Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm

Phục Thăng gật đầu, anh cất giọng đều đều kể:
-Đất Sài Gòn này ban đầu chỉ là các điểm thu thuế của Đàng Trong.

Sau khi dân tứ xứ tự ý đổ về sinh sống quá nhiều lên đến hơn bốn mươi ngàn hộ...
-Giai đoạn đó em biết, vô cùng rối ren, những kẻ trốn lính, tội phạm trốn án, dân giang hồ cùng dân nghèo mạt hạng đều dạt về đó.

Tuy nguy hiểm vì vào đó chẳng khác nào đến long đàm hổ huyệt, nhưng có thể đổi đời được nên rất nhiều người bất chấp nguy hiểm đổ xô vào nam.
Phục Thăng ngạc nhiên nhìn Ngọc Phương, chợt nhớ ra cô bé này đến từ 400 năm trước, nên đối với việc này cũng chỉ như anh xem tin tức hằng ngày.

Anh kể tiếp:
-...!Để kiểm soát nhằm áp đặt sự cai trị của mình, Chúa Nguyễn đã sai ông Nguyễn Hữu Cảnh vào đây để lập phủ Gia Định.

Tuy nhiên số quân lính mang theo lúc đó không thể đáp ứng được nhu cầu vừa giữ gìn trị an, vừa khẩn hoang nên ông ấy đã nghĩ ra một cách.

Đó là chiêu an những tay giang hồ, trốn án bằng cách xóa hết xét án tích cũ để họ giúp một tay cho quân đội.

Tuy có giúp ích được, nhưng họ cũng vì lợi ích riêng mà đấu đá chém giết lẫn nhau, nên khá hỗn loạn.
Ngọc Phương chép miệng:
-Những chuyện này dĩ nhiên nằm trong dự tính của "Hắc Hổ" Lễ Thành Hầu Nguyễn Hữu Cảnh rồi, bọn họ có vùng vẫy quậy phá đến mấy thì vẫn nằm trong mọi dự tính của ông ấy mà thôi.
Phục Thăng cười ha hả:
-Kể chuyện người xưa với cô bé đến từ quá khứ quả thật dễ dàng ha, em có gặp ông Nguyễn Hữu Cảnh chưa?
-Làm sao em gặp được, khi em sinh ra thì ông đã mất lâu rồi, chỉ còn được nghe danh tiếng của ông ấy.

- Ngọc Phương lắc đầu.
Phục Thăng tò mò:
-Kể cho anh nghe thử, có lẽ nhiều chuyện em rõ mà các sử gia ngày nay lại không biết đến lắm.
Ngọc Phương cười:
-Lễ Thành Hầu là người cao lớn, da đen, giọng như sấm rền, lại dũng mãnh và có trí tuệ hơn người nên được người đời xưng tụng là "Hắc Hổ".

Mới 20 tuổi đã được phong chức Cai Cơ.
-Cai Cơ là chức to không?
-Cai Cơ là chức tước khá lớn của võ quan, một người mới 20 tuổi như Lễ Thành Hầu đã được phong chức đó thật sự rất đáng kinh ngạc.

Nói cho anh dễ hiểu thì Cai Cơ có thể quản đến hơn 3000 binh sĩ.
Phục Thăng nhẩm tính:
-Nếu so với ngày nay thì ông ấy sẽ đeo lon Trung Tá hoặc Đại Tá, chỉ huy cả một trung đoàn.

Đúng là trẻ tuổi mà chức cao thật, chứng tỏ tài năng của ông Nguyễn Hữu Cảnh quả nhiên kiệt xuất.
Ngọc Phương thè lưỡi:
-Đại nhân diệt cả Chân Lạp và Chiêm Thành, rồi mở rộng một vùng bờ cõi phía nam.

Với võ công ấy mà anh dùng chữ "kiệt xuất" vẫn chưa xứng với ông đâu.
-Ừ, chính vì giỏi như vậy mới có thể điều khiển Thất Gia chứ.

- Phục Thăng nói.
-Có phải đại nhân chọn ra Thất Gia để hỗ trợ triều đình không?
Phục Thăng lắc đầu:
-Ông ấy không chọn mà âm thầm hỗ trợ tài lực cho bảy dòng họ mạnh nhất trong đám giang hồ lục lâm đó.

Mỗi người cát cứ một vùng, phụ giúp triều đình giữ gìn trị an, chống thú dữ và các thế lực chống đối.

Đổi lại họ được làm ngơ cho một số hoạt động kinh doanh phi pháp của mình, miễn là không gây xáo trộn đến xã hội là được.
Ngọc Phương nói:
-Bảy nhà thì dù có chia thế nào cũng phát sinh va chạm lợi ích, chuyện chung sống hoà bình, san sẻ lợi ích cho nhau chỉ có trong truyện cổ tích.

Họ chắc chắn sẽ đánh nhau, cho nên mới có Đặng Gia xuất hiện để đóng vai trò giải quyết những mâu thuẫn của Thất Gia phải không anh?
Phục Thăng giơ ngón tay cái lên trước mặt Ngọc Phương rồi đáp:
-Em nghĩ đúng rồi đó, tổ của họ Đặng nhà anh đã đi theo ông Nguyễn Hữu Cảnh vào đây.

Do tính cách công minh chính trực và khả năng phân xử đặc biệt của mình, nên được ông ấy giao việc làm trọng tài cho Thất Gia khi bọn họ muốn hoà đàm hoặc cần phân xử.
-Theo lời anh nói thì bọn họ vẫn đánh nhau, nhưng khi cảm thấy càng đánh càng lâm vào ngõ cụt, muốn thoát khỏi tình thế đó thì sẽ tìm đến Đặng Gia?

Phục Thăng gật đầu:
-Họ là dân giang hồ, nói chuyện không xong là ngay lập tức sử dụng nắm đấm.

Để rồi sau khi đấm đá chán chê mà không thể kết thúc, cần đàm phán, thương lượng, họ sẽ liên hệ với Đặng Gia.

Nhà anh sẽ cử người đến gặp các bên liên quan đến tranh chấp để tìm hiểu nguồn cơn mâu thuẫn, bằng chứng, mong muốn của họ - họ được gọi là "Đại Diện".

Sau đó mở một phiên toà để phân xử, trong phiên toà đó "Đại Diện" những bên liên quan sẽ tranh tụng với nhau với sự chứng kiến của Tả Phán và Hữu Phán Quan.

Nếu được cả hai phán quan công nhận thắng thì là người thắng tranh chấp...
-Nếu hai vị phán quan mỗi người công nhận một phe thì sao?
Phục Thăng mỉm cười:
-Khi đó hai phán quan lại tranh tụng với nhau dưới sự chứng kiến của Bồi Thẩm Đoàn là những người bất kỳ trong Bạch Đạo tức giới chính quyền.

Nếu Bồi Thẩm Đoàn nghiêng về ai thì người đó thắng.

Kết quả được đưa ra không được phản đối.

Nếu kẻ nào không làm theo kết quả phán định của Đặng Gia sẽ bị bài trừ ngay lập tức, nghĩa là bị cả Hắc Đạo và Bạch Đạo triệt hạ.
Ngọc Phương tò mò:
-Vậy thì còn trong trường hợp những phe đó không chịu hoà giải mà cứ đấu đá làm loạn đến cùng, không thông qua Đặng Gia phân xử thì phải làm sao?
-Hỏi thông minh lắm.

- Phục Thăng xoa đầu cô - Trong trường hợp cảm thấy tranh chấp của hai bên không đi đến đâu, có khả năng làm loạn xã hội, Bạch Đạo sẽ buộc Đặng Gia đứng ra can thiệp.
-Nói cách khác Đặng Gia chính là công cụ để đảm bảo ngọn lửa nhỏ không bùng phát thành bão lửa thiêu cháy tất cả của cả Hắc và Bạch Đạo.

- Ngọc Phương vừa cười vừa nói.
-Ừ, chung quy tất cả phải đặt chuyện làm ăn lên đầu, mọi ân oán cá nhân bắt buộc phải xếp sau.

Nghe xong Ngọc Phương vẫn còn thắc mắc:
-Nếu trách nhiệm cao như vậy thì đổi lại Đặng Gia được gì trong việc này?
Phục Thăng đứng dậy, rót nước uống, nhìn cô đáp khẽ:
-Phe thua sẽ phải nộp án phí, còn phe thắng phải nộp 30 phần trăm lợi tức từ mối làm ăn mà mình giành được trong một năm cho Đặng Gia.

Riêng về chính quyền hay còn gọi là Bạch Đạo luôn ưu tiên cho họ Đặng nhà anh trong việc làm ăn, chẳng hạn như không cần thế chấp tài sản, lãi suất thấp khi vay ngân hàng, mọi thủ tục pháp lý liên quan đều được thông qua nhanh chóng.

Anh đặt ly nước xuống bàn, cười gằn:
-Dù vậy thì nhà họ Đặng luôn phải sống trong cảnh trên đe dưới búa, anh không thích một chút nào.

Luôn có những kẻ âm thầm ám hại các thành viên trong gia tộc vì ...
-...!để phá vỡ thế cân bằng mong manh đã được duy trì hơn 500 năm qua, những kẻ này chắc chắn là người ngoài Hắc và Bạch Đạo ở Sài Gòn.

- Ngọc Phương tiếp luôn ý của Phục Thăng.
Anh đã không còn kinh ngạc trước sức phán đoán của cô bé này nữa, chỉ khẽ gật đầu để xác nhận suy nghĩ của Ngọc Phương là đúng.

Tựa như đám mây đen giữa bầu trời giông tố, Ngọc Phương biết kẻ sắp khuấy đảo cả Sài Gòn này lên là ai.

Kể từ giây phút bắt gặp nghĩa phụ Trương Phúc Loan của mình trong chương trình thời sự trên ti vi, cô biết ông ta sẽ sớm làm cho tất cả rối tung lên rồi âm thầm hưởng lợi.

Kẻ đứng sau giật dây vĩ đại nhất mà Ngọc Phương từng biết.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi