Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người

Tám Keo sợ hãi kể lại mọi chuyện một cách chi tiết.

Đến lúc nghe thấy cái tên "Phương" từ miệng hắn thốt ra, cô gái kia giật mình hỏi lại:-Ngươi nói con bé có thân thủ mà theo ngươi là phi phàm ấy tên Phương?
-Tôi không nói sai nữa lời, con nhỏ đó đúng là tên Phương.

- Tám Keo vẫn đang nằm dưới gót giày của cô ta vội vàng đáp.
Cô gái cười gằn:
-Ngươi còn nhớ hình dáng của ả không?
Tám Keo sao có thể quên được, gã liền tả chi tiết hình dáng của Ngọc Phương cho cô gái của Trương Gia nghe.

Nghe xong cô ta mỉm cười:
-Ta tên thật là Hạ Tiêu Dao, năm nay hai mươi tám tuổi, ta thích nhất là màu đen và ghét nhất màu xanh da trời.

Ta không thích hoa lắm, ngửi mùi của chúng làm ta bị buồn nôn...
Tám Keo chưng hững, ngạc nhiên hỏi:
-Tại sao cô lại nói cho tôi nghe những điều này...
"Phụp", hắn chưa kịp dứt lời, gót giày của cô gái kia đã đâm thẳng xuyên qua thái dương.

Tám Keo giãy đành đạch như con cá bị đập đầu rồi tắt thở.

Cô gái vẫn giữ nét cười trên khoé môi nói với cái xác của Tám Keo:
-Vì ngươi và những người có mặt trong phòng này sẽ chết, nên ta muốn trút bầu tâm sự một chút.
Nói xong cô ta quay qua năm gã còn lại đang nằm trên sàn nhà.

Rút từ thắt lưng một thanh thép đen tuyền, mềm mại uyển chuyển như một dải lụa bằng thép.

Năm gã kia thấy tình hình ngụy cấp, vội vàng bò dậy muốn trốn thoát.

Cô gái lao đến bọn chúng, vung dải lụa thép trong tay, như một con mãng xà thanh thép đen tuyền mỏng manh ấy rít lên từng phát.

Cứ mỗi tiếng rít lại đoạt lấy mạng của một người.

Trong nháy mắt cả sáu người đàn ông trong phòng đều trở thành sáu cái xác không hồn.
Hạ Tiêu Dao lấy ra một tấm khăn tay màu đen lau sạch vết máu trên dải lụa thép rồi đeo trở lại vào thắt lưng.

Tiện tay móc điện thoại ra, bấm số rồi gọi.

Chưa đến một giây sau, đầu bên kia đã có tiếng trả lời:
-Dịch vụ mai táng Hoàng Gia xin chào cô Hạ Tiêu Dao, cô có việc cần chúng tôi ạ?
Hạ Tiêu Dao khẽ nói:
-Sáu người, địa chỉ sẽ nhắn qua ngay lập tức.
Nói xong liền cúp máy, nhắn tin địa chỉ nơi ở của Tám Keo, đoạn thong thả ngồi xuống ghế chờ đợi.

Điện thoại này đã được bảo mật đặt biệt, thậm chí còn sử dụng luôn mạng lưới điện thoại riêng nên không sợ bị nghe lén.

Chưa đến hai mươi phút, bên ngoài đã có tiếng gõ cửa.
-Cô Dao, người của Hoàng Gia đã đến.
Ngôi nhà này vốn chỉ có sáu người bọn Tám Keo ở, những người canh chừng bên ngoài toàn bộ là thủ hạ của Trương Gia.

Hạ Tiêu Dao nói lớn:
-Cho họ vào đi.
Cửa mở, một đoàn hơn hai mươi người lũ lượt bước vào mang theo đủ thứ dụng cụ lỉnh kỉnh.

Một người lớn tuổi nhất bọn đi đến trước mặt Hạ Tiêu Dao, chắp tay trước ngực nói:
-Như thông lệ, buổi trưa sẽ tăng giá gấp đôi.
-Ta biết, các người cứ tự nhiên làm việc.
Người đàn ông cúi đầu:
-Hôm nay cô vẫn muốn ngồi xem chúng tôi làm việc như thường lệ ạ?
Hạ Tiêu Dao bật cười:
-Đúng, ta sẽ trả thêm hai mươi phần trăm.
Người đàn ông mỉm cười gật đầu cảm ơn.

Ông ta phẩy tay, cả đám người kia liền chia nhau ra làm việc.

Họ nhanh chúng nhét xác của sáu người Tám Keo vào trong ba chiếc vali lớn.

Những người khác lau dọn sạch vết máu trên sàn nhà, phun một loại thuốc tẩy đặc biệt lên trên.

Những chất liệu dễ thấm chất lỏng như tấm trãi bàn, thảm lót sàn được một người cầm đèn cực tím soi cẩn thận.

Nếu thấy vết máu trên đó sẽ đem đi tiêu hủy.

Ba mươi phút sau, mọi việc cơ bản đã xong.

Người lớn tuổi quay qua nói với Hạ Tiêu Dao:
-Cô Dao, khi nãy ...
Hạ Tiêu Dao mỉm cười, tháo chiếc giày cao gót của mình ra đưa cho ông ta:
-Lau sạch thứ này là được, khi nãy chắc có dính óc của hắn trên đó.
Người đàn ông gật đầu, dùng hai tay nhận lấy chiếc giày rồi trao lại cho người đứng phía sau lưng mình.

Ông ta lẳng lặng quan sát mọi người làm việc.

Toàn bộ khu vực này đều được soi và lau chùi cẩn thận từng milimet một.
Một lát sau, ông ta trao lại cho Tiêu Dao chiếc giày cao gót đã được làm sạch.

Hạ Tiêu Dao nhận lấy, xỏ giày vào chân, rồi cất tiếng hỏi:
-Sáu cái xác này vẫn cho heo ăn đúng không?
Người lớn tuổi gật đầu:
-Dạ, thưa cô Dao, chỉ có cách đó là thuận tiện và kín kẽ nhất.

Lúc trước có hơi phiền là phải lục phân của từng con để tìm răng người trong đó đem đi đốt.
-Kĩ cỡ nào cũng có khi sót nhỉ?
-Dạ, heo không tiêu hoá được răng người.

Sau này để tránh sai sót, chúng tôi chặt luôn hàm trên và hàm dưới của họ ra rồi đem thiêu riêng.

Dù sao cũng chỉ có hai xương hàm, chỉ cần lò nhỏ không cần phải xây lò lớn tránh gây chú ý.
Hạ Tiêu Dao cười cười:
-Thịt heo đó chắc là ngon lắm, hôm nào ông bán cho ta một con nhé.
Người lớn tuổi lắc đầu cười, từ tốn đáp:
-Đối với heo đã ăn thịt người, chúng tôi chỉ lấy thịt của nó để cho đàn chó nuôi trong trang trại ăn.

Thứ thịt heo đó tuyệt đối không thể cho người dùng được.

Hạ Tiêu Dao vỗ vai ông ta, khẽ đáp:
-Ta chỉ đùa thôi, ông làm tốt lắm, giờ ta đi trước, thanh toán như mọi lần nhé.
Người lớn tuổi cúi đầu chào:
-Dạ, rất vui khi thấy cô Dao hài lòng dịch vụ của Hoàng Gia.

Cô đi thong thả.
Hạ Tiêu Dao mở cửa ra ngoài, thấy cô đi ra, một tên đàn em liền leo lên xe nổ máy.

Tên còn lại mở cửa cho cô ngồi vào ghế sau, bản thân gã thì lên phía trước ngồi cạnh tài xế.

Gã tài xế nhìn qua gương chiếu hậu hỏi:
-Chị Dao, giờ mình đi đâu ạ?
-Về nhà.
Hạ Tiêu Dao đáp, nhìn mông lung qua cửa sổ.

Thực ra bọn Tám Keo cũng không đáng phải chết, nhưng chỉ có điều, không còn cách nào bắt con người ta giữ im lặng tốt hơn là cái chết.

Tiêu Dao tự nhủ với bản thân:
-Nhị muội ơi, nếu đã xuất hiện ở đây, thôi thì để đại tỷ ta đây tranh tài cao thấp với ngươi một lần nữa vậy.
Hạ Tiêu Dao cao hứng huýt sáo theo bản nhạc đang được phát trong xe.

Hơn hai mươi tám năm sống trong nhàm chán, cuối cùng thì định mệnh cũng đã đẩy đưa Diêm Vương Thủ tái ngộ với Tảo Trửu Tinh.

Kiếp này Hạ Tiêu Dao nhất quyết phải bắt Trương Ngọc Phương phải bại thật thảm dưới tay cô mới có thể hả lòng hả dạ.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi