nương nhờ lực của Lăng Giang, dùng một chân nhảy lên hai bước.

" Ta có thể trở về, bất quá phiền toái ngươi để ta mượn cánh tay đỡ ta một chút ".

Sở An Nhan cúi đầu không dám nhìn Lăng Giang.
Nàng yêu cầu cũng có điểm quá đáng, không biết Lăng Giang đáp ứng hay không.
Nếu là không đáp ứng, nàng liền bám lấy hắn không buông, chờ Hồng Tô dẫn người đến đây tìm nàng, sau đó lại đem Lăng Giang trói về.
Tóm lại, tay đã bắt được vịt thì tuyệt không thể để nó chạy, muốn chạy cũng phải chờ nàng kiếm đủ thiện ý.

Tính toán nhỏ trong đầu Sở An Nhan vang lên, lại không nghĩ rằng Lăng Giang hơi ngồi xổm xuống.
" Đi lên "
" Đi...!Đi đâu? ".

Sở An Nhan có chút mê man ngẩng đầu nhìn Lăng Giang.
" Ta cõng ngài trở về ".

Thần sắc Lăng Giang có chút không kiên nhẫn, nếu không phải thấy Sở An Nhan cứu tiểu cẩu kia, hắn mới không thèm.

" A! ".

Sở An Nhan đột nhiên giật nảy lùi lại, rõ ràng là bị dọa không nhẹ.
Lăng......!Lăng Giang thế nhưng nói muốn cùng nàng trở về?
Nàng đây có được coi là xuân thu đại mộng không?
Sở An Nhan lùi có chút không vững, Lăng Giang nhìn chuẩn thời cơ đem Sở An Nhan vác lên lưng.
" Không phải nói muốn về phủ công chúa sao? Chờ ngài nhảy trở về thì trời đã tối rồi, thật là phiền toái "
" Ồ ~ ".

Nàng lại bị nam chủ ghét bỏ.
Sở An Nhan bĩu môi, nàng thật sự là lúc nào cũng kéo theo thù hận.
" Thật ngu xuẩn "
" Ồ ~ ".

Sở An Nhan ngoan ngoãn tiếp thu, cam chịu để nam chủ nói cái gì đều là đều là cái đấy.
Nữ tử này thực nhẹ, giờ phút này ở trên lưng hắn phá lệ an phận, tuy kiều tiếu*, thế nhưng có chút ngoan ngoãn.
( *Bản gốc là 娇俏: "kiều tiếu" mang nghĩa xinh đẹp, chứ không phải chữ "kiều tiếu" 娇笑 trong nụ cười mê hoặc)
" Đúng rồi Lăng Giang, lúc nãy ngươi đi đâu "
" Tùy tiện đi dạo "
Nghe thấy Lăng Giang trả lời, Sở An Nhan thậm chí còn hoài nghi lúc trước có thể là nàng suy nghĩ nhiều, nhưng nàng vẫ có chút lo lắng.
" Lăng Giang, ngươi về sau đừng rời khỏi ta được không? ".

Sở An Nhan cảm thấy những lời này có chút không đúng, lại nói thêm, " Phủ công chúa là nhà của ngươi "
Nàng còn chưa kiếm đủ hảo ý, thì hắn nằm mơ được rời đi.
"......!Được ".

Lăng Giang đáp ứng xong liền có chút kinh ngạc, hắn thế nhưng đáp ứng Sở An Nhan rồi.
" Ngươi đáp ứng rồi! Không thể đổi ý! ".

Sở An Nhan không nghĩ tới nàng thật sự đem Lăng Giang lừa được rồi! Về sau không bao giờ lo lắng Lăng Giang sẽ bỏ chạy!
Sở An Nhan có chút kích động ở trên lưng Lăng Giang, hai chân càng là cầm lòng không đậu lắc lư.
" An phận, bằng không ta đem ngài ném xuống ".

Nói xong câu này, tâm tình Lăng Giang cũng thực tốt mà cong cong khóe môi.
Nếu Sở An Nhan ngu xuẩn như vậy, về sau ở bên người nàng cũng có thể càng tốt trả thù nàng.
Bị uy hiếp, Sở An Nhan thật sự cũng không dám động.

Đam Mỹ Sắc
Vào đúng buổi trưa, trên đường lui tới không nhiều người lắm, nhóm tiểu thương không sai biệt dọn dẹp một chút để đi ăn cơm.
Hôm nay không tính là nóng, hơn nữa lại có gió, lúc này có chút thoải mái.
Cách phủ công chúa có chút xa, Sở An Nhan sau khi bị Lăng Giang uy hiếp liền trầm mặc một hồi lâu, nàng cũng sắp chịu không nổi rồi.

Nói nhiều chuyện phiếm cũng có thể tăng tiến độ hảo cảm phải không?
" Lăng Giang, ngươi nói ta vừa mới liều mình cứu tiểu cẩu có phải hay không đặc biệt anh dũng! "
Nghe thấy Sở An Nhan nói ra câu này, Lăng Giang khóe miệng trừu trừu, " Đặc biệt ngu xuẩn "
" Thôi được rồi "
Không khí lại bắt đầu im lặng, đáy lòng Sở An Nhan muốn phun trào, tên Lăng Giang này mồm mép cũng thực hỗn.

" Tiểu cẩu kia cũng thực ngoan, vừa thấy liền biết chủ nhân nó là người tốt.

Ta nói cho ngươi nghe, trước kia ta nuôi dưỡng tiểu cẩu cũng đặc biệt giống nó.

Chỉ là....!"
Sở An Nhan vốn định tìm đề tài nói chuyện, không nghĩ tới nàng lại nói đến chỗ này.
Ngón tay Sở An Nhan bám lấy vai Lăng Giang có chút run, có chút không muốn hồi ức lại đoạn ký ức kia.
Lăng Giang nhận ra Sở An Nhan khác thường, đợi hồi lâu cũng không thấy Sở An Nhan tiếp tục nói.
" Chính là cái gì? "
Sở An Nhan hơi hơi hé miệng, lông mi ra xuống, thần sắc có chút bi thương.
" Chính là sau này nó bị xe đụng phải, lúc ấy ta đứng ở xa, nhìn nó bị đâm hất văng ra, ta lại là cái gì cũng đều không thể làm được......!Nó sau khi bị đụng phải, còn bò lại bên chân ta, phe phẩy cái đuôi khẩn cầu ta vuốt ve nó "
Lúc ấy......!Đầu của nó đều bị đụng nát.
Cổ họng nghẹn ngào, ngăn chặn lời Sở An Nhan muốn nói tiếp.
Cũng may lần này nàng thành công, nàng cứu được tiểu cẩu kia.

Tuy rằng mặt sau người cứu tiểu cẩu là Lăng Giang.

Nói như vậy, Lăng Giang cứu mạng nàng!
Từ từ! Lăng Giang thế mà lại cứu nàng?.

Chương 16:

Lăng Giang ước gì thấy nàng chết, như thế nào sẽ cứu nàng?

Cũng quá không thể tưởng tượng nổi!

Nghi ngờ nổi lên khiến Sở An Nhan nhanh chóng dẹp bỏ bi thương.

Mà giờ phút này Lăng Giang sau khi nghe xong lời Sở An Nhan nói, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.

Nhìn bộ dạng Sở An Nhan, không giống để nhận lấy thương cảm từ hắn, chỉ có thể chứng minh, thật sự đã động vào vết đau của nàng ấy.

" Ngươi...... "

" Ngươi mau buông ta xuống, ta có thể tự mình đi! ". Sở An Nhan có chút kích động.

Dựa vào phỏng đoán của nàng.

Lăng Giang sợ rằng mai kia còn muốn hành hạ nàng, rồi muốn tự tay giết chết nàng.

Cho nên mới không để nàng chết dễ dàng như vậy!

Này quả thực...... Càng nghĩ càng sợ!

Sở An Nhan chân chạm đất, chịu đựng đau đớn kéo giãn khoảng cách với Lăng Giang.

Lăng Giang làm sao có thể lại cõng nàng?

Hắn hận nguyên chủ như vậy, lúc này lại nguyện ý cõng nàng ta.

Đây rõ ràng là muốn nàng lơi lỏng cảnh giác, sau đó đem nàng đưa tới chỗ không có người, chặt nàng ra thành tám mảnh.

Hiện tại nàng đang bị thương, bên người lại không mang theo hộ vệ?

Đây không phải cơ hội xuống tay tốt nhất sao?

Sắc trời có chút u ám, trên đường người đi lại ít đến đáng thương, một trận gió thổi qua khiến Sở An Nhan lạnh buốt cả sống lưng.

May mắn, nàng nhìn thấu tâm tư của hắn rồi.

Vừa vặn lúc này, Hồng Tô mang theo mấy người, tại lúc nhìn thấy Sở An Nhan vội vàng chạy tới.

Sở An Nhan giống như gặp được vị cứu tinh, nhảy cẫng đến chỗ Hồng Tô, không khác gì phía sau có một con mãnh thú ăn thịt người.

Xem ra về sau lúc ở bên ngoài phủ công chúa, không thể cùng Lăng Giang đơn độc ở cùng một chỗ, bằng không chết như thế nào cũng không biết.

Lăng Giang không nhìn thấy biểu tình sợ hãi của Sở An Nhan, chỉ chú ý tới nàng vội vã chạy về phía Hồng Tô.

Nghĩ đến nàng vừa rồi bị kinh hách, lúc này lại nghĩ tới chuyện thương tâm, vội vã đến nơi người quen để tìm kiếm cảm giác an toàn.

Vội vàng muốn rời khỏi lưng hắn để che giấu sự yếu đuối của nàng.

Nữ nhân này, tâm tư cũng thật khó đoán.

Phủ công chúa.

Sở An Nhan để thái y xử lý vết thương ở chân, phân phó nhà bếp làm chút đồ ăn ngon, an ủi trái tim nhỏ bé này.

Một buổi sáng, trôi qua thật đáng sợ.

" Hồng Tô, hôm nay món cá kho rất ngon, ngươi cũng nếm thử chút! ". Ăn đến mỹ vị, Sở An Nhan đôi mắt sáng lấp lánh, cầm đũa gắp một miếng cá bỏ vào bát Hồng Tô.

" Công chúa thích ăn liền ăn nhiều chút, nghe nhà bếp nói, cá chép là bắt từ trong hồ sen, chỉ bắt hai con, đều ở đây, ngày mai lại kêu bọn hắn bắt nhiều một chút cho công chúa! "

Sở An Nhan thích ăn cá, cho nên nhà bếp mỗi ngày cũng tỉ mỉ chuẩn bị các món ăn về cá đa dạng phong phú.

" Cá chép? ". Sở An Nhan nuốt miếng cá ở trong miệng.

Cá chép này không phải là cá koi* sao?

(*Cá chép Koi hay cụ thể hơn Cá chép Nishikigoi là một loại cá chép thường đã được thuần hóa, lai tạo để nuôi làm cảnh trong những hồ nhỏ. Tuổi thọ tầm khoảng 25 - 35 năm).

Hôm nay nàng mới thoát được ba kiếp nạn, vậy mà......nàng lại đi ăn thịt cá koi*?

(* Ở Trung Quốc, cá koi tượng trưng cho tài lộc và may mắn).

" Hồng Tô! Ta hóc xương cá! ". Sở An Nhan mới vừa đem thịt cá nuốt xuống, liền cảm nhận được cổ họng khác thường.

Ngày thường phòng bếp đều sẽ đem xương cá xử lý thật tốt, Sở An Nhan sớm đã ăn thành thói quen, mới vừa rồi bởi vì sửng sốt đã đem thịt cá nuốt xuống, ai biết bên trong còn xương!

Báo ứng nói đến là đến a.

Sở An Nhan bị hóc đến mức đỏ ửng cả mặt, trong phiến mắt ẩn ẩn nước, thật vất vả dùng đủ cách của Hồng Tô mới đem xương cá kia nuốt xuống.

Trong cổ họng khó chịu vẫn còn, nhưng so với vừa rồi thì đã ổn hơn.

Hồng Tô vẻ mặt khẩn trương cùng tự trách đứng ở bên cạnh Sở An Nhan.

Lăng Giang vừa đi vào liền thấy cảnh tượng này.

Sở An Nhan nửa bên mặt đều bị Hồng Tô che, nước mắt chảy ra, nguyên bản khuôn mặt trắng nõn nay lại nhiễm hồng, nhìn như là vừa khóc qua một hồi.

Lăng Giang thần sắc khẽ đổi, chỉ liếc một cái liền cúi đầu.

" Công chúa, hoàng hậu nương nương lệnh ta thỉnh ngài tới tiền sảnh "

Hoàng hậu!

Sở An Nhan làm bộ bình tĩnh nói: " Ân, ta đã biết, đợi lát nữa liền tới "

Nghe thấy âm thanh Sở An Nhan có chút khàn khàn, Lăng Giang tự giác đi ra bên ngoài chờ.

Sở An Nhan hiện tại thực hoảng, nhưng tương lai còn dài, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, huống hồ còn có ký ức của nguyên chủ, hoàng hậu đối nàng ta cực tốt, phải nói là cưng chiều vô điều kiện, hẳn là không có vấn đề lớn.

Tranh thủ thời gian này, Sở An Nhan vội vàng ăn thêm mấy miếng cơm kiềm chế cơn khó chịu, mới để Hồng Tô đỡ mình đến tiền sảnh.

Xa xa, nàng thấy một đạo thân ảnh chói mắt đứng ở ngoài cửa.

" Mẫu hậu! ". Sở An Nhan kêu một tiếng, người nọ nghe thấy vội vàng xoay người đi tới, đem Sở An Nhan từ đầu tới cuối nhìn qua một lượt.

" An An thế nào? Chân còn đau hay không, con nhìn con xem, mẫu hậu không ở bên cạnh con lại gầy đi rồi. Sống ở bên ngoài, đám nha hoàn hầu hạ cũng không biết phân nặng nhẹ, khoảng thời gian trước cũng khiến ngươi phát sốt, không quen thì liền hồi cung, cung Ly An vẫn luôn là của con "

Sở An Nhan tay bị Ôn Xu nắm lấy, hơi ấm truyền đến, nữ nhân trước mặt bất quá hơn ba mươi tuổi, làn da vẫn như cũ được bảo dưỡng cực tốt, phong hoa tuyệt đại, mặt mày đều là từ ái, làm người ta nhịn không được muốn thân cận.

" Mẫu hậu, con không có việc gì, người nhìn xem không phải con vẫn tốt sao, chân là con không cẩn thận bị thương, đã không có gì trở ngại ". Sở An Nhan ngọt ngào hướng về phía nàng ta cười, nắm lấy tay Ôn Xu, rồi dựa vai vào nàng ta, " Khiến mẫu hậu lo lắng, là An An không tốt "

" Nha đầu này, sao lại đột nhiên dính người như vậy ". Ôn Xu ôn hòa cười, phất tay để người xung quanh rời đi.

" Này không phải là do lâu không gặp mẫu hậu sao ". Sở An Nhan có chút khẩn trương, cư nhiên lại đi làm nũng Ôn Xu.

Mẹ nàng không ở cạnh nàng từ nhỏ, nhưng người mẫu thân này, hoàn toàn xa lạ với nàng. Hiện tại mọi cử chỉ hành động đều là nàng học theo người khác mà làm.

" Được rồi, người đều đi rồi, nói đi, có phải hay không lại gặp rắc rối "

" Con không có! "

" Còn nói không có ". Ôn Xu sủng nịch bóp nhẹ chóp mũi Sở An Nhan, " Ta chính là nghe nói con ở bên ngoài đoạt một nam sủng trở về "

" Đều đã qua lâu rồi, con đều đuổi họ đi rồi "

" Chính là bởi vì tên Lăng Giang kia? ". Ôn Xu vốn định thử tâm tư Sở An Nhan một chút, lúc trước gọi Lăng Giang đến cũng để xem loại người như nào lại có thể khiến nữ nhi nàng ta quan tâm như vậy, từ đó tính toán một chút chuyện mai này.

" Không phải ". Sở An Nhan có chút kích động đứng dậy, vội vàng chối bỏ.

" Được rồi, mẫu hậu đều biết, hôm nay lại đây chính là muốn nhìn con một chút, thuận tiện nói về chuyện sinh nhật nửa tháng nữa của con, An An năm nay muốn làm như thế nào? "

" Mẫu hậu tự an bài cho con liền tốt "

" Nha đầu này, biết ngay sẽ để cho ta làm. Đúng rồi, nếu con đối nam tử kia để bụng, sau này đối xử với hắn tốt chút. Chớ có giống như trước kia hồ nháo "

" Ân ân, nữ nhi đều biết ". Sở An Nhan theo nàng ta nói, chỉ nghĩ sớm một chút đưa mẫu thân nguyên chủ rời đi, chủ yếu là còn chưa kịp thích ứng, sợ đợi lát nữa không cẩn thận để lộ sơ hở.

Sở An Nhan lại cùng Ôn Xu hàn huyên một lát, lại đáp ứng năm ngày sau hồi cung.

Chapter
1 Chương 1: 1: Cô Sống Không Được Bao Lâu Nữa
2 Chương 2: 2: Cô Không Cần Giúp Đỡ
3 Chương 3: 3: Cô Có Thể
4 Chương 4: 4: Đặt Trong Đầu Quả Tim
5 Chương 5: 5: Ca Ca Nàng Ta Thật Tốt
6 Chương 6: 6: Tên Nam Nhân Này Quá Tệ
7 Chương 7: 7: Không Nên Quay Lại
8 Chương 8: 8: Ăn Dưa Ăn Tới Trên Người Mình
9 Chương 9: 9: Đoạt Sinh Ý
10 Chương 10: 10: Lăng Giang Tìm Nàng
11 Chương 11: 11: Cạnh Tranh Công Bằng
12 Chương 12: 12: Hắn Vậy Mà Cũng Có Quầng Thâm Ở Mắt
13 Chương 13: 13: Sở An Nhan Yêu Hắn
14 Chương 14: 14: Lăng Giang Bỏ Chạy
15 Chương 15-16
16 Chương 17: 17: Muốn Khiến Nàng Ấy Khóc
17 Chương 18: 18: Nếu Lăng Giang Cũng Ngoan Như Vậy Thì Tốt Rồi
18 Chương 19: 19: Tìm Lăng Giang
19 Chương 20: 20: Chuyện Quỷ Quái
20 Chương 21-22
21 Chương 24: 24: Không Cho Nàng Như Ý Nguyện
22 Chương 25: 25: Có Đau Hay Không
23 Chương 26: 26: Ai Để Ngài Đi
24 Chương 27: 27: Cọ Tay Hắn
25 Chương 28: 28: Hồ Bưu Gây Sự
26 Chương 29: 29: Có Qua Có Lại
27 Chương 30: 30: Nôn Tiền Ra
28 Chương 31: 31: Ngươi Tính Làm Gì
29 Chương 32: 32: Sư Phụ Của Hắn
30 Chương 33: 33: Xong Đời
31 Chương 34: 34: Vô Liêm Sỉ
32 Chương 35: 35: Không Muốn Đi Hòa Thân
33 Chương 36: 36: Sở An Nhan Mua Y Phục Cho Hắn
34 Chương 37: 37: Cầu Thú
35 Chương 38: 38: Gặp Mặt
36 Chương 39: 39: Mang Nữ Chủ Trở Về
37 Chương 40: 40: Nữ Nhân Này Sao Có Thể Sống Được Đến Bây Giờ
38 Chương 41: 41: Cùng Nhau Tản Bộ
39 Chương 42: 42: Đại Nạn Không Chết
40 Chương 43: 43: Tham Kiến Thiếu Chủ
41 Chương 44: 44: Đút Thuốc
42 Chương 45: 45: Quả Bom Hẹn Giờ
43 Chương 46: 46: Lấy Thân Báo Đáp
44 Chương 47: 47: Nàng Ngầm Đồng Ý
45 Chương 48: 48: Liều Mạng Với Ngươi
46 Chương 49: 49: Trước Kia Sở An Nhan Cũng Không Tồi
47 Chương 50: 50: Đồ Nướng Bbq
48 Chương 51: 51: Đồ Trẻ Trâu
49 Chương 52: 52: Nàng Ghét Bỏ
50 Chương 53: 53: Đau Bụng
51 Chương 54: 54: Gặp Phiền Toái
52 Chương 55: 55: Không Phải Của Nàng
53 Chương 56: 56: Nàng Đủ Nhàn
54 Chương 57: 57: Môi Nhìn Thật Đẹp
55 Chương 58: 58: Chỉ Hai Chúng Ta
56 Chương 59: 59: Nàng Không Chạy Thoát Được Đâu
57 Chương 60: 60: Thắng Bại Đã Rõ
58 Chương 62: 62: Muốn Ôm Cháu Trai
59 Chương 63: 63: Gặp Phải Thích Khách
60 Chương 64: 64: Công Chúa Sao Không Dùng Sức Chút
61 Chương 65: 65: Chấp Niệm Của Nguyên Chủ
62 Chương 66: 66: Gặp Lại Nguyên Doanh Doanh
63 Chương 67: Âm mưu thâm độc
64 Chương 68: Lăng Giang kiêu ngạo
65 Chương 69: Đánh nhau
66 Chương 70: Hắn bị sao vậy?
67 Chương 71: Bôi thuốc
68 Chương 72: Được lắm đồ nam nhân độc ác
69 Chương 73: Trúng bẫy
70 Chương 74: Thử
71 Chương 75: Nguyện ý thử một lần vì hắn
72 Chương 76: Ta ôm ngươi đi lên
73 Chương 77: Lễ Thất Tịch
74 Chương 78: Sở An Nhan gặp nguy hiểm
75 Chương 79: Môi lướt qua mặt nàng
76 Chương 80: Bảo vệ Lăng Giang
77 Chương 81: Ngươi là của ta
78 Chương 82: Lăng Giang hôn nàng
79 Chương 83: Ngoan, tin ta
80 Chương 84: Chỉ vì lấy lòng huynh
81 Chương 85: Lại đây hầu hạ
82 Chương 86: Cù lét
83 Chương 87: Đệ nợ tỷ trả
84 Chương 88: Bất Ngữ thúc
85 Chương 89
86 Chương 90
87 Chương 91: Nhiều nhất mười lăm phút
88 Chương 92: Công chúa sợ ?
89 Chương 93: Nàng còn sợ cái gì
90 Chương 94
91 Chương 95
92 Chương 96
93 Chương 97
94 Chương 98
95 Chương 99
96 Chương 100
97 Chương 101
98 Chương 102
99 Chương 103
100 Chương 104
101 Chương 105
102 Chương 106
103 Chương 107
104 Chương 108
105 Chương 109
106 Chương 110
107 Chương 111
108 Chương 112
109 Chương 113
110 Chương 114
111 Chương 115
112 Chương 116
113 Chương 117
114 Chương 118
115 Chương 119
116 Chương 120
117 Chương 121
118 Chương 122
119 Chương 123
120 Chương 124
121 Chương 125: Ngoại truyện 1: Nguyên Doanh Doanh x Đường Trạch
122 Chương 126: Ngoại truyện 2: Nguyên Doanh Doanh x Đường Trạch, Diệp Hoạ X Sở Thần
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1: 1: Cô Sống Không Được Bao Lâu Nữa
2
Chương 2: 2: Cô Không Cần Giúp Đỡ
3
Chương 3: 3: Cô Có Thể
4
Chương 4: 4: Đặt Trong Đầu Quả Tim
5
Chương 5: 5: Ca Ca Nàng Ta Thật Tốt
6
Chương 6: 6: Tên Nam Nhân Này Quá Tệ
7
Chương 7: 7: Không Nên Quay Lại
8
Chương 8: 8: Ăn Dưa Ăn Tới Trên Người Mình
9
Chương 9: 9: Đoạt Sinh Ý
10
Chương 10: 10: Lăng Giang Tìm Nàng
11
Chương 11: 11: Cạnh Tranh Công Bằng
12
Chương 12: 12: Hắn Vậy Mà Cũng Có Quầng Thâm Ở Mắt
13
Chương 13: 13: Sở An Nhan Yêu Hắn
14
Chương 14: 14: Lăng Giang Bỏ Chạy
15
Chương 15-16
16
Chương 17: 17: Muốn Khiến Nàng Ấy Khóc
17
Chương 18: 18: Nếu Lăng Giang Cũng Ngoan Như Vậy Thì Tốt Rồi
18
Chương 19: 19: Tìm Lăng Giang
19
Chương 20: 20: Chuyện Quỷ Quái
20
Chương 21-22
21
Chương 24: 24: Không Cho Nàng Như Ý Nguyện
22
Chương 25: 25: Có Đau Hay Không
23
Chương 26: 26: Ai Để Ngài Đi
24
Chương 27: 27: Cọ Tay Hắn
25
Chương 28: 28: Hồ Bưu Gây Sự
26
Chương 29: 29: Có Qua Có Lại
27
Chương 30: 30: Nôn Tiền Ra
28
Chương 31: 31: Ngươi Tính Làm Gì
29
Chương 32: 32: Sư Phụ Của Hắn
30
Chương 33: 33: Xong Đời
31
Chương 34: 34: Vô Liêm Sỉ
32
Chương 35: 35: Không Muốn Đi Hòa Thân
33
Chương 36: 36: Sở An Nhan Mua Y Phục Cho Hắn
34
Chương 37: 37: Cầu Thú
35
Chương 38: 38: Gặp Mặt
36
Chương 39: 39: Mang Nữ Chủ Trở Về
37
Chương 40: 40: Nữ Nhân Này Sao Có Thể Sống Được Đến Bây Giờ
38
Chương 41: 41: Cùng Nhau Tản Bộ
39
Chương 42: 42: Đại Nạn Không Chết
40
Chương 43: 43: Tham Kiến Thiếu Chủ
41
Chương 44: 44: Đút Thuốc
42
Chương 45: 45: Quả Bom Hẹn Giờ
43
Chương 46: 46: Lấy Thân Báo Đáp
44
Chương 47: 47: Nàng Ngầm Đồng Ý
45
Chương 48: 48: Liều Mạng Với Ngươi
46
Chương 49: 49: Trước Kia Sở An Nhan Cũng Không Tồi
47
Chương 50: 50: Đồ Nướng Bbq
48
Chương 51: 51: Đồ Trẻ Trâu
49
Chương 52: 52: Nàng Ghét Bỏ
50
Chương 53: 53: Đau Bụng
51
Chương 54: 54: Gặp Phiền Toái
52
Chương 55: 55: Không Phải Của Nàng
53
Chương 56: 56: Nàng Đủ Nhàn
54
Chương 57: 57: Môi Nhìn Thật Đẹp
55
Chương 58: 58: Chỉ Hai Chúng Ta
56
Chương 59: 59: Nàng Không Chạy Thoát Được Đâu
57
Chương 60: 60: Thắng Bại Đã Rõ
58
Chương 62: 62: Muốn Ôm Cháu Trai
59
Chương 63: 63: Gặp Phải Thích Khách
60
Chương 64: 64: Công Chúa Sao Không Dùng Sức Chút
61
Chương 65: 65: Chấp Niệm Của Nguyên Chủ
62
Chương 66: 66: Gặp Lại Nguyên Doanh Doanh
63
Chương 67: Âm mưu thâm độc
64
Chương 68: Lăng Giang kiêu ngạo
65
Chương 69: Đánh nhau
66
Chương 70: Hắn bị sao vậy?
67
Chương 71: Bôi thuốc
68
Chương 72: Được lắm đồ nam nhân độc ác
69
Chương 73: Trúng bẫy
70
Chương 74: Thử
71
Chương 75: Nguyện ý thử một lần vì hắn
72
Chương 76: Ta ôm ngươi đi lên
73
Chương 77: Lễ Thất Tịch
74
Chương 78: Sở An Nhan gặp nguy hiểm
75
Chương 79: Môi lướt qua mặt nàng
76
Chương 80: Bảo vệ Lăng Giang
77
Chương 81: Ngươi là của ta
78
Chương 82: Lăng Giang hôn nàng
79
Chương 83: Ngoan, tin ta
80
Chương 84: Chỉ vì lấy lòng huynh
81
Chương 85: Lại đây hầu hạ
82
Chương 86: Cù lét
83
Chương 87: Đệ nợ tỷ trả
84
Chương 88: Bất Ngữ thúc
85
Chương 89
86
Chương 90
87
Chương 91: Nhiều nhất mười lăm phút
88
Chương 92: Công chúa sợ ?
89
Chương 93: Nàng còn sợ cái gì
90
Chương 94
91
Chương 95
92
Chương 96
93
Chương 97
94
Chương 98
95
Chương 99
96
Chương 100
97
Chương 101
98
Chương 102
99
Chương 103
100
Chương 104
101
Chương 105
102
Chương 106
103
Chương 107
104
Chương 108
105
Chương 109
106
Chương 110
107
Chương 111
108
Chương 112
109
Chương 113
110
Chương 114
111
Chương 115
112
Chương 116
113
Chương 117
114
Chương 118
115
Chương 119
116
Chương 120
117
Chương 121
118
Chương 122
119
Chương 123
120
Chương 124
121
Chương 125: Ngoại truyện 1: Nguyên Doanh Doanh x Đường Trạch
122
Chương 126: Ngoại truyện 2: Nguyên Doanh Doanh x Đường Trạch, Diệp Hoạ X Sở Thần