Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi

Hạ Tiêu Dao hờ hững thả một nụ cười mỉa mai:
-Nhị muội hỏi chúng ta muốn gì sao, đơn giản lắm, muốn chào hỏi muội một chút.
Ngọc Phương thở dài, lắc đầu, vẻ mặt của cô thản nhiên tựa hồ như đang đi chơi thì gặp phải hai đứa trẻ lưu manh chặn đường đòi tiền mãi lộ.

Đệ Tứ Quỷ Dương Thanh Quý thấy vẻ mặt đó của Ngọc Phương thì không thể giữ được bình tĩnh nữa, gã cau mày quát:
-Ta ghét nhất cái kiểu khinh khỉnh xem thường người khác của nhị tỷ...
Ngọc Phương lúc này mới nhìn thẳng vào mặt của Thanh Quý, nhẹ nhàng đáp:
-Bởi vì hai người cho đến bây giờ vẫn sợ hãi ta, nên tứ đệ không thể trách tỷ cư xử như thế được.
Hạ Tiêu Dao quắc mắt nhìn trừng trừng vào Ngọc Phương, rít lên như rắn độc:
-Ngươi nói chúng ta sợ ngươi sao?
Ngọc Phương nhún vai:
-Bằng chứng là nhị muội đâu dám đơn đả độc đấu với ta, muội vẫn còn sợ nên mới kéo tứ đệ đến đây.
Hạ Tiêu Dao lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi rồi nói:
-Ngươi nghĩ rằng chúng ta vẫn như trước đây sao.

Ngọc Phương mỉm cười xác nhận, nhìn kiểu cười vô tư lự như chơi của cô khiến Tiêu Dao nộ phát xung thiên, ả rút luôn thanh kiếm mỏng như lá lúa gĩu mạnh trước mặt Ngọc Phương:
-Để ta cho ngươi biết thế nào là lễ độ.
Vừa dứt lời, thanh kiếm mỏng manh dẻo quẹo kia lập tức rung lên bần bật, phát ra tiếng như độc xà phun nọc phì phì.

Mũi kiếm theo sự điều khiển của Hạ Tiêu Dao đâm thẳng vào yết hầu của Ngọc Phương, cô nhẹ nhàng xoay người khiến thanh kiếm sượt nhẹ qua cổ.

Cả hai người trong xe đột nhiên thấy đối phương động thủ, lại còn là đòn sát thủ liền xô cửa xe xông ra ngoài.

Hai người nắm chặt súng trong tay toan chạy đến tiếp ứng thì nghe thấy tiếng Ngọc Phương từ xa vọng đến:
-Chuyện riêng của ta, hai người ở yên đó, không can thiệp.
Lúc nói ra câu đó, Ngọc Phương vẫn đang nhanh nhẹn tránh né những đường kiếm của Hạ Tiêu Dao.

Lúc này Đệ Tứ Quỷ liền ra tay, gã bật người nhảy về phía sau cả hai tay vung mạnh về phía trước.

Bốn ngọn phi tiễn trong tay Dương Thanh Quý bắn ra nhanh như đạn thẳng về hướng Ngọc Phương.

Mồ hôi trán của Phục Thăng lúc này vì lo lắng cho cô mà nhỏ thành dòng xuống khuôn mặt.

Chỉ nghe bốn tiếng "keng" vang lên, Ngọc Phương lộn người về phía sau, thuận đà rút thanh chủy thủ giấu dưới chân rồi đánh bay cả bốn ngọn phi tiễn.

Không cho Ngọc Phương có cơ hội phản công, Tiêu Dao lao vút tới chém một đường chéo từ đầu xuống bụng cô.

Ngọc Phương liền dùng tay phải giơ thanh chủy thủ lên trước mặt để đỡ đòn.

Khi hai món vũ khí sắp chạm phải nhau, bất ngờ lưỡi kiếm của Tiêu Dao uốn cong, tựa như con rắn cong cả thân người thoát khỏi va chạm đâm thẳng xuống bụng của Ngọc Phương.

Đệ Nhất Quỷ không hề nao núng, cô dùng tay trái hất một chưởng đánh thẳng vào thân kiếm.

Một tiếng "xách" vang lên, mũi kiếm đang hướng về phía bụng cô lập tức bị hất văng ngược về phía cổ họng của Tiêu Dao.
Đệ Nhị Quỷ vội vàng ngửa người ra sau thoát khỏi đòn phản công âm hiểm này.

Hai tiếng vút vang lên, hai ngọn phi tiễn tiếp theo được Dương Thanh Quý phóng thẳng đến Ngọc Phương.

Gã ra tay vô cùng hiểm độc, mượn cả thân người của Tiêu Dao để che giấu độc thủ.

Một mũi sượt qua cổ của Hạ Tiêu Dao nhắm đến yết hầu, ngọn phi tiễn còn lại bay sát hông của Đệ Nhị Quỷ hướng đến bụng của Ngọc Phương.

Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương xoay nhẹ người tránh được ngọn phi tiễn đầu tiên, tay phải dùng đốc chủy thủ đập mạnh xuống đánh mũi phi tiễn thứ hai rơi xuống đất.

Ngọn tiễn còn chưa chạm đất, Tiêu Dao đã thấy cánh tay phải của Ngọc Phương hất bay ngọn chủy thủ về hướng mặt mình.

Phản ứng của ả cũng không vừa, lập tức chém kiếm thành một đường vòng cung qua hầu chém bay thanh chủy thủ đáng ghét kia.

Bất thần Hạ Tiêu Dao thấy tay phải của Ngọc Phương xoay tròn, trong tay cô vẫn còn cầm cán của thanh chủy thủ, thì ra ngọn chủy thủ này được nối với một sợi dây thép dấu trong cán, biến thanh chủy thủ trong tay cô lúc này thành một ngọn roi.

Sợi roi xoay nhanh nhiều vòng theo sự điều khiển của Ngọc Phương quấn chặt lấy lưỡi kiếm của Tiêu Dao.

Ả tức giận hét lớn:
-Thời đại này mà vẫn bổn cũ soạn lại.
Ngọc Phương giật mạnh sợi roi đang quấn lấy kiếm của Tiêu Dao về phía mình, lôi cả thân người lẫn kiếm của cô ta bay về phía trước.

"Bốp" một tiếng, cằm của Tiêu Dao đã trúng phải một cước từ dưới đá thẳng lên của Ngọc Phương.

Giây phút Đệ Nhị Quỷ buông kiếm ngã ra phía sau, ả còn nghe tiếng của Ngọc Phương cười hì hì đáp:
-Bổn cũ soạn lại nhưng vẫn hiệu quả, nhị muội à..

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi