Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được

Ra đến đường lớn, Phục Thăng cho xe chạy nhanh hơn.

Gió thổi phần phật lòn qua chiếc mũ bảo hiểm của Ngọc Phương.

Xe chạy vòng vèo qua vài con đường, Phục Thăng nói lớn mặc kệ gió thì gió:
-Sắp đến rồi, em ngồi chắc nhé.

Ngọc Phương vẫn mãi mê ngắm nhìn đường phố nên ậm ừ cho có lệ.

Nơi này rộng lớn vô cùng, ngay cả nơi phồn hoa sầm uất nhất mà cô từng đến là Hội An cũng không thể sánh được.

Những cỗ xe lớn nhỏ phi nhanh đầy đường nhưng vô cùng trật tự.

Phục Thăng tấp xe vào một cửa hàng bán giày, anh gạt chống xe, gỡ nón giúp cô treo lên xe rồi dẫn Ngọc Phương vào trong.

Phục Thăng ghé sát tai Ngọc Phương thì thầm:
-Mua đỡ ở đây trước, mai mốt có tiền anh sẽ dẫn em đi nơi khác có giày đẹp hơn, tốt hơn.
Ngọc Phương mỉm cười, cô nhìn anh, đôi mắt long lanh:
-Tại sao anh tốt với em quá vậy?
Câu hỏi này khó trả lời quá mức, Phục Thăng nhất thời không biết trả lời ra sao.

Bởi vậy ngay cả chính anh cũng không biết tại sao mình lại muốn che chở bảo bọc cô bé này đến vậy.

Thấy cô bé vẫn nhìn mình không chớp mắt chờ đợi câu trả lời, Phục Thăng khịt khịt mũi nói đại:
-Ai trong hoàn cảnh này cũng sẽ cư xử như anh đối với em vậy thôi.
Ngọc Phương lắc đầu:
-Con người chỉ đối xử tốt với người khác chỉ khi người đó có giá trị nào đấy đối với họ, làm gì có ai như anh.

Em cảm nhận được anh khác người lắm, anh không tính toán đối với em.
Phục Thăng gãi đầu gãi tai, không biết nói gì.

Mà nghĩ cũng lạ, khi đối mặt với tội phạm anh dễ dàng nghĩ ra vô số cách để lật tẩy bọn chúng.

Thế mà đối diện với cô bé này mình lại như thằng ngáo, đầu óc trống rỗng.
-Thôi đừng gãi nữa, để em mua giày rồi đi ăn, người ta chờ mình nãy giờ kìa.
Ngọc Phương cười xoà, vỗ vai anh nhắc.

Ông chủ tiệm giày nãy giờ chờ khách vào sốt hết ruột, gương mặt nén cau có cố nở nụ cười nhìn thấy thương hết sức.

Ngọc Phương dẫn anh đi dạo một vòng các kệ giày nữ.

Đi hết một vòng, cô quay trở lại lấy một đôi giày bốt đế thấp,có khoá kéo ở mắc cá chân và một đôi dép bệt bằng da rồi đưa cho Phục Thăng kêu anh trả tiền.

Anh cầm đôi giày, chưng hửng nói:
-Em phải thử xem có mang vừa không đã chứ?
-Nhìn là biết vừa chân mà, em tính toán không bao giờ sai đâu.
Ông chủ thấy khách mua hàng thật chứ không phải vào xem cho vui thì bắt đầu nhiệt tình đon đả:
-Ảnh nói đúng đó, chị cứ mang thử xem vừa chân không đã, chật quá mất công phải đem ra đổi.
Ngọc Phương bực bội quắc mắt nhìn ông ta.

Ông chủ tiệm bị ánh mắt của cô bé làm cho lạnh cả sống lưng, không tự chủ được hai chân tự động bước về sau một bước dựa vào thành ghế.

Phục Thăng mãi mê nhìn xem đôi giày có vừa chân Ngọc Phương hay không nên không để ý đến việc đó, anh cất giọng nhỏ nhẹ:
-Em cứ thử đi, để anh xem có vừa chân không.
Nói xong anh mở khoá kéo của đôi giày xuống, moi lớp giấy lót bên trong ra rồi đưa cho cô.

Ngọc Phương ngoan ngoãn nhận lấy đôi giày mang vào rồi đứng dậy đi tới đi lui cho anh xem.

Phục Thăng trầm trồ khen ngợi:
-Ánh mắt của em chính xác thật, vừa khít, mà cũng rất hợp với dáng của em.
Ngọc Phương cười hì hì:
-Em đã nói rồi mà, do anh không tin thôi.
Phục Thăng gật đầu thán phục, anh cầm đôi dép của bệnh viện lên hỏi cô:
-Đôi dép này dơ rồi, anh vứt nhé.
Ngọc Phương khe khẽ lắc đầu:
-Không, đừng vứt đi, em muốn đem nó về giặt sạch.
-Để làm gì? - Phục Thăng ngạc nhiên.
Ngọc Phương mỉm cười:
-Đôi dép này là thứ đầu tiên anh mua cho em, em sẽ giữ nó làm kỉ niệm.
Nghe lời này của cô, Phục Thăng cảm động, không nói thành lời, lấy một chiếc bọc nylon trên kệ rồi bỏ đôi dép cũ vào.

Đến quầy tính tiền, Ngọc Phương nhìn thẳng vào đôi mắt ông chủ tiệm, lạnh lùng nói:
-Tính tiền.
Ông chủ như chuột nhắt đối diện với mèo, lắp ba lắp bắp:
-Dạ...!dạ...!bốn...!bốn trăm năm chục ngàn.

Phục Thăng ngạc nhiên hỏi:

-Ông chủ, có gì không ổn hả?
Ông chủ lắc đầu khiến cho ai nhìn vào cũng tưởng đầu sắp rơi khỏi cổ, trả lời:
-Không..

không tô..

tôi khoẻ.
-Ừ, ông quên tính tiền đôi dép bệt.

- Phục Thăng nói.
Ông chủ như hoàn hồn nói:
-Dạ thêm hai trăm nữa, tổng cộng sáu trăm năm chục ngàn.
Phục Thăng vô tư lấy tiền ra trả đủ rồi dắt Ngọc Phương rời khỏi tiệm.

Ông chủ vừa thấy Ngọc Phương bước ra khỏi cửa tiệm liền thở hắt ra một hơi, lẩm bẩm:
-Mình bị sao thế nhỉ? Ánh mắt con bé kia đáng sợ quá.
Lão lấy tay lau mồ hôi đang lấm tấm đầy trên trán rồi mới cất tiền vào ngăn kéo.
Ra đến ngoài tiệm giày, Phục Thăng hỏi cô:
-Em muốn ăn món gì?
-Ăn gì cũng được.
Nghe câu trả lời của Ngọc Phương, Phục Thăng phì cười.

Cô ngạc nhiên nhìn anh hỏi:
-Sao anh lại cười.
Phục Thăng vừa cười vừa nói:
-Xin lỗi, anh thấy em trả lời giống mấy cô gái ẩm ương khi được nghe hỏi muốn ăn gì.
Ngọc Phương nhẹ nhàng đáp:
-Em không ẩm ương, thật sự em không biết ăn món gì, nên anh cho gì em sẽ ăn nấy.
Phục Thăng gãi đầu:
-Ừ, anh biết rồi, anh chở em đi ăn cơm tấm gần nhà nhé.
-Ok, ăn gì cũng được.
Lời vừa dứt, Ngọc Phương nhận ra mình vừa sử dụng từ “con gà đen” lúc chiều, đồng thời cũng lặp lại cái câu ẩm ương mới vừa rồi.

Lần này đến cô không nhịn được, cười phá lên.

Phục Thăng cũng cười ha hả, hai người lên xe đi đến quán cơm tấm gần nhà dùng bữa rồi đi dạo đường phố một vòng.
Về đến nhà cũng đã hơn chín giờ tối, Ngọc Phương thay đồ ra rồi ngồi cạnh chiếc bàn bệt mở điện thoại ra xem.

Phục Thăng cũng đã thay đồ xong, nhìn thấy cô đang bấm điện thoại, anh hỏi:
-Em lại định không ngủ à?
Ngọc Phương ngẩng đầu lên đáp:
-Em sẽ ngủ ngắn, anh đi ngủ trước đi.
Đã quen với việc này, Phục Thăng trãi chỗ nằm một góc, định lấy mền trùm kín đầu thì nghe tiếng Ngọc Phương nói:
-Anh không cần trùm kín đầu đâu, em sẽ tắt đèn, hôm nay không cần viết lách gì.
Nói xong cô đứng dậy tắt đèn, Phục Thăng mỉm cười nhìn Ngọc Phương.

Dưới ánh sáng hắt ra từ chiếc điện thoại, gương mặt của cô như tiên nữ trong tranh hiện lên, vẻ đẹp ma mị cuốn hút.

Nhắm mắt được một chút, Phục Thăng chìm vào giấc mộng.
Sáng nay khi thức dậy, Phục Thăng thấy Ngọc Phương đã nằm co tròn ngủ say trên nệm.

Anh mỉm cười, bước ra ngoài tập vài động tác thể dục và thưởng thức không khí trong lành hiếm hoi buổi sáng ở cái thành phố ô nhiễm này.

Một cảnh tượng làm Phục Thăng trố cả mắt khi nhìn thấy.

Ơ kìa, cái đám đang chạy bộ ngang qua nhà mình, lúc chạy qua ánh mắt còn lấm la lấm lét nhìn anh, chính là bọn giang hồ ở xóm Mả mà.

Phục Thăng dụi mắt nhìn cho kĩ, đúng là bọn chúng rồi, vì kẻ dẫn đầu đoàn chạy bộ chính là Tuấn Mã.

Không thể lầm được, nhưng mà sao cái đám giang hồ này hôm nay lại quan tâm đến sức khoẻ vậy ta.

Phục Thăng khó hiểu nhìn theo bọn chúng một lúc rồi mới vào nhà thay đồ đi làm.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi