Chương 6: 6: Trong Lòng Diễm Chỉ Có Một Mình Nàng!

Tên quan văn đi dẫn đầu quay đầu lại nhìn thoáng qua nữ tử áo vàng.Mi tâm hắn nhăn lại như có thể kẹp chết một con ruồi, nhẹ giọng khuyên can nói: "Quận chúa, người có lời gì, từ từ nói.

Nhất định phải bình tĩnh!"Đây là Quận chúa từ trong cung tới, vừa mới đến biên thành không lâu, là chất nữ Hoàng hậu nương nương sủng ái nhất.

Lúc đến, nàng ta mang theo chỉ dụ của hoàng hậu, muốn hắn nhất định phải chăm sóc nàng ta thật tốt, không thể để cho nàng ta chịu một chút xíu ủy khuất nào.Nhưng, Quận chúa lại tức giận trực tiếp đến trước mặt Tứ hoàng tử điện hạ chất vấn.Hoàng hậu nương nương cũng không có nói, nếu là cháu gái ruột của mình bây giờ bị nhi tử ruột giết chết thì bị làm sao đâu.

Dù sao Tứ hoàng tử điện hạ, thân là người khiến cho người trong thiên hạ nghe thấy tên của hắn, đều sợ hãi không thôi, tính tình thất thường, không có nhân tính, tình thân, bằng hữu mạng người trong mắt hắn đều như là cỏ rác, ai biết Tiểu Quận chúa có thể hay không vừa nói dứt lời liền trở thành vong hồn dưới tay hắn?Nữ tử được xưng làm Quận chúa kia, quay đầu giận dữ trừng quan văn: "Ngươi, cái tên cẩu nô tài kia, bản quận chúa ta đây đã mười phần khách khí rồi! Nếu ta không phải trông thấy Diễm ca ca ở bên cạnh nàng ta, cho Diễm ca ca mấy phần mặt mũi, bản quận chúa bây giờ liền đem tiện tỳ này chém thành muôn mảnh!"Dạ Mị nhìn nữ tử đang hung hăng kiêu ngạo, trên mặt nàng vẫn lãnh đạm như cũ, nhưng đáy mắt cũng đã có phần không kiên nhẫn.Hiển nhiên tiểu cô nương này vừa mở miệng một tiếng là Diễm ca ca, ánh mắt nàng ta nhìn nam nhân bên cạnh mình tràn đầy tình ý giống như có thể chảy ra nước.

Tám chín phần mười chính là người này đến theo đuổi, nàng không khỏi bắt đầu suy tư, bản thân quyết định ở lại một ngày cuối cùng là đúng hay sai, có khả năng sẽ bị tiểu cô nương này làm phiền chết hay không?Bắc Thần Tà Diễm nhìn chằm chằm vị quận chúa kia mấy giây, dừng một chút, đột nhiên quay đầu, liếc nhìn về phía Ngọc Vĩ bên cạnh mình: "Nàng ta là ai? Bản Điện hạ quen biết nàng ta sao?"Đám người: "...!?"Dạ Mị cũng sửng sốt một chút, nhìn lướt qua vẻ mặt của Bắc Thần Tà Diễm, nhìn thần sắc hắn hững hờ, không hề giống nói đùa.Tiểu cô nương kia càng không dám tin nhìn chằm chằm Bắc Thần Tà Diễm, giống như chịu đả kích.Trong lòng Ngọc Vĩ thở dài một hơi, lại vậy nữa rồi.

Hắn cúi đầu nói: "Điện hạ, đây là mẫu hậu ngài...!Cũng chính là chất nữ của Hoàng hậu nương nương, tiểu nhi nữ cữu cữu ngài thương yêu nhất, Trường Lạc quận chúa Ti Đồ Sắc!"Bắc Thần Tà Diễm nghe vậy, gật gật đầu, biểu thị đã hiểu.Hắn lại tiếp tục nhìn Ngọc Vĩ, ưu nhã hỏi: "Nàng ta gọi bản điện hạ là Diễm ca ca, cho nên, Diễm với nàng ta rất thân sao?"Ấn đường mọi người ở đây đều nhảy một cái, ngài cùng người ta có quen biết hay không, chính ngài không biết sao? Thế mà còn phải hỏi người khác.Chỉ là bản thân Ngọc Vĩ lại không có gì lạ, quay đầu nhìn thoáng qua Ti Đồ Sắc, thành thật mở miệng nói: "Điện hạ, không phải rất thân, chỉ là ở bữa tiệc trong cung gặp qua mấy lần!"Ngọc Vĩ cũng cảm thấy thật kỳ quái, bình thường ở bữa tiệc trong cung, đám người khi trông thấy Điện hạ đều nơm nớp lo sợ, bọn hắn sẽ sinh ra các loại sợ hãi như sợ mình quá phận khiến điện hạ chú ý, sợ mình bị Điện hạ chơi đùa cho tới chết.

Lá gan Trường Lạc quận chúa này làm sao lớn như thế vậy, lại còn dám đuổi theo đến nơi này?Nữ tử thích điện hạ không ít, nhưng tất cả mọi người sợ chết thảm, không ai dám tới gần!Bắc Thần Tà Diễm gật đầu, quay đầu nhìn thoáng qua vẻ mặt Dạ Mị dần có chút không kiên nhẫn.Trên khuôn mặt hắn nở một nụ cười giống như thần linh cao quý, giọng điệu ôn nhu, nhẹ nhàng mở miệng nói: "Cô nương, nàng nghe thấy rồi đó, Diễm cùng với nàng ta không có chút quen biết nào! Trên đời này luôn có một vài kẻ yếu vì muốn rút ngắn khoảng cách với kẻ mạnh, liền có ý đồ dùng xưng hô thân thiết, để biểu hiện có quan hệ thân quen.

Kỳ thật bất quá là tự mình đa tình thôi! Diễm trong lòng chỉ có một mình nàng, cô nương, nàng tuyệt đối không nên bị nàng ta lừa gạt a!"Khóe miệng Ngọc Vĩ giật một cái, quay đầu nhìn thoáng qua vẻ mặt Điện hạ nhà mình đang ẩn ý đưa tình, "Ta chỉ thích nàng", Điện hạ là đang nói thật sao?Dạ Mị nhướn mày, nàng kỳ thật đối chuyện trước mắt này đều không có hứng thú gì, đối với việc nam nhân này thích ai, cũng không có quá nhiều hứng thú.

Nàng hiện tại đang đói bụng, nàng luôn luôn là người mãnh liệt theo chủ nghĩa lấy bản thân làm trung tâm, chỉ hi vọng bọn họ có thể nhanh nói cho xong rồi cho nàng ăn ngon chút, nhưng dù sao cũng là ăn đồ của người khác, cho nên nàng phải bày ra thái độ tốt chút, nàng nhất định sẽ không hề nên tiếng.Ti Đồ Sắc biến sắc, sắc mặt nàng ta lập tức trắng bệch.Run rẩy, không dám tin nhìn Bắc Thần Tà Diễm, nước mắt dọc theo hai gò má năn xuống, khóc nức nở nói: "Diễm ca ca, lần trước tại bữa tiệc trong cung, Hoàng hậu nương nương nói ta hoạt bát đáng yêu, huynh rõ ràng cũng gật đầu nói là...! Huynh sao có thể..."Ngọc Vĩ lại một lần nữa ngửa đầu nhìn trời.Đó là bởi vì ngày đó Điện hạ vừa mới chơi đùa một triều thần vẫn luôn cùng hắn đối nghịch, triều thần đó còn bị Điện hạ dùng vài câu oai lý tà thuyết, tẩy não đến khi hắn cảm thấy mình hẳn phải chết không nghi ngờ, còn chỉ sợ mình sau khi chết cửu tộc bị Điện hạ trả thù, bản thân mình sẽ khiến cho cả già trẻ trong gia tộc đều giết chết không thì cũng là tự sát, Điện hạ cảm thấy hắn rất thú vị, đến mức Điện hạ cả ngày hôm đó tâm tình đều rất vui vẻ, cho nên Hoàng hậu nương nương tán dương rất nhiều người, Điện hạ toàn bộ đều gật đầu.Chỉ là, Ngọc Vĩ lặng lẽ nhìn thoáng qua sắc mặt của Dạ Mị.Không biết vị cô nương này nghĩ như nào về chuyện này, sẽ không bởi vì Điện hạ từng tán dương khích lệ Trường Lạc quận chúa, sẽ cảm thấy Điện hạ là loại người phong lưu chứ, mặc dù hắn cảm thấy khả năng Điện hạ thật sự thích cô nương này là không lớn, nhưng nàng ta vừa mới bắt đầu theo đuổi điện hạ liền thất bại, cũng thực đáng thương.Bản thân hắn có phải nên lặng lẽ đề nghị Điện hạ làm bộ chưa từng nói qua câu này, tránh cho vị cô nương này không vui.Nhưng mà, Ngọc Vĩ hoàn toàn không nghĩ tới, Điện hạ nhà mình đến mức này...Chỉ thấy Bắc Thần Tà Diễm quan sát Ti Đồ Sắc một lát, dừng một chút, trên gương mặt ưu nhã của hắn hiện ra mấy phần kinh ngạc, sau đó dùng khóe mắt quét nhìn sắc mặt Dạ Mị.Hắn ấm giọng hỏi về Ti Đồ Sắc: "Hoạt bát đáng yêu, chẳng lẽ không phải Diễm vẫn luôn ghét nhất tính cách này sao?"Ngọc Vĩ: "..." Điện hạ, người thắng rồi, là thuộc hạ thua!Ti Đồ Sắc không dám tin, nàng ta giận không kiềm được, trên khóe mắt nước mắt đều thi nhau chảy xuống.

Nàng ta đột nhiên giận dữ trừng mắt với Dạ Mị, nghiến lợi nói: "Tiện nhân! Đều là bởi vì ngươi! Đều là bởi vì ngươi mê hoặc trái tim Diễm ca ca! Ngươi cái thứ hồ ly tinh này, ta giết ngươi!"Nàng ta trong lúc nói chuyện, giận dữ liền rút ra trường kiếm ở phía dưới thị vệ bên cạnh mình, hướng Dạ Mị đâm tới.Dạ Mị nhìn thấy nàng ta đằng đằng sát khí, hướng phía mình vọt tới.Nàng nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu, nghiêm túc thu xếp lấy lại sự kiên nhẫn của mình.Nhưng mà, nàng phát hiện bản thân càng cảm thấy đói bụng, sự kiên nhẫn này căn bản không điều chỉnh được, mở mắt ra.

Trường kiếm trong tay Ti Đồ Sắc, đã đến trước mắt nàng, đang chuẩn bị xuyên qua bụng!Bắc Thần Tà Diễm thấy nàng bất động, đuôi lông mày hơi nhíu lại, định chuẩn bị ra tay.Dạ Mị đã ra tay trước một bước.Nàng di chuyển bước chân, trong chớp mắt, thoát cái đã đến sau lưng Ti Đồ sắc, khiến cho một kiếm của Ti Đồ Sắc đâm hụt.Một ngón tay ngọc mảnh mai duỗi ra, xách lấy phần gáy y phục Ti Đồ Sắc, nhẹ nhàng đem Ti Đồ Sắc cầm lên, nhấc khỏi mặt đất.Giơ tay hất lên.Ti Đồ Sắc giống như là một tảng đá lớn, bị nàng ném ra ngoài xa.Vạch ra một đường vòng cung hoàn mỹ trên đầu mọi người, cuối cùng rơi xuống đất bên ngoài cách đó năm mét bên ngoài.Trên mặt đất hiện ra một cái hố to, bên dưới là Ti Đồ Sắc, sau khi nàng ta rơi xuống, thanh âm cũng bị mất, cũng không biết là bị choáng váng hay là bị ngã chết rồi.Vẻ mặt Dạ Mị lãnh đạm, nhìn đám người một chút.Chợt liếc về phía Bắc Thần Tà Diễm, âm thanh lạnh lùng nói: "Nói xong chưa? Lại còn không mau hầu hạ ta ăn cơm, ta bây giờ liền rời đi lúc đó ngươi đừng trách ta nói không giữ lời!".

Chapter
1 Chương 1: 1: Cởi Đồ Ngay Lần Gặp Đầu Tiên
2 Chương 2: 2: Ngươi Cởi Hay Không Cởi Nếu Không Cởi Thì Ta Đi !
3 Chương 3: 3: Cô Nương Mời Ngươi Dừng Bước Tàn Nhẫn Lại!
4 Chương 4: 4: Có Phải Ngươi Vừa Gặp Ta Là Đã Yêu Rồi Không
5 Chương 5: 5: Ta Sẽ Dạy Ngươi Cách Truy Ta!
6 Chương 6: 6: Trong Lòng Diễm Chỉ Có Một Mình Nàng!
7 Chương 7: 7: Không Cần Phải Sợ Hãi Như Vậy Ta Đã Rất Dịu Dàng Rồi!
8 Chương 8: 8: Xem Ra Là Số Mệnh Định Nàng Ta Phải Chết!
9 Chương 9: 9: Điện Hạ Người Không Đói Sao
10 Chương 10: 10: Cầu Xin Ngươi Để Cho Ta Ăn Cơm Đi!
11 Chương 11: 11: Tắm Rửa Thay Y Phục Đi Câu Dẫn Cô Nương Kia!
12 Chương 12: 12: Các Ngươi Là Đến Vui Vẻ Đưa Tiễn Ta Sao
13 Chương 13: 13: Cô Nương Diễm Yêu Thích!
14 Chương 14: 14: Tứ Hoàng Tử Điện Hạ Yêu Mến!
15 Chương 15: 15: Nàng Là Một Nữ Tử Thiện Lương Không Đành Lòng Sát Sinh!
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Bị Bán Cho Các Ngươi
17 Chương 17: 17: Các Ngươi Mua Được Ta Sao
18 Chương 18: 18: Muốn Ta Đánh Tới Khi Ngươi Quay Trở Về Sao
19 Chương 19: 19: Ta Giá Trị Liên Thành Rất Là Đắt!
20 Chương 20: 20: Làm Phát Bực Đem Hắn Làm Thịt!
21 Chương 21: 21: Xe Ngựa Của Ngươi Ta Trưng Dụng!
22 Chương 22: 22: Bản Điện Hạ Muốn Nàng!
23 Chương 23: 23: Hắn Muốn Giết Ngươi Nên Chém Hắn Không
24 Chương 24: 24: Ai Cho Phép Ngươi Tự Tiện Sửa Chữa Động Từ Của Ta
25 Chương 25: 25: Nhặt Được Một Thổ Hào Vô Cùng Siêu Cấp!
26 Chương 26: 26: Mang Ta Đi Đừng Để Ta Nói Lần Thứ Ba!
27 Chương 27: 27: Ta Là Người Tới Đây Đưa Các Ngươi Xuống Địa Ngục!
28 Chương 28: 28: Dù Sao Ta Chết Cũng Không Thảm Bằng Với Các Ngươi!
29 Chương 29: 29: Diễm Luôn Luôn Lương Thiện Chính Nghĩa!
30 Chương 30: 30: Phun Nhiều Máu Như Vậy Là Nghĩ Tranh Thủ Đồng Tình Sao
31 Chương 31: 31: Ngươi Bất Quá Cũng Chỉ Là Dân Đen Mà Thôi!
32 Chương 32: 32: Đối Với Bản Điện Hạ Mà Nói Quá Dối Trá!
33 Chương 33: 33: Ai Cũng Không Thể Làm Tổn Thương Nàng!
34 Chương 34: 34: Nữ Ma Đầu Ma Giáo Lọt Lưới!
35 Chương 35: 35: Diễm Không Quen Nhìn Hắn Làm Người Như Vậy!
36 Chương 36: 36: Ngươi Biết Ta Có Bao Nhiêu Ưu Điểm Sao
37 Chương 37: 37: Nàng Là Thê Tử Sắp Qua Cửa Của Diễm!
38 Chương 38: 38: Diễm Chỉ Khinh Người Thôi Chứ Không Có Quá Đáng!
39 Chương 39: 39: Bắt Lấy Nữ Nhân Kia!
40 Chương 40: 40: Cô Nương Ngươi Bị Diễm Mê Hoặc Sao
41 Chương 41: 41: Giúp Hoàn Nhan Hồng Chọc Tổ Ong Vò Vẽ!
42 Chương 42: 42: Diễm Thích Lấy Lòng Dạ Mị Cô Nương!
43 Chương 43: 43: Để Diễm Giúp Nàng Được Không
44 Chương 44: 44: Chỉ Mong Phu Quân Yêu Thương Diễm Thật Tốt!
45 Chương 45: 45: Tin Tưởng Mẫu Hậu Sẽ Không Chọc Giận Nàng Hiếu Thuận Nhi Tử
46 Chương 46: 46: Diễm Luôn Luôn Công Chính Lương Thiện Sẽ Trả Ngươi Công Đạo
47 Chương 47: 47: Dạ Mị Cô Nương Diễm Có Phải Rất Công Bằng Hay Không
48 Chương 48: Diễm và Dạ Mị liên thủ ức hiếp người.
49 Chương 49: Tính mạng Dạ Mị cô nương quan trọng hơn nàng gấp trăm lần.
50 Chương 50: Bắt được hổ phù Bắc Thần hoàng triều.
51 Chương 51: Bản thân có hèn nhát hay không, tự ngươi phải biết chứ?
52 Chương 52: Chỉ số thông minh không đủ, còn múa rìu qua mắt thợ.
53 Chương 53: Miệng nhỏ thật ngọt.
54 Chương 54: Cửu Hồn trở lại!
55 Chương 55: Trù tính.
56 Chương 56: Cửu Hồn tìm đến
57 Chương 57: Tình địch đụng độ, xé mặt giải quyết!
58 Chương 58: Diễm nịnh nọt.
59 Chương 59: Có người phục chế được mỹ mạo của ta?
60 Chương 60: Cô Nguyệt Vô Ngân.
61 Chương 61: Điện hạ, có phải ngài quá đặc biệt rồi không?
62 Chương 63: Điện hạ, xin đừng giả vờ ưu thương.
63 Chương 65: Dạ Mị cô nương, môi nàng thật ngọt.
64 Chương 66: Diễm nguyện đón nhận sủng ái như mưa rền gió dữ của Dạ Mị cô nương.
65 Chương 67: Dạ Mị cô nương, chúng ta tâm hữu linh tê*.
66 Chương 68: Dạ Mị cô nương có cần Diễm thị tẩm không?
67 Chương 69: Đổi bằng sinh mạng cũng xứng đáng.
68 Chương 70: Ngươi thích ta hay thích vua nịnh bợ hơn?
69 Chương 71: Cô gái ngông cuồng.
70 Chương 75: Hôm nay ta dạy các ngươi làm người!
71 Chương 76: Quỳ xuống nhận sai hay chống cự đến cùng?
72 Chương 77: Thăm hỏi Đại hoàng tử nhà các ngươi một chút.
73 Chương 78: Diễm chỉ giả vờ đáng thương với Dạ Mị cô nương.
74 Chương 79: Đừng bắt nạt Diễm yếu đuối!
75 Chương 80: Điện hạ, lương tâm ngài không đau sao?
Chapter

Updated 75 Episodes

1
Chương 1: 1: Cởi Đồ Ngay Lần Gặp Đầu Tiên
2
Chương 2: 2: Ngươi Cởi Hay Không Cởi Nếu Không Cởi Thì Ta Đi !
3
Chương 3: 3: Cô Nương Mời Ngươi Dừng Bước Tàn Nhẫn Lại!
4
Chương 4: 4: Có Phải Ngươi Vừa Gặp Ta Là Đã Yêu Rồi Không
5
Chương 5: 5: Ta Sẽ Dạy Ngươi Cách Truy Ta!
6
Chương 6: 6: Trong Lòng Diễm Chỉ Có Một Mình Nàng!
7
Chương 7: 7: Không Cần Phải Sợ Hãi Như Vậy Ta Đã Rất Dịu Dàng Rồi!
8
Chương 8: 8: Xem Ra Là Số Mệnh Định Nàng Ta Phải Chết!
9
Chương 9: 9: Điện Hạ Người Không Đói Sao
10
Chương 10: 10: Cầu Xin Ngươi Để Cho Ta Ăn Cơm Đi!
11
Chương 11: 11: Tắm Rửa Thay Y Phục Đi Câu Dẫn Cô Nương Kia!
12
Chương 12: 12: Các Ngươi Là Đến Vui Vẻ Đưa Tiễn Ta Sao
13
Chương 13: 13: Cô Nương Diễm Yêu Thích!
14
Chương 14: 14: Tứ Hoàng Tử Điện Hạ Yêu Mến!
15
Chương 15: 15: Nàng Là Một Nữ Tử Thiện Lương Không Đành Lòng Sát Sinh!
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Bị Bán Cho Các Ngươi
17
Chương 17: 17: Các Ngươi Mua Được Ta Sao
18
Chương 18: 18: Muốn Ta Đánh Tới Khi Ngươi Quay Trở Về Sao
19
Chương 19: 19: Ta Giá Trị Liên Thành Rất Là Đắt!
20
Chương 20: 20: Làm Phát Bực Đem Hắn Làm Thịt!
21
Chương 21: 21: Xe Ngựa Của Ngươi Ta Trưng Dụng!
22
Chương 22: 22: Bản Điện Hạ Muốn Nàng!
23
Chương 23: 23: Hắn Muốn Giết Ngươi Nên Chém Hắn Không
24
Chương 24: 24: Ai Cho Phép Ngươi Tự Tiện Sửa Chữa Động Từ Của Ta
25
Chương 25: 25: Nhặt Được Một Thổ Hào Vô Cùng Siêu Cấp!
26
Chương 26: 26: Mang Ta Đi Đừng Để Ta Nói Lần Thứ Ba!
27
Chương 27: 27: Ta Là Người Tới Đây Đưa Các Ngươi Xuống Địa Ngục!
28
Chương 28: 28: Dù Sao Ta Chết Cũng Không Thảm Bằng Với Các Ngươi!
29
Chương 29: 29: Diễm Luôn Luôn Lương Thiện Chính Nghĩa!
30
Chương 30: 30: Phun Nhiều Máu Như Vậy Là Nghĩ Tranh Thủ Đồng Tình Sao
31
Chương 31: 31: Ngươi Bất Quá Cũng Chỉ Là Dân Đen Mà Thôi!
32
Chương 32: 32: Đối Với Bản Điện Hạ Mà Nói Quá Dối Trá!
33
Chương 33: 33: Ai Cũng Không Thể Làm Tổn Thương Nàng!
34
Chương 34: 34: Nữ Ma Đầu Ma Giáo Lọt Lưới!
35
Chương 35: 35: Diễm Không Quen Nhìn Hắn Làm Người Như Vậy!
36
Chương 36: 36: Ngươi Biết Ta Có Bao Nhiêu Ưu Điểm Sao
37
Chương 37: 37: Nàng Là Thê Tử Sắp Qua Cửa Của Diễm!
38
Chương 38: 38: Diễm Chỉ Khinh Người Thôi Chứ Không Có Quá Đáng!
39
Chương 39: 39: Bắt Lấy Nữ Nhân Kia!
40
Chương 40: 40: Cô Nương Ngươi Bị Diễm Mê Hoặc Sao
41
Chương 41: 41: Giúp Hoàn Nhan Hồng Chọc Tổ Ong Vò Vẽ!
42
Chương 42: 42: Diễm Thích Lấy Lòng Dạ Mị Cô Nương!
43
Chương 43: 43: Để Diễm Giúp Nàng Được Không
44
Chương 44: 44: Chỉ Mong Phu Quân Yêu Thương Diễm Thật Tốt!
45
Chương 45: 45: Tin Tưởng Mẫu Hậu Sẽ Không Chọc Giận Nàng Hiếu Thuận Nhi Tử
46
Chương 46: 46: Diễm Luôn Luôn Công Chính Lương Thiện Sẽ Trả Ngươi Công Đạo
47
Chương 47: 47: Dạ Mị Cô Nương Diễm Có Phải Rất Công Bằng Hay Không
48
Chương 48: Diễm và Dạ Mị liên thủ ức hiếp người.
49
Chương 49: Tính mạng Dạ Mị cô nương quan trọng hơn nàng gấp trăm lần.
50
Chương 50: Bắt được hổ phù Bắc Thần hoàng triều.
51
Chương 51: Bản thân có hèn nhát hay không, tự ngươi phải biết chứ?
52
Chương 52: Chỉ số thông minh không đủ, còn múa rìu qua mắt thợ.
53
Chương 53: Miệng nhỏ thật ngọt.
54
Chương 54: Cửu Hồn trở lại!
55
Chương 55: Trù tính.
56
Chương 56: Cửu Hồn tìm đến
57
Chương 57: Tình địch đụng độ, xé mặt giải quyết!
58
Chương 58: Diễm nịnh nọt.
59
Chương 59: Có người phục chế được mỹ mạo của ta?
60
Chương 60: Cô Nguyệt Vô Ngân.
61
Chương 61: Điện hạ, có phải ngài quá đặc biệt rồi không?
62
Chương 63: Điện hạ, xin đừng giả vờ ưu thương.
63
Chương 65: Dạ Mị cô nương, môi nàng thật ngọt.
64
Chương 66: Diễm nguyện đón nhận sủng ái như mưa rền gió dữ của Dạ Mị cô nương.
65
Chương 67: Dạ Mị cô nương, chúng ta tâm hữu linh tê*.
66
Chương 68: Dạ Mị cô nương có cần Diễm thị tẩm không?
67
Chương 69: Đổi bằng sinh mạng cũng xứng đáng.
68
Chương 70: Ngươi thích ta hay thích vua nịnh bợ hơn?
69
Chương 71: Cô gái ngông cuồng.
70
Chương 75: Hôm nay ta dạy các ngươi làm người!
71
Chương 76: Quỳ xuống nhận sai hay chống cự đến cùng?
72
Chương 77: Thăm hỏi Đại hoàng tử nhà các ngươi một chút.
73
Chương 78: Diễm chỉ giả vờ đáng thương với Dạ Mị cô nương.
74
Chương 79: Đừng bắt nạt Diễm yếu đuối!
75
Chương 80: Điện hạ, lương tâm ngài không đau sao?