Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo

Chuyến xe buýt số 17 đến trạm thứ hai, Ngọc Phương xuống xe.

Thay vì đợi bắt xe số 6 để về nhà, cô gọi một chiếc taxi đi đến điểm hẹn.

Đồng hồ điểm mười giờ rưỡi tối, Ngọc Phương đã đến nhà hàng Hương Quê.

Tuấn Mã đợi sẵn bên ngoài, vẻ mặt khá bồn chồn, sốt ruột.

Thấy cô vừa đến, gã mừng rỡ ra mặt, vội chạy đến chào:
-Chị Hai, mình vào trong luôn nha.
Ngọc Phương khẽ gật đầu, im lặng đi theo Tuấn Mã.

Gã dẫn cô đến phòng vip số 888, gõ nhẹ cửa.

Một tên cao lớn, gương mặt bặm trợn mở cửa ra, nhìn thấy Tuấn Mã và Ngọc Phương, hắn quay đầu vào trong nói lớn:
-Đại ca, thằng Tuấn nó dắt đào đến.
Tuấn Mã mặt xạm đen, hắn đanh giọng:
-Mày cẩn thận miệng với mồm, đây là chị Hai của tao.
Vừa dứt lời, Tuấn Mã đẩy gã cô hồn kia qua một bên, bước vào trước giữ cửa, cúi đầu đưa tay mời Ngọc Phương:
-Mời chị Hai vào ạ.
Bên trong không gian đặc quánh khói thuốc lá, có ba người ngồi sẵn ở chiếc bàn tròn giữa phòng, trên bàn bày bảy tám món ăn và rượu bia.

Gã ngồi giữa, đối diện với Ngọc Phương, tay cầm điếu thuốc hút dở.

Thấy cô và Tuấn Mã đi vào, cười khẩy, hất hàm hỏi:
-Đây là chị đại của mày hả Tuấn?
Tuấn Mã mím môi gật đầu, kéo ghế ra cho Ngọc Phương ngồi xuống, đoạn đưa cả bàn tay hướng về cái gã vừa nói, giới thiệu với cô:
-Thưa chị, bên đó là Tám Keo, hôm nay muốn gặp mình bàn chuyện làm ăn.
Ngọc Phương khẽ gật đầu, nhìn chằm chằm vào hắn.

Tám Keo khá to con, người chắc nịch, gương mặt chữ điền.

Hắn mặc một chiếc áo sơ mi, không cài hai ba nút trên, phanh cả phần ngực để lộ sợi dây chuyền bằng vàng to như sợi dây xích.

Thấy Ngọc Phương nhìn mình, gã cười hềnh hệch, cầm ly bia vừa mời vừa giới thiệu lại:
-Anh tên Tám, dân trong nghề gọi Tám Keo, em có biết tại sao không?
Ngọc Phương mỉm cười:
-Chuyện của anh tôi không rảnh để nghe, vào việc chính đi, muốn làm ăn gì với chúng tôi.
-Chà, thần thái dữ ha, nhìn sơ sơ chưa tới hai chục tuổi mà đanh đá vậy cưng.

- Tám Keo cười lớn, ba gã đàn em trong phòng cũng cười theo.
Tuấn Mã ngồi xuống, lắc đầu:
-Chị Phương không có thời gian, anh Tám muốn hợp tác ra sao thì nói lẹ giùm.
Tám Keo vẫn cười, hắn rít một hơi thuốc, vừa nhả khói vừa nói:
-Ờ, mày nói thì tao cũng nói cho nhanh, bên sòng chỗ Xóm Mả của mày, tao muốn dắt khách tới chơi, lợi nhuận chia bảy ba.
Tuấn Mã hớn hở ra mặt, gã định hỏi tiếp thì sực nhớ ra giờ mình đã không còn là đại ca của băng nữa.

Hắn nhìn qua Ngọc Phương, khẽ hỏi:
-Chị Hai thấy sao?
Ngọc Phương vẫn nhìn Tám Keo, đặt một tay lên bàn, khẽ nhịp từng ngón tay lên mặt bàn:
-Bảy ba là chúng tôi bảy anh ba trên mỗi khách bên anh dẫn đến.
Tám Keo cười khẩy đáp:
-Cô nghĩ gì vậy, tôi bảy bên thằng Tuấn ba mới đúng nhé.
Mặt Tuấn Mã đen như lá chuối khô, rõ ràng thằng này chơi bố láo.

Nhưng vì băng của Tám Keo khá mạnh, nên gã mới chịu nhịn.

Chứ không thì bằng thái độ nãy giờ, nếu là thằng ất ơ nào đó thì Tuấn Mã đã cho ăn vài sẹo lên người.

Hắn nhìn qua Ngọc Phương, thấy cô mỉm cười nói:
-Nghe hấp dẫn đó, có điều nếu bảy phần đó, anh chịu hết chi phí trên mỗi khách thì tôi sẽ suy nghĩ một chút.
Tám Keo dụi điếu thuốc xuống mặt bàn, lắc đầu cười cười:
-Em gái nghĩ sao vậy, bảy phần đó là khách thua bao nhiêu tụi anh lấy đủ.

Chi phí chi phéo con m..

gì đó thì bên thằng Tuấn nó phải chịu chứ.
Ngoc Phương ngã người dựa lưng vào ghế, nhếch môi cười:
-Vậy là anh muốn ép chúng tôi.
-Ép cái gì, anh Tám đây có hơn chục sòng bạc, thấy em út đói khổ muốn san khách qua cho kiếm ít tiền.

Còn nhắm không làm được thì anh đây tiếp quản hai cái sòng đó của thằng Tuấn cho tiện.

- Tám Keo cười đểu cáng, nháy mắt đá lông nheo với Ngọc Phương rồi nói tiếp:
-Em gái, buông thằng Tuấn đi, theo anh làm vợ nhỏ của anh.

Anh Tám lo cho em đến cuối cuộc đời này.
Gã vẫn nghĩ Tuấn Mã làm trò, dùng con bé này để diễn vai đứng sau buông rèm nhiếp chính.

Ngọc Phương nhoẻn miệng cười, nụ cười thánh thiện trong veo khiến cho bốn gã giang hồ ngây ngất.

Riêng Tuấn Mã nhìn thấy nụ cười này mà lòng dạ teo ngắt, hắn khẽ nuốt nước bọt, với tay lấy chai bia trong thùng đặt dưới bàn, giả vờ khui nắp uống ừng ực.

Ngọc Phương đứng dậy, chồm người đến giữa bàn, vừa cười vừa ngoắt tay ra hiệu với Tám Keo.
Gã giang hồ tưởng bở, ngông nghênh đứng dậy chồm người đến gần nghe thử con bé này muốn nói gì.

Ba gã kia mất cảnh giác, sáu cặp mắt nhìn cảnh tượng này mà đầu tưởng tượng lung tung đại ca mình sắp hốt con bé về làm bồ nhí đến nơi thì...
"PHỤP"
Tám Keo hét lên như heo bị chọc tiết, thì ra Ngọc Phương vừa thấy hắn chồm đến liền cầm con dao cắt thịt trên bàn đâm một nhát từ trên xuống bả vai của hắn.

Lực đâm quá mạnh, khiến con dao cắm xuyên qua cả mặt bàn.

Ba tên kia phản ứng cũng rất nhanh, bọn chúng liền xô ghế đứng dậy.
"RẢAANG"
Tên mới mở cửa khi nãy chưa kịp đứng dậy hết người đã bị Tuấn Mã cho một chai bia vào đầu.

Miểng thủy tinh và số bia còn sót lại bay tung tóe.

Gã ngồi thịch xuống ghế, bất tỉnh tại chỗ.

Ngọc Phương nhảy hẳn lên bàn, tung cước thẳng từ dưới lên vào cằm một tên ,khiến hai hàm răng của hắn va vào nhau, đúng nghĩa răng rơi đầy đất, chiếc nào chưa rơi thì lại trở thành hình ảnh minh họa cho câu "Răng môi lẫn lộn".

Tên ở gần Tám Keo nhất há hốc mồm ra kinh ngạc, hắn chưa thấy ai có tốc độ tấn công như vũ bão thế kia.

Mồm chưa kịp khép lại đã thấy hai vai đau nhói, hai tay của hắn xụi lơ không thể cử động.
Dù đã từng chứng kiến Ngọc Phương ra tay, nhưng Tuấn Mã vẫn cảm thấy mình còn chưa hiểu rõ về cô đầy đủ.

Gã tận mắt thấy Ngọc Phương hoàn thành một loạt thao tác biến ảo với một tốc độ kinh người.

Đầu tiên cô cắm dao vào vai Tám Keo, nhảy lên bàn đá rớt một thằng, rồi hạ người rút dao khỏi vai Tám Keo, đoạn chồm đến đâm hai mũi dao vào vai gã còn sót lại.

Toàn bộ diễn biến chưa đến hai giây, hoàn toàn không ai kịp phản ứng, thậm chí lúc cái gã bị đâm hai dao kia chưa kịp thét gào đau đớn, thì Ngọc Phương đã quay mũi dao, cắm trở lại vào vết thương trên vai của Tám Keo.
Ngọc Phương nhảy khỏi bàn , ngồi xuống ghế, đặt hai cùi chỏ lên bàn, xòe đôi bàn tay chống cằm rồi nở nụ cười thánh thiện ban nãy, hỏi lại Tám Keo:
-Chuyện tôi muốn nói là vậy đó, anh thấy sao?

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi