Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền

-"Khí" thì có gì đâu mà lạ, lạ lùng là ở cách em dùng từ "đôi chín" kìa, hiện giờ không ai còn dùng cách nói như vậy nữa.

- Kim Chi cười.
Bà nội của Phục Thăng gật gù đồng tình:
-Ừ, đúng là lạ thật.
Nhìn hai người bọn họ nói chuyện, Ngọc Phương tin chắc đối với bọn họ, "khí" cũng chỉ bình thường như chuyện hôm nay ăn gì, uống gì mà thôi.

Ngọc Phương tò mò hỏi bà nội:
-Bà và chị cũng có "khí"?
Bà nội lắc đầu đáp:
-Không, cả nhà này không ai có, ngay cả Phục Thăng cũng vậy.
Kim Chi vân vê tách trà trên tay:
-Khí là một loại "vũ khí", một may mắn và cũng có thể là một lời nguyền cho ai sở hữu nó.

Thật ra thì ai cũng có khí, nhưng sử dụng được nó thì chỉ có một số ít người trên thế giới này.

Thậm chí có những người sử dụng nó cả cuộc đời này mà không hề biết về sự tồn tại của khí.
-Sao lại có thể dùng mà không biết? - Ngọc Phương ngạc nhiên.
-Ví dụ dễ hiểu nhất là những người có năng lực chữa lành cho người khác khi chạm vào hoặc bốc thuốc.

Những người này thuộc loại "Trị Liệu", nhưng họ không thật sự điều khiển được khí trị liệu, chỉ sử dụng trong vô thức và nghiệt ngã thay, lại tin mình có phép thuật...!- Bà nội cười.

- Từ đó họ đi chữa bệnh lung tung, có điều lại không thể khống chế khí, dẫn đến cạn kiệt và dần dần trở thành những kẻ lừa đảo.
Ngọc Phương nghe đến đây liền nghĩ đến chuyện những vết thương của cô luôn lành rất nhanh so với người bình thường.

Bà nội nắm tay Ngọc Phương:
-Ta và Kim Chi tuy không thể sử dụng khí, nhưng có thể cảm nhận được độ mạnh và loại khí của người khác khi tiếp xúc trực tiếp.

Như cháu dâu của ta thuộc loại cường hóa.
-Cường hóa?
Kim Chi gật đầu:
-Ừ, em rất mạnh, sở hữu khí thuộc loại Cường Hóa khiến tốc độ, sức mạnh của em được gia tăng, có khả năng tự chữa lành dù không thê so bì với người có khí trị liệu.
-Người có khí trị liệu lại không thể tự chữa trị cho chính bản thân mình, nhân quả, nhân quả.

- Bà nội cười lớn.
Ngọc Phương nhớ đến Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ- Sát Nhân Y Trình Lưu Ly, ả ta có thể đóng vết thương của người khác khiến nó không thể chảy ra dù chỉ là một giọt máu khi chạm tay vào.

Nhưng cô ta lại không thể làm như thế cho bản thân mình khi bị đứt tay, cuối cùng phải để Ngọc Phương băng bó giùm cho.

Nhớ về chuyện đó cô liền bật cười, Kim Chi tò mò hỏi:
-Em đang nghĩ gì mà cười?
-À, em nghĩ đến một người quen sở hữu khí trị liệu, đúng thật là cô ta không thể chữa lành cho bản thân mình được.
Bà nội mỉm cười:
-Có nhiều loại khí lắm, chẳng hạn như khí Kiểm Soát.

Những người huấn luyện thú giỏi cũng có loại này, nên họ dạy thú vật dễ dàng hơn ngưòi khác nhiều, chứ không hẳn chỉ là kiên nhẫn và hiểu tâm lý con vật.
Âm Binh Đệ Lục Quỷ - Độc Trùng Vương Trần Hùng Anh là kẻ có năng lực này.

Ngọc Phương nhớ lại dù gã đã cố dạy cho cô cách điều khiển các loại độc trùng nhưng vẫn không cách nào làm được như hắn.

Trong khi hắn chỉ cần nhấc tay thì cả đàn côn trùng có thể xếp hàng để duyệt binh cũng còn được, nói chi đến tấn công người khác.

Kim Chi tiếp lời bà nội:
-Còn có loại khí Phát Xạ, những kẻ sở hữu thứ này có thể đưa khí vào một vật bất kì trên tay, sau đó phóng nó vào đối phương.

Họ sẽ điều chỉnh được đường bay của vật đó cho đến khi "khí" đã đưa vào tan biến.
Xem ra loại này chính là năng lực của Âm Binh Đệ Tứ Quỷ- Truy Hồn Tiễn Dương Thanh Quý.

Ngọc Phương từng thấy hắn phóng một lần ba mũi phi tiễn, sau đó uốn cong đường bay của chúng bay theo đường vòng cung đánh trúng vào mục tiêu nấp sau một tảng đá.

Còn về tốc độ thì những mũi phi tiễn của hắn còn nhanh hơn cả đạn của súng hỏa mai nhiều lần.

Chắc chắn hắn đã dùng "khí phát xạ" mới có thể làm được những điều tưởng như vô lý đến thế.
Mười hai năm sử dụng khí để tồn tại và chiến đấu, nhưng chỉ đến ngày hôm nay cô mới có thể hiểu được về nó đôi chút thông qua cuộc trò chuyện này.

Bà nội đưa tách trà lên môi, khẽ nhấp một ngụm rồi đặt xuống bàn, bà nói:
-Một loại đặc biệt và rất hiếm gặp mà Đặng Gia từng thấy đó chính là loại Thao Túng.

Loại khí này có thể kiểm soát hoàn toàn môt con người bình thường.

Cấp thấp nhất chính là thôi miên, xâm nhập tâm trí của người khác.

Còn cấp cao nhất có thể khống chế, bắt đối phương làm theo ý mình cho đến khi khí Khống Chế đưa vào bị mất tác dụng.
-Kinh khủng như vậy sao bà.

- Ngọc Phương kinh ngạc thốt lên, đây là lần đầu tiên cô nghe về loại này.- Con chưa từng thấy ai có năng lực như vậy.
Đôi mắt của bà nội nhìn mông lung ra ngoài cửa sổ, lời bà thốt ra như tự nói với chính mình:
-Ừ, loại này vô cùng hiếm, rất khó gặp, những người như vậy không dễ dàng thể hiện năng lực cho người khác thấy bao giờ.

Thậm chí còn có kẻ oán giận chính năng lực của mình, tự thao túng chính bản thân, khóa luôn năng lực của mình lại....
-Bà à...!- Kim Chi khẽ nhắc nhở.
Bà nội như giật mình tỉnh mộng, vội vàng nói với Ngọc Phương:
-Con đã ăn uống gì chưa, nhà mình tệ quá, cháu dâu tới thăm mà chỉ có mỗi ấm trà, coi sao đặng.

Ông Đại đang đứng ở góc phòng nghe thấy vậy liền cúi đầu, dạ một tiếng, vội vàng ra ngoài.

Chưa đến mười phút sau, một mâm cơm tươm tất đã được ông và hai người phụ nữ mang vào đặt trên bàn.

Bà nội trìu mến nhìn Ngọc Phương:
-Ăn đi cháu.

-Cháu xin phép bà và chị.

- Ngọc Phương cúi đầu mời.
Bà nội và Kim Chi làm dấu thánh, kiểu làm dấu này Ngọc Phương đã thấy các nhà truyền đạo người Tây trú ở Hội An làm hằng ngày nên cô không thấy lạ lùng gì lắm.

Đợi bà gắp đũa ăn trước một miếng, Ngọc Phương và Kim Chi mới bắt đầu dùng bữa.

Đồ ăn ở nhà này tuy đơn giản, chỉ ba mặn một canh, nhưng lại nêm nếm rất ngon.

Kim Chi ăn rất ít, giống hệt như Phục Thăng nói "chị hai ăn như mèo mửa", cô chỉ ăn lưng chén cơm, vài miếng thịt và nửa chén canh là xong.

Chỉ có bà nội và Ngọc Phương ăn nhiệt tình, loáng cái đã hết sạch đồ ăn trong mâm.

Bà nội khẽ cười:
-Phương còn đói không con.
Ngọc Phương buông đũa đáp:
-Dạ không ạ, con no rồi.
Bà nội gật đầu, ông Đại thấy thế liền ra ngoài, ngay lập tức hai người phụ nữ khi nãy đi vào thu dọn mâm cơm trên bàn.

Kim Chi đợi ba người kia ra khỏi thư phòng, cô nói với Ngọc Phương:
-Em từ đâu đến đây?

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi