Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư

"Khôn ngoan vượt được Thanh Hà,
Dẫu rằng có cánh khó qua Lũy Thầy."
Nhớ đến Đại Phu Đào Duy Từ, lòng Ngọc Phương lại bồi hồi xúc động.

Tuy không được gặp Đại Phu vì ông đã mất trước khi cô ra đời, nhưng Ngọc Phương vẫn kính trọng, tự xem Đại Phu Đào Duy Từ là thầy của mình.

Ngài chính là thầy cuả Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên.

Đại Phu Đào Duy Từ cũng là người thiết kế nên Lũy Trường Dục hay còn được dân gian gọi là Lũy Thầy.

Chiến lũy đã làm biết bao binh tướng của Đàng Ngoài phải chịu cảnh hao xương tổn máu, lực bất tòng tâm không thể công phá.

Tuy nhiên, ít người nhận ra Lũy Trường Dục chỉ mới là thành lũy thứ nhất.

Thành lũy thứ hai được Đại Phu xây dựng cho Đàng Trong chính là quyển binh thư Hổ Trướng Khu Cơ mà ông đã viết.
Quyển binh thư này không chú trọng vào các học thuyết, triết lý quân sự mà chú trọng vào phần thực hành thực tiễn.

Ai cũng biết Hổ Trướng Khu Cơ bao gồm ba phần: Thiên Thời, Địa Lợi, Nhân Hòa.

Ba quyển này tập hợp tất cả các kiến thức từ hậu cần, rèn quân luyện tướng, chế tạo vũ khí cho đến khía cạnh kinh tế quốc gia.
Nhưng chỉ một số ít người biết ngoài ba phần Thiên Thời, Địa Lợi và Nhân Hòa.

Đại Phu Đào Duy Từ còn viết phần thứ tư là Âm Binh.

Ba phần đầu chính là cực dương, còn phần thứ tư chính là cực âm của Đại Phu.

Phần này sau khi Chúa Sãi xem xong đã quyết định không đưa ra truyền bá rộng rãi.

Có hai lý do, thứ nhất Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên cũng giống như Chúa Tiên Nguyễn Hoàng, đều là người quân tử nhân từ, coi việc ám toán là thủ đoạn tà ác.

Thứ hai việc tuyển mộ được những người có thể học và thực hành những điều trong đó vô cùng khó khăn, nói trắng ra gần như không thể, chỉ có tìm được Thần trong cõi người mới có thể làm được.
Do đó phần Âm Binh trong Hổ Trướng Khu Cơ cứ thế dần trôi vào quên lãng và biến mất.

Nhưng một trong số những người biết về phần Âm Binh này lại vô cùng có hứng thú với nó nên đã bí mật sao chép lại.

Đó là Điện Tiền Đô Kiểm Điểm Lương Quận Công Trương Công Giai, người đã theo Chúa Tiên Nguyễn Hoàng vào nam.

Ông ta truyền lại Âm Binh cho con là Trương Phúc Phấn, danh tướng Đàng Trong từng cố thủ thành công Lũy Trường Dục trước đại quân của Đàng Ngoài vào năm 1648.

Phấn truyền lại bộ Âm Binh này cho con mình là Trương Phúc Cương, người có công đánh bại quân Trịnh tại Lũy Trấn Ninh vào năm 1672.

Sau đó Cương đưa lại cho con của mình là Trương Phúc Phan.

Cuối cùng Âm Binh rơi vào tay Trương Phúc Loan là con thứ của Phan.
Có thể nói gia tộc họ Trương nhiều đời có võ công hiển hách, tuy giữ Âm Binh nhưng lại không thể sử dụng.

Chỉ đến khi lọt vào tay Trương Phúc Loan nó mới có đất để dụng võ.
Loan là người cơ mưu, thâm trầm khó đoán, thủ đoạn hiểm độc nhưng bề ngoài lại vô cùng thánh thiện hòa nhã.

Thần trong cõi người không tìm được ư? Không sao, hắn sẽ tìm Quỷ trong nhân gian vậy.

Hắn lựa chọn vô số trẻ con từ lúc mới sinh hoặc mới lên ba, nuôi dạy theo cách khắc nghiệt nhất.

Lên năm đã phải bắt đầu tập luyện những thứ có trong Âm Binh.

Đứa nào không thể chịu nổi sẽ lập tức bị giết.

Thức ăn nước uống hằng ngày đều phải thông qua giành giật, giết nhau mà có.

Cho đến khi 12 tuổi, sẽ phải thông qua những trận đấu sống còn, ai còn đứng đến cuối sẽ được gia nhập hàng ngũ Âm Binh của hắn.
Ngọc Phương chính là một trong những đứa trẻ được Trương Phúc Loan nuôi dạy theo cách đó.

Hơn nữa cô còn là nhân tài kiệt xuất trong đám Âm Binh.

Ngọc Phương là người đứng đầu trong Âm Binh Thập Quỷ, mười sát thủ hàng đầu của Trương Phúc Loan.

Hắn cưng cô bé đến mức ban cho cô họ Trương của mình và nhận cô làm nghĩa tử.
Mười tám năm cuộc đời của Ngọc Phương gói gọn trong vòng luẩn quẩn tập luyện và giết chóc.

Thứ nuôi sống cô bé và theo cô đến khi trưởng thành chỉ có máu và bốn phần của bộ Binh Thư Hổ Trướng Khu Cơ.

Ngọc Phương không yêu ai, không ghét ai.

Trong con người cô hoàn toàn không tồn tại nhân tính cho đến khi mũi chuỷ thủ của cô đâm vào trái tim của vị quan nhân Đặng Phục Thăng.
Đang miên man suy nghĩ, Ngọc Phương chợt giật mình khi nghe tiếng chuông điện thoại trong tay reo tiếng nhạc.

Nhìn vào màn hình, cô thấy hiện lên người gọi đến là Phục Thăng, cô quẹt tay chấp nhận cuộc gọi như anh đã chỉ, tiếng Phục Thăng trong điện thoại cất lên:
-Alo..

alo...!
-Nghe nè.

- Ngọc Phương đáp.
-Anh xong án sớm, nên tối nay không phải làm xuyên đêm.

Chiều nay anh về chở em đi ăn tối nhé.
-Ừ, cũng được.- Cô hờ hững đáp.
Nhưng thật ra trong lòng cô cũng đang réo lên tiếng nhạc rộn rã y như tiếng chuông điện thoại kia.

Nhìn lên đồng hồ, đã hơn ba giờ chiều, Ngọc Phương tranh thủ tắm rửa thay đồ, gội đầu sạch sẽ thơm tho.

Diện một chiếc váy trắng mà anh đã mua cho, cô bé vừa chải tóc vừa ngắm mình trong gương.
-"Mình đẹp quá, nhưng không biết anh chàng Phục Thăng kia có thấy vậy không nhỉ?"
Nghĩ đến đó, cô lắc đầu nguầy nguậy:
-"Mày sao thế Phương ơi, cảm giác trông ngóng rồi tò mò người ta nhìn mình ra sao là thế nào chứ?"
Cô ngả lưng, thôi không suy nghĩ nữa, dù sao ngày hôm qua dùng cách ngủ ngắn để học cũng đã hơi thấm mệt.

Ngọc Phương ngả người xuống nệm, chìm vào giấc ngủ.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi