Chương 9: 9: Điện Hạ Người Không Đói Sao

Dạ Mị quay đầu nhìn hắn, lạnh giọng hỏi: "Bị truy nã, rất nghiêm trọng sao?"Khóe miệng Lâm thành chủ giật giật, kỳ thật hắn rất muốn nói rất nghiêm trọng nhưng nhìn thái độ hờ hững của Dạ Mị, đoán chừng người ta căn bản không có coi truy nã là gì.Cũng không biết Tứ hoàng tử điện hạ tìm đâu ra một cô nương vô pháp vô thiên như này….Lâm thành chủ nhìn Dạ Mị nửa ngày, mà ngay lúc này, "Bịch" một tiếng, âm thanh bình hoa lần nữa bị đập truyền tới.Lâm thành chủ bị dọa đến nỗi bắp chân run rẩy, lập tức quỳ gối trước mặt Dạ Mị, nước mắt nước mũi bắt đầu kể lể: "Cô nương, ngài không quan tâm.

Nhưng lúc Quận chúa mang theo chỉ dụ của Hoàng hậu đến yêu cầu tiểu nhân nhất định chăm sóc tốt cho nàng ta! Nếu tiểu nhân không xử lí tốt chuyện này, cả nhà tiểu nhân đều sẽ xảy ra chuyện đó.

Nàng ta bây giờ lại đang tuyệt thực, chuyện này nếu bị Hoàng hậu biết được, nàng ta còn chưa có chết vì đói thì tiểu nhân đã bị chết vì mất đầu trước rồi!"Một đại nam nhân lại khóc đến phi thường thê thảm.Ánh mắt Dạ Mị lạnh lùng nhìn hắn, cũng không hề nói chuyện.Lâm thành chủ tiếp tục khóc lóc nói: " Hơn nữa cô nương, cho dù ngài không lo lắng bị truy nã nhưng nếu chuyện này truyền đi sẽ không dễ nghe? Bị một đám người đuổi theo bốn phía, có thể ảnh hưởng rất lớn đến hình tượng cao ngạo của ngài!"Hắn còn nhớ rõ nàng rất quan tâm đến hình tượng cao ngạo.Dạ Mị dừng một chút.Nhìn chằm chằm vào Lâm thành chủ: " Ta cảm thấy chuyện này, nếu như ta nhúng tay vào, truy binh đuổi theo ta càng tăng thêm gấp đôi!""Hả?" Lâm thành chủ một mặt mộng bức.Dạ Mị nhìn vẻ mặt lơ ngơ của hắn, đành phải lạnh lùng tiếp tục nói: " Ý ngươi là muốn đem cơm cho nàng ta ăn sao?"Lâm thành chủ gật đầu: "Đúng vậy!"Trước mắt, vấn đề làm cho người đau đầu nhất này là nàng ta tuyệt thực, đập mấy món đồ đã tính là gì.Lâm thành chủ nói, còn bò tới bên chân Dạ Mị: "Cô nương, ngài giúp tiểu nhân một chút đi! Ngài…"Nói đến đây, hắn còn khóc đến thảm thương hơn.Dạ Mị luôn sống vì bản thân mình, cảm giác đồng cảm càng ít đến đáng thương, nàng lạnh giọng hỏi: "Vì sao lại không tìm Hoàng tử điện hạ của các ngươi đi xử lý chuyện này?""Hả?" Lâm thành chủ run một cái, ánh mắt lập tức bắt đầu sợ hãi.Nhìn bộ dáng hoảng sợ của hắn, Dạ Mị đứng lên, lạnh lùng nói: "Được rồi, dù sao bây giờ ta đang nhàn rỗi, lúc này không có gì thú vị cả nên đành giúp các ngươi một tay?"Lâm thành chủ xem thái độ này của nàng, tựa hồ như việc này nàng không phải không thể giải quyết, nàng đối xử với người khác sao có thể quá lạnh lùng như này?Lâm thành chủ lập tức nói lời đa tạ rồi đứng dậy, nhường đi qua một bên.Lau đi nước mắt nước mũi: "Cô nương, mời ngài! Mời ngài!"Dạ Mị nhanh chân bước ra cửa.……Trên nóc nhà cách đó không xa.Một đôi mắt tà mị đem toàn cảnh trong phòng nhìn rõ ràng.Nam nhân nghiêng người dựa trên nóc nhà, đôi chân nhàn nhã mà không mất đi ưu nhã cong lên, càng lộ ra mấy phần phách lối.

Con ngươi yêu mị mang theo vài phần thích thú không biết là ác ý hay là thiện ý nhìn chằm chằm Dạ Mị đang đi về hướng căn phòng của Tư Đồ Sắc*(*) Đến đoạn này editor đổi Ti Đồ Sắc thành Tư Đồ Sắc cho hay hơn nha.Hắn ngoái đầu nhìn thoáng qua Ngọc Vĩ: "Ngươi nói xem, nàng sẽ giúp giải quyết vấn đề không muốn ăn cơm của Tư Đồ Sắc như thế nào?"Khóe miệng Ngọc Vĩ giật một cái, Điện hạ, người ta là tuyệt thực, không đơn giản là không muốn ăn cơm đâu.

Được rồi, kỳ thật đều là không ăn cơm, khác biệt cũng không lớn.Ngọc Vĩ:" Thuộc hạ cũng không biết! Nhưng mà thấy thái độ của Quận chúa, vị cô nương này sợ là phải quỳ xuống trước mặt Quận chúa tạ lỗi, chuyện này mới có thể chấm dứt được.

Đương nhiên, cũng có khả năng không thể biết được kết quả, dù sao Quận chúa dường như cũng muốn mạng của cô nương này!"Hắn nói xong, lại nhìn sang bên cạnh khuôn mặt Điện hạ nhà mình.Nhưng bây giờ đã qua mặt trời lặn rồi mà Điện hạ cơm tối đều không ăn, bản thân ngài lại đến nhìn trộm cô nương này….A, không phải lúc Điện hạ đi ra cửa có nói, là" quan sát tình yêu" với vị cô nương này.

Điện hạ thật sự bị điên rồi?Bắc Thần Tà Diễm nhướng mày, đôi mắt ưu nhã híp lại, càng lộ ra mấy phần hương vị mị hoặc lòng người.Hắn chậm rì rì đứng dậy: " Đi thôi, đuổi theo! Bản Điện hạ cảm thấy, nàng sẽ không cô phụ quan tâm của ta với nàng!"Ngọc Vĩ gật đầu: "Rõ" Ngọc Vĩ thật ra muốn nói, Điện hạ, ta đói….Điện hạ ngài không đói bụng sao?…Trước cửa gian phòng Tư Đồ Sắc.Dạ Mị nhanh chân đi tới.Thị vệ canh cửa trông thấy nàng liền giật nảy mình, mau chóng bao vây dùng trường kích nhắm vào Dạ Mị! Nữ nhân này lúc ấy thế nhưng lại đánh Quận chúa, bây giờ nàng lại tới đây làm gì, có thể gây bất lợi đối với Quận chúa hay không?Dạ Mị nhìn tình cảnh trước mắt rồi lại quay đầu nhìn Lâm thành chủ.Lạnh giọng hỏi: "Bọn hắn đây là đang bày tỏ hoan nghênh với ta sao?"Nếu như không phải là hoan nghênh thì nàng vẫn quay trở về là được rồi.Khóe miệng Lâm thành chủ giật một cái, nhìn vẻ mặt Dạ Mị, hắn tương đối am hiểu nhìn mặt mà nói chuyện, thế là lập tức nói: " Đúng vậy nha! Bọn hắn đều đang chào mừng ngài đó!"Nói xong, nhìn về đám thị vệ nháy mắt ra hiệu.Đám thị vệ nhìn hắn một cái, sau đó nhìn nhau, lúc này mới hiểu ra rồi cầm trường kích vẫy vẫy.Đám người: "Hoan nghênh cô nương!"Thấy bọn họ thức thời, Dạ Mị hài lòng gật đầu, lạnh lùng nói: " Ta biết các ngươi rất ủng hộ ta, sau này không cần phải thanh thế lớn hoan nghênh ta như thế, lại khiến cho người ta hiểu lầm ta không đủ khiêm tốn."Đám người: "…" Ủng hộ? Khiêm tốn?Dạ Mị không tiếp tục để ý đám người này nữa, cất bước đi vào gian phòng Tư Đồ Sắc, lạnh lùng nói tiếp: " Ta sẽ mau chóng khiến nàng ta ăn cơm xong, nếu như các ngươi không muốn nàng chết đói thì bất kỳ người nào cũng không được vào quấy rầy!".

Chapter
1 Chương 1: 1: Cởi Đồ Ngay Lần Gặp Đầu Tiên
2 Chương 2: 2: Ngươi Cởi Hay Không Cởi Nếu Không Cởi Thì Ta Đi !
3 Chương 3: 3: Cô Nương Mời Ngươi Dừng Bước Tàn Nhẫn Lại!
4 Chương 4: 4: Có Phải Ngươi Vừa Gặp Ta Là Đã Yêu Rồi Không
5 Chương 5: 5: Ta Sẽ Dạy Ngươi Cách Truy Ta!
6 Chương 6: 6: Trong Lòng Diễm Chỉ Có Một Mình Nàng!
7 Chương 7: 7: Không Cần Phải Sợ Hãi Như Vậy Ta Đã Rất Dịu Dàng Rồi!
8 Chương 8: 8: Xem Ra Là Số Mệnh Định Nàng Ta Phải Chết!
9 Chương 9: 9: Điện Hạ Người Không Đói Sao
10 Chương 10: 10: Cầu Xin Ngươi Để Cho Ta Ăn Cơm Đi!
11 Chương 11: 11: Tắm Rửa Thay Y Phục Đi Câu Dẫn Cô Nương Kia!
12 Chương 12: 12: Các Ngươi Là Đến Vui Vẻ Đưa Tiễn Ta Sao
13 Chương 13: 13: Cô Nương Diễm Yêu Thích!
14 Chương 14: 14: Tứ Hoàng Tử Điện Hạ Yêu Mến!
15 Chương 15: 15: Nàng Là Một Nữ Tử Thiện Lương Không Đành Lòng Sát Sinh!
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Bị Bán Cho Các Ngươi
17 Chương 17: 17: Các Ngươi Mua Được Ta Sao
18 Chương 18: 18: Muốn Ta Đánh Tới Khi Ngươi Quay Trở Về Sao
19 Chương 19: 19: Ta Giá Trị Liên Thành Rất Là Đắt!
20 Chương 20: 20: Làm Phát Bực Đem Hắn Làm Thịt!
21 Chương 21: 21: Xe Ngựa Của Ngươi Ta Trưng Dụng!
22 Chương 22: 22: Bản Điện Hạ Muốn Nàng!
23 Chương 23: 23: Hắn Muốn Giết Ngươi Nên Chém Hắn Không
24 Chương 24: 24: Ai Cho Phép Ngươi Tự Tiện Sửa Chữa Động Từ Của Ta
25 Chương 25: 25: Nhặt Được Một Thổ Hào Vô Cùng Siêu Cấp!
26 Chương 26: 26: Mang Ta Đi Đừng Để Ta Nói Lần Thứ Ba!
27 Chương 27: 27: Ta Là Người Tới Đây Đưa Các Ngươi Xuống Địa Ngục!
28 Chương 28: 28: Dù Sao Ta Chết Cũng Không Thảm Bằng Với Các Ngươi!
29 Chương 29: 29: Diễm Luôn Luôn Lương Thiện Chính Nghĩa!
30 Chương 30: 30: Phun Nhiều Máu Như Vậy Là Nghĩ Tranh Thủ Đồng Tình Sao
31 Chương 31: 31: Ngươi Bất Quá Cũng Chỉ Là Dân Đen Mà Thôi!
32 Chương 32: 32: Đối Với Bản Điện Hạ Mà Nói Quá Dối Trá!
33 Chương 33: 33: Ai Cũng Không Thể Làm Tổn Thương Nàng!
34 Chương 34: 34: Nữ Ma Đầu Ma Giáo Lọt Lưới!
35 Chương 35: 35: Diễm Không Quen Nhìn Hắn Làm Người Như Vậy!
36 Chương 36: 36: Ngươi Biết Ta Có Bao Nhiêu Ưu Điểm Sao
37 Chương 37: 37: Nàng Là Thê Tử Sắp Qua Cửa Của Diễm!
38 Chương 38: 38: Diễm Chỉ Khinh Người Thôi Chứ Không Có Quá Đáng!
39 Chương 39: 39: Bắt Lấy Nữ Nhân Kia!
40 Chương 40: 40: Cô Nương Ngươi Bị Diễm Mê Hoặc Sao
41 Chương 41: 41: Giúp Hoàn Nhan Hồng Chọc Tổ Ong Vò Vẽ!
42 Chương 42: 42: Diễm Thích Lấy Lòng Dạ Mị Cô Nương!
43 Chương 43: 43: Để Diễm Giúp Nàng Được Không
44 Chương 44: 44: Chỉ Mong Phu Quân Yêu Thương Diễm Thật Tốt!
45 Chương 45: 45: Tin Tưởng Mẫu Hậu Sẽ Không Chọc Giận Nàng Hiếu Thuận Nhi Tử
46 Chương 46: 46: Diễm Luôn Luôn Công Chính Lương Thiện Sẽ Trả Ngươi Công Đạo
47 Chương 47: 47: Dạ Mị Cô Nương Diễm Có Phải Rất Công Bằng Hay Không
48 Chương 48: Diễm và Dạ Mị liên thủ ức hiếp người.
49 Chương 49: Tính mạng Dạ Mị cô nương quan trọng hơn nàng gấp trăm lần.
50 Chương 50: Bắt được hổ phù Bắc Thần hoàng triều.
51 Chương 51: Bản thân có hèn nhát hay không, tự ngươi phải biết chứ?
52 Chương 52: Chỉ số thông minh không đủ, còn múa rìu qua mắt thợ.
53 Chương 53: Miệng nhỏ thật ngọt.
54 Chương 54: Cửu Hồn trở lại!
55 Chương 55: Trù tính.
56 Chương 56: Cửu Hồn tìm đến
57 Chương 57: Tình địch đụng độ, xé mặt giải quyết!
58 Chương 58: Diễm nịnh nọt.
59 Chương 59: Có người phục chế được mỹ mạo của ta?
60 Chương 60: Cô Nguyệt Vô Ngân.
61 Chương 61: Điện hạ, có phải ngài quá đặc biệt rồi không?
62 Chương 63: Điện hạ, xin đừng giả vờ ưu thương.
63 Chương 65: Dạ Mị cô nương, môi nàng thật ngọt.
64 Chương 66: Diễm nguyện đón nhận sủng ái như mưa rền gió dữ của Dạ Mị cô nương.
65 Chương 67: Dạ Mị cô nương, chúng ta tâm hữu linh tê*.
66 Chương 68: Dạ Mị cô nương có cần Diễm thị tẩm không?
67 Chương 69: Đổi bằng sinh mạng cũng xứng đáng.
68 Chương 70: Ngươi thích ta hay thích vua nịnh bợ hơn?
69 Chương 71: Cô gái ngông cuồng.
70 Chương 75: Hôm nay ta dạy các ngươi làm người!
71 Chương 76: Quỳ xuống nhận sai hay chống cự đến cùng?
72 Chương 77: Thăm hỏi Đại hoàng tử nhà các ngươi một chút.
73 Chương 78: Diễm chỉ giả vờ đáng thương với Dạ Mị cô nương.
74 Chương 79: Đừng bắt nạt Diễm yếu đuối!
75 Chương 80: Điện hạ, lương tâm ngài không đau sao?
Chapter

Updated 75 Episodes

1
Chương 1: 1: Cởi Đồ Ngay Lần Gặp Đầu Tiên
2
Chương 2: 2: Ngươi Cởi Hay Không Cởi Nếu Không Cởi Thì Ta Đi !
3
Chương 3: 3: Cô Nương Mời Ngươi Dừng Bước Tàn Nhẫn Lại!
4
Chương 4: 4: Có Phải Ngươi Vừa Gặp Ta Là Đã Yêu Rồi Không
5
Chương 5: 5: Ta Sẽ Dạy Ngươi Cách Truy Ta!
6
Chương 6: 6: Trong Lòng Diễm Chỉ Có Một Mình Nàng!
7
Chương 7: 7: Không Cần Phải Sợ Hãi Như Vậy Ta Đã Rất Dịu Dàng Rồi!
8
Chương 8: 8: Xem Ra Là Số Mệnh Định Nàng Ta Phải Chết!
9
Chương 9: 9: Điện Hạ Người Không Đói Sao
10
Chương 10: 10: Cầu Xin Ngươi Để Cho Ta Ăn Cơm Đi!
11
Chương 11: 11: Tắm Rửa Thay Y Phục Đi Câu Dẫn Cô Nương Kia!
12
Chương 12: 12: Các Ngươi Là Đến Vui Vẻ Đưa Tiễn Ta Sao
13
Chương 13: 13: Cô Nương Diễm Yêu Thích!
14
Chương 14: 14: Tứ Hoàng Tử Điện Hạ Yêu Mến!
15
Chương 15: 15: Nàng Là Một Nữ Tử Thiện Lương Không Đành Lòng Sát Sinh!
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Bị Bán Cho Các Ngươi
17
Chương 17: 17: Các Ngươi Mua Được Ta Sao
18
Chương 18: 18: Muốn Ta Đánh Tới Khi Ngươi Quay Trở Về Sao
19
Chương 19: 19: Ta Giá Trị Liên Thành Rất Là Đắt!
20
Chương 20: 20: Làm Phát Bực Đem Hắn Làm Thịt!
21
Chương 21: 21: Xe Ngựa Của Ngươi Ta Trưng Dụng!
22
Chương 22: 22: Bản Điện Hạ Muốn Nàng!
23
Chương 23: 23: Hắn Muốn Giết Ngươi Nên Chém Hắn Không
24
Chương 24: 24: Ai Cho Phép Ngươi Tự Tiện Sửa Chữa Động Từ Của Ta
25
Chương 25: 25: Nhặt Được Một Thổ Hào Vô Cùng Siêu Cấp!
26
Chương 26: 26: Mang Ta Đi Đừng Để Ta Nói Lần Thứ Ba!
27
Chương 27: 27: Ta Là Người Tới Đây Đưa Các Ngươi Xuống Địa Ngục!
28
Chương 28: 28: Dù Sao Ta Chết Cũng Không Thảm Bằng Với Các Ngươi!
29
Chương 29: 29: Diễm Luôn Luôn Lương Thiện Chính Nghĩa!
30
Chương 30: 30: Phun Nhiều Máu Như Vậy Là Nghĩ Tranh Thủ Đồng Tình Sao
31
Chương 31: 31: Ngươi Bất Quá Cũng Chỉ Là Dân Đen Mà Thôi!
32
Chương 32: 32: Đối Với Bản Điện Hạ Mà Nói Quá Dối Trá!
33
Chương 33: 33: Ai Cũng Không Thể Làm Tổn Thương Nàng!
34
Chương 34: 34: Nữ Ma Đầu Ma Giáo Lọt Lưới!
35
Chương 35: 35: Diễm Không Quen Nhìn Hắn Làm Người Như Vậy!
36
Chương 36: 36: Ngươi Biết Ta Có Bao Nhiêu Ưu Điểm Sao
37
Chương 37: 37: Nàng Là Thê Tử Sắp Qua Cửa Của Diễm!
38
Chương 38: 38: Diễm Chỉ Khinh Người Thôi Chứ Không Có Quá Đáng!
39
Chương 39: 39: Bắt Lấy Nữ Nhân Kia!
40
Chương 40: 40: Cô Nương Ngươi Bị Diễm Mê Hoặc Sao
41
Chương 41: 41: Giúp Hoàn Nhan Hồng Chọc Tổ Ong Vò Vẽ!
42
Chương 42: 42: Diễm Thích Lấy Lòng Dạ Mị Cô Nương!
43
Chương 43: 43: Để Diễm Giúp Nàng Được Không
44
Chương 44: 44: Chỉ Mong Phu Quân Yêu Thương Diễm Thật Tốt!
45
Chương 45: 45: Tin Tưởng Mẫu Hậu Sẽ Không Chọc Giận Nàng Hiếu Thuận Nhi Tử
46
Chương 46: 46: Diễm Luôn Luôn Công Chính Lương Thiện Sẽ Trả Ngươi Công Đạo
47
Chương 47: 47: Dạ Mị Cô Nương Diễm Có Phải Rất Công Bằng Hay Không
48
Chương 48: Diễm và Dạ Mị liên thủ ức hiếp người.
49
Chương 49: Tính mạng Dạ Mị cô nương quan trọng hơn nàng gấp trăm lần.
50
Chương 50: Bắt được hổ phù Bắc Thần hoàng triều.
51
Chương 51: Bản thân có hèn nhát hay không, tự ngươi phải biết chứ?
52
Chương 52: Chỉ số thông minh không đủ, còn múa rìu qua mắt thợ.
53
Chương 53: Miệng nhỏ thật ngọt.
54
Chương 54: Cửu Hồn trở lại!
55
Chương 55: Trù tính.
56
Chương 56: Cửu Hồn tìm đến
57
Chương 57: Tình địch đụng độ, xé mặt giải quyết!
58
Chương 58: Diễm nịnh nọt.
59
Chương 59: Có người phục chế được mỹ mạo của ta?
60
Chương 60: Cô Nguyệt Vô Ngân.
61
Chương 61: Điện hạ, có phải ngài quá đặc biệt rồi không?
62
Chương 63: Điện hạ, xin đừng giả vờ ưu thương.
63
Chương 65: Dạ Mị cô nương, môi nàng thật ngọt.
64
Chương 66: Diễm nguyện đón nhận sủng ái như mưa rền gió dữ của Dạ Mị cô nương.
65
Chương 67: Dạ Mị cô nương, chúng ta tâm hữu linh tê*.
66
Chương 68: Dạ Mị cô nương có cần Diễm thị tẩm không?
67
Chương 69: Đổi bằng sinh mạng cũng xứng đáng.
68
Chương 70: Ngươi thích ta hay thích vua nịnh bợ hơn?
69
Chương 71: Cô gái ngông cuồng.
70
Chương 75: Hôm nay ta dạy các ngươi làm người!
71
Chương 76: Quỳ xuống nhận sai hay chống cự đến cùng?
72
Chương 77: Thăm hỏi Đại hoàng tử nhà các ngươi một chút.
73
Chương 78: Diễm chỉ giả vờ đáng thương với Dạ Mị cô nương.
74
Chương 79: Đừng bắt nạt Diễm yếu đuối!
75
Chương 80: Điện hạ, lương tâm ngài không đau sao?