Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về

Không khí trong nhà tất bật, không giống như những bữa tiệc tổ chức tại dinh thự của Trương Phúc Loan hoặc các quan lại ở thời Đàng Trong một chút nào, Ngọc Phương nhận thấy nó hệt như các bữa giỗ kỵ ở các gia đình bình thường hơn.

Những người có mặt bên trong rất đông, ước tính gần hơn cả trăm người.

Người bê sắp bàn ghế, người mang các món ăn lên sắp vào bàn.

Nhìn thấy Phục Thăng bước vào, một ông bác đứng tuổi, mái tóc hoa râm bước tới gần, kéo cặp kính trễ xuống, nhìn kỹ một lúc rồi vui mừng nói lớn:
-Phục Thăng, năm nay con về nhà rồi.
Phục Thăng cúi đầu chào:
-Chú Tư bao nhiêu năm vẫn trẻ như vậy, trước sau gì cũng phải về nên dịp Giáng Sinh năm nay con đưa bạn gái về ra mắt luôn ạ.
Chú Tư cười lớn, vỗ vai Phục Thăng:
-Có thế nào đi nữa chúng ta vẫn là một gia đình, con chim bay mỏi cánh thì cũng phải quay về tổ.

Nếu con tiếp quản ...
-Cháu không tiếp quản việc nhà, hôm nay quay về chỉ vì muốn gặp mặt mọi người và bà nội.

- Phục Thăng lạnh lùng ngắt lời chú.
Chú Tư cười xoà, dùng cả hai tay lắc nhẹ đôi vai của Phục Thăng:
-Ừ, dù sao cũng về rồi, hôm nay bà nội con mừng lắm, nhất định sẽ không nhắc đến chuyện này.
-Nó mới về đến, nói những chuyện đó ra, cháu của má lại bỏ đi thì con tự mình mà đi năn nỉ nó về đây.

- Một giọng nói vang lên từ phía sau chú Tư làm ông ấy giậy nẩy mình.
Ngọc Phương nhìn thấy người đó liền cúi đầu chào:

-Bà nội, Phục Thăng và con đã về ạ.
Bà nội hôm nay mặc một bộ đồ bà ba đơn giản màu xanh dương nhạt, tóc búi lên cao sau ót, bà mỉm cười đến trước mặt cả hai, nhìn thằng cháu ruột không chớp mắt, đoạn giang tay ôm cả Phục Thăng và Ngọc Phương vào lòng, giọng bà nghẹn ngào:
-Từ nay về thăm bà thường xuyên, không biết Chúa sẽ gọi bà về bất cứ lúc nào.

Hai đứa thương cái thân già này thì cố mà về thăm bà....
Phục Thăng cười cười, áp má mình vào má bà nội thủ thỉ:
-Dạ, cháu sẽ sắp xếp, bà cứ an tâm.
Bà nội nhìn Phục Thăng, đôi mắt rướm lệ:
-Bà mong con và Kim Chi sớm thành gia lập thất để bà sớm có cháu cố để ẳm bồng...
-Bà cũng đã có cháu cố rồi, hơn nữa còn là mười bốn đứa, chín trai năm gái, còn muốn thêm nữa? - Kim Chi đi từ nhà trong ra, tay còn bưng một dĩa gỏi ngó sen to tướng trông thấy cảnh này liền nói chen vào.
Bà nội bật cười, lấy tay quệt nước mắt đáp:
-Cháu cố của hai đứa dĩ nhiên phải khác chứ, không so được, không so được.
Phục Thăng mỉm cười:
-Phải công bằng, phải công bằng.
Bà nội lấy tay với lên, cốc vào trán Phục Thăng mắng yêu:
-Nhãi con, dám bắt chước tật nói lắp của bà.
-Bà nội có tật mỗi khi phấn khích sẽ hay nói lặp câu.

- Kim Chi cười cười nói nhỏ vào tai Ngọc Phương.
Bà nội cau mày quát:
-Bà đọc được khẩu hình, có nói xấu thì nói lớn lên.
Kim Chi cười, tỉnh như ruồi đáp:
-Biết là thế, biết là thế, nhưng nói nhỏ vẫn lịch sự hơn, lịch sự hơn.
Phục Thăng cười phá lên, Ngọc Phương che miệng cười khúc khích.

Không khí đầm ấm này làm cho cô cảm thấy hạnh phúc.

Cảm giác thật nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng sâu lắng, chính là loại cảm xúc mà từ trước đến giờ cô chưa hề được cảm nhận.
-Phương, phụ chị một tay.

- Kim Chi nhẹ nhàng kéo Ngọc Phương đi theo mình, để mặc hai bà cháu Phục Thăng tự nhiên hàn huyên tâm sự.
Cô với tay để đĩa thức ăn đại lên chiếc bàn gần đó, rồi kéo Ngọc Phương băng băng lên lầu.

Ngang qua một căn phòng có cánh cửa màu xám tro, cô mở cửa rồi dẫn Ngọc Phương vào bên trong.

Căn phòng gọn gàng sạch sẽ, nhưng rõ ràng đã lâu không có ai ở.

Ánh nắng chiều hắt vào từ cửa sổ, Kim Chi đi đến gần mở toang cả hai cánh ra, gió và ánh sáng lập tức từ ngoài khuôn viên biệt thự tràn ngập vào phòng mang theo hương thơm của hoa cỏ và cái mát dịu của một buổi chiều yên ả.
Ngọc Phương vừa đi vào trong vừa quan sát cả căn phòng.

Theo cách bài trí thì đây là phòng của một cậu con trai, chiếc giường trãi đệm đặt ở góc phòng, xung quanh tường đầy những kệ sách, trên tường treo hai cây đàn trông giống như đàn nguyệt nhưng ở giữa lại có một lỗ hổng và có đến sáu dây chứ không phải bốn.

Ngọc Phương tựa hồ đã cảm nhận được danh tính chủ nhân của căn phòng này.

Cô đi đến cạnh chiếc bàn đặt ở góc tường, trên bàn có đặt một số tấm ảnh.

Không khó để nhận ra cậu bé có gương mặt tươi tắn xuất hiện trong những tấm ảnh đó chính là Phục Thăng khi còn nhỏ.

Cô cầm một tấm lên ngắm nhìn.

Trong ảnh có một người đàn ông cao lớn, gương mặt góc cạnh đang bế một cậu bé, một người phụ nữ tuổi chưa đến ba mươi đang dựa đầu vào vai ông.

Đứng cạnh cô ta là bé gái tuổi độ lên mười, mang kính cận , tay còn ôm theo con gấu bông nhỏ.
-Em thấy nó có giống cha của chị không? – Giọng của Kim Chi cất lên từ bên cửa sổ.
Ngọc Phương quay qua nhìn, trông thấy nụ cười hạnh phúc nhưng phảng phất nỗi buồn của cô ta.

Ngọc Phương chăm chú nhìn bức ảnh hồi lâu rồi đáp:
-Anh ấy mang nhiều nét của mẹ, còn chị thì giống cha của mình hơn.
-Con gái giống cha giàu ba họ, con trai giống mẹ khó ba đời.

Câu này người xưa hay nói, nhưng chị có thấy nó gặp khó khăn gì đâu? – Kim Chi cười cười nói.
Ngọc Phương đặt tấm ảnh xuống bàn, cô nhìn Kim Chi đáp lời:
-Anh ấy tự lập ngoài xã hội, không phụ thuộc gia thế của mình nên cũng đâu dễ dàng gì.
-Ừ.

- Kim Chi vẫn cười, nói tiếp - Thật ra Đặng Gia vẫn cho người bảo vệ nó ở vòng ngoài mà nó không hề biết, quý tử của gia tộc mà.
Ngọc Phương ngạc nhiên, bằng bản năng của mình, rõ ràng cô không nhận ra bất cứ cao thủ nào lảng vảng xung quanh Phục Thăng.

Vậy thì "bảo vệ vòng ngoài" mà Kim Chi nói là ý gì.

Kim Chi khẽ cười:
-Chị biết em đang nghĩ gì, Đặng Gia bảo vệ nó bằng cách phong toả toàn bộ các manh mối mà người khác có thể khám phá ra Phục Thăng là thành viên của Đặng Gia.

Nhưng xem ra cũng đến lúc bỏ luôn việc này được rồi.
-Tại sao?
-Vì đã có em, đồng thời Phục Thăng dù muốn hay không cũng phải gánh vác một phần việc của Đặng Gia.
Ngọc Phương nhìn chằm chằm Kim Chi hỏi:
-Chị và bà sẽ ép anh ấy làm việc mình không muốn?
Kim Chi lắc đầu:
-Thế cục sẽ dẫn nó quay về vị trí của mình.

Sớm thôi, bạch đạo hay hắc đạo hiện tại tựa như chiếc ao lặng sóng, nhưng chị cảm nhận được sắp có một hòn đá lớn chuẩn bị ném vào đó làm nó dậy sóng.
-Chị có manh mối gì sao?
Ngọc Phương nghĩ thầm, có lẽ nào Đặng Gia đã biết được chuyện Trương Phúc Loan hiện diện ở thời đại này.
-Không, nhưng tình hình quá yên tĩnh, mà lẽ đời thì một khi quá lặng thì chuẩn bị có bão lớn sắp kéo đến.

Giờ thì chị em mình xuống nhà dưới thôi, chắc mọi người cũng chuẩn bị xong cả rồi.
Nói xong, Kim Chi kéo tay Ngọc Phương đi ra khỏi phòng.

Ngọc Phương định đóng cửa sổ lại, Kim Chi mỉm cười:
-Cứ mặc cánh cửa sổ đó, chủ nhân của căn phòng này cũng sắp quay về.

Cứ để gió lùa vào xua tan không khí ảm đạm của nó.
./..

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi