Chương 71: Cô gái ngông cuồng.

Nghe Hoàng Hậu nói như vậy, Tư Đồ Chiếu hài lòng gật đầu.

Lão vẻ mặt ngưng trọng nhìn Hoàng Hậu: "Chỉ mong người nhớ rõ lời nói hôm nay, chúng ta là huynh muội ruột, ta không hy vọng chúng ta vì chuyện như vậy mà trở mặt!"

Hoàng Hậu nghe vậy, nhắc nhở Tư Đồ Chiếu: "Cũng xin huynh trưởng cân nhắc rõ ràng, nếu ngươi ủng hộ Nhị hoàng tử hoặc là Tam hoàng tử, lợi ích đạt được sau cùng sẽ không nhiều bằng ủng hộ Tường Nhi. Dù sao thì cậu ruột và người ngoài cũng khác nhau!"

Tư Đồ Chiếu gật đầu, cười nhạt một tiếng: "Ta hiểu, không cần ngươi nhiều lời, ta đi trước!"

"Ca ca đi thong thả!" Hoàng Hậu khách khí gật đầu.

Sau khi Tư Đồ Chiếu đi ra cửa lớn, Hoàng Hậu lập tức thay đổi sắc mặt, lạnh lùng nói: "Người đâu!"

Giọng nói của bà vang lên, thị tỳ nhanh chóng đi vào, khom lưng cúi đầu: "Hoàng Hậu nương nương!"

Sắc mặt Hoàng Hậu xanh mét, liếc mắt nhìn thị tỳ kia một cái: "Tra ngay cho bản cung! Tra xem con tiện nhân kia rốt cuộc là ai, lai lịch thế nào, thân phận ra sao, sao lại xuất hiện bên cạnh Tứ hoàng tử, có mục đích gì! Tra rõ cho bản cung! Bản cung muốn xem là thứ đê tiện từ đâu tới phá hỏng chuyện lớn của bản cung!"

Thị tỳ ít khi thấy vẻ mặt lên cơn thịnh nộ của Hoàng Hậu, giờ run như ve sầu mùa đông, lập tức nói: "Vâng! Nô tỳ đi ngay đây!"

Thị tỳ nói xong, lập tức xoay người rời đi.

Tay Hoàng Hậu siết chặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ả tiện nhân đê hèn này, bản cung nhất định không tha cho cô ta!"

----------

"Ca ca, bọn họ còn đang đuổi theo sao?" Tư Đồ Tường hoảng sợ quay đầu lại nhìn phía sau.

Tư Đồ Phong đang cõng nàng chạy trốn.

Trên trán Tư Đồ Phong đầy mồ hôi, thấp giọng nói: "Có mệnh lệnh của Bắc Thần Tà Diễm, bọn họ không dám không đuổi. Chỉ hận lúc ấy ta không thể gϊếŧ chết cô gái kia, thật là..."

Tư Đồ Phong nói tới đây, tức khắc nghiến răng nghiến lợi lên.

Này đảo khiến cho Tư Đồ Tường chú ý, Tư Đồ Tường kinh ngạc nhìn hắn một cái: "Huynh không thể gϊếŧ cô gái kia? Lúc ấy huynh có cơ hội gϊếŧ cô ta?"

Tư Đồ Phong hít sâu một hơi, nhớ tới nghẹn khuất ngày hôm đó bên bờ sông, nghiến răng nói: "Bên người cô ta có một cao thủ, ta không phải đối thủ! Chỉ là võ công của thiếu niên kia thật sự là nhanh cực kì. Công pháp đó, ta còn hoài nghi hắn là một sát thủ!"

Hắn vừa nói dứt lời, dường như hiểu ra điều gì.

Hắn sửng sốt, nhíu mày nói: "Chẳng lẽ thật sự là sát thủ? Tuổi tác, còn cả võ công đó..."

Tư Đồ Phong nghĩ đến đây, sắc mặt trắng đi vài phần. Võ công của hắn thế nào hắn tự rõ, ngay cả cao thủ võ lâm cũng không thể đánh bại hắn dễ dàng như vậy. Cũng chỉ còn...

Tư Đồ Tường tuy kiêu căng nhưng cũng không phải đại tiểu thư nuôi trong khuê phòng không rành chuyện đời, sắc mặt nàng trắng bệch: "Huynh nói là thiếu niên? Võ công cao cường hơn huynh, chẳng lẽ là... Cửu Hồn?"

"Ta thật sự hoài nghi là hắn, nếu không với tốc độ ra chiêu như vậy, không thể nghĩ đến người thứ hai!" Tư Đồ Phong nhanh chóng mở miệng.

Tư Đồ Tường nghe vậy, trong mắt hiện lên một tia oán độc.

Nàng cúi đầu, cắn môi dưới, thấp giọng nói: "Ca ca, ta biết phải đối phó ả tiện nhân kia thế nào rồi!"

"Cái gì?" Tư Đồ Phong lại sửng sốt, không biết mình nói thế nào mà gợi lên linh cảm cho nàng, giúp nàng tìm cách đối phó Dạ Mị.

Tư Đồ Tường mở miệng nói: "Huynh nghĩ xem, ca ca, nếu người kia thật sự là Cửu Hồn... Cửu Hồn là ai nào? Hắn là sát thủ, thiên hạ đệ nhất sát thủ. Hắn gϊếŧ bao nhiêu người rồi? Có bao nhiêu kẻ thù? Nếu để cho mọi người biết, bên cạnh nàng có một Cửu Hồn, huynh nghĩ mọi người sẽ làm thế nào?"
Nàng vừa nói dứt, Tư Đồ Phong lập tức thông suốt.

Hắn cũng nói: "Không nói đến đám kẻ thù của Cửu Hồn sẽ tìm tới cửa, võ lâm chính đạo cũng không thể dung hắn. Hôm qua ta nhận được tin, bây giờ hắn đang ở biên thành... Nếu chuyện này bị phơi bày, vị trí của ả tiện nhân kia đương nhiên sẽ vô cùng xấu hổ, lâm vào thế khó xử!"

Khóe miệng Tư Đồ Tường nhếch lên nụ cười ác độc: "Như vậy, nàng hoặc là gϊếŧ Cửu Hồn, để chính danh cho bản thân mình, cho thấy nàng không làm bạn với kẻ tội ác chồng chất như vậy mới có thể tiếp tục ở quân doanh, mới có tương lai với Diễm ca ca, bằng không..."

"Thì chính là cùng Cửu Hồn bỏ mạng thiên nhai, bị người chính đạo người, hay thậm chí là người triều đình đuổi gϊếŧ!" Tư Đồ Phong nhanh chóng tiếp lời.

Chợt, không đợi Tư Đồ Tường nói thêm gì, nét mặt Tư Đồ Phong đã lộ ra sự kiên định và tàn nhẫn: "Tuy đắc tội Cửu Hồn có phần mạo hiểm, rất có khả năng sẽ bị đối phương trả thù, nhưng chuyện đã tới nước này, chúng ta không thể lo nhiều như vậy nữa! Muội là muội muội duy nhất của ta, thù này ta nhất định trả thay muội!"
Tư Đồ Tường lập tức gật đầu: "Cảm ơn ca ca!"

Bọn họ vừa dứt lời, một đội binh lính đã đuổi đến con đường này, truy binh lại đến.

Tư Đồ Phong lập tức cảnh giác, nhắc nhở nói: "Giữ chặt!"

Tư Đồ Tường vội vã ôm chặt lấy cổ Tư Đồ Phong, Tư Đồ Phong cõng nàng phi thân chạy...

----------

Hôm sau.

Sáng sớm, Dạ Mị đã chỉnh trang lịch sự, đi ra ngoài.

Lư Tương Hoa đã đưa người và lương thảo chờ trước cửa.

Kì lạ là Tư Mã Nhụy còn dẫn một cô gái xa lạ theo cùng.

Dạ Mị ý thức được sau khi nàng xuất hiện, ánh mắt của cô gái kia đã bắt đầu dán chặt trên người mình, tìm tòi trên dưới, vẻ nhiệt tình đó khiến Dạ Mị cảm thấy không được tự nhiên.

Khiến cho nàng nhịn không được hỏi một câu: "Ngươi là ai? Có việc gì sao?"

Hân Duyệt Nhạn lập tức khắc lấy lại tinh thần, cười hắc hắc, thu lại ánh mắt cuồng nhiệt của mình, mở miệng nói: "Không! Không có gì! Chỉ là nghe nói hôm nay ngươi muốn đến Đại Mạc bàn điều kiện, ta có hơi tò mò nên muốn đi cùng xem, nếm trải việc đời!"
Dạ Mị nhíu mày.

Tư Mã Nhụy vội vã đứng ra nói: "Dạ Mị cô nương, vị bằng hữu này của ta cũng là một cao thủ võ lâm, nếu để nàng đi có lẽ sẽ giúp được cho cô nương, Tư Mã Nhụy có thể bảo đảm, nàng tuyệt đối sẽ không làm bất luận chuyện gì khác người, cũng nhất định không gây thêm phiền phức gì cho Dạ Mị cô nương!"

Trên mặt Lư Tương Hoa hiện lên vẻ không tán đồng: "Dạ Mị cô nương, quân quốc đại sự, mạt tướng cho rằng không nên để người giang hồ tùy tiện tham dự!"

Dạ Mị cũng hiểu sự băn khoăn của gã, nàng liếc mắt nhìn Hân Duyệt Nhạn một cái, lạnh giọng mở miệng: "Vị cô nương này, có thể đi vài bước cho ta xem được không?"

"A?" Hân Duyệt Nhạn không hiểu ra sao.

Nhưng vẫn nghe lời Dạ Mị nói, cố gắng tự nhiên đi lại vài bước.

Dạ Mị thu lại ánh mắt, nhìn về phía Tư Mã Nhụy, ngữ khí lãnh đạm: "Được! Ta đưa nàng đi!"
Lư Tương Hoa lập tức không tán đồng nhìn về phía Dạ Mị, nhíu mày nói: "Dạ Mị cô nương, đây..."

Dạ Mị không nghe gã nói tiếp, trực tiếp khoanh tay rời đi.

Nàng cũng không kiêng dè Hân Duyệt Nhạn, lạnh giọng nói với Lư Tương Hoa: "Ta biết ngươi đang lo lắng cái gì, vừa rồi để nàng đi lại vài bước, từ động tác đến tư thế ta đã có cân nhắc, thực lực quả thật không kém, nhưng hoàn toàn nằm trong phạm vi khống chế của ta. Cho nên, chẳng sợ nàng rắp tâm bất lương, muốn làm chuyện gì, ta cũng có thể khống chế nàng, không cần lo lắng!"

Lời này coi như giải thích lí do vì sao nàng đồng ý mang người theo.

Cũng coi như cảnh cáo Hân Duyệt Nhạn, báo cho đối phương nàng đã nhìn rõ đối phương sâu cạn thế nào, hơn nữa nắm chắc phần thắng, nhắc đối phương đừng làm việc dại dột.
Hân Duyệt Nhạn nhếch môi cười lạnh, trong mắt có vài phần không phục, cũng thêm vài phần tán thưởng!

Cô gái ngông cuồng! Khí độ này cũng rất xứng với Vô Ngân! Chỉ là, không biết thực lực được bao nhiêu phần?

Chapter
1 Chương 1: 1: Cởi Đồ Ngay Lần Gặp Đầu Tiên
2 Chương 2: 2: Ngươi Cởi Hay Không Cởi Nếu Không Cởi Thì Ta Đi !
3 Chương 3: 3: Cô Nương Mời Ngươi Dừng Bước Tàn Nhẫn Lại!
4 Chương 4: 4: Có Phải Ngươi Vừa Gặp Ta Là Đã Yêu Rồi Không
5 Chương 5: 5: Ta Sẽ Dạy Ngươi Cách Truy Ta!
6 Chương 6: 6: Trong Lòng Diễm Chỉ Có Một Mình Nàng!
7 Chương 7: 7: Không Cần Phải Sợ Hãi Như Vậy Ta Đã Rất Dịu Dàng Rồi!
8 Chương 8: 8: Xem Ra Là Số Mệnh Định Nàng Ta Phải Chết!
9 Chương 9: 9: Điện Hạ Người Không Đói Sao
10 Chương 10: 10: Cầu Xin Ngươi Để Cho Ta Ăn Cơm Đi!
11 Chương 11: 11: Tắm Rửa Thay Y Phục Đi Câu Dẫn Cô Nương Kia!
12 Chương 12: 12: Các Ngươi Là Đến Vui Vẻ Đưa Tiễn Ta Sao
13 Chương 13: 13: Cô Nương Diễm Yêu Thích!
14 Chương 14: 14: Tứ Hoàng Tử Điện Hạ Yêu Mến!
15 Chương 15: 15: Nàng Là Một Nữ Tử Thiện Lương Không Đành Lòng Sát Sinh!
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Bị Bán Cho Các Ngươi
17 Chương 17: 17: Các Ngươi Mua Được Ta Sao
18 Chương 18: 18: Muốn Ta Đánh Tới Khi Ngươi Quay Trở Về Sao
19 Chương 19: 19: Ta Giá Trị Liên Thành Rất Là Đắt!
20 Chương 20: 20: Làm Phát Bực Đem Hắn Làm Thịt!
21 Chương 21: 21: Xe Ngựa Của Ngươi Ta Trưng Dụng!
22 Chương 22: 22: Bản Điện Hạ Muốn Nàng!
23 Chương 23: 23: Hắn Muốn Giết Ngươi Nên Chém Hắn Không
24 Chương 24: 24: Ai Cho Phép Ngươi Tự Tiện Sửa Chữa Động Từ Của Ta
25 Chương 25: 25: Nhặt Được Một Thổ Hào Vô Cùng Siêu Cấp!
26 Chương 26: 26: Mang Ta Đi Đừng Để Ta Nói Lần Thứ Ba!
27 Chương 27: 27: Ta Là Người Tới Đây Đưa Các Ngươi Xuống Địa Ngục!
28 Chương 28: 28: Dù Sao Ta Chết Cũng Không Thảm Bằng Với Các Ngươi!
29 Chương 29: 29: Diễm Luôn Luôn Lương Thiện Chính Nghĩa!
30 Chương 30: 30: Phun Nhiều Máu Như Vậy Là Nghĩ Tranh Thủ Đồng Tình Sao
31 Chương 31: 31: Ngươi Bất Quá Cũng Chỉ Là Dân Đen Mà Thôi!
32 Chương 32: 32: Đối Với Bản Điện Hạ Mà Nói Quá Dối Trá!
33 Chương 33: 33: Ai Cũng Không Thể Làm Tổn Thương Nàng!
34 Chương 34: 34: Nữ Ma Đầu Ma Giáo Lọt Lưới!
35 Chương 35: 35: Diễm Không Quen Nhìn Hắn Làm Người Như Vậy!
36 Chương 36: 36: Ngươi Biết Ta Có Bao Nhiêu Ưu Điểm Sao
37 Chương 37: 37: Nàng Là Thê Tử Sắp Qua Cửa Của Diễm!
38 Chương 38: 38: Diễm Chỉ Khinh Người Thôi Chứ Không Có Quá Đáng!
39 Chương 39: 39: Bắt Lấy Nữ Nhân Kia!
40 Chương 40: 40: Cô Nương Ngươi Bị Diễm Mê Hoặc Sao
41 Chương 41: 41: Giúp Hoàn Nhan Hồng Chọc Tổ Ong Vò Vẽ!
42 Chương 42: 42: Diễm Thích Lấy Lòng Dạ Mị Cô Nương!
43 Chương 43: 43: Để Diễm Giúp Nàng Được Không
44 Chương 44: 44: Chỉ Mong Phu Quân Yêu Thương Diễm Thật Tốt!
45 Chương 45: 45: Tin Tưởng Mẫu Hậu Sẽ Không Chọc Giận Nàng Hiếu Thuận Nhi Tử
46 Chương 46: 46: Diễm Luôn Luôn Công Chính Lương Thiện Sẽ Trả Ngươi Công Đạo
47 Chương 47: 47: Dạ Mị Cô Nương Diễm Có Phải Rất Công Bằng Hay Không
48 Chương 48: Diễm và Dạ Mị liên thủ ức hiếp người.
49 Chương 49: Tính mạng Dạ Mị cô nương quan trọng hơn nàng gấp trăm lần.
50 Chương 50: Bắt được hổ phù Bắc Thần hoàng triều.
51 Chương 51: Bản thân có hèn nhát hay không, tự ngươi phải biết chứ?
52 Chương 52: Chỉ số thông minh không đủ, còn múa rìu qua mắt thợ.
53 Chương 53: Miệng nhỏ thật ngọt.
54 Chương 54: Cửu Hồn trở lại!
55 Chương 55: Trù tính.
56 Chương 56: Cửu Hồn tìm đến
57 Chương 57: Tình địch đụng độ, xé mặt giải quyết!
58 Chương 58: Diễm nịnh nọt.
59 Chương 59: Có người phục chế được mỹ mạo của ta?
60 Chương 60: Cô Nguyệt Vô Ngân.
61 Chương 61: Điện hạ, có phải ngài quá đặc biệt rồi không?
62 Chương 63: Điện hạ, xin đừng giả vờ ưu thương.
63 Chương 65: Dạ Mị cô nương, môi nàng thật ngọt.
64 Chương 66: Diễm nguyện đón nhận sủng ái như mưa rền gió dữ của Dạ Mị cô nương.
65 Chương 67: Dạ Mị cô nương, chúng ta tâm hữu linh tê*.
66 Chương 68: Dạ Mị cô nương có cần Diễm thị tẩm không?
67 Chương 69: Đổi bằng sinh mạng cũng xứng đáng.
68 Chương 70: Ngươi thích ta hay thích vua nịnh bợ hơn?
69 Chương 71: Cô gái ngông cuồng.
70 Chương 75: Hôm nay ta dạy các ngươi làm người!
71 Chương 76: Quỳ xuống nhận sai hay chống cự đến cùng?
72 Chương 77: Thăm hỏi Đại hoàng tử nhà các ngươi một chút.
73 Chương 78: Diễm chỉ giả vờ đáng thương với Dạ Mị cô nương.
74 Chương 79: Đừng bắt nạt Diễm yếu đuối!
75 Chương 80: Điện hạ, lương tâm ngài không đau sao?
Chapter

Updated 75 Episodes

1
Chương 1: 1: Cởi Đồ Ngay Lần Gặp Đầu Tiên
2
Chương 2: 2: Ngươi Cởi Hay Không Cởi Nếu Không Cởi Thì Ta Đi !
3
Chương 3: 3: Cô Nương Mời Ngươi Dừng Bước Tàn Nhẫn Lại!
4
Chương 4: 4: Có Phải Ngươi Vừa Gặp Ta Là Đã Yêu Rồi Không
5
Chương 5: 5: Ta Sẽ Dạy Ngươi Cách Truy Ta!
6
Chương 6: 6: Trong Lòng Diễm Chỉ Có Một Mình Nàng!
7
Chương 7: 7: Không Cần Phải Sợ Hãi Như Vậy Ta Đã Rất Dịu Dàng Rồi!
8
Chương 8: 8: Xem Ra Là Số Mệnh Định Nàng Ta Phải Chết!
9
Chương 9: 9: Điện Hạ Người Không Đói Sao
10
Chương 10: 10: Cầu Xin Ngươi Để Cho Ta Ăn Cơm Đi!
11
Chương 11: 11: Tắm Rửa Thay Y Phục Đi Câu Dẫn Cô Nương Kia!
12
Chương 12: 12: Các Ngươi Là Đến Vui Vẻ Đưa Tiễn Ta Sao
13
Chương 13: 13: Cô Nương Diễm Yêu Thích!
14
Chương 14: 14: Tứ Hoàng Tử Điện Hạ Yêu Mến!
15
Chương 15: 15: Nàng Là Một Nữ Tử Thiện Lương Không Đành Lòng Sát Sinh!
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Bị Bán Cho Các Ngươi
17
Chương 17: 17: Các Ngươi Mua Được Ta Sao
18
Chương 18: 18: Muốn Ta Đánh Tới Khi Ngươi Quay Trở Về Sao
19
Chương 19: 19: Ta Giá Trị Liên Thành Rất Là Đắt!
20
Chương 20: 20: Làm Phát Bực Đem Hắn Làm Thịt!
21
Chương 21: 21: Xe Ngựa Của Ngươi Ta Trưng Dụng!
22
Chương 22: 22: Bản Điện Hạ Muốn Nàng!
23
Chương 23: 23: Hắn Muốn Giết Ngươi Nên Chém Hắn Không
24
Chương 24: 24: Ai Cho Phép Ngươi Tự Tiện Sửa Chữa Động Từ Của Ta
25
Chương 25: 25: Nhặt Được Một Thổ Hào Vô Cùng Siêu Cấp!
26
Chương 26: 26: Mang Ta Đi Đừng Để Ta Nói Lần Thứ Ba!
27
Chương 27: 27: Ta Là Người Tới Đây Đưa Các Ngươi Xuống Địa Ngục!
28
Chương 28: 28: Dù Sao Ta Chết Cũng Không Thảm Bằng Với Các Ngươi!
29
Chương 29: 29: Diễm Luôn Luôn Lương Thiện Chính Nghĩa!
30
Chương 30: 30: Phun Nhiều Máu Như Vậy Là Nghĩ Tranh Thủ Đồng Tình Sao
31
Chương 31: 31: Ngươi Bất Quá Cũng Chỉ Là Dân Đen Mà Thôi!
32
Chương 32: 32: Đối Với Bản Điện Hạ Mà Nói Quá Dối Trá!
33
Chương 33: 33: Ai Cũng Không Thể Làm Tổn Thương Nàng!
34
Chương 34: 34: Nữ Ma Đầu Ma Giáo Lọt Lưới!
35
Chương 35: 35: Diễm Không Quen Nhìn Hắn Làm Người Như Vậy!
36
Chương 36: 36: Ngươi Biết Ta Có Bao Nhiêu Ưu Điểm Sao
37
Chương 37: 37: Nàng Là Thê Tử Sắp Qua Cửa Của Diễm!
38
Chương 38: 38: Diễm Chỉ Khinh Người Thôi Chứ Không Có Quá Đáng!
39
Chương 39: 39: Bắt Lấy Nữ Nhân Kia!
40
Chương 40: 40: Cô Nương Ngươi Bị Diễm Mê Hoặc Sao
41
Chương 41: 41: Giúp Hoàn Nhan Hồng Chọc Tổ Ong Vò Vẽ!
42
Chương 42: 42: Diễm Thích Lấy Lòng Dạ Mị Cô Nương!
43
Chương 43: 43: Để Diễm Giúp Nàng Được Không
44
Chương 44: 44: Chỉ Mong Phu Quân Yêu Thương Diễm Thật Tốt!
45
Chương 45: 45: Tin Tưởng Mẫu Hậu Sẽ Không Chọc Giận Nàng Hiếu Thuận Nhi Tử
46
Chương 46: 46: Diễm Luôn Luôn Công Chính Lương Thiện Sẽ Trả Ngươi Công Đạo
47
Chương 47: 47: Dạ Mị Cô Nương Diễm Có Phải Rất Công Bằng Hay Không
48
Chương 48: Diễm và Dạ Mị liên thủ ức hiếp người.
49
Chương 49: Tính mạng Dạ Mị cô nương quan trọng hơn nàng gấp trăm lần.
50
Chương 50: Bắt được hổ phù Bắc Thần hoàng triều.
51
Chương 51: Bản thân có hèn nhát hay không, tự ngươi phải biết chứ?
52
Chương 52: Chỉ số thông minh không đủ, còn múa rìu qua mắt thợ.
53
Chương 53: Miệng nhỏ thật ngọt.
54
Chương 54: Cửu Hồn trở lại!
55
Chương 55: Trù tính.
56
Chương 56: Cửu Hồn tìm đến
57
Chương 57: Tình địch đụng độ, xé mặt giải quyết!
58
Chương 58: Diễm nịnh nọt.
59
Chương 59: Có người phục chế được mỹ mạo của ta?
60
Chương 60: Cô Nguyệt Vô Ngân.
61
Chương 61: Điện hạ, có phải ngài quá đặc biệt rồi không?
62
Chương 63: Điện hạ, xin đừng giả vờ ưu thương.
63
Chương 65: Dạ Mị cô nương, môi nàng thật ngọt.
64
Chương 66: Diễm nguyện đón nhận sủng ái như mưa rền gió dữ của Dạ Mị cô nương.
65
Chương 67: Dạ Mị cô nương, chúng ta tâm hữu linh tê*.
66
Chương 68: Dạ Mị cô nương có cần Diễm thị tẩm không?
67
Chương 69: Đổi bằng sinh mạng cũng xứng đáng.
68
Chương 70: Ngươi thích ta hay thích vua nịnh bợ hơn?
69
Chương 71: Cô gái ngông cuồng.
70
Chương 75: Hôm nay ta dạy các ngươi làm người!
71
Chương 76: Quỳ xuống nhận sai hay chống cự đến cùng?
72
Chương 77: Thăm hỏi Đại hoàng tử nhà các ngươi một chút.
73
Chương 78: Diễm chỉ giả vờ đáng thương với Dạ Mị cô nương.
74
Chương 79: Đừng bắt nạt Diễm yếu đuối!
75
Chương 80: Điện hạ, lương tâm ngài không đau sao?