Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia

Tuấn Mã lại gãi đầu đáp:
-Không riêng gì Thất Gia, mà ngay cả tụi em nếu có tranh chấp không thể giải quyết, khi đó sẽ phải nhờ đến Gia Định Đặng Gia để phân xử.
Ngọc Phương nhấc ly trà đã được rót sẵn trên bàn lên nhấp một ngụm rồi nói:
-Đặng Gia là nhà thứ tám?
Tuấn Mã lắc đầu:
-Nhà họ Đặng không điều hành, không tham gia vào bất cứ việc gì trong giới giang hồ trừ việc phân xử.

Mọi phán định của họ mọi người trong giới đều phải nghe theo.

Tuyệt đối không thể cãi lại.
Cô không hỏi tại sao nữa, chỉ cần giương đôi mắt to tròn nhìn Tuấn Mã là đủ.

Nhìn thấy ánh mắt của Ngọc Phương, gã liền uống nhanh ngụm trà rồi nói tiếp:
-Nếu nói chính quyền là trắng, chúng ta là đen thì nhà họ Đặng ở giữa.

Họ mãi mãi trung lập, nhưng thế lực lại khá lớn.

Khi có tranh chấp không thể giải quyết giữa các băng đảng hay giữa các Thất Gia, lúc đó người ta sẽ nhờ Đặng Gia đứng ra phân xử.

Lúc phán định được đưa ra, nếu ai không tuân theo sẽ bị cả hai giới hắc bạch dẹp ngay lập tức.
Lần này không nhịn nổi nữa, rốt cuộc Ngọc Phương cũng phải bật ra câu hỏi trong lòng:
-Trung lập, thế thì họ lấy gì để sống?
Tuấn Mã mỉm cười:
-Em ví dụ như vầy cho chị dễ hiểu, Đặng Gia có nguồn thu ở cả hai giới hắc bạch.

Họ có nhiều cơ sở kinh doanh ngoài sáng và nguồn thu từ việc phân xử tranh chấp của giới giang hồ.

Tương tự như việc đóng án phí cho tòa án vậy, khi hai băng va chạm sứt đầu mẻ trán mà không có kết quả, họ sẽ đóng tiền cho Đặng Gia để hòa đàm hoặc phân xử.

Mọi cuộc hòa đàm có Đặng Gia đứng ra bảo chứng đều an toàn, không ai dám phản phé.

Họ là sứ giả hòa bình, đồng thời cũng là quan tòa của giới giang hồ.
-Mọi người tin tưởng Đặng Gia đến mức vậy luôn sao?
Tuấn Mã gật đầu:
-Họ Đặng nổi tiếng chí công vô tư, phán định công minh hơn 300 năm qua, nên uy tín rất lớn.
Ngọc Phương đã nghe đủ, cô lật mặt sau của quyển sổ thu chi, ghi ghi chép chép.

Tuấn Mã không nén được tò mò, cố nhìn những nét chữ của cô, Ngọc Phương không cần nhìn cũng biết, cô nói:
-Tôi viết chương trình huấn luyện thể lực cụ thể cho các anh, lát nữa sẽ biết, không cần tò mò.
Tuấn Mã dạ dạ mấy tiếng rồi ngồi im, chờ cô viết.

Ngọc Phương dừng bút đẩy quyển sổ đến trước mặt Tuấn Mã:
-Các anh cứ tập luyện theo giáo án thể lực này mỗi sáng, con bây giờ anh tập họp mọi người lại để tôi huấn luyện chiến đấu.
Tuấn Mã nhìn sơ những dòng chữ của cô viết, rồi đưa tay lên miệng, chụm môi huýt sáo.

Một tên đàn em bước vào hỏi:
-Chị và anh Tuấn gọi ạ?
Tuấn Mã gật đầu ra lệnh:
-Gọi mọi người ra bãi đất trống.
Khi Ngọc Phương và Tuấn Mã ra đến bãi đất trống đã có hơn ba mươi thanh niên tụ tập ở đó.

Ngọc Phương quay qua hỏi Tuấn Mã:
-Những thứ tôi dặn dò đã có chưa?
Tuấn Mã dạ một tiếng rồi hất hàm, hai tên đàn em khác khệ nệ bê ra một bao tải lớn, đổ ra trước mặt Ngọc Phương, bên trong toàn những cây roi
mây ngắn và dài.

Tuấn Mã cầm một cây ngắn và một cây roi mây dài đưa đến trước mặt Ngọc Phương:
-Chị xem có đúng như yêu cầu không ạ?
Ngọc Phương cầm thử, khá vừa tay, cây dài tám tấc, cây nhỏ hai tấc.

Cô hài lòng mỉm cười:
-Tuấn, anh lấy một cây dài đi.
Tuấn Mã cầm một cây mây tám tấc đứng cạnh Ngọc Phương, cô cất giọng:
-Giờ chúng ta đấu thử để thị phạm cho mọi người xem, anh cứ xem cây mây này là mã tấu gì đó của anh nhé, bắt đầu đi.
Tuấn Mã liếm môi, lùi lại thủ thế nhìn Ngọc Phương.

Cô cười cười lắc đầu:
-Anh chết rồi.
Vừa dứt lời cây roi mây đã chém trúng bả vai của Tuấn Mã khiến hắn không kịp phản ứng.

Hắn cười trừ:
-Chị Hai nhanh quá, em không nhìn kịp.
Ngọc Phương lắc đầu:
-Vấn đề chính là anh không giữ khoảng cách đúng, khi tôi nói bắt đầu, lẽ ra anh phải đứng cách xa tầm đòn của tôi.

Tuấn Mã khó hiểu:
-Là sao chị?
-Anh không để ý tôi không hề di chuyển, chỉ chém xuống đã trúng vai anh rồi sao.
Tuấn Mã nhìn lại, quả thật Ngọc Phương vẫn đứng yên nãy giờ.

Cô nói:
-Anh lùi lại đi.
Tuấn Mã vội vàng lùi lại một bước, lẩm bẩm:
-Thì ra đây là tầm đòn.
Ngọc Phương mỉm cười, "bụp", đầu ngọn roi mây đã đâm trúng bụng của hắn.

Cô cười cười:
-Tầm đòn là khoảng cách sao cho có thể đánh trúng đối phương, dù anh đã lùi lại, nhưng vẫn còn trong tầm đòn xa nhất của tôi.
Nói xong cô quay lại nhìn đám đàn em rồi diễn giải:
-Trước khi tấn công, mọi người phải học cách phòng thủ, điều tiên quyết phải ghi nhớ chính là tối ưu khoảng cách của mình và đối thủ.

Tuấn Mã lùi thêm một bước tránh khỏi ngọn roi mây, hắn hỏi cô:
-Như vậy là đã thoát khỏi tầm đòn của chị.
Tuấn Mã giật mình khi thấy Ngọc Phương lại lắc đầu, hắn lấm lét hỏi:
-Lại trúng hả chị?
Ngọc Phương đáp:
-Không, nhưng anh đứng quá xa, nên khi phản công, anh sẽ bị chậm.
Tuấn Mã nhìn lại, hắn thắc mắc:
-Em đứng cách xa mũi roi của chị hơn một tấc, khi phản công em sẽ bước vào để tấn công, sao có thể chậm.
-Ở khoảng cách đó, khi anh bước vào dù nữa bước, tôi cũng sẽ tránh mất, hoặc tấn công đòn tiếp theo.

Tuấn Mã gãi đầu:
-Vậy thì phải làm sao?
Ngọc Phương vẫn giữ mũi roi, dấn đến một ít, đến khi ngọn roi chỉ còn cách Tuấn Mã bằng một lóng tay:
-Khoảng cách như vầy là tối ưu nhất, khi phản công anh chỉ cần nhích mũi chân trước một lóng tay là đã có thể đánh trúng, đồng thời có thể tránh đòn bằng cách lùi lại một lóng tay.
Cả bọn trầm trồ bàn tán, tuy kiến thức này quá mới mẻ với bọn họ nhưng rất hữu dụng.

Ngọc Phương đưa cây roi mây cho Tuấn Mã:
-Từ hôm nay cho đến mười ngày sau, mỗi ngày ngoài tập thể lực, các anh chia nhau ra đối luyện để tập nhận biết tầm đòn theo cách này.
Tuấn Mã nhận lấy cây roi, dạ một tiếng, hắn hỏi nhỏ:
-Chị Hai về hả?
Ngọc Phương cười cười gật đầu:
-Ừ tôi phải về nấu cơm, hôm nay "anh Hai" của mấy người trực trưa.
Tuấn Mã nghĩ thầm:
-"Anh Hai có phước dã man, mà hai người này ở hai thế giới hắc bạch khác nhau, không biết có bền được không?"
Dù sao cũng không phải chuyện của mình, Tuấn Mã hất hàm, một tên đàn em chạy đến chỗ ngọc Phương dúi vào tay cô gói giấy nhỏ.

Tuấn Mã thì thầm:
-Tiền của chị.
Ngọc Phương gật đầu rồi rời khỏi xóm Mả.

Lúc bước chân khỏi con hẻm, nhìn lại thấy cả bọn bắt đầu chia nhau ra tập luyện.

Cô mỉm cười, hòn đá đầu tiên của ngôi nhà đã được đặt đúng chỗ.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi