Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao

-Anh có một thắc mắc, liệu có thể hỏi em được không?
Sao mà trùng hợp đến vây chứ, Ngọc Phương giật mình đánh thót, tim cô đập thình thịch.

Song tố chất "chị đại" của quá khứ lẫn hiện tại đã giúp nét mặt của cô không mảy may biến sắc, Ngọc Phương nhỏ nhẹ đáp:
-Anh cứ hỏi.
Phục Thăng nhìn vào đôi mắt cô hỏi luôn:
-Em làm gì có giấy tờ tùy thân mà xin việc?
Phương ơi là Phương, sao mày lại quên cái người ở kế bên mày là một ông "chèo" chứ.

Cô giận đến mức muốn tự tát cho mình một cái.

Nhưng chuyện này trước sau gì cũng phải đối mặt, nói dối với anh chàng này chắc chắn không nên.

Mà cho dù không nên thì cũng phải làm, cô quyết định tung "đại chiêu", chiêu thứ nhất trong "đại chiêu" là tung hỏa mù:
-Chuyện đó hơi phức tạp, sau này tiện thì em sẽ kể cho anh nghe, còn từ giờ đừng hỏi thêm về vấn đề này,
Phục Thăng không vừa, anh hỏi tiếp:
-Tại sao không thể kể luôn bây giờ?
Ngọc Phương đột ngột dừng lại làm Phục Thăng thắng lết bánh.

Cô cau mày, tung chiêu thứ hai chuyển khách thành chủ, lạnh lùng hỏi ngược lại:
-Em có ăn cắp hay ăn trộm gì của ai không? Anh xem em là tội phạm hay sao mà định đứng giữa đường tra khảo em?
Hai chiêu này tuyệt đối có hiệu quả với Phục Thăng.

Vì Ngọc Phương hiểu rõ anh chàng này đang thích mình, lẽ dĩ nhiên khi thấy cô có vẻ cáu, sẽ dễ dàng bỏ qua vấn đề này.

Quả nhiên Phục Thăng bối rối đáp:
-Không, xem em là tội phạm khi nào chứ, anh chỉ muốn hỏi thôi.
-Khi nào muốn nói em sẽ nói, lúc đó không cần anh phải hỏi.
Ngọc Phương dứt lời liền bỏ đi một mạch về nhà trước, mặc kệ anh chàng kia lẽo đẽo theo sau mình.

Đến cổng, cô làm bộ bực dọc mở khóa, cố ý ra vẻ loay hoay mở khóa mãi mới được.

Vừa mở cổng ra, thấy Phục Thăng vừa đến nơi.

Ngọc Phương tung chiêu kết thúc, mượn chó mắng mèo, cố ý lớn giọng:
-Đến cả cánh cổng cũng muốn tra khảo mình, mất hết thời gian mới cho vào.
Nói xong liền bước vào nhà, Phục Thăng thở dài lót tót theo sau, không dám nói thêm câu nào.

Vào đến nhà, cô vứt chìa khóa lên bàn, thả mình xuống nệm lấy điện thoại ra nghịch.

Lần này là nghịch điện thoại thật, vì tâm trí còn mãi lo Phục Thăng không chịu yên, hỏi tiếp thì rõ khổ.

Phục Thăng nhìn cô im lặng, cảm giác mình cũng có hơi quá đáng, quả thật khi nãy nói năng cũng giống tra khảo nghi phạm thật.

Anh nhìn cô, nói khẽ:
-Em ở nhà anh đi ra kia một chút.
Ngọc Phương bỏ điện thoại xuống, nhìn anh trân trân, đôi mắt lộ vẻ buồn buồn nói kháy:
-Nếu em hỏi anh đi đâu, làm gì, anh có cảm thấy khó chịu không? Có thấy bực bội khi tự nhiên bị kiểm soát không?
Phục Thăng gãi đầu cười trừ:
-Thôi, biết rồi, khi nào muốn em sẽ nói.
Ngọc Phương hừ một tiếng rồi cầm điện thoain lên nghịch tiếp.

Đến lúc nghe tiếng xe của anh đi xa, cô thở phào ra một hơi:
-" May quá, Phục Thăng mà hỏi tới nữa chắc phải khai thật hết rồi."
Cảm giác cổ họng khô rát, cô đứng dậy rót cho mình một ly nước lớn, uống một hơi cạn sạch.

Đúng lúc này, có tiếng điện thoại reo, Ngọc Phương nhìn vào màn hình.

Tuy không lưu số là ai, nhưng cô nhớ rõ số đó của Tuấn Mã.

Ngọc Phương nhận cuộc gọi, đầu bên kia vang lên tiếng của gã đàn em:
-Xin lỗi, mình nhầm số.
-Không nhầm đâu, nói đi.

- Cô trả lời.

Đây là ám hiệu thống nhất giữa cô và Tuấn Mã, gã nghe vậy liền nói luôn một hơi:
-Chị Hai, băng thằng Tám Keo muốn tối nay gặp mình nói chuyện làm ăn.

Chị Hai ra mặt với em nha.

Ngọc Phương vốn dĩ chẳng biết Tám Keo là thằng nào, cô đơn giản hỏi lại Tuấn Mã:
-Nghe giọng của anh nãy giờ chắc không phải chuyện tốt, hẹn nó sau 10 giờ tối, địa điểm bên đó muốn chọn đâu cũng được.
Tuấn Mã dạ một tiếng rồi cúp máy, Ngọc Phương hào hứng hẳn lên, lấy đồ ăn trong tủ lạnh ra làm bữa trưa và chiều cho Phục Thăng.

Nấu xong thì Phục Thăng vừa về đến.

Anh đưa cho cô một chiếc thẻ có dây đeo rồi nói:
-Anh mua cho em thẻ để đi xe buýt, hết tiền thì nhớ nói anh nạp cho.
-Cảm ơn anh.

- Ngọc Phương săm soi chiếc thẻ trên tay, rồi trìu mến nhìn anh buông lời cảm tạ.
Phục Thăng mỉm cười:
-Em hết giận rồi à?
-Ai dám giận dỗi gì anh chứ, do anh làm cảnh sát nên tra khảo đã thành thói quen mà.
Trông có vẻ Ngọc Phương vẫn còn hơi dỗi, sẵn tiện thấy cô đang nấu ăn, Phục Thăng liền chuyển hướng câu chuyện :
-Em nấu món gì vậy?
-Thịt bò xào, canh cải thịt bằm.

Hai món này đủ cho anh ăn hôm nay.
Ngọc Phương tháo chiếc tạp dề ra, rửa tay rồi nói:
-Em tự đi xe buýt được, không cần anh phải đi theo, không phải em giận gì đâu.

Em chỉ muốn anh được nghỉ ngơi cho thoải mái.
Nhìn thấy Phục Thăng mím môi gật đầu, Ngọc Phương mỉm cười:
-Em không phải loại người hở chút là giận dỗi, chỉ mong anh hiểu ai cũng có những việc riêng tư của mình.

Ở chung với em, mong anh tôn trọng điều đó ở em, những việc em muốn kể thì em sẽ chủ động nói khi đến lúc thích hợp.

Anh nhớ đừng gặng hỏi em như hôm nay.
Phục Thăng gật đầu như tế sao:
-Nhớ rồi, nhớ rồi, anh sẽ không lặp lại lần nữa.
-Nhớ rồi thì cười lên, nhìn rầu rầu hết muốn đi làm.

- Ngọc Phương trêu chọc.
Phục Thăng cười méo xệch:
-Cười thì cười, nếu vậy trưa nay anh gọi thợ qua sửa cái cửa, sẵn lắp thêm cái máy lạnh trong nhà.
-Máy lạnh? Có phải giống cái máy làm mát không khí ở đồn cảnh sát của anh không?
Phục Thăng gật đầu:
-Ừ, trước khi em về ở chung, anh đã định lắp...
-Chứ không phải sợ em nóng nên mới lắp đâu, ý anh là vậy phải không ? - Ngọc Phương tinh nghịch tiếp lời anh.
Phục Thăng ơ ơ cả buổi không nói được tiếng nào.

Anh chàng này những suy nghĩ khác không thể đoán được, chứ chuyện tình cảm thì lồ lộ trên mặt mất rồi.

Đàn ông một khi đã bị phụ nữ bắt được thóp thì khác nào cá nằm trên thớt đâu.
Ngọc Phương cười khanh khách làm Phục Thăng cũng phải phì cười theo.

Nụ cười của anh tựa như đã thổi một làn hơi ấm làm tan chảy trái tim băng giá lạnh lùng của Ngọc Phương.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi