Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi

-"Hôm qua em đi đâu giữa khuya vậy?"
Trong lòng Phục Thăng đấu tranh dữ dội mới không hỏi câu này ra miệng.

Mấy lần đã định mở miệng rồi lại thôi, anh vừa nhìn Ngọc Phương vừa khoác chiếc áo cảnh phục vào.

Cô đang nấu bếp, chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả hai.

Phục Thăng mang cà ra vát vào, đang nhìn gương chỉnh lại cho thẳng thớm thì nghe Ngọc Phương lên tiếng gọi:
-Đồ ăn sáng xong rồi, ăn nhanh rồi đi làm anh ơi.
Quay qua đã thấy cô ngồi đợi, thức ăn nóng hổi đặt sẵn trên chiếc bàn bệt, Phục Thăng vội ngồi xuống.

Thức ăn rất ngon, đủ ba món hai mặn một canh, nhưng tâm trí của Phục Thăng vẫn đang tràn ngập những điều thắc mắc cần giải đáp.

Ngọc Phương mỉm cười nhìn anh:
-Tốt nhất đừng hỏi.
-Em biết anh định hỏi gì hả? - Phục Thăng ngạc nhiên dừng đũa.
Ngọc Phương từ tốn gắp thức ăn vào chén, khẽ đáp:
-Biết chứ, từ lúc thức dậy đến giờ, anh cứ sàng qua sàng lại gần em, làm những công việc không tên mà đầu óc cứ lo ra mãi.

Anh nhìn đi, quét nhà xong cũng không hốt bụi cho vào thùng rác nữa kìa.
Đúng thật, cây chổi còn dựng chỏng chơ bên đống bụi nhỏ.

Phục Thăng gãi đầu đáp:
-Ừ anh sẽ không hỏi.
Ngọc Phương nhìn anh, khóe môi nở nụ cười:
-Biết vậy thì tốt, em không làm việc gì tổn hại đến bản thân đâu, anh đừng lo lắng.
-Thân là con gái, lại không phải xấu xí gì, đi ra ngoài giữa đêm khuya thế kia, em nghĩ anh không lo lắng sao? - Phục Thăng nói, giọng điệu trách móc.
Ngọc Phương cười khanh khách:
-Không phải xấu xí gì chứ, đẹp thì nói đẹp, có ai ở đây đâu mà e với thẹn.
Phục Thăng im lặng không nói gì, lẳng lặng ăn hết hai chén cơm, đoạn anh chàng lấy khăn lau miệng rồi nói:

-Anh đi làm đây, trưa nay không về ăn trưa với em được.
Ngọc Phương tinh nghịch hỏi một câu bao loan quyên:
-Em đẹp hay xấu?
Phục Thăng vội đứng dậy, ra ngoài mang vớ, xỏ giày, ý đồ trốn tránh hiện rõ mồn một.

Ngọc Phương cười cười hỏi tiếp không tha:
-Sao không trả lời em?
Phục Thăng quay lại nhìn cô, phì cười:
-Em dai thật đó, Ngọc Phương đẹp, rất là đẹp, được chưa cô nương.
Ngọc Phương gật đầu:
-Bổn cô nương rất thích nghe lời xiểm nịnh này của đại nhân.

Tiểu nữ cảm kích vô cùng.
Phục Thăng cười ha hả, mở cửa ra ngoài, quay lại vẫy tay với cô:
-Anh đi làm đây, hẹn tối gặp lại.
Ngọc Phương cũng vẫy tay chào lại anh, cô cất tiếng:
-Máy lạnh mát lắm, cảm ơn anh đã lo lắng chăm sóc em.
Giờ mới nhớ ra hôm qua mình đã gọi thợ đến sửa cửa nhà tắm và lắp máy điều hòa, Phục Thăng mỉm cười:
-Có gì đâu mà cảm với ơn.
Tâm trạng của anh tốt hẳn lên, những lo lắng bực bội nãy giờ tan biến hết sạch.

Phục Thăng đóng cửa, đẩy xe ra ngoài rồi đi đến đồn.

Ngọc Phương dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa, thay đồ xong thì đi thẳng ra Xóm Mả.
Lúc đến nhà Tuấn Mả, cô thấy hắn đang ngồi đếm tiền, ghi chép sổ sách.

Nhìn thấy Ngọc Phương bước vào, gã dừng tay, đứng dậy chào:
-Chị Hai mới qua.
Ngọc Phương khẽ gật đầu, ngồi xuống bàn.

Tuấn Mả mở sổ sách và sắp đống tiền trên bàn lại cho gọn gàng rồi cất tiếng:
-Sáng nay, người bên băng Tám Keo đem tiền và sổ sách qua đây.

Tổng cộng số tiền là sáu mươi hai triệu, em đã đếm đủ.
Ngọc Phương gật đầu:
-Được.
Tuấn Mả xoay sổ thu chi của bên Tám Keo, dùng hai tay đẩy nhẹ đến gần trước mặt cô.

Ngọc Phương nhấc mấy ngón tay búp măng lật nhẹ từng trang.

Tuấn Mã thấy cô vẫn đọc như lần đầu gặp, hắn nhẩm tính xem thử thời gian đọc một trang của cô là bao lâu.

Đợi Ngọc Phương đọc được nửa quyển sổ, Tuấn Mã tính ra được chị đại của mình chỉ cần nhìn hơn bảy đến mười giây cho một trang giấy.
-"Chị Phương quả nhiên không phải người bình thường".

Hắn thầm lắc đầu cảm thán.
Đợi thêm một lát, cuối cùng cũng thấy Ngọc Phương đọc hết trang cuối cùng.

Cô gấp sổ lại rồi nói:
-Sổ sách hợp lý lắm, cho nên trong hôm nay anh phải tìm được một người giỏi về kế toán, có thể tin tưởng được và phải kín mồm kín miệng.

Kiếm được người đó rồi thì liên lạc với Tám Keo để biết các sòng bạc này nằm ở đâu.

Sau đó anh dẫn người này đến kiểm tra sổ sách chi tiết từng chỗ một.
Tuấn Mã băn khoăn hỏi:

-Sáng nay, em thấy hắn đưa sổ sách với tiền qua đây.

Em nghĩ hắn đã đồng ý với chị sau chuyện hôm qua, nhưng mà...
Nói đến đó, gã hơi ngập ngừng dừng lại.
-Nhưng sao? Anh cứ nói đi.

- Ngọc Phương mỉm cười.
Tuấn Mã hít sâu một hơi rồi nói:
-Thằng Tám Keo này nham hiểm lắm, em sợ hắn chỉ tạm thời chịu lép một thời gian để dưỡng thương.

Kiểu gì cũng tìm cơ hội để đánh lén chị.

Nếu mình làm thẳng tay quá, đi qua kiểm tra số sách em sợ hắn không chịu đâu.
Ngọc Phương cười lớn, đẩy quyển sổ của Tám Keo trở lại cho Tuấn Mã, cô nhẹ nhàng nói:
-Anh đừng lo, hắn sẽ không dám phản ứng gì đâu.

Cứ tin ở tôi, ngoài phần tiền công, anh nhớ nói kiểm tra nếu tìm ra chênh lệch, sai sót thì trích lấy một phần trong đó thưởng cho người kế toán.
-À, lúc nãy chị nói sổ sách hợp lý lắm mà? Chị nghĩ hắn qua mặt chị hả?.

- Tuấn Mã ngạc nhiên.
-Tám Keo hả, hắn không dám đâu.

Nhưng cái người làm sổ sách này thì lại dám qua mặt hắn đó.

- Ngọc Phương khẽ cười.
Đối với những chuyện gian lận, biển thủ công quỹ, làm đẹp sổ sách, chứng từ này.

Nếu nghĩa phụ Trương Phúc Loan của cô đứng hàng thứ hai thì không ai dám đứng hàng thứ nhất.

Liếc mắt nhìn qua là biết ngay có vấn đề.

Những loại sổ sách này tuyệt đối không thể giao cho người lạ làm, vì một khi bị cảnh sát bắt thì thứ này chính là bằng chứng trước tòa vững chắc nhất.

Giao cho người thân, nếu không kiểm tra chéo thường xuyên thì lại có nguy cơ bị thất thoát.

Chó treo mèo đậy, môt khi không được kiểm soát tốt, dù có tốt bụng đến đâu người ta cũng dễ dàng biến chất trước sức mạnh của đồng tiền.
Tuấn Mã gật đầu nói:
-Dạ, em sẽ làm theo lời chị dặn, số tiền này chị muốn xử lý ra sao?

-Tám Keo đồng ý chia cho chúng ta 30% lợi nhuận mỗi sòng sau khi trừ hết chi phí.

Tối nay anh dẫn người qua kiểm sổ sách vừa là dằn mặt vừa là giúp hắn.

Còn số tiền này từ bây giờ anh cứ trích một phần năm cho tôi, một phần năm cho anh, ba phần còn lại cho vào quỹ chung.

Quỹ này để mua sắm đồ đạc cần thiết hoặc thưởng cho anh em có công lao.
Tuấn Mã đứng dậy, đi vào nhà bếp.

Lát sau hắn đem ra một phong bì dày cộp và một túi nhỏ đưa cho Ngọc Phương:
-Này là phần của chị mấy ngày gần đây, còn trong túi này là "hàng" chị dặn em đặt làm.
Ngọc Phương không quan tâm đến số tiền kia cho lắm, chỉ chú ý mỗi chiếc túi.

Cô mở túi ra, bên trong có mười mũi phi đao nhỏ bằng cỡ bàn tay và một con dao dài hơn hai mươi centimet.

Ngọc Phương cầm từng món lên trên tay, cẩn thận ngắm nghía.

Tuấn Mã chăm chú nhìn cô đánh giá từng món, hắn hỏi:
-Chị Hai thấy sao, "Hàng" này em đặt thợ chuyên nghiệp ở mãi Thủ Đức.

-Đạt được một phần ba yêu cầu, nhưng xài tạm cũng được.

- Ngọc Phương thở dài.
Cô đặt tất cả lại vào bọc, đoạn hỏi Tuấn Mã:
-Bao da tôi nhờ anh may chưa?
Tuấn Mã vỗ trán:
-Chết? Em quên hỏi thợ, chị chờ em chút xíu để em gọi người ta hỏi.
Ngọc Phương đứng dậy, lắc đầu nói:
-Không gấp, anh gọi anh em ra bãi đất trống, nhớ đem roi mây ra luôn.
Tuấn Mã dạ to một tiếng, đi ra ngoài ra lệnh cho tên đàn em đang đứng gác cửa đi tập họp koij người.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi