Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không

Một cô gái lai lịch bí ẩn, tình cờ gặp được nhau giữa hoàn cảnh nguy cấp.

Giờ đây lại ở chung với mình, đồng thời những chuyện cô ấy nói quả thật rất mơ hồ và khó tin.

Phục Thăng đã từng nghĩ do cô ấy gặp chấn thương quá nặng, ký ức lẫn lộn với nhau.

Nhưng chuyện chiều nay đã làm anh phải suy nghĩ lại, lời của Trung Tá Hiệu vẫn vang vọng bên tai anh:
-"Trước đây tôi từng làm bên Cục Pháp Y, việc một người chỉ mới nhìn vào vết thương qua ảnh chụp đã có thể nhận xét được vết thương nông sâu thế nào, hung khí tạo ra vết thương ấy ra sao.

Chỉ có hai khả năng, một là thiên tài về pháp y và điều tra với nhiều năm kinh nghiệm.

Hai là một kẻ giết người hàng loạt với niềm đam mê vô cùng tận về việc nghiên cứu vết thương gây ra trên người nạn nhân."
Phục Thăng là một chàng trai thông minh, lẽ dĩ nhiên anh không kể với Trung tá Hiệu việc chính Ngọc Phương là người đã nói những điều đó với mình.

Anh chỉ hỏi bâng quơ, Trung tá cũng chỉ trả lời theo kiến thức và kinh nghiệm nhiều năm của mình.
-"Thông minh vốn sẵn tính trời..."- Phục Thăng nhớ lại lời cô giải thích.

Đúng lắm, chắc chắn do thông minh hơn người nên cô ấy có thể nhìn ra được việc ấy.

Biết đâu, trong quá khứ Ngọc Phương đã từng đam mê nghiên cứu về các vụ án hình sự thì sao.
Đang miên man thả trôi mình theo dòng suy nghĩ, Phục Thăng chợt nghe tiếng gọi của Ngọc Phương từ phía sau:
-Em cắt hết chỉ rồi, anh có thể vào trong.
Phục Thăng quay lại nhìn cô, một cô bé xinh đẹp, trong sáng như đóa hoa sen nhường này sao có thể là một kẻ giết người hàng loạt được.

Phục Thăng bất giác nở nụ cười trên môi.

Ngọc Phương nhíu mày nhìn anh hỏi:
- Mặt em có dính gì à?
-Không có gì, anh nhớ đến một câu chuyện cười thôi.
-Xạo, nói thật đi.

- Ngọc Phương đến gần, nhìn sát vào mặt Phục Thăng.
Phục Thăng mỉm cười, nữa đùa nữa thật nói:
-Anh đang nghĩ có khi em lại là một kẻ giết người hàng loạt, mà còn là một kẻ giết người hàng loạt vô cùng xinh đẹp.
Ngọc Phương nở nụ cười tươi như hoa:
-Do những nhận xét của em về vụ án lúc chiều phải không?
Phục Thăng gật đầu, nhìn thẳng vào mắt cô.

Ngọc Phương cười lớn:
-Em đúng là có đẹp thật, nhưng em không phải kẻ giết người hàng loạt.
"Vì em luôn giết người có chủ đích." - Ngọc Phương nghĩ thầm.
Phục Thăng lấy tay xoa đầu cô:
-Không đùa nữa, vào nhà thôi.
Ngọc Phương lót tót theo anh vào trong.

Phục Thăng đi đánh răng, lúc trở ra đã thấy Ngọc Phương xếp sẵn chỗ ngủ cho mình ở góc phòng.

Anh mỉm cười, mở ti vi lên xem tin tức.

Ngọc Phương cũng định vào đi đánh răng, chợt đứng lại nhìn chăm chú vào màn hình ti vi.

Một người đàn ông cao lớn, gương mặt chữ điền đang đứng trên bục phát biểu.
-Hôm nay thành phố đã hoàn thành công trình phúc lợi cho người vô gia cư, chúng tôi rất vui mừng...
Những lời sau đó của ông ta Ngọc Phương hoàn toàn không nghe rõ nữa, bởi vì sự chú ý của cô đã dồn toàn bộ vào một người đàn ông đứng phía sau ông ta.

Người này tóc bạc trắng, gương mặt phúc hậu, ở má phải có một nốt ruồi to, trên nốt ruồi mọc dài ra năm sợi lông.

Cô đi lại gần chỉ vào người đàn ông đó rồi quay đầu lại hỏi Phục Thăng:
-Anh có biết người này là ai không?
Phục Thăng ngạc nhiên khi thấy cô đột nhiên quan tâm đến tin tức trên ti vi, anh nhìn kĩ, đoạn lắc đầu đáp:
-Anh không biết, thường thì người đứng sau Thị Trưởng Lâm là trợ lý của ông ta hoặc chí ít cũng phụ trách chức trách gì đó khá quan trọng.
Ngọc Phương nghe xong gật đầu, tiếp tục đứng xem cho đến khi ti vi chuyển sang phần tin tức khác.

Phục Thăng tò mò nhìn cô:
-Sao em bỗng dưng căng thẳng vậy?
Ngọc Phương thản nhiên đáp:
-Đâu có gì, tò mò một chút thôi.

Em đi đánh răng đây.
Vào trong nhà tắm, Ngọc Phương chợt nhận ra bàn tay đang nặn kem đánh răng của mình đang run lên bần bật.

Người đó chắc chắn là nghĩa phụ, quyền thần Trương Phúc Loan mà sử sách đã nhắc đến như một tội đồ của Đàng Trong.

Ông ta chỉ già hơn nghĩa phụ độ chục tuổi, nhưng hình dáng, nét mặt thâm trầm phúc hậu và cả nốt rồi đó cũng rất giống.

Lẽ nào nghĩa phụ cũng đã được đưa đến đây, nếu là sự thật thì quá kinh khủng.

Ngọc Phương cảm thấy một cơn gió tanh mưa máu đang từ từ kéo đến.

Cô biết quá rõ con người thật của Trương Phúc Loan, ông ta tựa như con bướm đẹp đậu trên một nhành hoa tươi thắm.

Giữa lúc bông hoa ấy còn đang tưởng con bướm kia đang điểm xuyết cho mình thêm phần đẹp đẽ, thì con bướm đã âm thầm đẻ vô số trứng lên thân của nó.

Cái kết cuối cùng, sẽ là bông hoa bị bầy sâu của con bướm ăn đến độ ngay cả bộ rễ cũng không còn.
Ngọc Phương vốn không quan tâm chuyện ông ta làm.

Dẫu cho Trương Phúc Loan muốn diệt sạch thế giới này, cô cũng không màng đến.

Nhưng cô biết lần này bản thân mình phải ra mặt đối nghịch, ngăn chặn ông ta lại.

Bởi vì chắc chắn Phục Thăng một lần nữa sẽ chống lại nghĩa phụ.

Ai cản đường Trương Phúc Loan, người đó sẽ phải nhận cái kết vô cùng thảm khốc, con người của ông ta vốn là như vậy.
Chỉ có điều, kể từ bây giờ, ai dám động đến Đặng Phục Thăng dù chỉ là một sợi lông chân.

Ngọc Phương sẽ ra tay bảo vệ anh và tiêu diệt kẻ đó.
-Trời, em đánh răng kiểu gì mà máu đầy miệng thế kia, súc miệng đi rồi chải nhẹ lại.
Ngọc Phương quay qua, thấy Phục Thăng đang đứng ở cửa nhà tắm nhìn mình.

Cô lấy nước súc miệng, với tay lấy chiếc khăn nhỏ lau khô mặt rồi nói:
-Không cần, em xong rồi, anh vào đây làm gì?
Phục Thăng với tay lấy cái đồng hồ đang để trên ngăn đặt đồ của cái kính trong nhà tắm, cười trừ:
-Anh để quên nó ở đây.
-Tưởng định rình mò em chứ.

- Ngọc Phương nheo mắt cười.

Phục Thăng vội vã quay người đi, bỏ lại một câu:
-Biết em đi đánh răng mà, rình mò gì chứ.
Chắc chắn anh "kim đồng" này đang mắc cỡ, đồ nhát gái.Ngọc Phương cười khanh khách:
-Rình thì em cho, chứ mò thì không được.
Phục Thăng tái cả mặt, nhanh nhảu đi về chỗ ngủ, nằm xuống đắp chăn phủ kín đầu.

Anh nghe tiếng Ngọc Phương tắt đèn, tiếng bước chân nhè nhẹ đến gần mình.

Phục Thăng kéo chăn xuống, bắt gặp ánh mắt của Ngọc Phương đang nhìn mình qua ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn đường hắt qua rèm cửa sổ.

Anh hỏi cô:
-Em có chuyện gì muốn nói hả?
Ngọc Phương chầm chậm lắc đầu:
-Nói thì không, nhưng hỏi thì có.
-Hỏi đi? Phục Thăng đáp.
-Có muốn mò không?
Phục Thăng cười lớn quát cô:
-Em đừng giỡn nữa, ngủ đi.
Ngọc Phương nhún vai:
-Không mò thì thôi, em đi ngủ đây.
Nói xong cô nằm xuống chiếc nệm của mình, đặt lưng xuống.

Bên anh thật vui vẻ ấm áp, tựa hồ như từ giây phút đến đây, mình mới cảm nhận được thế nào mới gọi là sống.

Em tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai làm hại đến anh.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi