Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục

Những món ăn trên bàn tiệc vơi dần, quản gia Đại không dùng bữa chung với mọi người, chỉ lặng lẽ đứng ở phía sau bà nội quan sát toàn bộ.

Một gia nhân trong nhà bà đến gần ông, thầm thì gì đó.

Lão Đại gật đầu rồi đi đến gần bà nội nói:
-Thưa Bà, bếp trưởng hôm nay muốn đích thân làm một món ăn đặc biệt cho Bà.

Bà có muốn dùng không ạ?
Bà nội quay đầu qua hỏi:
-Có phải người đầu bếp mà Kim Chi đặc biệt mời đến hôm nay?
-Thưa Bà, đúng ạ.

- Ông Đại gật đầu.
-Nói ông ấy mang lên đi.
Kim Chi mỉm cười:
-Người đầu bếp này có vẻ ngoài hơi đặc biệt, nên thường không muốn xuất hiện trước mặt thực khách.

Ông ta không muốn vì vẻ ngoài của mình làm ảnh hưởng đến tâm trạng thưởng thức của khách.
Bà Nội cau mày:
-Đặng Gia không quan tâm đến vẻ ngoài, xuất thân hay thậm chí là quá khứ của người khác, ông Đại cứ mời ông ta đem món ấy lên bàn.

Đã là món đặc biệt thì cũng phải đích thân ông ta đem lên đây.
Quản gia Đại ngần ngừ đứng thẳng người dậy, nhìn qua Kim Chi, thấy Cô Hai hơi khẽ gật đầu, ông thở nhẹ ra một cái rồi quầy quả đi vào bên trong gian bếp.

Năm phút sau, ông Đại dẫn một người đàn ông mặc trang phục bếp trắng, nón cao che hết mái tóc đi ra ngoài.

Người đầu bếp tay cầm một chiếc đĩa to được đậy kín bằng một cái vung sáng loá đi đến bàn.

Ngọc Phương không chú ý đến chuyện này cho lắm, vì cô còn đang mãi mê trò chuyện với Phục Thăng.

Đến khi người đầu bếp nhẹ nhàng đặt chiếc đĩa lên bàn mở ra, mùi thơm bốc lên ngào ngạt, mũi vừa ngửi thấy, Ngọc Phương giật mình nhìn lên thì người đầu bếp đó đã đứng khuất sau lưng ông Đại.

Bà Nội nhìn món ăn trầm trồ khen ngợi:
-Rất đẹp và thơm, món này gọi tên là gì.
Món ăn quả thật rất bắt mắt, một khối trắng như tuyết được tạo hình hoa sen, sáng lấp lánh dưới ánh đèn.

Mùi thịt toả ra từ đó cộng với hương sen thơm ngát khiến mọi người dù đã ăn lưng bụng vẫn bất giác ứa nước bọt.

Người đầu bếp đứng sau ông Đại cất giọng:
-Thưa Bà, đây là món do tôi sáng chế, Bạch Liên Nhục.

Món này được làm từ đậu hủ ủ kín trong lá và hoa sen, sau đó chưng với nước cốt thịt trong một tiếng đồng hồ.

Mời Bà và mọi người dùng thử.
Những người phục vụ nhanh nhẹn đến bàn chia nhỏ món Bạch Liên Nhục cho những người trong bàn.

Bà Nội dùng muỗng múc một ít cho vào miệng, miếng đậu hũ tan ra ngay trong miệng, bà hít sâu một hơi rồi nói:
-Ngon lắm, hương vị đậu hủ vẫn có, nhưng ta có cảm tưởng đây là thịt bò chứ không phải đậu hũ.

Mùi vị vô cùng tinh tế.

Ngọc Phương thấy sao hả con, không thích hả?
Bà Nội nhìn qua, thấy vẻ mặt khác thường của Ngọc Phương sau khi nếm thử liền hỏi.

Ngọc Phương đặt chén xuống bàn, khẽ lắc đầu:
-Dạ ngon lắm ạ, chỉ có điều...?
-Có vấn đề gì hay sao em? - Phục Thăng ngạc nhiên hỏi, vì bản thân anh thấy món ăn này là tận thiện tận mỹ, không có điểm nào để chê.
Ngọc Phương mỉm cười đáp:
-Món này quá trắng.
Người đầu bếp bật cười thành tiếng, giọng như chuông vỡ:
-Cô nói đúng, nhưng vì có những lúc bắt buộc phải dùng những món có mỗi một màu trắng như thế này, chẳng hạn như dịp lễ Giáng Sinh hôm nay.
Ngọc Phương gật đầu, không nói gì thêm, tiếp tục thưởng thức món Bạch Liên Nhục quá trắng này.

Kim Chi nói với Bà Nội:
-Cháu dâu của bà bới lông tìm vết quá, cháu hơi khó ở rồi.
Bà Nội trừng mắt:
-Đừng kiếm chuyện để rời nhà.
Kim Chi bật cười ha hả, quay qua nói với người đầu bếp:
-Bằng Tường, ông làm món này quả thật rất thú vị.

Tôi sẽ tăng gấp đôi tiền công của ông hôm nay, ông có đồng ý không?
-Muốn trả lời thì ông lên đây cho mọi người nhìn thấy diện mạo của mình, ta muốn biết mặt của người đã làm ra món ăn ngon thế này.

- Bà Nội cướp lời.
Người đầu bếp được sự động viên của Kim Chi và ông Đại, liền bước về phía trước cho mọi người xem rõ mặt.

Bà Nội vừa nhìn thấy liền nói to:
-Gương mặt của ông nữa bên rất đẹp, nữa bên còn lại tuy không đẹp bằng nhưng có phải là ghê gớm gì đâu mà phải dấu dấu giếm giếm.
Thật ra đối với người bình thường, gương mặt của ông đầu bếp tên Bằng Tường này khá quỷ dị.

Nữa bên đẹp như một bức tượng Phật, nhưng nữa bên còn lại thì lại như một con quỷ.

Mắt bên phần đó gần như không khép mi được, cứ mở trừng trừng, lỗ mũi tựa như mũi lân nở rộng, da mặt sần sủi đỏ như đang đổ máu.

Chỉ có điều trong mắt người Đặng Gia, gương mặt như vậy cũng chỉ là "bình thường thôi".

Vì gia tộc họ Đặng chỉ quan tâm đến tài nghệ và sự thông minh, họ không đoái hoài gì đến vẻ ngoài của một ai.
Bằng Tường cảm động, đây là lần thứ hai ông ta cảm nhận được có người không kỳ thị vì vẻ ngoài của mình.

Có thể thấy khoé mắt ông ta đang hơi ướt.
-Cảm ơn Bà và mọi người...
Bà Nội gật đầu, nhưng câu nói tiếp theo của bà mới làm Bằng Tường suýt bật khóc thành tiếng:
-Ta muốn mời ông ngồi xuống đây dùng bữa với gia đình, ông thấy sao?
-Tôi...!Tôi ...!Tôi còn phải đứng bếp, cảm ơn bà đã mời ạ.

- Bằng Tường ấp úng đáp.
Bà Nội thở dài:
-Ta quý một người tài như ông, muốn mời ngồi với gia đình.

Nếu vì công việc mà ông không thể nhận lời thì đành thôi vậy...
Bằng Tường thở phào nhẹ nhõm, toan rút lui vào trong thì lại nghe bà nói:
-Nhưng ta muốn ông về Đặng Gia làm việc, nấu ăn cho chúng ta, cùng dùng bữa với chúng ta mỗi ngày coa được hay không?
Bằng Tường cảm động, giọng hơi run:
-Được Bà trọng thị, tôi cũng rất muốn phục vụ, nhưng còn việc ở nhà hàng...
Kim Chi ngắt lời ông ta:
-Chỉ cần ông muốn, tôi sẽ thu xếp cho ông.

Đặng Gia không nói dông dài, ông có muốn hay không?
Bằng Tường kiên định gật đầu, gã không muốn từ chối cơ hội này.

Nấu ăn cho những người thật sự xem gã là một con người đúng nghĩa.
-Tôi đồng ý.
Bà Nội cười hớn hở:
-Hay lắm, cảm ơn ông.

Kim Chi sẽ thu xếp chỗ ở cho ông và gia đình.

Thu nhập chúng tôi sẽ trả gấp ba so với nhà hàng mà ông đang làm việc.
Bằng Tường cúi đầu nói to:
-Cảm ơn Bà, tôi sẽ nấu những món ăn thật ngon cho Đặng Gia.

Nhưng về chỗ ở, tôi vẫn còn độc thân nên chỉ cần một căn phòng nhỏ là được, không cần phiền cô Kim Chi nhiều ạ.
Bà Nội gật đầu, Ngọc Phương quay qua nắm lấy cánh tay của bà nói nhỏ:
-Con muốn hỏi ông ta cách nấu món này, con nói chuyện riêng với ông ta một lúc được không ạ?
-Ồ, cháu dâu cũng quan tâm đến nấu nướng, để ta hỏi ông ta đã.
Bà Nội liền quay qua hỏi:
-Cháu dâu ta muốn hỏi riêng ông về cách nấu món Bạch Liên Nhục, ông có thể tiết lộ riêng với Ngọc Phương được không.
-Dạ được.

- Bằng Tường cúi đầu, không do dự đáp ngay lập tức.
Ngọc Phương liền đứng dậy đi theo ông ta vào gian bếp.

Đến chỗ vắng người, cô liền quay qua, nhìn thẳng vào gương mặt quái dị nữa Phật nữa quỷ kia rồi nói khẽ:
-Bát đệ.
./..

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi