Chương 3: 3: Lâm Chung

Ở một vùng núi xa xôi, cơn mưa rào vừa đi qua làm cho vạn vật như bừng sống lại.

Xa xôi, tiếng gà chó ầm ĩ.

Ở dưới đồng ruộng có tiếng la hét, thúc giục của các hán tử đang làm việc.

Trên đường, bọn trẻ con đang nô đùa ầm ĩ.

Trong xóm có tiếng gà mái kêu đang tìm ổ đẻ, tiếng chó sủa gâu gâu.

Cả một vùng ồn ào mà lại có cảm giác yên bình.
Thẩm Thanh Từ bỗng nhiên bừng tỉnh, giật mình đem đầu mình đụng vào nền đất.
Nàng theo bản năng sờ trán của mình, rồi sau đó giật mình nhìn đôi bàn tay của chính mình, tay nàng......
Một đôi bàn tay nho nhỏ, ngắn ngủn, còn có da thịt mềm mại.
Đây là .........
Nàng trừng lớn đôi mắt, nỗ lực nhìn 4 phía, sau đó vội vàng đứng lên, hướng một phía chạy tới.
Đây là lúc nàng 4 tuổi, đôi tay này là tay của nàng khi 4 tuổi, 4 tuổi cũng là lúc nàng mất đi mẫu thân.
Theo trí nhớ mơ hồ của mình, nàng đẩy cánh cửa cũ nát kia ra.

Nơi nàng ở là một căn nhà tranh rách nát, tàn tạ đến không thể nào tàn hơn.

Xung quanh thủng lỗ chỗ, gió có thể lùa vào từ mọi nơi.

Một năm kia, chính tại cánh cửa này, nàng vẫn luôn ngồi thơ thẩn trước cửa.

Khi đó, nàng bị đói đến độc ác, nàng đói đến khóc lớn, khóc đến tê tâm liệt phế.

Trước kia mỗi lần nàng khóc, nương nhất định sẽ tới.

Chính là một ngày kia, nương không có tỉnh lại dỗ nàng, cũng không có ôm nàng nữa.
Cửa mở ra, từ bên trong truyền ra hương vị mốc meo do ẩm thấp lâu ngày, còn có mùi của thuốc và kim châm cứu đọng lại.
Nàng trời sinh có khứu giác nhanh nhạy, có thể nhận ra trăm loại vị, nhớ ngàn mùi hương.

Vậy cho nên, nàng từ không khí có thể phân biệt ra rất nhiều mùi, mà vừa rồi nàng ngửi được, là hương vị của nương nàng.
Trong trí nhớ của nàng, hương vị của nương chính là như vậy.

Mặc kệ cuối cùng nương của nàng biến thành cái dạng gì, nàng cả đời sẽ ghi tạc trong lòng, đây chính là mùi hương của nương.
"A Ngưng.......! A Ngưng........"
Trong nhà chỉ có một chiếc giường rách nát, được dựng tạm bằng một ván gỗ kê lên, trên đó là chiếc chăn đã rách đến lòi từng sợi bông.

Ở trên giường, một nữ nhân dung nhan tiều tụy đang nằm.

Mặt nàng không có chút huyết sắc nào, cả khuôn mặt trắng bệch như giấy, khoé môi khô vỡ ra từng vết máu.

Nàng khó khăn vươn cánh tay khô gầy của mình về phía cửa.
"A Ngưng, lại đây con, đến chỗ của nương này."
Thẩm Thanh Từ đứng im tại chỗ, đôi tay nhỏ của nàng gắt gao bám chặt vào khung cửa.

Trên đời này, người kêu nàng A Ngưng không nhiều.

Nàng tên Thẩm Thanh Từ, A Ngưng là nhũ danh nương đặt cho nàng.

Nương hi vọng nàng sau khi trưởng thành, xinh đẹp nõn nà, giống như bông hoa lê, trong sáng, thanh khiết mà nở rộ.
Nhưng là nương của hiện tại, làm nàng sợ hãi.

Cho nên đời trước lúc này nàng đã chạy đi ra ngoài.

Nàng sợ nương, nàng không dám thấy nương.

Đây cũng là sự tình nàng hối hận nhất đời trước, nàng không thể thấy mặt nương lần cuối cùng.
Từ khi đó về sau, mỗi một lần tỉnh giấc giữa đêm khuya nàng đều nghĩ, nếu khi đó nàng có thể tiến lên, nếu nàng có thể nắm lấy tay của nương, nếu nàng có thể bảo nương ôm nàng một cái, có lẽ nương nàng sẽ liền an tâm một ít mà ra đi, nương cũng sẽ không đến mức phải chết mà không nhắm mắt.

Mà nàng, nàng cũng sẽ nhớ kỹ dung mạo của nương, nhớ kỹ được hương vị trên người nương.

Không đến mức sau này, nàng có thể ghi nhớ được trăm loại hương vị khác nhau, chỉ duy nhất lại không nhớ được hương vị của mẹ mình.
Hiện tại tuy rằng nàng không biết hết thảy đang diễn ra là cái gì? Là nàng đang nằm mơ, hay là một lần luân hồi mới, nàng cũng đã làm chủ được đôi chân của chính mình, nhanh chóng chạy qua đi.
"A Ngưng......." Nữ nhân khô gầy trước mắt chính là nương của nàng.

Nương tên gọi là Lâu Tuyết Phi, là đích nữ của Lâu gia, cũng là nữ nhi duy nhất của ngoại tổ phụ....!Mà nàng đồng dạng cũng là nữ nhi duy nhất của nương, nàng tên Thẩm Thanh Từ, nhũ danh là A Ngưng.
"A Ngưng, lại đây....."
Lâu Tuyết Phi lại ho khan một tiếng, trong cổ họng là một cỗ tanh ngọt muốn trào lên, mà nàng lại đang ra sức đem nó nuốt xuống.

Nàng không muốn doạ đến tiểu nữ nhi mới 4 tuổi của mình.

Nàng biết thời gian của mình không còn nhiều lắm.

Chính là nàng như thế nào có thể chết? Nàng làm sao mà dám chết.

Tiểu A Ngưng của nàng mới có 4 tuổi, nó còn nhỏ như vậy, cái gì cũng không hiểu.

Nàng làm mẹ sao có thể nhẫn tâm ra đi, để lại một cái nữ nhi nho nhỏ như vậy lẻ loi lưu lại trên đời, cũng không biết có hay không sẽ bị người khác giày xéo đến chết.

Thẩm Thanh Từ chạy nhanh đến, cầm lấy bàn tay khô gầy của nương.
"A Ngưng, tiểu A Ngưng của nương....."
Lâu Tuyết Phi nhìn thấy một thân đây bùn đất của nữ nhi, tâm không nhịn được đau xót.

Một trận ho khan lại nổi lên, không cách nào kiềm lại được.
Thật vất vả nàng mới ngừng được ho khan, lại thấy được nữ nhi vẫn ngoan ngoãn đứng trước mặt .
"Tiểu A Ngưng của nương, không phải sợ nương, nương sẽ không thương tổn ngươi." Nàng nhẹ nhàng nắm chặt đôi bàn tay nho nhỏ của nữ nhi, cơ hồ là muốn nắm chặt không buông.
Trên đời này, mọi người đều có khả năng sẽ thương tổn ngươi, nhưng nương sẽ không.

Cả đời này, nương yêu nhất chính là ngươi, cũng có lỗi với ngươi nhất.
Cái mũi nhor của Thẩm Thanh Từ phiếm hồng.

Nàng đem khuôn mặt nhỏ của chính mình dán ở trên bàn tay khô gầy của Lâu Tuyết Phi.

Trong nháy mắt kia nàng cảm giác được nhiệt độ trên cơ thể của nương, nhớ kỹ mùi hương của nương, dung mạo của nương.
Nàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của mình lên, sau đó vươn tiểu cánh tay của mình ra.
" Mẫu thân, ôm một cái...."
Lâu Tuyết Phi không nhịn được mà rơi nước mắt, hai mắt nàng nhoè đi.

Tiểu A Ngưng của nàng, đã rất lâu rồi không thân cận với nàng như vậy.

Nàng biết đứa nhỏ này trời sinh khứu giác dị thường nhanh nhạy, cũng là có thể nhớ được trăm vị khác nhau.

Hiện tại sợ là bởi vì nàng bị bệnh, một thân bệnh khí khó ngửi, cho nên từ rất lâu nó đã không lại gần nàng.
Hiện tại tiểu A Ngưng của nàng thế nhưng lại muốn nàng ôm.

Nàng cố hết sức muốn ngồi dậy, nhưng là nửa điểm sức lực đều không có, muốn nhấc cũng nhấc không nổi.
Thấy vậy, Thẩm Thanh Từ liền đá rơi giày nhỏ của chính mình, tự mình bò lên chiếc giường đơn sơ bất cứ lúc nào cũng có thể sụp mà Lâu Tuyết Phi đang nằm.

Ai có thể nghĩ đến, năm đó Lâu gia đích nữ phú khả địch quốc, năm đó nổi danh kinh thành đệ nhất mỹ nữ Lâu Tuyết Phi, hiện tại thế nhưng nửa sống nửa chết nằm ở chỗ này, ngay cả dung nhan diễm lệ cũng không còn, chỉ còn lại vẻ bề ngoài khô héo, tiều tụy.
Lâu Tuyết Phi ôm thân hình nho nhỏ của tiểu nữ nhi mà khó chịu.

Đáng thương, tiểu A Ngưng của nàng đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

Nàng dùng vòng tay của chính mình đưa cho một hộ gia đình để đổi lấy 3 bữa cơm.

Cũng không biết bọn họ có đưa lại đây hay không? A Ngưng của nàng có được ăn cơm không? Có bị đói bụng hay không?
Thẩm Thanh Từ đem khuôn mặt nhỏ của chính mình dán tới trên mặt Lâu Tuyết Phi.

Nàng hưởng thụ ấm áp trên người nương, tham luyến mùi hương cơ thể nương.

Tay nhỏ của nàng nắm chặt vào quần áo của nương.
Đây là hương vị của nương, chính là lập tức liền sẽ không còn nữa.

Nàng biết nương sắp chết rồi.

Ngay cả đại phu cũng đều nói, dù cho có phương pháp xoay chuyển trời đất thì cũng không thể cứu được nương của nàng.
Lâu Tuyết Phi nhẹ nhàng vỗ về đầu tóc mềm mại đầy bụi bặm của nữ nhi, thanh âm nghẹn ngào vang lên: "A Ngưng, không sợ." Nàng cẩn thận ôm nữ nhi của mình, sinh thời , nàng đã dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ nữ nhi, nàng không hề hối hận.

Điều nàng hối tiếc nhất chính là cuối cùng nàng vẫn phải đi trước một bước.
“A Ngưng, không sợ, nương sẽ ở trên trời nhìn ngươi.”
Nghe vậy, Thẩm Thanh Từ đột nhiên gào khóc rống lên.

Đời trước dù đau đớn cỡ nào nàng cũng không khóc, nhưng bây giờ, nàng không ngăn được nước mắt thi nhau rơi.

Nàng muốn nương, nàng không muốn nương chết, nàng không muốn trở thành hài tử không có nương.

Nếu nàng có nương, đời trước nàng sẽ không chịu đến nhiều đau khổ như vậy, cũng không đến cuối cùng bị loạn côn đánh chết.

Bởi vì nàng không có nương che chở, không có nương dạy dỗ, cho nên nàng không biết sống như nào, nên làm người như nào.
Cho nên nàng đi lầm đường, nàng hại quá nhiều người, ngay cả chính mình cũng mất mạng.
Nàng muốn nương, nàng muốn có nương.
“A Ngưng, không sợ,” Lâu Tuyết Phi vẫn là nói như vậy, “Cha sẽ tìm được chúng ta, A Ngưng, ca ca cùng tỷ tỷ cũng sẽ yêu thương A Ngưng, A Ngưng phải ngoan, phải nghe lời cha nói biết không?”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Trước Kia
2 Chương 2: 2: Thơm Quá
3 Chương 3: 3: Lâm Chung
4 Chương 4: 4: Nương Đã Không Còn
5 Chương 5: 5: An Táng Cho Nương
6 Chương 6: 6: Nàng Còn Có Cha
7 Chương 7: 7: Tìm Tới
8 Chương 8: 8: Một Ngôi Mộ Mới Âm Dương Cách Biệt
9 Chương 9: 9: Cha Đón Ngươi Về Nhà
10 Chương 10: 10: Con Đường Phía Trước Khó Đi
11 Chương 11: 11: Chuyện Cũ Về Nương
12 Chương 12: 12: Đây Là Nhà Của Chúng Ta
13 Chương 13: 13: Dối Trá
14 Chương 14: 14: Ác Mộng
15 Chương 15: 15: Ngươi Muốn Làm Quỷ Sao
16 Chương 16: 16: Ngươi Như Thế Nào Có Thể Đối Với Muội Muội Như Vậy
17 Chương 17: 17: Ca Ngươi Đau Không
18 Chương 18: 18: Chúng Ta Nhất Định Phải Đối Với Nàng Thật Tốt
19 Chương 19: 19: Một Đống Trống Bỏi
20 Chương 20: 20: Nàng Muốn Sớm Tìm Cho Tỷ Tỷ Một Vị Hôn Phu Tốt
21 Chương 21: 21: Nàng Nợ Bọn Họ Thật Nhiều
22 Chương 22: 22: Cách Vách Cho Mời
23 Chương 23: 23: Ra Cái Chủ Ý Thật Hay
24 Chương 24: 24: Hắn Có Nhi Tử
25 Chương 25: 25: Sống Đường Đường Chính Chính
26 Chương 26: 26: Nàng Sẽ Tự Kiếm Một Cái Thập Lý Hồng Trang
27 Chương 27: 27: Trở Thành Người Thừa Kế
28 Chương 28: 28: Nhập Học
29 Chương 29: 29: Phủ Học
30 Chương 30: 30: Chịu Khi Dễ
31 Chương 31: 31: Nhà Lão Đại Sai
32 Chương 32: 32: Ma Ma Đã Trở Lại
33 Chương 33: 33: Bán Của Cải Của Hồi Môn Lấy Tiền Mặt
34 Chương 34: 34: Nàng Tiễn Cha Rời Đi
35 Chương 35: 35: Tìm Đồ Vật
36 Chương 36: 36: Lâu Gia Hương Điển
37 Chương 37: 37: Nữ Nhi Lâu Gia Trời Sinh Mang Mùi Thơm Lạ Lùng
38 Chương 38: 38: Nàng Tự Mình Kiếm Bạc
39 Chương 39: 39: Trộm Đi Hài Tử
40 Chương 40: 40: Không Thấy Tỷ Nhi
41 Chương 41: 41: Tự Mình Hại Mình
42 Chương 42: 42: Không Thấy Muội Muội
43 Chương 43: 43: Chết Không Nhận Nợ
44 Chương 44: 44: Khó Trị
45 Chương 45: 45: Ra Cửa Nhặt Được Thần Y
46 Chương 46: 46: Diệu Thủ Hồi Xuân
47 Chương 47: 47: Đã Chết Cũng Chỉ Có Thể Chạy
48 Chương 48: 48: Tiểu Ác Quỷ
49 Chương 49: 49: Nhớ Cha
50 Chương 50: 50: Đây Là Bắt Chước Bừa Sao
51 Chương 51: 51: Đầu Óc Đơn Giản Như Thế
52 Chương 52: 52: Ngũ Cảm Rõ Ràng
53 Chương 53: 53: Đã Tốt Không Sai Biệt Lắm
54 Chương 54: 54: Chế Hương
55 Chương 55: 55: Cái Gọi Là Thiên Phú
56 Chương 56: 56: Nàng Đang Nghĩ Sự Tình
57 Chương 57: 57: Tìm Cơ Hội
58 Chương 58: 58: Người Khác Có Cơ Hội Nàng Cũng Muốn
59 Chương 59: 59: Làm Tốt Sự Tình
60 Chương 60: 60: Rơi Xuống
61 Chương 61: 61: Cứu Một Người
62 Chương 62: 62: Lời Nói Như Mật
63 Chương 63: 63: Tìm Tới
64 Chương 64: 64: Đầu Quá Mềm Chịu Không Nổi Bị Đập
65 Chương 65: 65: Hắn Muốn Vỗ Vỗ
66 Chương 66: 66: Ném Ra Tới
67 Chương 67: 67: Cảm Kích Chi Tình
68 Chương 68: 68: Kinh Mộng
69 Chương 69: 69: Người Đi Nhà Trống
70 Chương 70: 70: Thăm Bệnh
71 Chương 71: 71: Bái Kiến
72 Chương 72: 72: Tỷ Tỷ Nhưng Thành Huân Hương
73 Chương 73: 73: Chính Là Ngủ
74 Chương 74: 74: Có Chỗ Nào Kỳ Lạ
75 Chương 75: 75: Để Nhân Gia Đến Xông Phòng Ở
76 Chương 76: 76: Muốn Máu Thịt Của Ngươi
77 Chương 77: 77: Ân Không Nói Nhiều
78 Chương 78: 78: Ôm Chặt Cái Đùi To Này
79 Chương 79: 79: Một Viên Phì Cầu
80 Chương 80: 80: Tỷ Tỷ Bằng Phẳng
81 Chương 81: 81: Giống Cha
82 Chương 82: 82: Đây Là Sinh Bệnh Sao
83 Chương 83: 83: Xấu Hổ Và Giận Dữ Khó Làm
84 Chương 84: 84: Người Đến Ngũ Cốc Cũng Không Phân Biệt Được
85 Chương 85: 85: Cha Đã Trở Lại
86 Chương 86: 86: Cũng Không Thể Gϊếŧ Người
87 Chương 87: 87: Oán Trách Lẫn Nhau
88 Chương 88: 88: Tiễn Đi
89 Chương 89: 89: Giúp Một Cái Việc Gấp
90 Chương 90: 90: Lý Tú Ca
91 Chương 91: 91: Nàng Tìm Tú Nương
92 Chương 92: 92: Nàng Sẽ Không
93 Chương 93: 93: Mua Nha Đầu
94 Chương 94: 94: Ân Nàng Còn
95 Chương 95: 95: Thiên Phạt
96 Chương 96: 96: Bệnh Lạ
97 Chương 97: 97: Hồn Về
98 Chương 98: 98: Đói Bụng Phải Làm Sao Bây Giờ
99 Chương 99: 99: Tỷ Tỷ Ngươi Đâu
100 Chương 100: 100: Luận Công Ban Thưởng
101 Chương 101: 101: Vô Đạo
102 Chương 102: 102: Quân Vô Hí Ngôn
103 Chương 103: 103: Cũ
104 Chương 104: 104: Bán Hương Liệu
105 Chương 105: 105: Trong Tâm Nàng Không Nhận Ngươi
106 Chương 106: 106: Người Nhà Họ Bạch
107 Chương 107: 107: Hài Tử Thông Tuệ Sớm
108 Chương 108: 108: Bán Hương Liệu Kiếm Bạc
109 Chương 109: 109: Cửa Hàng Của Nàng
110 Chương 110: 110: Nhất Phẩm Hương
111 Chương 111: 111: Một Viên Hương Ngàn Lượng Bạc
112 Chương 112: 112: Hương Của Hoàng Gia Chính Là Tục
113 Chương 113: 113: Nàng Nghèo Chỉ Có Bạc
114 Chương 114: 114: Cái Gọi Là Dì
115 Chương 115: 115: Không Đem Nàng Coi Trọng Sao
116 Chương 116: 116: Thiếu Niên Bị Sỉ Nhục
117 Chương 117: 117: Nàng Có Thể Hay Không Biến Thành Tiểu Người Què
118 Chương 118: 118: Công Tử Ngươi Là Đại Hoàng
119 Chương 119: 119: Lễ Sinh Thần
120 Chương 120: 120: Nàng Kiếm
121 Chương 121: 121: Nàng Tiêu Tiêu Tiêu
122 Chương 122: 122: Tích Cóp Của Hồi Môn
123 Chương 123: 123: Cũng Không Biết Tìm Miếng Vải Đắp Lên
124 Chương 124: 124: Sờ Ô Uế Làm Sao Bây Giờ
125 Chương 125: 125: Thần Cánh Tay Nỏ Xuất Thế
126 Chương 126: 126: Có Thể Nháo Đúng Rồi
127 Chương 127: 127: Ngô Gia Có Nữ
128 Chương 128: 128: Không Người Xứng Với
129 Chương 129: 129: Đều Có Lễ Vật
130 Chương 130: 130: Liền Hắn Không Có
131 Chương 131: 131: Đem Nữ Nhi Bán
132 Chương 132: 132: Cha Mẹ Chi Mệnh
133 Chương 133: 133: Bò Cửa Sổ
134 Chương 134: 134: Đây Là Từ Đâu Ra Hùng Hài Tử
135 Chương 135: 135: Nàng Tiêu
136 Chương 136: 136: Ai Dám Lấy Nàng
137 Chương 137: 137: Hắn Không Bạc
138 Chương 138: 138: Hội Hoa
139 Chương 139: 139: Kinh Diễm
140 Chương 140: 140: Kinh Diễm Với
141 Chương 141: 141: Đây Là Mệnh
142 Chương 142: 142: Ai Là Tỷ Tỷ Ngươi
143 Chương 143: 143: Trình Gia Tỷ Muội
144 Chương 144: 144: Độc Nhất Vô Nhị
145 Chương 145: 145: Muốn Mua Nhân Lúc Còn Sớm
146 Chương 146: 146: Hài Tử Đơn Thuần Này
147 Chương 147: 147: Ân Nhân Năm Đó
148 Chương 148: 148: Nàng Gây Chuyện
149 Chương 149: 149: Đừng Nói Cho Người Khác
150 Chương 150: 150: Phẩm Hội Dâng Hương
151 Chương 151: 151: Nữ Tử Vì Chính Mình Mà Trang Điểm
152 Chương 152: 152: Lại Là Xuất Chinh
153 Chương 153: 153: Kiếm Càng Nhiều Bạc
154 Chương 154: 154: Tiểu Tuấn Vương Keo Kiệt
155 Chương 155: 155: Không Của Hồi Môn Thì Làm Sao
156 Chương 156: 156: Thu Lương
157 Chương 157: 157: Cái Gì Cũng Đều Mua
158 Chương 158: 158: Bán Huyết Tạo Hương
159 Chương 159: 159: Khí Huyết Thua Thiệt
160 Chương 160: 160: Tuyết Rơi
161 Chương 161: 161: Đưa Lương Tới
162 Chương 162: 162: Ai Đông Lạnh
163 Chương 163: 163: Đưa Than Ngày Tuyết
164 Chương 164: 164: Bổn Vương Ánh Mắt Tốt
165 Chương 165: 165: Tìm Một Cái Càng Tốt Cho Ngươi
166 Chương 166: 166: Với Tâm Khó Nhịn
167 Chương 167: 167: Phát Cháo
168 Chương 168: 168: Đế Uy
169 Chương 169: 169: Trời Trong
170 Chương 170: 170: Nàng Không Lớn A
171 Chương 171: 171: Phân Bạc
172 Chương 172: 172: Vui Mừng
173 Chương 173: 173: Quan Môi Tới Cửa
174 Chương 174: 174: Một Nữ Như Thế Nào Nhị Gả
175 Chương 175: 175: Đều Không Phải Thứ Tốt
176 Chương 176: 176: Nhổ Cỏ Tận Gốc
177 Chương 177: 177: Cập Kê Chi Lễ
178 Chương 178: 178: Nàng Không Lớn Lên
179 Chương 179: 179: Mạt Một Tay Phấn
180 Chương 180: 180: Nàng Tới Thêm Trang
181 Chương 181: 181: Thập Lí Hồng Trang
182 Chương 182: 182: Kim Ngật Đáp
183 Chương 183: 183: Hồi Môn
184 Chương 184: 184: Đều Cười Nàng
185 Chương 185: 185: Đi Lưu Tùy Ý
186 Chương 186: 186: Mấy Năm
187 Chương 187: 187: Còn Chưa Tới
188 Chương 188: 188: Lại Không Có Cháu Gái
189 Chương 189: 189: Bạch Trúc Trở Về
190 Chương 190: 190: Bị Chủ Tử Dưỡng Phế Đi
191 Chương 191: 191: Bát Ngưu Nỏ
192 Chương 192: 192: Nói Tốt Đây Là Cái Dạng Chủ Tử Gì
193 Chương 193: 193: Không Ai Xứng Với Muội Muội Hắn
194 Chương 194: 194: Tống Minh Giang Nhưng Hảo
195 Chương 195: 195: Ngươi Cũng Đưa Ta Một Vật Đi
196 Chương 196: 196: Bị Người Nhớ Thương
197 Chương 197: 197: Nhà Ta A Ngưng Không Gả
198 Chương 198: 198: Ta Thích Ngươi
199 Chương 199: 199: Muốn Nhân Sâm Trăm Năm
200 Chương 200: 200: Người Khác Không Có Nàng Có
201 Chương 201: 201: Người Hảo Tâm Tặng Cho
202 Chương 202: 202: Hài Tử Nhiều Bệnh
203 Chương 203: 203: Túc Nghiệp Quấn Thân
204 Chương 204: 204: Một Thốc Hương Tro
205 Chương 205: 205: Liền Mạch Lưu Loát
206 Chương 206: 206: Hắn Không Phải Lương Xứng
207 Chương 207: 207: Hắn Muốn Cưới Một Người
208 Chương 208: 208: Vĩnh Viễn Không Cưới Nữ Nhi Thẩm Gia
209 Chương 209: 209: Buông Bỏ Đâu Là Dễ Dàng
210 Chương 210: 210: Hắn Muốn Cưới Không Phải Ngươi
211 Chương 211: 211: A Ngưng Ngươi Chờ Ta
212 Chương 212: 212: Nhưng Nàng Chờ Không Được
213 Chương 213: 213: Nguyên Nhân Tại Đây
214 Chương 214: 214: Người Chưa Tới
215 Chương 215: 215: Không Cần Cho Bọn Hắn Mặt
216 Chương 216: 216: Thẩm Gia Biệt Trang
217 Chương 217: 217: Đồ Vật Mới Mẻ
218 Chương 218: 218: Ngươi Tới Dưỡng
219 Chương 219: 219: Trở Về Đi
220 Chương 220: 220: Nàng Nhặt Được Một Người
221 Chương 221: 221: Xem Như Ân Nhân Của Ngươi
222 Chương 222: 222: Ta Là Ai
223 Chương 223: 223: Ta Dưỡng Ngươi Cả Đời
224 Chương 224: 224: Phát Cuồng
225 Chương 225: 225: Không Phải Trúng Độc
226 Chương 226: 226: Nhất Định Sẽ Cứu Ngươi
227 Chương 227: 227: Vẫn Chưa Hảo
228 Chương 228: 228: Sẽ Không Tương Quên
229 Chương 229: 229: Cẩu Tử Không Thấy
230 Chương 230: 230: Lên Núi Tìm Cẩu
231 Chương 231: 231: Gấu Mù
232 Chương 232: 232: Quý Nhân Trong Kinh Lợi Hại Nhất
233 Chương 233: 233: Cuồng Chứng
234 Chương 234: 234: Chữa Bệnh
235 Chương 235: 235: A Ngưng Đừng Đi
236 Chương 236: 236: Kiếp Sau Lại Báo
237 Chương 237: 237: Nàng Là Phong Hàn
238 Chương 238: 238: Ta Nhớ Rõ Ngươi
239 Chương 239: 239: Nhà Ở Cháy
240 Chương 240: 240: Chỉ Là Thiêu Mà Thôi
Chapter

Updated 240 Episodes

1
Chương 1: 1: Trước Kia
2
Chương 2: 2: Thơm Quá
3
Chương 3: 3: Lâm Chung
4
Chương 4: 4: Nương Đã Không Còn
5
Chương 5: 5: An Táng Cho Nương
6
Chương 6: 6: Nàng Còn Có Cha
7
Chương 7: 7: Tìm Tới
8
Chương 8: 8: Một Ngôi Mộ Mới Âm Dương Cách Biệt
9
Chương 9: 9: Cha Đón Ngươi Về Nhà
10
Chương 10: 10: Con Đường Phía Trước Khó Đi
11
Chương 11: 11: Chuyện Cũ Về Nương
12
Chương 12: 12: Đây Là Nhà Của Chúng Ta
13
Chương 13: 13: Dối Trá
14
Chương 14: 14: Ác Mộng
15
Chương 15: 15: Ngươi Muốn Làm Quỷ Sao
16
Chương 16: 16: Ngươi Như Thế Nào Có Thể Đối Với Muội Muội Như Vậy
17
Chương 17: 17: Ca Ngươi Đau Không
18
Chương 18: 18: Chúng Ta Nhất Định Phải Đối Với Nàng Thật Tốt
19
Chương 19: 19: Một Đống Trống Bỏi
20
Chương 20: 20: Nàng Muốn Sớm Tìm Cho Tỷ Tỷ Một Vị Hôn Phu Tốt
21
Chương 21: 21: Nàng Nợ Bọn Họ Thật Nhiều
22
Chương 22: 22: Cách Vách Cho Mời
23
Chương 23: 23: Ra Cái Chủ Ý Thật Hay
24
Chương 24: 24: Hắn Có Nhi Tử
25
Chương 25: 25: Sống Đường Đường Chính Chính
26
Chương 26: 26: Nàng Sẽ Tự Kiếm Một Cái Thập Lý Hồng Trang
27
Chương 27: 27: Trở Thành Người Thừa Kế
28
Chương 28: 28: Nhập Học
29
Chương 29: 29: Phủ Học
30
Chương 30: 30: Chịu Khi Dễ
31
Chương 31: 31: Nhà Lão Đại Sai
32
Chương 32: 32: Ma Ma Đã Trở Lại
33
Chương 33: 33: Bán Của Cải Của Hồi Môn Lấy Tiền Mặt
34
Chương 34: 34: Nàng Tiễn Cha Rời Đi
35
Chương 35: 35: Tìm Đồ Vật
36
Chương 36: 36: Lâu Gia Hương Điển
37
Chương 37: 37: Nữ Nhi Lâu Gia Trời Sinh Mang Mùi Thơm Lạ Lùng
38
Chương 38: 38: Nàng Tự Mình Kiếm Bạc
39
Chương 39: 39: Trộm Đi Hài Tử
40
Chương 40: 40: Không Thấy Tỷ Nhi
41
Chương 41: 41: Tự Mình Hại Mình
42
Chương 42: 42: Không Thấy Muội Muội
43
Chương 43: 43: Chết Không Nhận Nợ
44
Chương 44: 44: Khó Trị
45
Chương 45: 45: Ra Cửa Nhặt Được Thần Y
46
Chương 46: 46: Diệu Thủ Hồi Xuân
47
Chương 47: 47: Đã Chết Cũng Chỉ Có Thể Chạy
48
Chương 48: 48: Tiểu Ác Quỷ
49
Chương 49: 49: Nhớ Cha
50
Chương 50: 50: Đây Là Bắt Chước Bừa Sao
51
Chương 51: 51: Đầu Óc Đơn Giản Như Thế
52
Chương 52: 52: Ngũ Cảm Rõ Ràng
53
Chương 53: 53: Đã Tốt Không Sai Biệt Lắm
54
Chương 54: 54: Chế Hương
55
Chương 55: 55: Cái Gọi Là Thiên Phú
56
Chương 56: 56: Nàng Đang Nghĩ Sự Tình
57
Chương 57: 57: Tìm Cơ Hội
58
Chương 58: 58: Người Khác Có Cơ Hội Nàng Cũng Muốn
59
Chương 59: 59: Làm Tốt Sự Tình
60
Chương 60: 60: Rơi Xuống
61
Chương 61: 61: Cứu Một Người
62
Chương 62: 62: Lời Nói Như Mật
63
Chương 63: 63: Tìm Tới
64
Chương 64: 64: Đầu Quá Mềm Chịu Không Nổi Bị Đập
65
Chương 65: 65: Hắn Muốn Vỗ Vỗ
66
Chương 66: 66: Ném Ra Tới
67
Chương 67: 67: Cảm Kích Chi Tình
68
Chương 68: 68: Kinh Mộng
69
Chương 69: 69: Người Đi Nhà Trống
70
Chương 70: 70: Thăm Bệnh
71
Chương 71: 71: Bái Kiến
72
Chương 72: 72: Tỷ Tỷ Nhưng Thành Huân Hương
73
Chương 73: 73: Chính Là Ngủ
74
Chương 74: 74: Có Chỗ Nào Kỳ Lạ
75
Chương 75: 75: Để Nhân Gia Đến Xông Phòng Ở
76
Chương 76: 76: Muốn Máu Thịt Của Ngươi
77
Chương 77: 77: Ân Không Nói Nhiều
78
Chương 78: 78: Ôm Chặt Cái Đùi To Này
79
Chương 79: 79: Một Viên Phì Cầu
80
Chương 80: 80: Tỷ Tỷ Bằng Phẳng
81
Chương 81: 81: Giống Cha
82
Chương 82: 82: Đây Là Sinh Bệnh Sao
83
Chương 83: 83: Xấu Hổ Và Giận Dữ Khó Làm
84
Chương 84: 84: Người Đến Ngũ Cốc Cũng Không Phân Biệt Được
85
Chương 85: 85: Cha Đã Trở Lại
86
Chương 86: 86: Cũng Không Thể Gϊếŧ Người
87
Chương 87: 87: Oán Trách Lẫn Nhau
88
Chương 88: 88: Tiễn Đi
89
Chương 89: 89: Giúp Một Cái Việc Gấp
90
Chương 90: 90: Lý Tú Ca
91
Chương 91: 91: Nàng Tìm Tú Nương
92
Chương 92: 92: Nàng Sẽ Không
93
Chương 93: 93: Mua Nha Đầu
94
Chương 94: 94: Ân Nàng Còn
95
Chương 95: 95: Thiên Phạt
96
Chương 96: 96: Bệnh Lạ
97
Chương 97: 97: Hồn Về
98
Chương 98: 98: Đói Bụng Phải Làm Sao Bây Giờ
99
Chương 99: 99: Tỷ Tỷ Ngươi Đâu
100
Chương 100: 100: Luận Công Ban Thưởng
101
Chương 101: 101: Vô Đạo
102
Chương 102: 102: Quân Vô Hí Ngôn
103
Chương 103: 103: Cũ
104
Chương 104: 104: Bán Hương Liệu
105
Chương 105: 105: Trong Tâm Nàng Không Nhận Ngươi
106
Chương 106: 106: Người Nhà Họ Bạch
107
Chương 107: 107: Hài Tử Thông Tuệ Sớm
108
Chương 108: 108: Bán Hương Liệu Kiếm Bạc
109
Chương 109: 109: Cửa Hàng Của Nàng
110
Chương 110: 110: Nhất Phẩm Hương
111
Chương 111: 111: Một Viên Hương Ngàn Lượng Bạc
112
Chương 112: 112: Hương Của Hoàng Gia Chính Là Tục
113
Chương 113: 113: Nàng Nghèo Chỉ Có Bạc
114
Chương 114: 114: Cái Gọi Là Dì
115
Chương 115: 115: Không Đem Nàng Coi Trọng Sao
116
Chương 116: 116: Thiếu Niên Bị Sỉ Nhục
117
Chương 117: 117: Nàng Có Thể Hay Không Biến Thành Tiểu Người Què
118
Chương 118: 118: Công Tử Ngươi Là Đại Hoàng
119
Chương 119: 119: Lễ Sinh Thần
120
Chương 120: 120: Nàng Kiếm
121
Chương 121: 121: Nàng Tiêu Tiêu Tiêu
122
Chương 122: 122: Tích Cóp Của Hồi Môn
123
Chương 123: 123: Cũng Không Biết Tìm Miếng Vải Đắp Lên
124
Chương 124: 124: Sờ Ô Uế Làm Sao Bây Giờ
125
Chương 125: 125: Thần Cánh Tay Nỏ Xuất Thế
126
Chương 126: 126: Có Thể Nháo Đúng Rồi
127
Chương 127: 127: Ngô Gia Có Nữ
128
Chương 128: 128: Không Người Xứng Với
129
Chương 129: 129: Đều Có Lễ Vật
130
Chương 130: 130: Liền Hắn Không Có
131
Chương 131: 131: Đem Nữ Nhi Bán
132
Chương 132: 132: Cha Mẹ Chi Mệnh
133
Chương 133: 133: Bò Cửa Sổ
134
Chương 134: 134: Đây Là Từ Đâu Ra Hùng Hài Tử
135
Chương 135: 135: Nàng Tiêu
136
Chương 136: 136: Ai Dám Lấy Nàng
137
Chương 137: 137: Hắn Không Bạc
138
Chương 138: 138: Hội Hoa
139
Chương 139: 139: Kinh Diễm
140
Chương 140: 140: Kinh Diễm Với
141
Chương 141: 141: Đây Là Mệnh
142
Chương 142: 142: Ai Là Tỷ Tỷ Ngươi
143
Chương 143: 143: Trình Gia Tỷ Muội
144
Chương 144: 144: Độc Nhất Vô Nhị
145
Chương 145: 145: Muốn Mua Nhân Lúc Còn Sớm
146
Chương 146: 146: Hài Tử Đơn Thuần Này
147
Chương 147: 147: Ân Nhân Năm Đó
148
Chương 148: 148: Nàng Gây Chuyện
149
Chương 149: 149: Đừng Nói Cho Người Khác
150
Chương 150: 150: Phẩm Hội Dâng Hương
151
Chương 151: 151: Nữ Tử Vì Chính Mình Mà Trang Điểm
152
Chương 152: 152: Lại Là Xuất Chinh
153
Chương 153: 153: Kiếm Càng Nhiều Bạc
154
Chương 154: 154: Tiểu Tuấn Vương Keo Kiệt
155
Chương 155: 155: Không Của Hồi Môn Thì Làm Sao
156
Chương 156: 156: Thu Lương
157
Chương 157: 157: Cái Gì Cũng Đều Mua
158
Chương 158: 158: Bán Huyết Tạo Hương
159
Chương 159: 159: Khí Huyết Thua Thiệt
160
Chương 160: 160: Tuyết Rơi
161
Chương 161: 161: Đưa Lương Tới
162
Chương 162: 162: Ai Đông Lạnh
163
Chương 163: 163: Đưa Than Ngày Tuyết
164
Chương 164: 164: Bổn Vương Ánh Mắt Tốt
165
Chương 165: 165: Tìm Một Cái Càng Tốt Cho Ngươi
166
Chương 166: 166: Với Tâm Khó Nhịn
167
Chương 167: 167: Phát Cháo
168
Chương 168: 168: Đế Uy
169
Chương 169: 169: Trời Trong
170
Chương 170: 170: Nàng Không Lớn A
171
Chương 171: 171: Phân Bạc
172
Chương 172: 172: Vui Mừng
173
Chương 173: 173: Quan Môi Tới Cửa
174
Chương 174: 174: Một Nữ Như Thế Nào Nhị Gả
175
Chương 175: 175: Đều Không Phải Thứ Tốt
176
Chương 176: 176: Nhổ Cỏ Tận Gốc
177
Chương 177: 177: Cập Kê Chi Lễ
178
Chương 178: 178: Nàng Không Lớn Lên
179
Chương 179: 179: Mạt Một Tay Phấn
180
Chương 180: 180: Nàng Tới Thêm Trang
181
Chương 181: 181: Thập Lí Hồng Trang
182
Chương 182: 182: Kim Ngật Đáp
183
Chương 183: 183: Hồi Môn
184
Chương 184: 184: Đều Cười Nàng
185
Chương 185: 185: Đi Lưu Tùy Ý
186
Chương 186: 186: Mấy Năm
187
Chương 187: 187: Còn Chưa Tới
188
Chương 188: 188: Lại Không Có Cháu Gái
189
Chương 189: 189: Bạch Trúc Trở Về
190
Chương 190: 190: Bị Chủ Tử Dưỡng Phế Đi
191
Chương 191: 191: Bát Ngưu Nỏ
192
Chương 192: 192: Nói Tốt Đây Là Cái Dạng Chủ Tử Gì
193
Chương 193: 193: Không Ai Xứng Với Muội Muội Hắn
194
Chương 194: 194: Tống Minh Giang Nhưng Hảo
195
Chương 195: 195: Ngươi Cũng Đưa Ta Một Vật Đi
196
Chương 196: 196: Bị Người Nhớ Thương
197
Chương 197: 197: Nhà Ta A Ngưng Không Gả
198
Chương 198: 198: Ta Thích Ngươi
199
Chương 199: 199: Muốn Nhân Sâm Trăm Năm
200
Chương 200: 200: Người Khác Không Có Nàng Có
201
Chương 201: 201: Người Hảo Tâm Tặng Cho
202
Chương 202: 202: Hài Tử Nhiều Bệnh
203
Chương 203: 203: Túc Nghiệp Quấn Thân
204
Chương 204: 204: Một Thốc Hương Tro
205
Chương 205: 205: Liền Mạch Lưu Loát
206
Chương 206: 206: Hắn Không Phải Lương Xứng
207
Chương 207: 207: Hắn Muốn Cưới Một Người
208
Chương 208: 208: Vĩnh Viễn Không Cưới Nữ Nhi Thẩm Gia
209
Chương 209: 209: Buông Bỏ Đâu Là Dễ Dàng
210
Chương 210: 210: Hắn Muốn Cưới Không Phải Ngươi
211
Chương 211: 211: A Ngưng Ngươi Chờ Ta
212
Chương 212: 212: Nhưng Nàng Chờ Không Được
213
Chương 213: 213: Nguyên Nhân Tại Đây
214
Chương 214: 214: Người Chưa Tới
215
Chương 215: 215: Không Cần Cho Bọn Hắn Mặt
216
Chương 216: 216: Thẩm Gia Biệt Trang
217
Chương 217: 217: Đồ Vật Mới Mẻ
218
Chương 218: 218: Ngươi Tới Dưỡng
219
Chương 219: 219: Trở Về Đi
220
Chương 220: 220: Nàng Nhặt Được Một Người
221
Chương 221: 221: Xem Như Ân Nhân Của Ngươi
222
Chương 222: 222: Ta Là Ai
223
Chương 223: 223: Ta Dưỡng Ngươi Cả Đời
224
Chương 224: 224: Phát Cuồng
225
Chương 225: 225: Không Phải Trúng Độc
226
Chương 226: 226: Nhất Định Sẽ Cứu Ngươi
227
Chương 227: 227: Vẫn Chưa Hảo
228
Chương 228: 228: Sẽ Không Tương Quên
229
Chương 229: 229: Cẩu Tử Không Thấy
230
Chương 230: 230: Lên Núi Tìm Cẩu
231
Chương 231: 231: Gấu Mù
232
Chương 232: 232: Quý Nhân Trong Kinh Lợi Hại Nhất
233
Chương 233: 233: Cuồng Chứng
234
Chương 234: 234: Chữa Bệnh
235
Chương 235: 235: A Ngưng Đừng Đi
236
Chương 236: 236: Kiếp Sau Lại Báo
237
Chương 237: 237: Nàng Là Phong Hàn
238
Chương 238: 238: Ta Nhớ Rõ Ngươi
239
Chương 239: 239: Nhà Ở Cháy
240
Chương 240: 240: Chỉ Là Thiêu Mà Thôi