Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa

Nhờ có hình xăm bốn chữ "Mãi Yêu Tuyết Trinh" trên bụng của Tuấn Mã, cả bọn ghi nhớ vị trí các cơ quan nội tạng khá dễ dàng.

Xem ra cô nàng Tuyết Trinh kia tuy không có mặt tại đây nhưng đã giúp ích phần nào cho cả bọn.

Ngọc Phương dùng cơ thể của Tuấn Mã chỉ cho mọi người các vị trí mach máu, gân tay gân chân cần cắt đứt khi giao chiến.

Chỉ cần bọn họ học theo và luyện tập thật tốt thì có thể tùy theo ý muốn mà giết hoặc vô hiệu hóa đối thủ.

Mọi chuyện đã xong, cô nói với Tuấn Mã:
-Được rồi, anh kéo áo xuống đi.
Tuấn Mã mừng như bắt được vàng, vội kéo áo xuống, không quên điểm danh những đứa cười nhiệt tình nhất nãy giờ.

Ngọc Phương quăng cây roi dài xuống đất, chỉ còn cầm cây roi mây ngắn, cô nói với Tuấn Mã:
-Bây giờ, tôi sẽ chỉ mọi người cách tấn công.
-Chị, em có thắc mắc, hồi đó khi em học võ, thầy của em có dạy luôn luôn phải học phòng thủ trước khi tấn công...!- Tuấn Mã lên tiếng.
Ngọc Phương khẽ cười:
-Chuyện anh nói cũng đúng, nhưng riêng với vũ khí, phải học tấn công trước khi phòng thủ.

Còn tại sao thì học xong các anh sẽ hiểu.
Tuấn Mã im lặng, không nói gì nữa.

Hoàng Đế tính gì, đố thần tử có thể hiểu được.

Ngọc Phương cầm "con dao" chĩa về phía trước, chân trước hơi khuỳnh xuống.

Cô đứng bằng hai đầu mũi chân, quay xuống phía dưới nói:
-Khi sử dụng dao, thân pháp phải tuyệt đối linh động, đứng bằng đầu mũi chân có thể giúp cho ta tiến hay lùi, sang trái hoặc sang phải đều rất nhanh.
Ngọc Phương bước chân trước tới nữa bước, chân sau cũng lướt theo nữa bước, đoạn đâm vào ngực Tuấn Mã.

Gã còn chưa kịp phản ứng lại, cô đã lùi về sau mất rồi.

Tuấn Mã gật gù:
-Lúc tiến tới, chân trước bước bao nhiêu thì chân sau cũng lướt theo khoảng đó.

Còn lui thì làm ngược lại.
-Thông minh lắm, anh bước sang trái và phải chk tôi xem thử.

- Ngọc Phương hài lòng nói.
Tuấn Mã liền làm theo, hiểu được cách tiến và lùi thì sang trái hay sang phải cũng cùng nguyên tắc đó.

Ngọc Phương thu "con dao" vào tay rồi nói với những người đang quan sát:
-Mọi người dùng phương pháp đối luyện tập tầm đòn mà tập xài dao.
Đoạn cô quay lại nói với Tuấn Mã:
-Bây giờ anh xem cây roi ngắn này là dao, tấn công tôi đi.
Tuấn Mã dạ một tiếng rồi tiến tới theo cách cô đã chỉ, đâm một dao.

Ngọc Phương lùi lại trong chớp mắt, ngay lập tức cổ tay cầm dao của Tuấn Mã liền bị cô chém trúng.
-Khi tấn công bằng dao, trúng hay không trúng gì cũng phải rút dao về, không được để tay ở lại như thế.

Cái này là căn bản, mọi người phải ghi nhớ.
Nói xong, Ngọc Phương bước tới phía trước đâm một dao, Tuấn Mã liền bắt chước lùi lại vung dao chém vào cổ tay cô.

Nhưng Ngọc Phương đã bước chéo qua bên phải, ngay lập tức đâm trúng vào ngực hắn.

Cô mỉm cười:
-Dùng dao phải linh hoạt, tốc độ di chuyển, đảo và cắt góc thật nhanh nhẹn.

Từ giờ khi chạy bộ về, các anh phải luyện bài tập này thường xuyên, đặc biệt chú ý cách di chuyển của tôi.

Mỗi ngày tập hai lần, mỗi lần một tiếng.
Nói xong cô đưa "con dao" lại cho Tuấn Mã rồi dặn dò:
-Anh cứ tập cho anh em, chỗ nào không hiểu hoặc không làm được thì nhớ hỏi tôi vào sáng mai.

Giờ tôi phải về, tạm biệt.
Ngọc Phương quay người, cắp lưng đi thẳng về nhà.

Đám đàn em cúi người chào chị đại, đợi bóng lưng của cô khuất nơi đầu hẻm.

Tiếng xì xào lập tức vang lên:

-Bả nhanh quá, không biết khi nào mới làm được như bả.
-Thằng Tâm Sún, mày kêu chị hai bằng "bả", coi chừng đổi biệt danh thành Tâm Móm nha mậy, chỉ đá cho mày rụng hết răng đó.
.........
Tuấn Mã thấy cả bọn bắt đầu lo ra, gã quát:
-Im lặng coi, tập đi, nhiều chuyện cái gì.

Hôm nay tập đúng một tiếng rồi nghỉ, riêng mấy đứa cười nhiều nhất tập thêm ba mươi phút.

Tiếng phản đối lập tức nổi dậy:
-Anh Bảy chơi kỳ, lấy việc công trả thù riêng.
-Em chỉ cười theo có bị tập thêm không anh Bảy.
...........
Tuấn Mã lấy roi mây quất vào mông những đứa nhây nhưa nhất, ổn định lại trật tự rồi bắt đầu tập.

Kỳ hạn ba tháng mà Ngọc Phương định cho, gã vẫn nhớ như in, sau ba tháng tập luyện khổ cực này sẽ bắt đầu xuất quân mở rộng địa bàn, không thể để phí một giây phút nào.
.........
Ngọc Phương trở về nhà, nấu luôn phần cơm chiều cho Phục Thăng rồi mới đi làm.

Công việc vẫn vậy, nhưng chỉ khác ở địa điểm.

Hôm nay công ty của chú Phú nhận hợp đồng làm vệ sinh cho một căn biệt thự khác.

Lúc tan làm, khi xe của công ty vừa về đến, mọi người vừa bước xuống xe thì thấy chú Phú đang ngồi nói chuyện với một anh cảnh sát bên trong.

Chú Tuấn "Bá Dòng" nhìn lom lom vào trong rồi quay lại hỏi phong long:
-Anh Phú hôm nay tiếp cảnh sát, có chuyện gì không ta?
Cô Thương chau mày:
-Có lẽ mấy đội khác làm việc mà để xảy ra mất mát hay hư hỏng đồ đạc gì đó, nên cảnh sát mới đến đây vào giờ này.
Ngọc Phương cũng vừa xuống tới, tay xách nách mang một đống đồ đạc.

Nghe mọi người nói chuyện, nhìn vào bên trong, cô mỉm cười trấn an cô Thương:

-Không có chuyện gì đâu, con quen người cảnh sát đó.
Nguyên kíp làm việc quay lại nhìn Ngọc Phương, cô khẽ nói:
-Ảnh là bạn trai của con, chắc hết ca trực tối nên đến đây đón.
Mọi người nghe đến đó thì thở phào nhẹ nhõm, đem đồ vào bên trong công ty.

Người cảnh sát đó chính là Phục Thăng, thấy mọi người đẩy cửa bước vào, anh đứng dậy đi ra khiêng phụ đồ đạc.

Chú Tuấn "Bá Dòng" khen nức nở:
-Trời, bạn trai nhỏ Phương tháo vát quá, trai xinh cặp với đẹp , đúng cá mè một lứa.
Cô Thương đánh mạnh vào lưng chú Tuấn:
-Cái chú này, nói năng hàm hồ, phải là xứng đôi vừa lứa.
Mấy người khác trong đội cười vang, phụ họa theo:
-Ổng thấy trai đẹp, thèm chảy nước miếng, đầu óc lên cung trăng rồi cô Thương ơi.
-Chú Tuấn có cần lấy khăn giấy chùi miệng không?
Chú Tuấn giận dỗi quát:
-Tụi bây nín hết cho tao, người ta là chậu đã cắm bông, thèm thèm cái gì.
-Cái chậu đó xách đồ cho mọi người, bỏ quên bông hoa rồi chú.

- Ngọc Phương cười cười xách hết đống đồ sắp vào tủ.
Ai nấy cười ngất, anh chàng Phục Thăng cũng đang tay xách nách mang nghe cô trách chỉ biết cười trừ.

Do em vào sau cùng chứ đâu phải anh chỉ biết phụ người ta mà bỏ mặc em.

Nghĩ là nghĩ vậy, chứ cho tiền Phục Thăng cũng không dám nói ra miệng.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi