Chương 23: 23: Kim Đồng

-Thông minh vốn sẵn tính trời..., vả lại chắc do đoạn hồi ức chưa thể nhớ ra, nên em cũng không biết tại sao.
Ngọc Phương nhẹ nhàng đáp.

Phục Thăng lặng thinh, ăn hết phần cơm của mình.

Ngọc Phương hỏi qua chuyện khác:
-Bắt hắn thì cũng nhanh, nhưng sao anh về trễ quá vậy?
-Bắt hắn về rồi còn phải thẩm vấn, gã đó rất ngoan cố, nhất quyết không chịu thú nhận.
Ngọc Phương ngạc nhiên:
-Sao anh không tra tấn hắn?
-Tra tấn, thời đại nào mà còn tra tấn người ta hả bé.

Cho dù có muốn cũng không làm được.

- Phục Thăng lắc đầu.
-Vì sao?
-Nghi phạm có quyền giữ im lặng, vì mọi lời nói của hắn trong quá trình thẩm vấn đều có thể là bằng chứng chống lại hắn trước tòa chứ sao.

Hơn nữa phòng thẩm vấn bắt buộc phải có camera và ghi âm, nếu bên Thanh Tra Nội Vụ Cảnh Sát phát hiện có việc tra khảo người tình nghi thì người phải ở tù chính là bọn anh.

- Phục Thăng cười khổ.
-Phiền phức nhỉ.

- Ngọc Phương thở dài.
Phục Thăng vừa thu dọn mớ đồ ăn thừa trên bàn vừa nói:
-Thật ra bọn anh cũng có hơn mười phút trước khi luật sư của hắn đến, nhưng do gã nhất quyết im lặng thì đành chịu.
-"Mười phút, hài, nếu tên đó mà lọt vào tay ngũ muội thì không cần đến nữa nén nhang đã phải khóc lóc ỉ ôi nhận tội rồi."
Ngọc Phương nhớ đến "con quỷ thứ năm" của Âm Binh, ngoại hiệu Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ- Sát Nhân Y - Trình Lưu Ly.

Cô gái này sở trường chính là về y thuật, phụ trách điều trị, bào chế thuốc chữa thương cho các thành viên của Âm Binh.

Với trình độ y học 400 năm trước, chuyện nối tay chân, hay mổ xẻ để điều trị nội thương là chuyện viễn tưởng.

Nhưng với Trình Lưu Ly thì chỉ là việc vặt, kiến thức y thuật mà cô thu nạp trong quyển Âm Binh của Đại Phu Đào Duy Từ, được thực hành ngay trên cơ thể các nạn nhân của Trương Phúc Loan.

Số người bị Trình Lưu Ly mổ xẻ để thí nghiệm tuyệt đối không ít, hơn nữa cô ta lại có một đam mê điên rồ khiến Trương Phúc Loan đã phải giao nhiệm vụ tra khảo, hành hạ tù nhân nhằm khai thác thông tin cho ả.

Trình Lưu Ly có khao khát được thưởng thức nỗi đau người khác.
Dù là một sát thủ vô tình, nhưng đối với Ngọc Phương, giết người chỉ là một công việc thuần túy.

Cô khinh thường thái độ yếu đuối, phản kháng đến mức mê muội của các nạn nhân hòng mưu cầu sự sống.

Do đó, khi Ngọc Phương ra tay, cô luôn làm một cách nhanh gọn nhất có thể.
Còn Trình Lưu Ly thì khác, cô ta thích ngắm nhìn nạn nhân đau đớn, khóc lóc cho đến chết.

Ngọc Phương từng chứng kiến ả ta cắt dần từng ngón tay, ngón chân cho đến bàn tay và bàn chân của người ta, để rồi sau đó nối liền tất cả lại.

Cô ta luôn giữ cho nạn nhân sống sót nhưng phải chịu đau đớn không diễn tả được thành lời.

Quan trọng nhất, trong quá trình đó, ả ta giống như một bé gái đang đùa nghịch với những con rối gỗ.

Trong trò chơi đó, cô ta đóng vai một người mẹ hiền, vừa an ủi vỗ về vừa bứt sạch tay chân của con rối.

Rơi vào tay của Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ, được chết ngay lập tức là một điều vô cùng xa xỉ.
-Nè, Phương, em nghĩ gì mà thẩn thờ nãy giờ vậy?
Ngọc Phương ngẩng đầu nhìn lên, thấy Phục Thăng vừa rửa chén bát vừa gọi mình.

Cô nhăn nhó:
-Để đó em làm cho, mặt mày đang sưng húp thế kia mà còn đứng đó rửa rửa lau lau.
Phục Thăng phì cười:
-Bị sưng có một chút chứ phải đâu què cụt chân tay mà không làm được.

Em nói anh thì hay lắm, vậy vết thương trên ng..

à từ sau lưng ra phía trước của em có sao không? Khi nãy đá cánh cửa khí thế quá, anh sợ ảnh hưởng đến vết thương.

Ngọc Phương che miệng cười:
-Ngực thì nói là là ngực, có gì đâu phải nói tránh đi, anh đúng là đồ kim đồng.
Cô kéo áo nhìn xuống ngực mình, đoạn ngẩng đầu lên nói tiếp:
-Nó lành miệng hết rồi, một lát nữa nhờ anh giúp em cắt chỉ ở sau lưng.

-Lành rồi sao? Chưa được sáu ngày đã lành, kỳ lạ thật? - Phục Thăng ngạc nhiên.
-Không tin thì em cởi ra cho xem.

- Ngọc Phương nháy mắt, đá lông nheo với Phục Thăng, giả vờ làm động tác cởi áo.
Phục Thăng hoảng hốt, vội vàng quay mặt lại cắm đầu vào đống chén bát.
-Cho mà không chịu xem, thì đến lúc cắt chỉ cho em, tay chân anh táy máy lung tung, em sẽ vặn họng anh.

- Ngọc Phương cười ngất trêu chọc.
-Em có cái tật lớn lắm, một khi đã đùa thì đùa rất dai.- Phục Thăng cau có làu bàu.

Ra vẻ thế thôi, chứ trong lòng anh đang đánh lô tô lung tung lang tang cả lên.
Xong nhiệm vụ rửa bát, Phục Thăng lau khô tay, quay lại đã thấy Ngọc Phương ngồi sẵn tước tấm gương lớn treo trên tường.

Nhìn qua gương bắt gặp Phục Thăng đang nhìn mình, cô quay đầu lại chìa cây kéo ra, nhoẻn miệng cười:
-Anh cắt chỉ giúp em.
Phục Thăng gật đầu, lục trong tủ ra một chai cồn sát khuẩn, đổ vào cây kéo và hai tay mình.

Anh ngồi xuống ngay sau lưng cô rồi nói:
-Em kéo áo lên đi.
Ngọc Phương hơi ái ngại, bất giác cô cảm thấy e thẹn ngại ngùng.

Chần chờ mãi mới chịu vén lưng áo lên, Phục Thăng giục:
-Kéo cao lên nữa, chưa tới chỗ bị thương.
-Chờ chút, gấp cái gì chứ, một người đàn ông hối một cô gái cởi đồ có ra thể thống gì không.

- Ngọc Phương cáu kỉnh quát.
Phục Thăng cười hì hì:
-Khi nãy hùng hổ đòi lột ra cho anh xem mà.
Nói đến đó, nhìn qua gương thấy gương mặt cô bé đỏ ửng.

Phục Thăng cũng không dám trêu ghẹo thêm.

Anh lấy hai ngón tay kéo lưng áo của cô thêm một ít, đến chỗ bị tên bắn trúng, anh chỉ thấy những sợi chỉ y khoa, còn vết thương của cô đã hoàn toàn biến đâu mất.

Phục Thăng kinh ngạc nói:
-Vết thương của em lành lại thật rồi, hơn nữa hoàn toàn không có sẹo.
Ngọc Phương nhăn nhó đáp:
-Em đã nói rồi, em lành thương nhanh lắm, ngay cả gãy xương cũng chỉ một hai tuần là liền lại ngay.
-Em là siêu nhân à ? - Phục Thăng trố mắt, hỏi thi hỏi, tay vẫn thoăn thoắt cắt những đường chỉ khâu trên lưng cô.

Cắt hết tám mũi chỉ, anh lấy thuốc sát trùng ra bôi cho cô rồi đưa lại cho cô cây kéo, Phục Thăng nói với Ngọc Phương:
-Những đường chỉ khâu ở vết thương còn lại phía trước, em tự cắt đi nhé.
Ngọc Phương gật đầu, Phục Thăng liền đứng dậy đi ra ngoài.

Cô bé sát thủ nhìn theo bóng lưng của anh, chiếc lưng to lớn với bờ vai vững chãi dần khuất sau cánh cửa nhà.

Ngọc Phương mỉm cười tự nhủ:
-Kim đồng.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi